Chung cư yêu quái – 24

Chung cư yêu quái – 24

Chương 24: Cố Bạch phảng phất như ngửi được mùi thơm phức của đồng tiền.

Edit: Mèo Chè

Tư Dật Minh trăm triệu không ngờ tới, nhờ Địch Lương Tuấn trông bé con, hắn lại trông như vậy!

Không thấy Cố Bạch đang sợ hãi choáng váng sao!

Minh tinh hồ ly tinh Địch Lương Tuấn đương nhiên phát hiện.

Hắn cũng không ngờ lá gan Cố Bạch lại nhỏ đến thế.

Cho nên sau khi hắn tùy ý lộ mặt xong thì lập tức kéo Cố Bạch bị truyền thông dồn dập vồ tới và ánh đèn flash dọa sợ “vèo” một tiếng, chạy nhanh như lòng bàn chân có bôi dầu.

Cố Bạch bị Địch Lương Tuấn kéo chạy, thật vất vả hoàn hồn lại, chỉ đường cho Địch Lương Tuấn trốn thoát xong thì mù đường đi vòng vòng trong vườn.

Hai người lén lút thò đầu ra từ lối đi của nhân viên, cẩn thận quan sát xung quanh, xác định không có người thì mới rón rén như trộm rời khỏi hiện trường chính.

Địch Lương Tuấn nhìn Cố Bạch bị dọa đến mức hành động vẫn hơi cứng nhắc, vừa xé túi quả khô vừa nghĩ thầm lá gan nhỏ như vậy, đừng nói là thỏ tinh nghen.

Nhưng ngửi lại mùi trên người Cố Bạch, lại không phải mùi thỏ.

Dù sao hồ ly cũng thuộc họ chó, khứu giác khá nhạy cảm, nhưng hắn vẫn chưa nhận ra Cố Bạch là yêu quái gì.

Trước đó chưa vào kỳ trưởng thành nên ngửi không ra, lúc này vừa tiến vào kỳ trưởng thành, linh khí toàn thân tựa như bóng đèn, ngửi được nhưng không phân biệt được.

Linh khí của bản thân Cố Bạch tựa như hoàn toàn dung nhập vào đất trời, không mùi không màu, khiến người ta nghĩ không ra.

Địch Lương Tuấn cũng lười tra yêu quái nhỏ thuộc chủng tộc gì, hắn mở quả khô, nói với Cố Bạch: “Đến, há miệng, a ——”

Não Cố Bạch vẫn còn ảnh hưởng bởi tiếng thét mãnh liệt, bị chấn động vang ong ong, nghe Địch Lương Tuấn nói thì ngoan ngoãn há miệng: “A ——”

Địch Lương Tuấn bị manh đến mức tim run run, đút cậu ăn một quả khô xong thì dùng lực xoa xoa bé con ngoan đến không chịu được.

Hời ơi hời ơi (trời ơi trời ơi).

Sau này tui cũng muốn nuôi một yêu quái nhỏ đáng yêu thế này!!!

Địch Lương Tuấn vừa xoa Cố Bạch vừa hưng phấn nghĩ.

Không bằng chờ Hoàng Diệc Ngưng về, sau đó lập tức đi cầu giao phối (hợp tác làm một đứa)!!!

Cố Bạch không biết trong đầu Địch Lương Tuấn đang xoa cậu toàn cảnh cấm trẻ con, hương vị của quả khô rất ngon, nhai nhai cũng có một cảm giác mềm mềm ấm ấm tràn ngập từ đáy lòng lan ra toàn thân.

Nhịp tim kịch liệt và tứ chi hơi căng cứng dần dần trở về bình thường theo sự ấm áp này.

Cậu thở phào một hơi, hoạt động tứ chi một chút, cứu vớt bản thân khỏi ngực Địch tiên sinh.

Trong xã hội loài người, yêu quái cũng phải làm việc dựa theo quy tắc cơ bản —— Ví dụ trong xã hội loài người camera trải rộng, không cho phép tùy tiện sử dụng phép thuật.

Địch Lương Tuấn xoa xoa cái tay vung ra của Cố Tiểu Bạch, sau đó dựa theo “pháp tắc sinh tồn cơ bản của yêu quái hội nhập xã hội loài người”, kéo Cố Bạch lẩn trốn tiến vào bãi đỗ xe.

“Lúc nãy có nhiều người như vậy… là chuyện gì vậy ạ?” Cố Bạch nhỏ giọng hỏi.

Địch Lương Tuấn vui vẻ trả lời: “Tôi giúp các cậu kéo nhân khí.”

