Chung cư yêu quái – 22

Chung cư yêu quái – 22

Chương 22: Cố Tiểu Bạch, tôi làm ảo thuật cho cậu xem nghen!

Edit: Mèo Chè

Cố Bạch vừa tiếc nuối thổn thức vừa gõ phím trả lời những tin nhắn hỏi thăm.

Gần đây cậu tập trung vào hạng mục Trung tâm Nghệ thuật Bác Lãm, hạng mục này đã gần xong, nhưng cũng còn khoảng một tuần nữa mới kết thúc.

Sau đó cậu phải chuyên tâm vẽ tranh cho Tư tiên sinh, tiếp đó sẽ có khoảng một tháng nghỉ ngơi, cụ thể là bao nhiêu ngày thì phải xem hạng mục mới mà đàn anh liên hệ.

Trọn một tháng.

Cố Bạch nghĩ nghĩ, cảm thấy có lẽ lúc đó có thể ngồi xổm ở nhà vẽ hai bức tranh.

Nhưng cậu hơi lấn cấn không biết định giá cả thế nào mới được.

Không giống những bức đồ án ba ngày có thể vẽ được một hai bức ở trường học, thành phẩm hiện tại đã thay đổi và giá cả của đặt vẽ riêng cũng không tính thế được, tranh vẫn là màu nước, phác họa, hoặc kiểu tranh gì đó khác nhưng giá cả phải đổi.

Chi phí nguyên vật liệu và tiền thời gian công sức cũng cần tính vào.

Cố Bạch suy nghĩ, lần lượt hỏi những người này muốn đặt tranh kiểu gì.

Bốn người, một người muốn tranh sơn dầu, hai người muốn tranh màu nước, người còn lại muốn tranh thủy mặc.

Cố Bạch thẳng thừng từ chối người cuối cùng muốn tranh thủy mặc.

Cậu thật sự từng vẽ tranh thủy mặc, cũng đem bán, nhưng đó không phải là lĩnh vực cậu am hiểu.

Cố Bạch biết rõ năng lực của bản thân.

Cố Bạch hỏi lại phong cách vẽ và chủ thể hình tượng mà ba người kia muốn, sau đó im lặng lấy điện thoại ra, nhấn mở group đoàn đội nhỏ của Giáo sư Cao.

Lúc trước —— chính là lúc Hoàng Diệc Ngưng tìm Cố Bạch nhờ vẽ tranh, Cố Bạch không biết định giá thế nào, cũng không nghĩ tới chuyện tìm thầy giáo và đàn anh trợ giúp.

Nhưng bây giờ đã khác.

Trong lòng Cố Bạch tin tưởng thầy và đàn anh của cậu, lúc cần giúp đỡ tất nhiên sẽ chọn xin họ giúp.

Các đàn anh thảo luận tới thảo luận lui, kết hợp với kinh nghiệm của Cố Bạch, cuối cùng dựa theo kinh nghiệm của họ, định giá tranh sơn dầu là 6000 tệ một bức, tranh màu nước 4000 tệ một bức, không nhận sửa tranh đã vẽ.

Cũng không phải vẽ bằng máy tính, sửa một lần là đổi một lần tiền nguyên liệu, nếu thế vốn bỏ ra quá cao.

Cố Bạch nói “dạ được”, sau đó dựa theo ý kiến của các đàn anh, trả lời từng người muốn đặt vẽ trên Taobao.

Người muốn vẽ tranh sơn dầu không hề do dự chấp nhận giá tiền này, còn hai người muốn tranh màu nước đã bị Cố Bạch đổi giá từ 200 tệ nhảy lên thành 4000 tệ dọa mất, một lúc lâu cũng không nhắn lại.

Cố Bạch không ngại họ im lặng, có thể nhận được một đơn hàng 6000 tệ đã đủ vui rồi.

Nhận được một nửa tiền đặt cọc do người kia gửi thẳng qua, Cố Bạch đắc ý ghi đơn hàng này vào ghi nhớ, đặt bức tranh này sau tranh của Tư tiên sinh.

