Chung cư yêu quái – 27

Chung cư yêu quái – 27

Chương 27: Cố Tiểu Bạch thật sự là thần thú cứu tinh!!!

Edit: Mèo Chè

Ngày đó, rốt cuộc Cố Bạch cũng biết được, trên thế giới này thật sự có giống loài “sát thủ nhà bếp” tồn tại.

“Ngài Địch, anh mau buông cái hũ đó xuống, đấy là đường bột không phải muối.” Cố Bạch cứu vớt hũ đường bột từ trong tay Địch Lương Tuấn.

Địch Lương Tuấn ngẩn người: “Hèn chi mùi lạ lạ.”

Cố Bạch nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn không tìm hiểu sâu vấn đề Địch tiên sinh phân biệt gia vị bằng cách ngửi mùi.

Chưa tới mấy phút sau, Cố Bạch lại cứu vớt một hũ gia vị nhỏ từ trong tay Địch Lương Tuấn: “Đây là bột ngọt, không phải đường cát trắng.”

Địch tiên sinh nhẹ nhàng vuốt vuốt cái mũi đã bị đủ loại mùi gia vị hun tới mức hệ thống khứu giác lẫn lộn, cảm thấy mũi ngứa cực kỳ.

Hắn chuồn khỏi nhà bếp, hắt hơi một cái, sau đó quay lại.

Cố Bạch nhìn hắn đi tới đi lui không biết làm sao, muốn giúp lại không dám xuống tay, cậu suy nghĩ rồi lấy cà chua và trứng ra khỏi tủ lạnh, xắt nhỏ cà chua và hành lá, sau đó lại đặt muối cạnh bếp.

“Ngài Địch, thử làm trứng chiên cà chua đi.” Cố Bạch nói: “Tôi dạy anh.”

Đây là món chiên cấp độ nhập môn đơn giản nhất, nguyên liệu và gia vị đều chuẩn bị xong, chỉ cần chiên thôi, sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Địch Lương Tuấn ngó ngó cà chua và trứng gà, khẽ gật đầu.

“Chờ chảo nóng lên, sau đó chế dầu vào —— không cần quá nhiều…” Cố Bạch đứng bên cạnh Địch Lương Tuấn chỉ dạy từng bước từng bước.

Cố Bạch cũng đoán được vì sao Địch Lương Tuấn chạy tới nói nấu cơm giúp cậu, bởi vì Hoàng nữ sĩ đồng ý tới ăn chiều cùng cậu.

Địch tiên sinh đang theo đuổi Hoàng nữ sĩ, trên con đường này, hắn càng bị chèn ép thì bùng nổ càng mạnh.

Hoàng nữ sĩ hình như cũng không phải hoàn toàn không có ý kia.

Liên quan tới việc này, Cố Bạch đã nhìn ra từ lúc hai người ở chung sau khi bị Tư Dật Minh hành hung.

Địch Lương Tuấn quen với bố trí trong nhà Hoàng nữ sĩ, ngay cả hộp thuốc ở đâu cũng biết. Còn Hoàng nữ sĩ trước khi ra ngoài công tác cũng dặn Địch tiên sinh dọn phòng cho cô, loại tin tưởng này cũng không bình thường.

Mặc dù không biết tại sao hai người không ở bên nhau, nhưng Cố Bạch cảm thấy, hai người đó tuyệt đối có chuyện bí mật.

Cố Bạch chăm chú hướng dẫn Địch Lương Tuấn, chỉ từng bước nói cho hắn biết khi nào nên lắc chảo khi nào rắc muối khi nào rải hành. Chuyện chiên xào không cần động não thế này, đối với Địch Lương Tuấn mà nói không có tí độ khó nào.

Hắn thành công làm ra một dĩa trứng chiên cà chua, ngửi mùi xem sắc, lại trông không tệ cho lắm.

“Có ý nghĩa.” Địch tiên sinh bình phẩm một câu, sau đó đắc ý bưng tác phẩm của hắn ra ngoài.

Cố Bạch nhìn hắn, khẽ thở ra, rửa chảo tiếp tục làm món khác.

