Chung cư yêu quái – Chương 17

Chương 17: Ngay cả nổi giận cậu cũng không biết, còn nói là con Cố Lãng?

Edit: Mèo Chè

Cố Bạch thở phì phò quay đầu rời đi.

Tư Dật Minh tay dài chân dài, khẽ vươn tay đã ngăn được cậu.

Toàn thân trên dưới Cố Bạch tản ra linh khí như hải đăng trong đêm tối, lúc này mà thả cậu đi một mình, chỉ sợ là sẽ bị người khác xé ăn, không sống sót về tới nhà nổi.

Nhóc con yếu xìu xìu phải ngoan ngoãn nghe lời.

Nhưng trước tiên là không làm Cố Bạch tức giận.

Tư Dật Minh dùng một tay nắm cổ tay Cố Bạch, một tay khác thò vào trong túi áo vest, sờ một hồi rồi móc ra một miếng bánh ngọt nhỏ.

Cố Bạch đang cúi đầu phụng phịu, cánh tay cậu rất nhỏ, còn tay Tư Dật Minh rất lớn, chỉ dùng một bàn tay đã nắm hết cả cổ tay cậu, rút cũng rút không ra được.

Cậu nhìn bánh ngọt nhỏ mà Tư Dật Minh móc ra, là bánh kem trà xanh cậu làm lúc trước.

Cố Bạch ngẩn người, sau đó cậu thấy Tư Dật Minh nhét bánh ngọt nhỏ vào túi lại, rồi móc ra một túi đồ ăn vặt trông rất quen mắt.

Tư Dật Minh lật túi đồ ăn vặt qua, Cố Bạch nhìn thấy được dòng chữ trên bao bì —— quả khô Bất Chu Sơn(*).

(*) Chú thích của tác giả về Quả khô Bất Chu Sơn:

Bất Chu chi sơn, viên hữu gia quả, kỳ thực như đào, kỳ diệp như tảo, hoàng thực nhi xích phu, thực chi bất lao.

Bất Chu Sơn có một cây ăn quả rất tốt, quả giống quả đào, lá giống lá táo, hoa có màu vàng, đài hoa màu đỏ, người ăn nó sẽ không phiền não và mệt mỏi.

Tư Dật Minh thả tay Cố Bạch ra, xé túi rồi không nói một lời đưa đến bên miệng Cố Bạch: “Há miệng.”

(*) Tác giả ghi “không nói một lời” thiệt đó, đừng hỏi tui tại sao ghi “không nói” mà lại có thoại.

Cố Bạch quay đầu qua một bên, cậu ngửi thấy quả khô này toả ra mùi hương trong lành của đào, thế là không nhịn được, ánh mắt lặng lẽ liếc nhìn quả khô kia.

Tư Dật Minh nhìn đồng hồ trên tay một chút, nhướn mày lặp lại: “Ăn hết.”

Cố Bạch không rên một tiếng, lấy túi quả khô mà Địch Lương Tuấn cho cậu ra khỏi túi, mở ra ăn hết.

Quả khô vào miệng toả ra mùi thơm ngọt ngào, hương vị cực kỳ giống mật đào, rõ ràng là quả khô, nhưng cắn một cái lại có cảm giác mọng nước ngọt lành.

Hương vị thật tốt —— ngon hơn bất cứ loại trái cây nào cậu từng ăn qua.

Cố Bạch hơi kinh ngạc, ngay cả lý do vì sao bản thân tức giận cũng quên mất, cậu quay đầu nhìn quả khô trong tay Tư Dật Minh, ngẩng đầu nhìn Tư Dật Minh, rồi lại nhìn quả khô trong tay anh một lát, cậu do dự hai giây, cuối cùng vẫn không thể khống chế tay của bản thân vươn về phía quả khô trong tay Tư Dật Minh.

Lông mày Tư Dật Minh giật một cái, anh thu quả khô lại, không hề do dự ăn hết.

Cố Bạch: “…”

Bản thân Cố Bạch đã có, ăn xong thấy ngay hiệu quả, không tức giận nữa, Tư Dật Minh bị bé con từ chối cảm thấy chính anh cũng cần ăn quả khô để bình tĩnh chút.

Giá của quả khô Bất Chu Sơn cũng không tính là rẻ.