Lúc Cố Bạch không ngừng sửa đi sửa lại, cuối cùng quyết định được bố cục cho bức tranh của Tư Dật Minh thì đã là chuyện của năm ngày sau.

Chín giờ tối cậu ôm bản nháp hoàn thiện đi tìm Tư Dật Minh.

Tư Dật Minh cảm thấy đứa nhỏ này thật sự thần kỳ không tưởng tượng nổi.

Anh còn tưởng sau khi bị đánh mông xong, yêu quái nhỏ này sẽ đi vòng qua tránh anh, trăm triệu không ngờ tới sáng ngày hôm sau, Cố Bạch vẫn chuẩn bị bữa sáng cho anh như cũ.

Chỉ là cậu không bấm chuông gọi anh mở cửa nữa, mà đổi thành treo đồ ăn lên tay nắm cửa, dán tờ giấy nhắn lên.

Chắc là vẫn bị dọa, lúc ấy Tư Dật Minh nghĩ thế.

Nhưng mấy ngày sau Cố Bạch vẫn nhấn chuông đưa bữa sáng cho anh như cũ, vẫn cười tươi nói “chúc buổi sáng tốt lành”, không nhìn ra được tí xíu e ngại nào.

Được một yêu quái nhỏ —— còn là yêu quái nhỏ bị anh đánh – thân thiết như thế, đối với Tư Dật Minh mà nói, thật là lần đầu trải nghiệm.

“Chào buổi tối, ngài Tư.” Cố Bạch cầm tranh, đứng trước cửa nhìn Tư Dật Minh.

Tinh thần của Tư tiên sinh có vẻ như khôi phục khá tốt, mấy ngày nay Cố Bạch thấy vẻ mặt Tư Dật Minh từ âm u dần dần ôn hòa trở lại, khẽ thở ra một hơi, sau đó đưa bản thảo hoàn thiện trong tay cho Tư Dật Minh xem.

“Đây là bản nháp hoàn thiện, ngài xem được chưa ạ?” Cố Bạch hỏi.

Tư Dật Minh chuyển tầm mắt, đặt lên bức tranh của Cố Bạch.

Anh chỉ cần nhìn lướt qua, đã nhìn ra Cố Bạch vẽ lại cảnh anh đuổi đánh tà khí yêu ma đêm hôm đó.

Tư Dật Minh ít khi nào nhìn bản thân từ góc độ người xem, anh nhìn tranh của Cố Bạch, chỉ cảm thấy khí thế hung hãn xuất ra từ bản thân đập thẳng vào mặt.

Tư Dật Minh hơi khựng lại, khẽ gật đầu, nói với Cố Bạch: “Cậu cứ tự do phát huy, tôi không hạn chế, cũng không ngăn cản nghệ thuật gia sáng tác.”

Cố Bạch bị ba chữ “nghệ thuật gia” đập cho hơi mờ mịt, nhưng vẫn không kiềm được cảm thấy vui vẻ.

Tới tận bây giờ vẫn chưa có ai gọi cậu là nghệ thuật gia đâu, Cố Bạch nghĩ.

Bản thân cậu xem đây là mục tiêu để cố gắng, hiện tại vẫn cách chức vị này xa vạn dặm.

Nhưng được một người gọi như thế cũng đủ vui rồi.

Cố Bạch vui sướng ôm bản nháp về nhà, quyết định tối nay làm mấy phần bánh kem bơ nhỏ, ngày mai đưa cho Tư tiên sinh ăn.

(*) Bánh kem bơ (khối vuông nhỏ):

Tư Dật Minh trầm ngâm nhìn bóng lưng của Cố Bạch, khẽ nâng má suy ngẫm trong giây lát, dưới đáy mắt có mấy tia trắng nhạt di chuyển, sau đó lộ vẻ giật mình.

Anh thu tầm mắt lại, sau đó chuyển sang cửa nhà số 667, ngón tay khẽ ngoắc.