Món ăn chuẩn bị cho Hoàng nữ sĩ rất phong phú, bởi vì Địch tiên sinh cũng ăn chung nên Cố Bạch còn làm thêm một món lòng gà chua cay.

Cố Bạch ngó ngó Hoàng nữ sĩ ăn rất vui vẻ, lại nhìn nhìn Địch tiên sinh đặt dĩa trứng chiên cà chua cách chỗ Hoàng nữ sĩ ngồi gần nhất, sau đó cúi đầu im lặng và cơm.

“Tôi làm đó!” Địch Lương Tuấn đẩy dĩa trứng chiên cà chua về phía trước.

Hoàng Diệc Ngưng nhìn Cố Bạch đang gật đầu, lại nhìn Địch Lương Tuấn, sau đó không nhanh không chậm “ồ” một tiếng, dưới ánh mắt mong đợi của Địch Lương Tuấn, gắp một đũa trứng chiên cà chua.

Nhưng không đánh giá gì.

Ánh sáng dưới đáy mắt Địch tiên sinh biến mất bằng tốc độ dùng mắt thường cũng thấy được.

Cố Bạch nhìn nhìn người này, lại nghía nghía người kia, lực bất tòng tâm.

Bữa ăn này hơi trầm mặc.

Lúc Cố Bạch chuẩn bị thu dọn bát đũa, cậu nhìn dĩa trứng chiên cà chua đã bị ăn sạch sành sanh, rồi lại nhìn Hoàng nữ sĩ ăn sạch trứng chiên cà chua. Tiếp đó cậu liếc sang Địch tiên sinh ỉu xìu cúi đầu, vừa định nói một câu an ủi hắn thì một đôi đũa dơ trong tay đã bị Hoàng Diệc Ngưng lấy lại.

Hoàng nữ sĩ “rắc” một cái bẻ gãy đôi đũa kia, sau đó khẽ vươn tay, nắm cổ áo Địch tiên sinh lôi hắn dậy.

Cố Bạch sững sờ nhìn đôi đũa bị bẻ thành hai khúc, choáng váng.

Còn Hoàng Diệc Ngưng thì nở nụ cười xinh đẹp dịu dàng, nói với cậu: “Ăn rất ngon, cám ơn đã tiếp đãi.”

Cố Bạch nhìn đũa, rồi lại nhìn Hoàng nữ sĩ, ngơ ngẩn khẽ gật đầu.

Thế là Hoàng nữ sĩ kéo Địch tiên sinh ỉu xìu cộc cộc đi.

Cố Bạch tiễn bọn họ tới cửa, sau đó trơ mắt nhìn Hoàng nữ sĩ lôi Địch tiên sinh vào nhà cô.

Cố Bạch đóng cửa lại rồi đi thu dọn bát đũa, cậu nhìn đôi đũa bị bẻ gãy, trăm mối nghi hoặc vẫn không thể giải thích.

Đây là cách cám ơn đặc biệt gì sao?

Cố Bạch hoang mang cầm đôi đũa, cuối cùng vẫn ném vào thùng rác, im lặng vào nhà bếp rửa chén.

Rửa chén xong, Cố Bạch đi một mạch lên lầu hai, đối mặt với bức tranh lớn chỉ mới sơn lớp màu lót, cậu buộc tạp dề, cầm bàn chải leo lên thang nhỏ.

Cố Bạch vẽ bức tranh Tỳ Hưu này dựa theo ấn tượng trong giấc mơ của cậu, phong cách lên màu là trường phái tranh tường truyền thống nước Hoa.

Vào lần chỉnh sửa cuối cùng, Cố Bạch định dùng vàng lá và bạc lá để nhấn đường cong và hình ảnh chủ thể Tỳ Hưu.

Bức tranh hình chữ nhật nằm ngang, chủ thể Tỳ Hưu ở bên phải chiếm hai phần ba diện tích bức tranh.

Một phần ba còn lại ở bên trái, Cố Bạch lấy những cục đen không rõ hình dạng trong giấc mơ lúc trước làm nguyên mẫu, trải qua chỉnh sửa và hình tượng hóa, biến thành tường vân cuồn cuộn màu trắng.