Ngọn lửa nhỏ trong lòng Tư tiên sinh giảm xuống, thấy linh khí trên người và cảm xúc của Cố Bạch đã trở về bình thường, anh lại nhìn đồng hồ trên tay một lát rồi nói: “Về nhà.”

Cố Bạch khẽ gật đầu.

Tư Dật Minh nhắm mắt quét xung quanh một vòng, không hề do dự gọi một chiếc xe do yêu quái lái tới.

Lúc chờ xe tới, Cố Bạch kéo kéo áo Tư Dật Minh, hỏi anh: “Ngài Tư, ngài biết cha tôi?”

“Biết.” Tư Dật Minh khẽ gật đầu, vừa định uốn nắn “đây không phải là cha cậu”, sau đó như nghĩ tới điều gì, hỏi: “Mẹ cậu là ai?”

Cố Bạch sững sờ, lắc đầu: “Tôi không có mẹ.”

Tư Dật Minh tỉ mỉ quan sát Cố Bạch từ trên xuống dưới một phen, lại một lần nữa khẳng định nói: “Cố Lãng tuyệt đối không phải là cha cậu.”

Cố Bạch trợn tròn mắt, cảm thấy bản thân phải tức giận, nhưng khi trong lòng cậu dâng lên nộ khí, quả khô thơm ngọt lại tràn khắp lòng, im lặng ôn nhu trấn an thần kinh xao động của cậu.

Cậu phồng mặt, ỉu xìu xìu cúi đầu xuống, nhìn mũi giày đặt gần nhau của bản thân và Tư Dật Minh, nửa ngày sau mới làu bàu nói: “Tại sao vậy?”

“Từ trên xuống dưới hai người không hề có một chỗ giống nhau.” Tư Dật Minh trả lời.

Cố Lãng là ai?

Tư Dật Minh và các chiến thần thú ty(*) khác không thể quen hơn đối với cái tên này.

(*) Ty là một đơn vị tổ chức, chẳng hạn dưới địa ngục có 72 ty.

Bọn họ đánh nhau từ thời thượng cổ, đánh đến niên đại sự thần bí dần dần biến mất, lần gặp mặt cuối là ba trăm năm trước. Lúc khu quần cư yêu quái Cửu Châu Sơn Hải này vừa thành lập, Cố Lãng vốn chuẩn bị đại náo quấy nhiễu nơi này một phen, kết quả là Bạch Trạch ra mặt hiệp thương với hắn, cuối cùng thật sự đuổi Cố Lãng đi.

Con hung thú Cố Lãng trời sinh tính tình tham lam không gì không nuốt, Tư Dật Minh không biết Bạch Trạch đã lấy ra thứ gì đuổi Cố Lãng đi, trước giờ Bạch Trạch cũng không nói.

Cố Bạch là con Cố Lãng?

Không nói đến vấn đề Thao Thiết có sinh được hay không, coi như sinh được, cũng tuyệt đối không sinh ra một đứa nhỏ chất phác thanh liệt như vậy được.

Dù cơ thể mẹ có trâu bò đi nữa cũng không thể.

Cố Bạch không nói gì.

Thật ra cậu cũng sớm phát hiện, vẻ ngoài của cậu và cha cậu hoàn toàn không giống nhau.

Cha cậu thuộc dạng vừa nhìn đã biết cực kỳ dữ, còn dữ hơn Tư Dật Minh, tuy lúc sau rõ ràng đã trở nên ôn hoà không ít, nhưng khí chất hung sát vẫn đích đích xác xác tồn tại.

Vậy thì sao chứ?

Cố Lãng chưa từng dữ với Cố Bạch.

Mỗi lần nhìn thấy Cố Bạch, hắn luôn mang theo nụ cười cực kỳ thoả mãn.

Xưa nay Cố Bạch không để ý chuyện cha cậu suốt ngày la cà bên ngoài không ở nhà.

Những năm nay cậu sống nghèo thì nghèo, nhưng chưa từng trải qua chuyện không có cơm ăn, chỉ là từ trước tới giờ không có tiền dư mà thôi.

Cậu rất thích cha cậu.

Cố Bạch cúi đầu, cảm thấy trong lòng buồn buồn, mùi thơm trong veo kia không ngừng an ủi cậu, chẳng qua cậu vẫn cảm thấy cái mũi hơi ê, không khóc ra.