“Hả, dạ?” Cố Bạch bị Địch Lương Tuấn nhét vào ghế lái phụ, kéo dây an toàn lên theo phản xạ có điều kiện, nhớ ra một loạt hành động vào ban sáng của Địch Lương Tuấn, giật mình: “Anh quay video đăng lên weibo ạ?”

“Đúng vậy!” Địch Lương Tuấn cười hì hì ngồi vào vị trí lái: “Chờ tới khi triển lãm của các cậu mở bán vé, chắc sẽ bị cướp hết trong nháy mắt.”

Cố Bạch bị lực kêu gọi này dọa cho sợ hãi cảm thán.

Không hổ là người chồng quốc dân, tùy tiện ném cục gạch, người bị nện trúng có xác suất 50% là fan bạn gái của hắn.

“Cám ơn ngài Địch!”

Cố Bạch cảm thấy Địch Lương Tuấn thật sự là một người tốt vô địch siêu cấp vũ trụ.

“Việc nhỏ, việc nhỏ.” Địch Lương Tuấn cười đắc ý, đắc ý xong thì chọt chọt nói nhỏ với Cố Bạch: “Sau này cậu nói vài lời có ích giúp tôi trước mặt Tư Dật Minh là được.”

Thái độ của Tư Dật Minh sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới tiền vốn chuẩn bị cho công ty hậu cần yêu quái của hắn!

Địch Lương Tuấn cảm thấy hắn nhất định phải giữ vững dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời trong khoảng thời gian này.

Nếu thêm Cố Bạch được Tư Dật Minh để ý nói ngọt, vậy chẳng phải sẽ nắm chắc 90% sao.

Địch Lương Tuấn khởi động xe, trong lòng đắc ý.

Cố Bạch chuẩn bị lấy di động ra lướt weibo, nghe lời này của Địch Lương Tuấn thì nhẹ nhàng trừng mắt.

Mặc dù cậu cảm thấy bản thân có nói vài lời có ích thì cũng không thể ảnh hưởng đến phán đoán chủ quan của Tư tiên sinh, cũng không thể ảnh hưởng đến hành vi rảnh rỗi thì làm vài chuyện muốn ăn đòn tìm đường chết của Địch Lương Tuấn, nhưng cậu vẫn gật đầu đồng ý nhờ vả của Địch tiên sinh.

Nói vài lời có ích mà thôi, Cố Bạch khen Địch Lương Tuấn thì sẽ cực kỳ chân thành, không có tí giả dối nào.

Bởi vì Địch tiên sinh vốn là người tốt mà!

Cố Bạch và Địch Lương Tuấn vui vẻ về đến nhà, vừa mở cửa thang máy thì gặp ngay Tư Dật Minh.

Cố Bạch nghĩ đến chuyện vừa đồng ý với Địch Lương Tuấn, vui vẻ vẫy vẫy tay với Tư tiên sinh, sau đó nhảy tung tăng tới trước mặt Tư Dật Minh.

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch vui tới mức nhảy thẳng lên, nghĩ tới hình ảnh trong tin tức mới nhất.

Xem ra là đã bình thường lại, không còn sợ nữa, Tư Dật Minh nghĩ, sau đó ngẩng đầu lạnh lùng liếc nhìn Địch Lương Tuấn.

Hồ ly tinh bỗng bị ánh mắt tấn công, mặt đầy dấu chấm hỏi.

Cố Bạch nói, trong giọng còn mang theo tí hưng phấn: “Ngài Tư, ngài Tư, ngài Địch lợi hại lắm luôn, giúp Trung tâm Nghệ thuật Bác Lãm kéo thật nhiều người tới!”

Tư Dật Minh nghe thế thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn Địch Lương Tuấn tiếp, công kích trong lần nhìn này giảm xuống không ít.

Địch Lương Tuấn cảm thấy đau lòng nhức óc với tiêu chuẩn kép trần trụi của Tư Dật Minh.

Cố Bạch nói tiếp: “Lúc nãy trên đường về tôi vừa lướt weibo, rất nhiều người nói hai mặt tường kia của tôi vẽ rất đẹp, khen tôi thật lợi hại!”

Có thể được mọi người tán đồng và khen ngợi, thật sự là quá đủ rồi!

Cố Bạch tràn ngập cảm xúc thành công và hạnh phúc, nhắn liên tiếp mấy tin cho cha cậu nhưng vẫn chưa đủ, lại không thể quấy rầy Địch Lương Tuấn đang lái xe, lúc này gặp được Tư Dật Minh thì không khống chế bản thân nổi.

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch vì được tí xíu khen ngợi và thừa nhận mà hai má đỏ ửng, nghĩ nghĩ rồi giơ tay vuốt vuốt đầu cậu.

Xúc cảm trong tay mềm mượt êm ái, xù xù mang theo chút ấm áp.