Tỳ Hưu ngẩng đầu gầm thét thân phủ vảy vàng, trong lúc đi mang theo một đám tường vân trắng cuồn cuộn.

Sau khi Cố Bạch lật xem tư liệu, quyết định bối cảnh nền cho bức tranh này là quân đội thời cổ sĩ khí dâng trào.

Chiến kỳ thêu Tỳ Hưu tung bay, quân sĩ khoác trên người thiết giáp đen tuyền, dưới người là chiến mã hí vang, thương nhọn và giáo dài nắm chặt trong tay. Thuẫn binh(*) hàng trước trầm mặc ổn trọng như núi cao, viễn trình thân đeo cung tên ở hàng sau đứng ở chỗ cao nhìn ra xa bảo vệ.

(*) Thuẫn binh: Lính mang khiên đi hàng trước để phòng thủ.

Đội quân Tỳ Hưu khí thế ngất trời, tựa như hình ảnh Thần thú chủ thể đang ngẩng đầu giận dữ gầm to.

Hình ảnh như vậy mà chỉ lên một tầng màu lót, phông nền trên màu lót lại thiên về vàng mà ám trầm, dùng màu này để diễn tả cát bụi bị chiến mã và quân sĩ hất lên lúc hành quân cùng với bầu không khí ám trầm của thời chiến.

Mà đối lập với bối cảnh nền xám vàng chính là chủ thể Tỳ Hưu rực sáng.

Cố Bạch pha thử rất nhiều màu sắc, mỗi một màu đều có độ bão hòa cực cao, vừa sáng sủa vừa khoa trương.

Cố Bạch khắc sâu ấn tượng với Thần thú nhìn thấy trong giấc mơ, trong khoảng thời gian này trải qua việc nhớ đi nhớ lại, trong đầu cậu đầy hình ảnh một luồng sáng mang theo khí tức túc sát chính nghĩa không cho phép xúc phạm, xé toang bóng đen không rõ, đạp không mà tới.

Không nói tới Cố Bạch phục dựng khí thế túc sát và nghiêm nghị đó từ đầu chí cuối nguyên xi như cũ, thậm chí cậu còn thông qua bối cảnh nền để biểu đạt nhấn mạnh điều này.

Cố Bạch cảm thấy cậu không thể cam đoan khi Tư tiên sinh nhìn thấy bức tranh này sẽ tuyệt đối hài lòng, nhưng cậu lại có thể để tay lên ngực tự hỏi, cậu chắc chắn đã dùng hết tâm tư để vẽ bức tranh này.

Cố Bạch ngồi trong nhà vẽ hơn một tuần, bức tranh này rất nhiều chi tiết, chỉ ít hơn tí xíu so với mặt tường 3D lúc trước.

Bức tranh này tốn hết hai bộ cọ và ba bộ màu của cậu, những vật liệu và dụng cụ hao tổn khác so với cọ cùng thuốc màu thì không đáng nhắc tới.

Cố Bạch cẩn thận pha một lượng kim tuyến vàng vừa phải vào màu vẽ vàng, lại điều chỉnh vài chỗ, dát một lớp vàng lá lấp lánh lên vảy lân ở cuối đuôi rồng của Tỳ Hưu.

Hoàn thành!

Cố Bạch leo xuống thang nhỏ, một tay dính đầy kim tuyến vàng vỗ lung tung lên tạp dề đang mặc. Cậu lùi đến cửa sổ sát đất rồi nhìn bức tranh lớn, cảm thấy rất đắc ý.

Lại phơi thêm một lúc là khô rồi, vừa lúc hiện tại có thể gọi Tư tiên sinh sang đây xem!

Cố Bạch cúi đầu nhìn hai tay bẩn thỉu và tạp dề lôi thôi lếch thếch, cũng biết không thể mang dáng vẻ này đi gặp kim chủ. Cậu vui vẻ xách thùng dụng cụ, ngâm nga hát chạy vào phòng vệ sinh ở lầu hai để tẩy rửa.

Bởi vì lúc trước vẽ quá mức nhập tâm nên không kịp tẩy sạch màu vẽ trên cọ và bàn chải, cơ bản là không cứu được nữa, nhưng cái palette Cố Bạch dùng khá thuận tay vẫn cứu vãn được.