Tư Dật Minh nghe thấy bé con ỉu xìu xìu hít mũi một cái, anh khựng một lát, nhận ra lời anh vừa nói có thể là tạo thành bạo kích đối với tâm linh của bé con này, anh lập tức không biết phải làm sao.

Dĩ vãng khi anh gặp yêu quái nhỏ, cơ bản là ánh mắt anh khẽ động thì đã doạ yêu quái chạy mất, khóc hu hu trước mặt anh gì đó, không có yêu quái nhỏ nào làm được.

Tư Dật Mình sờ túi quần áo, suy nghĩ trừ quả khô ra thì còn đồ tốt gì có thể hỗ trợ khống chế cục diện này không.

Họ đứng trước cửa nhà hàng liên hoan, dưới ánh đèn neon cực kỳ dễ nhận ra.

Đám bạn học trả tiền xong vừa ra khỏi cửa đã thấy Cố Bạch, đứng sát Cố Bạch còn có một người đàn ông khác.

Một đám người uống say, lá gan đặc biệt lớn.

Bạn nam lúc trước ồn ào nói Cố Bạch đi theo giáo sư Cao hợp tác hạng mục cười hai tiếng, lớn miệng nói: “Cố Bạch? Cậu còn chưa đi hả?”

Cố Bạch nghe thấy tiếng nhìn sang, khựng một lát rồi thu ánh mắt lại.

“Không đi thì cùng đi hát, cậu có thể đưa Địch Lương Tuấn ưm ưm ưm…”

Miệng gã bị bạn nam lúc trước không cẩn đụng ngã ly rượu che lại, trừ hắn ra mấy người khác hoàn toàn tỉnh táo, choáng váng nhìn người đàn ông đứng cạnh Cố Bạch.

Tư Tư Tư Tư Tư Dật Minh?!

Tư Dật Minh nghiêng đầu nhìn bé con bên cạnh, hỏi cậu: “Lúc trước cậu giận vì họ?”

Cố Bạch nhếch miệng, dời mắt đi.

Tư Dật Minh nhìn đám loài người trẻ tuổi toàn thân đầy mùi rượu, hơi nhíu mày.

Một cái nhíu mày này của anh, cả người lộ ra khí thế cực kỳ doạ người, phảng phất như một giây sau sẽ móc súng ra bắn người, lộ ra khí chất chiến trường cát bay.

Cả một đám người trẻ tuổi chưa từng thấy chuyện lớn bị doạ run một cái, ngay cả cái tên mở miệng nói chuyện cũng tỉnh rượu trong nháy mắt.

“Chuyện gì xảy ra?” Giọng Tư Dật Minh lạnh lùng nói.

Anh đối xử với đứa nhỏ loài người và đứa nhỏ yêu quái thần thú hoàn toàn là hai thái độ, anh cũng không chán ghét đứa nhỏ loài người, nhưng nếu bàn về thiên vị, anh chắc chắn nghiêng về phía yêu quái nhỏ.

Huống chi dựa theo tuổi của loài người để tính, cả đám tiểu quỷ này đều trưởng thành rồi.

Trưởng thành, là phải phụ trách cho chuyện bản thân làm ra.

Ngay cả pháp luật của loài người cũng không che chở bọn họ quá mức quy định.

Không có ai trả lời vấn đề của Tư Dật Minh, không người nào dám nói chuyện.

Việc này khiến mày Tư Dật Minh nhíu chặt hơn, ánh mắt anh nhìn về phía lớp trưởng dẫn đầu đám thanh niên này, nói: “Trả lời vấn đề.”

Lớp trưởng run một cái, hít sâu: “Lúc trước Cố Bạch đi toilet, điện thoại để trên bàn có tin nhắn gửi tới, ừm…”

Hắn chỉ chỉ cái tên miệng lớn vừa nói chuyện: “Nhìn thoáng qua rồi nói to.”

Người bị chỉ trừng mắt: “Là mấy cậu ồn ào bảo tôi đọc!”

Tư Dật Minh cười khinh một tiếng, giơ tay sờ sờ đầu Cố Bạch: “Sau đó cậu tức giận bỏ chạy?”

Cố Bạch khựng lại, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tư Dật Minh.