Tư Dật Minh cảm thấy xúc cảm không tệ, anh vuốt Cố Bạch như vuốt mèo, đợi đến khi Cố Bạch líu lo không ngừng chia sẻ niềm vui xong thì anh mới dừng lại, khích lệ: “Tiếp tục giữ vững.”

“Dạ!” Cố Bạch khẽ gật đầu, sau đó hỏi: “Sáng mai ngài Tư muốn ăn gì?”

Tư Dật Minh hết sức nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, sau đó trả lời: “Pudding xoài.”

(*) Pudding xoài:

Cố Bạch ghi nhớ.

Tư Dật Minh thả cái tay đặt trên đầu Cố Bạch xuống, nhìn Cố Bạch mừng khấp khởi mời Địch Lương Tuấn tới nhà cùng ăn cơm, anh lại chuyển ánh mắt sang người Địch Lương Tuấn, da đầu hồ ly tinh dựng lên.

Tư Dật Minh và Địch Lương Tuấn nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng chậm rãi mở miệng nói: “Làm rất tốt.”

Nói xong thì anh cũng vào nhà đóng cửa.

Hồ ly vẫn luôn bị đánh suốt mấy trăm năm chưa từng được khen, bị câu “làm rất tốt” này khiến cho kinh sợ hồi lâu, cuối cùng mơ màng đi vào nhà Cố Bạch.

Cố Bạch vừa quay đầu lại thì thấy ngay Địch Lương Tuấn kinh sợ tới mức hoang mang đầy mặt.

“Sao vậy ngài Địch?”

Địch Lương Tuấn vỗ đùi: “Tôi bỗng cảm thấy Tư Dật Minh cũng tốt lắm!”

Mặt Cố Bạch đầy dấu chấm hỏi, nghĩ nghĩ: “Vậy cũng mời ngài Tư đến ăn chung ạ?”

Địch Lương Tuấn nhanh chóng rút lại cái tay đang vỗ đùi, lật mặt lẹ hơn lật sách: “Không!”

Cố Bạch khẽ gật đầu, xoay người đi vào phòng bếp.

Cậu không ngại ăn cơm cùng Tư Dật Minh, nhưng cậu biết rõ Địch Lương Tuấn mà ngồi cùng bàn cơm với Tư Dật Minh thì tiêu hóa chắc chắn sẽ không tốt.

Chờ tới lần đi ra ngoài công tác tiếp theo của Địch tiên sinh, có lẽ cậu có thể thử mời Tư tiên sinh đến nhà ăn cơm.

Nói không chừng thật sự có thể cọ được một tí âu khí của đại lão, phát tài thì sao.

Địch Lương Tuấn ngồi trên salon ngoài phòng khách, cực kỳ thoải mái mở TV, đắc ý thưởng thức tin tức giải trí của bản thân.

Trên bàn trà, màn hình điện thoại di động của Cố Bạch lóe lên, trên đó hiển thị có cuộc gọi tới.

Trên xe Cố Bạch đã chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng.

Sau khi lên đầu đề cùng Địch Lương Tuấn, điện thoại của cậu trở nên cực kỳ “bận rộn” —— tin nhắn gửi tới từ các tài khoản xã hội, còn có một số tin nhắn thăm dò và lôi kéo làm quen, thậm chí trực tiếp gọi điện tới.

Nhưng Cố Bạch không quá quen mấy người này.

Cậu chỉ lễ phép trả lời lại mấy đàn anh và đàn chị chăm sóc cậu có thừa lúc học đại học, sau đó chỉnh thành im lặng, không nhắn lại, cũng không nhận cuộc gọi.

Cố Bạch không tắt máy, bởi vì cậu lo lỡ như cha cậu lại đột xuất gọi điện hoặc nhắn tin cho cậu mà cậu không thể nhận ngay được thì sao.

Cố Bạch làm một bữa tiệc lớn cho Địch tiên sinh đã giúp một ơn lớn, sau tiệc còn làm mấy món điểm tâm ngọt.

Tiễn Địch tiên sinh ăn no bụng, vui vẻ đến mức đuôi cũng muốn lòi ra xong, cậu lại vội vội vàng vàng leo lên lầu hai, bắt đầu chuẩn bị vải vẽ cho bức tranh của Tư tiên sinh.

Cậu lấy ra một miếng vải lanh làm từ sợi đay rộng ba mét dài hai mét từ trong ngăn tủ đặt rất nhiều dụng cụ vẽ tranh, cẩn thẩn kéo ra trải phẳng, phủ lên khung tranh trên tường rồi đóng đinh, sau đó lại lôi sơn lót (primer) ra.

Không sai!