Cố Bạch dùng dầu thông lau sạch màu vẽ trên tay và palette, lau xong thì dùng một ít nước rửa tay xoa xoa, lại khôi phục trạng thái trắng tinh thơm ngào ngạt.

Cậu thay tạp dề và quần áo cỡ lớn chuyên dụng cho công việc ra, tiện tay quăng đi rồi nhìn thời gian, vừa chuẩn bị ra cửa tìm Tư Dật Minh thì nhận được Wechat của đàn anh.

Là đàn anh nói rằng muốn hợp tác hạng mục mới với Cố Bạch.

Nội dung Wechat hắn gửi tới cũng cực kỳ rõ ràng, liên quan đến hạng mục tiếp theo.

Nhà triển lãm Khê Cố trên đường số 33 khu Ngũ Tạng thành phố S, ngày 6/9 chính thức khởi công, 30 mét vuông, kỳ hạn công trình ba tuần, chủ đề là triển lãm nghệ thuật thảo nguyên, tranh tường thuần vẽ tay.

Tính cả thiết kế lẫn thành phẩm, bên A(*) ra giá 3600 tệ/m2, có thể thêm phí nguyên vật liệu.

(*) Trong một hợp đồng chia ra hai bên là bên A và bên B, bên A thường là bên soạn thảo ra hợp đồng.

Đàn anh lấy sáu Cố Bạch lấy bốn, đàn anh lấy thêm một phần xem như tiền giới thiệu hạng mục.

Đây thật là quá lợi ích thực tế rồi!

Hôm nay mới là ngày 2/8, còn một tháng nữa để cậu có thể tìm linh cảm chơi gà mờ(*)!

(*) Chơi gà mờ: mang ý mắng chửi “chơi quá tệ”, tui cũng không biết tại sao tác giả lại viết thế nữa.

Cố Bạch không hề do dự chọn đồng ý, thậm chí còn cực kỳ đắc ý.

Đàn anh hồi âm một chữ OK, sau đó nói cho Cố Bạch là phải đi khảo sát thực địa trước khi khởi công một tuần, sau khi nhận được một câu trả lời chắc chắn thì gửi lại một cái meme sờ đầu.

Cố Bạch tính số tiền cậu có thể nhận được trong hạng mục này, lại thêm tiền lương và tiền thưởng của hạng mục trước, còn có mấy đơn riêng lẻ tẻ, tính tổng số tiền, Cố Bạch vui tới mức muốn nằm lăn trên đất.

—— Kiếm tiền cũng không khó như trong tưởng tượng!!!

Cuối cùng cậu không lăn trên đất, nhưng cậu vẫn không thể khống chế bản thân, nhịn không được lăn một vòng trên ghế salon, ôm đệm dựa vui vẻ duỗi thẳng chân đạp đạp, đạp xong thì quăng đệm, hấp tấp chạy đi gõ cửa nhà Tư Dật Minh.

Tư Dật Minh mở cửa, nhìn khuôn mặt tươi cười vui vẻ của Cố Bạch, ánh mặt dạo một vòng quanh tay cậu, phát hiện không có đồ ngọt thì nhíu mày: “Có chuyện gì?”

“Ngài Tư, tôi vẽ xong rồi!” Cố Bạch vui đến mức không khống chế nổi âm lượng: “Tranh của ngài ạ!”

Tư Dật Minh nhìn dáng vẻ hưng phấn của cậu, đại khái đoán được vì sao Cố Bạch lại vui đến vậy.

Vẽ xong, nghĩa là có thể nhận tiền công từ anh.

Tiền công là một cổ phiếu tăng liên tục ít nhất một tháng.

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch, phát hiện chờ mong nơi đáy mắt cậu sắp tràn ra tới nơi, anh mới chậm rãi thay giày, đi theo Cố Bạch đến nhà cậu.

Tư Dật Minh đã xem qua bản nháp hoàn thiện.

Anh rất hài lòng về bản nháp, nhưng bản nháp đường nét đen trắng và thành phẩm đã lên màu hoàn chỉnh lại mang tới cảm giác hoàn toàn khác biệt cho người xem.