Hành động như vậy thân mật quá mức, Cố Bạch cảm thấy cậu và Tư Dật Minh thật sự không quen thuộc tới mức đó.

“Ngay cả tức giận cậu cũng không biết, còn nói là con Cố Lãng?” Tư Dật Minh hoàn toàn không cảm thấy bản thân sờ đầu yêu quái nhỏ là có gì không đúng, từ đầu tới cuối điểm chú ý của anh đều là chuyện Cố Bạch tức giận: “Bình thường tôi làm mẫu chưa đủ sao?”

Cố Bạch ngẩn người, sau đó nhận ra Tư Dật Minh nói “làm mẫu tức giận” là chỉ chuyện gì, cậu sợ tâm trạng Tư Dật Minh không tốt là ra tay đánh người, bị doạ đến nói chuyện cũng lắp bắp: “Đánh… đánh người là không đúng…”

Tư Dật Minh nghĩ nghĩ: “Cũng đúng.”

Dù sao cũng là yêu quái, lỡ như không biết nặng nhẹ đánh chết người, muốn dọn “đuôi” luôn là một phiền phức không lớn không nhỏ.

Anh quay đầu nhìn về phía đám loài người đang hoảng sợ không dám rời đi, hỏi tiếp: “Mấy người, ai khởi xướng?”

Lúc này không ai dám lên tiếng, nhưng Tư Dật Minh sống không biết bao nhiêu năm, liếc mắt đã nhìn ra là ai.

“Thế này, tòng phạm tôi lấy đi tài vận một năm của chúng.” Tư Dật Minh nghiêng đầu nhỏ giọng nói với Cố Bạch, sau đó chỉ chỉ thủ phạm chính: “Người này, hai năm.”

Theo lời nói của Tư Dật Minh, trong thoáng chốc Cố Bạch nhìn thấy một tia sáng vàng chợt loé lên, cậu ngẩng đầu nhìn nghê hồng(*) lấp lánh, hoài nghi bản thân có hoa mắt hay không.

(*) Nghê hồng: nghê là mây ngũ sắc, hồng là cầu vồng.

Cậu mờ mịt khẽ gật đầu, còn hơi mông lung.

Tự Dật Minh cảm thấy đã giải quyết mọi chuyện viên mãn, hài lòng thu hồi bàn tay đang để trên đầu Cố Bạch, quay đầu nhìn thoáng qua một chiếc Rolls Royce màu xanh ngọc dừng ở ven đường.

“Được rồi, xe tới.” Tư Dật Minh vỗ vỗ vai Cố Bạch, quay đầu kéo cậu lên xe.

Cố Bạch ngồi ở hàng ghế sau, an tĩnh buộc dây an toàn lại, rồi nhìn lướt qua các bạn học còn đứng dưới nghê hồng không biết làm sao, hai giây sau cậu thu ánh mắt về.

Cố Bạch nghe thấy lái xe tiên sinh ngồi ở ghế lái thình lình mở miệng nói: “Sắp tới giờ Tý, ngài Tư.”

Tư Dật Minh nhìn đồng hồ một cái, rồi nhìn thoáng qua chiếc xe đang đuổi theo họ, tựa như một dòng sông đen tuyền chợt nứt ra vọt lên đầy tà khí và yêu ma quỷ quái, anh khẽ “chậc” một tiếng, vì nghĩ cho thể xác và tinh thần khoẻ mạnh của yêu quái nhỏ, anh quay đầu đặt tay lên hai mắt Cố Bạch.

“Ngủ đi.” Anh thấp giọng nói.

Tư Dật Minh vừa dứt lời, Cố Bạch lập tức cảm thấy một cơn buồn ngủ cuồn cuộn kéo tới, nhanh chóng bao trùm ý thức của cậu, kéo cậu chìm vào cảnh mơ ngọt ngào.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Bạch: Vì sao ngài Tư có thể móc ra bánh kem trà xanh từ trong túi. [Người da đen dấu chấm hỏi.jpg]

Tư Dật Minh: Tư – raemon.jpg

(*) “raemon” trong Doraemon.

5 10 votes
Article Rating
guest
1 Comment
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Eeveeowner
Eeveeowner
4 tháng trước

Tư-raemon 🤣🤣🤣🤣🤣