Hồ ly tinh vừa quay về từ một tiếng trước sợ chít chít lăn ra.

“Gần đây cậu được nghỉ.” Tư Dật Minh nói: “Trông chừng Cố Bạch nhiều một tí.”

Địch Lương Tuấn sững sờ: “Sao thế?”

“Chắc là dạo này ăn no uống đủ.” Tư Dật Minh nhìn lướt qua cửa nhà 666: “Bù lại toàn bộ thiếu hụt lúc trước, có lẽ bắt đầu tiến vào kỳ trưởng thành rồi.”

Nói trắng ra là dinh dưỡng quá thừa, những dinh dưỡng thừa này tích tụ lại, thế là cơ thể chuẩn bị thoát ly giai đoạn con non, bước vào giai đoạn trưởng thành.

Tuổi thọ yêu quái khá dài, nhưng bởi vì giai đoạn con non gần như không hề chống cự được uy hiếp đến từ bên ngoài nên họ sẽ gấp gáp dùng tất cả biện pháp để nhanh chóng bước qua giai đoạn này.

Nếu không có cách rút ngắn, thì những yêu quái đó đều có thiên phú kiềm nén linh khí của bản thân, không để lộ xíu nào.

Thiên phú này sẽ luôn tồn tại cho đến khi họ tích đủ dinh dưỡng —— cũng chính là linh khí, đồng thời lúc không cảm thấy bị bên ngoài uy hiếp thì sẽ chợt thả lỏng, sau đó lập tức tiến vào giai đoạn trưởng thành.

Trong giai đoạn trưởng thành, tình trạng của con non tương đối không ổn định.

Cụ thể là tố chất cơ thể thình lình tăng cường, còn có cảm xúc phập phồng gián tiếp khiến linh khí bị lộ và vài chuyện ngoài ý muốn không thể khống chế kỳ kỳ quái quái.

Nhiều năm rồi Tư Dật Minh chưa gặp con non nào, nên đến hôm nay mới nhận ra, nhưng anh không có thời gian theo sát Cố Bạch, thế là trách nhiệm này rơi xuống người hồ ly tinh có thực lực xem như không tệ.

“Mang nhiều quả khô Bất Chu Sơn trong người, lỡ như cảm xúc của cậu ấy quá kịch liệt thì cho ăn một miếng.” Tư Dật Minh nói: “Đừng để cậu ấy có chuyện gì.”

Tư Dật Minh khá hài lòng với tranh của Cố Bạch.

Dù chỉ là bản nháp hoàn thiện nhưng đã có thể cảm nhận được một ít uy thế tương đồng với anh, chờ thành phẩm xong xuôi, tất nhiên sẽ không kém bao nhiêu.

Tư Dật Minh thấy da mới sau này của Hoàng Diệc Ngưng vẫn nên để một người làm thì sẽ tốt hơn để nhiều người giúp.

Nếu tranh của Cố Bạch vẫn luôn có thể giữ vững trình độ này, thậm chí tiến bộ thêm một bước, thì lượng công việc của nhóm thần thú vất vả bọn họ sẽ giảm xuống không ít.

Tư Dật Minh ôn hòa bày tỏ, nếu đứa nhỏ này gặp bất trắc, anh sẽ lập tức vặt sạch lông tên hồ ly ảnh đế suốt ngày chỉ biết bì đến bì đi(*) chuyên gây cản trở này.

(*) Bì đến bì đi: có lẽ ở đây có 2 nghĩa, một nghĩa là chỉ biết đi theo Hoàng Diệc Ngưng (Hoàng nữ sĩ là Họa Bì), một nghĩa là suốt ngày chỉ chăm lo da mặt (sắc đẹp) làm ảnh đế.

Kết quả là ngày hôm sau, khi Cố Bạch mang đồ ăn đưa Tư Dật Minh thì đụng phải Địch Lương Tuấn không biết về từ khi nào.

Địch tiên sinh nhìn Cố Bạch, bí mật quan sát giao lưu sáng sớm theo thông lệ của Cố Bạch và Tư Dật Minh, sau khi kết thúc thì hắn nhảy ra từ nơi hẻo lánh, ôm Cố Bạch bị giật mình kêu to, cọ cọ một hồi.

Hồ ly tinh lẩm bẩm lầm bầm nói Tư Dật Minh ăn món gì thì hắn cũng muốn ăn món đó.

Cố Bạch không hề do dự, trực tiếp lấy ra một miếng bánh bơ nhỏ từ trong ba lô, đưa cho Địch Lương Tuấn.

“Chào ngài Địch, lâu rồi không gặp.” Cố Bạch được cọ được yêu thương nên đỏ mặt, ngửa đầu cười nhìn Địch Lương Tuấn.

“Lâu đâu mà lâu.” Địch Lương Tuấn tính ngày: “Chỉ mới một tuần không gặp thôi.”

Cố Bạch cũng tính ngày, hình như quả thật như vậy, nhưng cậu lại cảm thấy như đã lâu, công việc vẽ tường ở Trung tâm Nghệ thuật Bác Lãm Thành phố S đã chuẩn bị kết thúc.

“Sắp tới tôi được nghỉ.” Địch Lương Tuấn vừa nói vừa mở hộp bánh, cầm chiếc nĩa nhựa do Cố Bạch tri kỷ bỏ trong hộp, xắn một miếng bánh lớn nhét vào miệng.

Phim mới của Địch Lương Tuấn đã hơ khô thẻ tre(*), tất cả hoạt động sau đó đều bị hắn đẩy lùi sạch sẽ, vì hắn muốn bắt đầu cố gắng xây dựng công ty chuyển phát yêu quái.

(*) Hơ khô thẻ trẻ: phim đã đóng máy, hoàn tất các cảnh quay, tiến vào giai đoạn hậu kỳ.

Nhưng hắn phải nghỉ ngơi mấy ngày đã, miễn cho đến lúc đối mặt với đám vương yêu một khu lại nhụt chí không vững tâm.

Tuy nói là nghỉ ngơi dưỡng sức, nhưng Địch Lương Tuấn là người không chịu ngồi yên.

Bình thường hắn sẽ quấy rối Hoàng Diệc Ngưng, Hoàng Diệc Ngưng không ở nhà thì hắn lại không dám chọc Tư Dật Minh. Tối qua hắn còn bị Tư Dật Minh xách ra tận tâm chỉ bảo dặn dò phải bảo vệ bé con này. Vì bộ lông xinh đẹp của hắn, mấy ngày nay Địch tiên sinh chuẩn bị hóa thành vật trang sức treo sau lưng Cố Bạch, không rời không bỏ theo sát cậu.

“Hôm nay cậu đi đâu thế? Dẫn tôi đi với.” Địch Lương Tuấn nói.

“Tôi phải đi làm.” Cố Bạch xin lỗi hắn: “Không thể dẫn người ngoài vào vườn được.”

“Không có gì không thể dẫn vào được.” Địch Lương Tuấn táp mấy cái đã ăn xong bánh kem bơ, ném hộp vào thùng rác: “Cậu đoán xem tôi có thể xoát mặt đi vào không?”

Sau đó Cố Bạch trợn mắt há hốc mồm nhìn Địch tiên sinh kéo kính râm xuống trước mặt bảo vệ, tiếp đó được thông qua cho vào vườn.

Cố Bạch hơi do dự nhìn Địch Lương Tuấn, rồi quay lại nhìn bảo vệ: “Nếu vậy… bảo vệ có bị trừ lương không ạ?”

“Ngốc ghê, cậu nghĩ tôi xoát mặt thiệt hả, tôi gọi điện thoại.” Địch Lương Tuấn khoác vai Cố Bạch, chuyển cậu sang hướng khác: “Dẫn tôi đi nhìn tác phẩm của cậu đi.”

Cố Bạch nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn đến văn phòng trước, đặt bữa sáng và bánh ngọt của hôm nay lên bàn làm việc, sau đó mới dẫn Địch Lương Tuấn đến hai mặt tường 3D.

“Chỗ này… là chỗ thưởng thức tốt nhất.” Cố Bạch vừa nói vừa nghiêng đầu nhìn Địch Lương Tuấn, trong mắt chứa chờ mong: “Anh thấy thế nào ạ?”

Địch tiên sinh nghiêng đầu nhìn hai mặt tường, rồi lại nhìn Cố Bạch viết “muốn được khen” đầy mặt.

Thật ra kỹ xảo đánh vào thị giác này không có tác dụng với đôi mắt của đại yêu quái như Địch Lương Tuấn, đứng từ xa hắn đã có thể thấy rõ dấu vết của màu vẽ.

Nhưng thẩm mỹ của yêu quái không chỉ là hình ảnh mà họ nhìn thấy.

Lúc trước đã nói qua, thẩm mỹ của yêu quái chủ yếu là nhìn thần khí trên bức tranh lẫn tác giả.

Trong mắt Địch Lương Tuấn, hai mặt tường này giống như đèn pha chói sáng trong bóng đêm, trên tường tỏa ra một luồng linh khí kinh người.

“Cố Tiểu Bạch lợi hại ghê.” Địch Lương Tuấn líu lưỡi.

Trách không được Hoàng Diệc Ngưng lại tìm Cố Bạch, từ trước tới giờ độ mẫn cảm đối với chuyện vẽ tranh của Họa Bì các cô luôn cực cao.

Địch Lương Tuấn vỗ vỗ vai Cố Bạch: “Sau này cậu nhất định sẽ trở thành một lão làng cực kỳ trâu bò.”

Hai mắt Cố Bạch sáng lấp lánh nhìn Địch Lương Tuấn.

Thành quả lao động được người khác thừa nhận là một chuyện cực kỳ có cảm giác thành công, cũng khiến người ta cực kỳ vui vẻ.

Cảm xúc của Cố Bạch luôn luôn dễ hiểu, dáng vẻ ngay thẳng kia khiến Địch Lương Tuấn không nhịn được véo nhẹ khuôn mặt múp của cậu, còn bóp bóp xoa xoa.

“Tôi nói cậu nghe, bức tranh tường này siêu đẹp luôn.” Địch Lương Tuấn nói.

Trong mắt loài người hay yêu quái, bức tranh này đều siêu đẹp.

Có hai mặt tường trưng bày ở đây, sau này yêu quái tìm Cố Bạch nhờ vẽ tranh tuyệt đối sẽ không ít.

“Hi vọng có nhiều người đến tham quan là đủ rồi.” Cố Bạch bị bóp mặt, mơ hồ nói: “Hình như mọi người không hứng thú đến tham quan triển lãm nghệ thuật gì đó lắm, nên tuyên truyền của Trung tâm Bác Lãm vắng ngắt luôn.”

Vắng ngắt thiệt, lần đầu tiên mở phòng triển lãm vào tháng chín, nghe nói chỉ mở phòng trưng bày số 1, bởi vì đây là nhà triển lãm mới nên số lượng nghệ thuật gia có thể mời tới tham gia triển lãm cũng không nhiều.

“Nói bậy nói bạ, sao lại không có ai đến tham quan chứ?”

Địch Lương Tuấn thả tay xuống, lấy điện thoại di động ra, ấn mở camera của weibo, quay đầu cười tủm tỉm nói với Cố Bạch: “Cố Tiểu Bạch, tôi làm ảo thuật cho cậu xem nghen!”

 

Tác giả có lời muốn nói:

Tư Dật Minh: Mục tiêu của chúng ta là…

Địch Lương Tuấn: Bảo vệ Cố Tiểu Bạch bên ta! Khen cậu ấy! Thương cậu ấy! Che chở cậu ấy! [Chân chó xoa xoa tay.jpg]

5 7 votes
Article Rating
guest
1 Comment
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
QwQ
QwQ
6 tháng trước

uwoaaaaaaaaa!!!! hóng nhaaaaaaaaaaaaaa