—— Đánh chết Tư Dật Minh cũng không nghĩ tới, vậy mà Cố Bạch lại vẽ lớn như thế.

Dù là Tư Dật Minh, khi nhìn bức tranh trên tường cũng có một khắc không nói nên lời.

Nhưng trừ chuyện khổ tranh hơi lớn, thì Tư Dật Minh cực kỳ… cực kỳ hài lòng về bức tranh này.

Anh có thể dùng mắt thường thấy được linh khí trên bức tranh này, chính khí túc sát vô cùng mãnh liệt lại sắc bén như xuất ra từ bản thân anh, gần như không cần anh chia sức mạnh ra bám lên bức tranh.

“Rất tốt!” Tư Dật Minh bình luận đơn giản và dứt khoát.

Hai mắt Cố Bạch phát sáng long lanh.

Tư Dật Minh định bảo quản lý treo bức tranh này trong đại sảnh, có bức tranh này tọa trấn, dù bản thân Tư Dật Minh rời đi một tháng cũng sẽ không xảy ra tình huống vừa rời đi mấy ngày ngắn ngủi mà quần ma loạn vũ đã tìm tới.

Đây thật là trợ giúp cho lão đại bận rộn!

Tư Dật Minh nhìn về phía Cố Bạch, ánh mắt anh lóe lên một tia nóng bỏng không thể nhận ra.

Nhóm Thần thú bọn anh đã tăng ca mấy trăm năm!!!

Tăng ca mấy trăm năm!!!

Không được nghỉ ngơi!!!

Cố Tiểu Bạch thật sự là Thần thú cứu tinh!!!

“Cậu muốn nhận tiền công bây giờ sao?” Tư Dật Minh hỏi.

Cố Bạch nghĩ tới 40 ngàn tiền công ở hạng mục kế tiếp, nhịn xuống ngo ngoe rục rịch trong lòng, lắc đầu: “Tạm thời chưa muốn.”

Tư Dật Minh gật gật đầu, dù sao anh cũng không quỵt nợ.

Nhưng sau khi xác định Cố Bạch có năng lực lợi hại như vậy, ngược lại anh có chuyện muốn tìm Cố Bạch hỗ trợ.

“Một tháng sắp tới cậu rảnh không?” Tư Dật Minh hỏi cậu.

“Dạ vâng?” Cố Bạch sững sỡ, suy nghĩ rồi trả lời: “Hạng mục tiếp theo của tôi là đầu tháng 9, nhưng tôi chuẩn bị đi tìm linh cảm.”

Cố Bạch chưa từng thấy thảo nguyên, lúc trước xem video tìm tư liệu là kế sách hạ trong hạ lúc không có tiền. Hiện tại có tiền, đương nhiên vẫn nên đi quan sát thực tế sẽ tốt hơn.

Tư Dật Minh suy nghĩ, lại hỏi cậu: “Cậu muốn đi đâu tìm linh cảm?”

Cố Bạch ngoan ngoãn trả lời: “Vẫn chưa có kế hoạch, nhưng tôi muốn đi xem thảo nguyên.”

“Vừa lúc.” Tư Dật Minh nở nụ cười: “Đi Tỉnh X không?”

(*) Tỉnh X: Khu tự trị Tây Tạng (西藏自治区 – Xīzàng Zìzhìqū).

Thảo nguyên đồng cỏ vùng cao lớn nhất thế giới!

Phí đi đường của cậu tôi bao toàn bộ!

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Bạch: Ngài Tư thật giàu!

Tư Dật Minh: Có thể thoát kiếp tăng ca mấy trăm năm, tiền thì tính là gì, tôn nghiêm thiên tính của Tỳ Hưu tính là gì!

(*) Trứng chiên cà chua:

(*) Lòng gà chua cay:

 

4.8 14 votes
Article Rating
guest
2 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Ổ trạch của tôi
Ổ trạch của tôi
5 tháng trước

Haha. Thần thú tăng ca cả trăm năm không được nghỉ ngơi. Chỗ này vừa trấn áp xong phải đi ngay chỗ khác xử lý. Tội anh quá mà =))