Cậu chuẩn bị vẽ cho kim chủ papa một bức tranh sáu mét vuông, đủ để làm tranh tường luôn.

Bởi vì Tư tiên sinh nói với cậu rằng tùy chọn kiểu vẽ.

Vì thể hiện thành ý, đương nhiên là Cố Bạch muốn vẽ một bức tranh đủ khiến Tư tiên sinh rung động.

Chẳng phải nói kẻ có tiền đều thích tranh lớn cự phúc à, bởi vì trông cực ngầu, đánh vào thị giác cũng khá uy ách.

Tư tiên sinh chắc chắn không ngờ rằng bản nháp hoàn thiện vẽ ra thành phẩm có thể —— to tới cỡ này!

Cố Bạch leo lên ghế, cẩn thận bôi sơn lót lên vải vẽ, dáng vẻ chăm chú kia giống như cẩn thận khắc chữ lên hạt gạo.

(*) Bạn tui từng học vẽ tranh sơn dầu, nói là khúc này sai rồi, khi phủ sơn lót người ta sẽ để lên bàn sơn để sơn dàn đều, dựng thẳng lên sơn sẽ chảy xuống đáy tranh khiến đáy tranh dày hơn, khỏi vẽ được luôn. Ngoài lề, Việt Nam không có vải lanh raw để lót đâu, năm ngoái nó mua ở Mỹ 1 miếng 30cm x 60cm, quy ra tiền VNĐ là khoảng 500 nghìn ấy.

Phết sơn lót xong thì cần phải chờ khô khoảng một hai ngày, diện tích vải vẽ quá lớn, chắc phải lâu hơn một tí.

Cố Bạch còn có chuyện khác muốn làm.

Ví dụ như phải vẽ hàng đặt riêng trên Taobao, trong hai người muốn tranh màu nước có một người quyết tâm muốn mua.

Cố Bạch nhận tiền đặt cọc, bắt đầu vẽ tranh màu nước vì khá đơn giản.

Cố Bạch cần cù, buổi sáng vẽ trên tường, buổi tối về nhà vẽ trên giấy, còn dành thời gian đến chỗ đặt khung tranh mà đàn anh giới thiệu để chuẩn bị đặt khung cho bức tranh của Tư tiên sinh.

Mỗi tối trước khi ngủ, Cố Bạch đều cảm thấy đây quả thật là sinh hoạt trong lý tưởng của cậu.

Dạo gần đây Địch tiên sinh dường như quyết tâm muốn làm trang sức đeo lưng của cậu, mỗi ngày đều đi theo cậu từ lúc bắt đầu làm việc, mặc dù chán đến mức chỉ có thể chơi Anipop nhưng vẫn không từ bỏ.

Lúc hạng mục Trung tâm Nghệ thuật Bác Lãm Thành phố S kết thúc, quả nhiên đội của Giáo sư Cao nhận được lì xì bự của ông chủ.

Bởi vì một lần hành động của Địch tiên sinh, không chỉ không cần lo không bán được vé lúc mở bán vé vào cửa khai trương nhà triển lãm, mà trước khi nhà triển lãm khai trương, còn có rất nhiều người chủ động tìm tới hi vọng có thể tham gia triển lãm.

Tính cho đến hiện tại, đã đủ để mở phòng trưng bày số 2 rồi!

Đối với Cố Bạch dẫn Địch tiên sinh tới, còn miễn phí tuyên truyền một đợt, ông chủ bỏ lì xì cực kỳ hào phóng, còn nói nếu triển lãm thuận lợi thì lại phát thêm tiền thưởng cho họ.

Sau khi ông chủ phát lì xì xong, Cố Bạch còn nhận được tiền lương kết toán của hạng mục và lì xì của thầy giáo phát cho họ!

Cố Bạch bị sự hào phóng của thầy và nhà tư bản khiến cho cảm động đến rưng rưng nước mắt, ôm thẻ ngân hàng chứa lì xì và tiền lương hạng mục về nhà, ý chí chiến đấu sục sôi leo lên thang nhỏ mới mua hôm nay, đối mặt với vải vẽ đã chuẩn bị xong, chính thức đặt nét bút đầu tiên xuống.

Vì cổ phiếu của Tư tiên sinh!!!

Vì WC ở ngoại ô Thành phố S!!!

Vì tương lai có thể có đủ lực lượng đập tiền tổ chức triển lãm tranh cá nhân!!!

Cố Bạch một hơi có được một số tiền lớn đặt bút như thần, chóp mũi phảng phất như ngửi được mùi thơm phức của đồng tiền.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Bạch: ngửi Là mùi tiền vàng.

Tư Dật Minh: Là mùi Tỳ Hưu.

5 12 votes
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments