Chung cư yêu quái – 29

Chung cư yêu quái – 29

Chương 29: Chuyện bọn họ làm là đang cứu vớt thế giới!

Edit: Mèo Chè

Cố Bạch nhìn Tư Dật Minh đi vào, suy tư rồi đi theo anh, sau đó trở tay đóng cửa lại.

Ngoài dự đoán, sau khi đi vào con đường bít bùng này cũng không có cảm giác khó chịu gì, cũng không có cảm giác ngột ngạt khi ở trong chỗ chật hẹp quá lâu.

Cố Bạch vịn lan can, đi theo đằng sau Tư Dật Minh.

Cầu thang uốn cong hướng xuống dưới, bậc cầu thang thoai thoải không quá hụt chân, nhưng đi khoảng hai phút thì Cố Bạch vẫn cảm thấy hơi choáng.

Tư Dật Minh nhận ra bước chân của Cố Bạch trở nên chậm hơn, anh quay đầu nhìn Cố Bạch đang vịn lan can lắc đầu, nghĩ nghĩ rồi vươn tay về phía cậu.

Cố Bạch sững sờ, hơi nghiêng đầu hỏi: “Sao thế ngài Tư?”

Tư Dật Minh giải thích: “Tôi dắt cậu.”

Cố Bạch nhìn bàn tay đang vịn lan can, rồi lại nhìn bàn tay đang vươn ra của Tư Dật Minh, suy nghĩ, cuối cùng cậu vẫn không làm mất mặt Tư Dật Minh, vươn tay đặt lên tay anh.

Bàn tay Tư Dật Minh rất lớn, ấm áp lại hữu lực, lòng bàn tay có vết chai, có vẻ hơi thô ráp.

Đây là lần đầu tiên Cố Bạch cẩn thận cảm nhận từng chi tiết trong lòng bàn tay Tư Dật Minh, cậu được Tư Dật Minh dắt, tay được nắm rất chặt.

Cậu cụp mắt nhìn bàn tay được nắm, cảm nhận được hai cánh tay ma sát nhau nhè nhẹ theo từng bước chân.

Cố Bạch từng vẽ bàn tay nhiều lần, cậu biết rõ nguyên nhân tạo nên vết chai.

Cậu cúi đầu nhìn hai tay giao nhau, vô tri vô giác khẽ động, sờ sờ vết chai trong lòng bàn tay Tư Dật Minh.

Xem ra Tư tiên sinh cũng không phải người sống an nhàn sung sướng gì cho cam, sờ vết chai trong lòng bàn tay là đã biết do làm việc nặng mà thành.

Trên Qiandu không có thông tin về Tư tiên sinh trước khi anh đổ thạch làm giàu, chắc là lúc đó tình cảnh của anh cũng không tốt.

Cố Bạch vừa sờ vừa nghĩ, sau khi lực chú ý bị dời khỏi chuyện đi cầu thang, cậu không còn bị choáng đầu nữa.

Tư Dật Minh cảm thấy trong lòng bàn tay anh như có một cọng lông vũ khẽ khàng chạm chạm.

Anh quay đầu nhìn Cố Bạch, phát hiện cậu đang chuyên tâm nhìn tay anh, thế là anh dứt khoát dừng bước, thả tay ra rồi lật lòng bàn tay lên cho cậu nhìn.

Cố Bạch cũng dừng theo, lúc ngẩng đầu lên nhìn Tư Dật Minh, mặt cậu tràn đầy mờ mịt và dấu chấm hỏi.

Cậu sững sờ nhìn Tư Dật Minh, hỏi lại câu vừa nãy: “Sao thế ngài Tư?”

Giọng Cố Bạch không lớn, thanh điệu mềm mại không chói tai, bản thân cậu cũng không quá cao, lúc này đứng trên Tư Dật Minh hai bậc thang thì cũng chỉ miễn cưỡng nhìn thẳng mặt Tư Dật Minh thôi.

Cậu mờ mịt nhìn Tư Dật Minh, ánh sáng sáng sủa trên trần rọi vào đáy mắt cậu, giống như ánh sao đáp xuống hồ nước mênh mông, dập dờn theo làn sóng nhu hòa.

Tư Dật Minh từng gặp rất nhiều yêu quái xinh đẹp, nhưng lại hiếm khi nhìn thấy ánh mắt thuần túy thế này.

Anh hơi khựng lại, giọng cũng hơi giảm thấp xuống: “Thấy cậu thật muốn nghiên cứu tay tôi.”

Cố Bạch cúi đầu nhìn lòng bàn tay đang lật lên trước mắt, nhận ra Tư Dật Minh đang nói tới hành động vô thức lúc nãy của cậu, mặt cậu lập tức đỏ lên bằng tốc độ mà mắt thường cũng thấy được.

“Xin xin xin lỗi, tôi không… tôi chỉ muốn…” Cố Bạch lắp ba lắp bắp muốn giải thích, lại không tìm được lý do, cuối cùng sợ hãi khép nép rủ mắt xuống, không lên tiếng.

“Không sao.” Tư Dật Minh lại nắm tay Cố Bạch, tiếp tục dẫn cậu đi xuống dưới, chủ động đưa một bậc thang cho bé con đang hận không thể chui vào trong khe đất: “Bệnh nghề nghiệp à.”

Cố Bạch gật đầu nhận bừa: “Đúng! Là Bệnh nghề nghiệp!”

Tư Dật Minh không nói tiếp.

Cố Bạch thở phào, được anh nắm tay cũng không dám sờ sờ chọt chọt nữa, vô cùng ngoan ngoãn đi theo Tư Dật Minh tới cuối cầu thang.

Cánh cửa cuối cầu thang là một cái cổng vòm, phía sau cổng vòm là một đại điện đen thui một màu —— chắc có thể gọi là đại điện.

Cố Bạch ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên mái vòm đen có một mảng chấm nhỏ lấp lánh, tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa, tranh nhau triển lãm ánh sáng yếu ớt của bản thân trong bóng đêm.

Cố Bạch nhìn mái vòm, càng nhìn càng thấy quen, mãi cho đến khi tìm thấy Bắc Đẩu Thất Tinh(*), cậu mới giật mình nhận ra đây là một Ngân Hà thu nhỏ.

(*) Bắc Đẩu Thất Tinh (chòm sao Bắc Đẩu):  là một mảng sao gồm 7 ngôi, là bảy ngôi sáng nhất nằm trong ranh giới của chòm sao Đại Hùng (Ursa Major) tại thiên cầu bắc. Mỗi ngôi sao được đặt một tên riêng, theo thần thoại Trung Quốc thì tại mỗi ngôi sao có một vị Tinh quân trông coi. Mỗi vị Tinh quân đó lại có một tên riêng. Người Việt Nam cũng thường gọi chòm sao này là chòm sao Cái Gầu vì trông giống cái gầu tát nước.

Dưới ánh sáng yếu ớt của mái vòm Ngân Hà, Cố Bạch nhìn thấy tranh vẽ trên vách tường xung quanh.

Rất rõ ràng, những bức tranh đó đang kể một câu chuyện.

Chủ đề chính là chiến tranh quân đội qua từng thế hệ, thỉnh thoảng xen lẫn vài nội dung thoạt nhìn như tế tự, mà nhìn cách ăn mặc và phục sức trên tranh, hình như bắt đầu kể từ thời Tiền Tần(*).

(*) Tiền Tần (thời đồ đá cũ – 221 trước công nguyên): gồm các thời đại lịch sử Hạ, Thương, Chu, Xuân Thu và Chiến Quốc của Trung Quốc (tức là giai đoạn trước khi nhà Tần thành lập, tính từ khi Trung Quốc bước vào thời đại văn minh).

Những bức tranh này trải dài cả đại điện, có thể thấy rõ sự thay đổi của các triều đại.

Tư Dật Minh buông tay Cố Bạch ra, đi đến bức tường bên cạnh rồi đập tay lên tường một cái.

Trong nháy mắt toàn bộ đại điện trở nên sáng ngời.

Cố Bạch hơi nheo mắt, sau khi đã quen với độ sáng này, vừa liếc mắt đã thấy mặt đá to khoảng một người trên chủ vị(*) của đại điện.

(*) Chủ vị: bệ ngồi của chủ nhân cung điện.

“Chỗ đó.” Tư Dật Minh chỉ chỉ mặt đá kia: “Cậu cần vẽ.”

Cố Bạch lại nhìn những bức tranh chưa từng thấy trên tư liệu, rồi quay đầu nhìn Tư Dật Minh, cẩn thận hỏi: “Ngài Tư, nơi này chẳng phải là di tích cổ sao…?”

“Đúng vậy.” Tư Dật Minh khẽ gật đầu: “Nhưng cũng phải có người trùng tu, bên trên còn có nhiều người làm, nhưng dưới này không phải ai cũng có thể tùy tiện chạm tay.”

Cố Bạch giật mình, lập tức ngầm hiểu không hỏi thêm nữa.

Đây nhất định là một nhiệm vụ bí mật gì đó rất đáng gờm!

Cố Bạch nghĩ thế, nhanh chóng… bỏ qua tâm tư hiếu kỳ, nhưng lại không khống chế được cảm thấy vừa kích động vừa kích thích.

Dường như lại bước thêm một bước vào thế giới của papa!

Cố Bạch hơi vui vui nghĩ, sau đó nhấc chân đi về phía mặt đá.

Tư Dật Minh cũng đi theo.

Chỗ cần vẽ là một Thần thú trấn giữ toàn bộ phương Tây, người thường không thể nào làm được.

Cho dù là Cố Bạch thì cũng quá sức, nhưng không sao, đến lúc đó có thể gọi Bạch Hổ đang tăng ca không biết đã chạy đi đâu đó trở về, để y “sạc điện” cho mặt đá là được rồi.

(*) Sạc điện: chắc là gọi Bạch Hổ về để tiếp năng lượng, tạo cảm hứng cho Cố Bạch sáng tác (cám ơn bạn Tutu đã góp ý).

So với khu vực trung tâm thì phương Tây tạm thời xem như yên ổn, nhưng gần đây Bạch Hổ đã gửi tin xin viện binh, nói rằng những dị thú liên tục chạy tới chỗ y, mà y còn phải phụ trách giữ yên những yêu ma quỷ quái, thật sự không có cách để phân thân ra.

Đúng lúc Tư Dật Minh phát hiện Cố Bạch là một đại bảo bối, thế là anh lập tức dẫn đại bảo bối tới giúp bạn cũ một tay.

Tà khí và yêu ma quỷ quái sinh ra từ lòng người, chỗ nào có người thì chỗ đó có mặt bọn chúng.

Bị chúng bao trùm trong thời gian dài, loài người sẽ sinh ra cảm giác mỏi mệt không chịu nổi, tâm trạng sa sút, thể chất suy yếu, tiếp đó có thể ngã bệnh.

Nhưng chuyện này cũng không phải là lý do các Thần thú bọn họ tăng ca trấn áp giúp.

Lý do họ vẫn luôn giúp trấn giữ tà khí, là bởi vì thứ này ảnh hưởng tới yêu quái dị thú còn hơn loài người!

Trận hạn hán lớn vào vài thập niên trước(*), bởi vì Chu Tước phụ trách phương Nam vừa lơ là, hai con Hạn Bạt đã bị tà khí ảnh hưởng, định báo thù, thế là trộm chạy khỏi ổ, dẫn đến một trận hạn hán lớn kinh thiên.

(*) Có lẽ đang nhắc tới trận hạn hán lớn ở Trùng Khánh (Tây Nam Trung Quốc) vào năm 2006.

(*) Chu Tước + Hạn Bạt: chú thích tại Chú thích các yêu quái và thần thú thượng cổ.

Đương nhiên đối với Thần thú mà nói, chết sống của loài người không ảnh hưởng quá lớn, chủng tộc này có số mệnh trong người, dưới tình huống bình thường, trong ít nhất mấy chục ngàn năm họ cũng không tự tìm đường chết.

Nhưng đối với Thần thú bọn họ, nếu như những thứ động một tí là dẫn tới chiến tranh hạn hán lũ lụt mất mùa này cứ nhảy nhót đầy đất, thì chỉ sợ mẹ Trái Đất sẽ không gánh được nhiều dị thú làm mình làm mẩy như thế.

Dị thú nước Hoa bọn họ bị liên minh sinh vật phi tự nhiên phong ấn, lặp đi lặp lại yêu cầu nhất định trông coi cẩn thận.

Nhất là những yêu ma quỷ quái thích thả những dị thú ra, nhất định phải trấn áp kỹ càng.

Nguyên nhân cụ thể là gì, các Thần thú bọn họ cảm thấy chắc là vì mấy trăm năm qua dân số tăng mạnh.

Mà tranh của Cố Bạch, có thể trấn áp yêu ma quỷ quái một khu vực giúp Thần thú trong thời gian ngắn, nghĩa là họ càng có nhiều thời gian rảnh tay hơn để đi bắt những dị thú hung thú không an phận kia.

Sau khi Tư Dật Minh nhận ra năng lực này của Cố Bạch, đương nhiên anh không hề do dự trực tiếp dẫn người ra trận.

Việc này liên quan tới vấn đề an toàn của mẹ Trái Đất.

Nói một cách khác, chuyện mà họ làm là đang cứu vớt thế giới!

Cố Bạch – hoàn toàn không biết bản thân đang cứu vớt thế giới – đang nghiên cứu chất liệu của mặt đá.

Tranh tường trong phòng cũng không cần chú trọng hiệu quả ánh sáng quá mức, có thể trực tiếp bưng cái đèn tới để điều chỉnh góc độ tia sáng.

Trên đường tới, trong lòng cậu đã nghĩ xong bản nháp, lúc này quan sát chất liệu xong, trực tiếp khởi công cũng được.

Hiện tại, vấn đề duy nhất là mặt đá không bằng phẳng.

Không bằng phẳng có thể lợi dụng góc độ để sửa, hoặc là đắp lại cho bằng.

Cố Bạch cảm thấy có thể là cậu phải đi tới cửa hàng xem có bán nhựa PP() và vật liệu chống thấm nước() hay không.

(*) Nhựa PP (nhựa polypropylen): là loại polyme trùng hợp từ propylen, thường được dùng để làm bao đựng ngũ cốc, bao nhựa trong, hộp nhựa, bình sữa, bình nước, làm lớp phủ tạo độ bóng và chống thấm nước cho các loại bao bì.

(*) Vật liệu chống thấm nước: các loại vữa hoặc chất keo lỏng chống thấm nước.

Một thùng vật liệu cậu mang tới chắc là không đủ.

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch đi quanh mặt đá hai vòng thì chạy về, anh im lặng nhìn cậu.

“Ngài Tư, chúng ta phải đi mua vật liệu.” Cố Bạch nói, sau đó liệt kê một đống lớn thứ cần mua.

Tư Dật Minh không có ý kiến, chuyện có thể dùng tiền để giải quyết thì không phải là vấn đề.

Nhưng nghĩ tới tiền, Tư Dật Minh lại nhận ra một vấn đề, anh quay lại nhìn Cố Bạch, hỏi cậu: “Lần này cậu vẫn chưa nói cậu muốn trả lương kiểu gì.”

Cố Bạch sững sờ, nghe xong thì chìm vào trong buồn rầu.

Từ nhỏ Cố Bạch đã nghèo, thấy ít, tầm mắt cũng không cao, trừ cổ phiếu ngân sách(*) gì đó, cậu hoàn toàn không biết gì về kinh doanh cả.

(*) Ngân sách: tiền quỹ.

Lại thêm lần này tới Tỉnh X Tư Dật Minh bao toàn bộ chi phí chuyến đi, Cố Bạch thật sự không tham lam muốn tiền lương cao gì.

Thậm chí cậu cảm thấy Tư tiên sinh là người vài phút kiếm được mười triệu mà chịu đi tìm linh cảm với cậu còn bao toàn bộ chi phí, thì đã hoàn toàn vượt qua giá trị của một bức tranh tường.

Trên đoạn đường này, Cố Bạch được ngắm phong cảnh xinh đẹp vô ngần, được trải nghiệm rất nhiều chuyện mà trước kia chưa từng làm qua.

Cậu dựng lều, ngủ trong túi ngủ, dựng bếp nấu rau dại ở dã ngoại, tắm suối nước nóng thiên nhiên, ngắm nhìn bầu trời xanh ngắt và thảo nguyên mênh mông, thậm chí còn sờ bò Tây Tạng và lừa hoang.

Nửa tháng này, cậu cực kỳ vui vẻ, đôi lúc cũng cảm thấy giống như đang nằm mơ.

Có thể thuận thuận lợi lợi vui vẻ trải nghiệm những chuyện này mà không xảy ra mấy chuyện như cảm cúm, tiêu chảy, hoặc là gặp thảm trạng bò Tây Tạng và lừa hoang chiến đấu với nhau, sự trợ giúp và làm bạn của Tư tiên sinh vô cùng quan trọng.

Những kinh nghiệm và sự thoải mái trong mấy ngày qua đã đủ làm tiền lương.

Lại muốn tiền, Cố Bạch cảm thấy hơi quá đáng.

Cố Bạch nghĩ vậy, nên cũng nói vậy.

Cậu ngượng ngùng cúi đầu, nói cám ơn Tư Dật Minh, sau đó nhỏ giọng kết luận: “Cho… cho nên không cần tiền lương ạ, ngài Tư đi chơi với tôi cũng đủ để tính làm tiền lương rồi.”

Tư Dật Minh không hiểu nổi bé con năm lần bảy lượt từ chối tiền của Tỳ Hưu này.

Nhưng chuyện này cũng không thể ngăn cản anh cảm nhận được chân thành và vui sướng của Cố Bạch.

Lời cám ơn của Cố Bạch xuất phát từ nội tâm, vui sướng cũng gần như viết hết lên mặt, rõ ràng trong lòng cậu thật sự cảm thấy chuyện anh làm bạn với cậu cũng ngang bằng giá trị của một bức tranh vẽ Thần thú rồi.

Thật sự quá ngoan.

Sao lại không có tí lòng tham nào thế!

Tư Dật Minh nghĩ, không nhịn được vươn tay xoa đầu Cố Bạch, lực hơi mạnh nên xoa Cố Bạch cũng lắc lư theo.

“Không muốn tiền lương thì cũng đừng hối hận.” Anh nói.

Cố Bạch lắc lư đầu thuận theo lực xoa của Tư Dật Minh, nghe anh nói thế thì gật đầu cười.

Hai người đi ra cầu thang.

Cố Bạch nhìn cầu thang uốn lượn lên trên, bước chân khựng lại, sau đó kéo góc áo Tư Dật Minh.

“Ngài Tư, nơi này không có thang máy sao?”

Tư Dật Minh bị câu hỏi này khiến cho sững sờ, nhưng vẫn trả lời: “Không có.”

“…” Cố Bạch im lặng hai giây, quyết định tôn trọng thiết lập nghệ thuật sinh(*) mảnh mai của bản thân.

(*) Sinh: sinh trong học sinh, thư sinh, môn sinh.

Lúc quay lại phải mang theo lều, túi ngủ với lương khô!

Trước khi vẽ xong, cậu sẽ không đi ra!

 

Tác giả có lời muốn nói:

Tư Dật Minh: Mảnh mai… [Muốn nói lại thôi.jpg]


Chè: chương sau có pass, nhớ xem gợi ý ở Mục lục nha.

4.8 10 votes
Article Rating
guest
6 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Ổ trạch của tôi
Ổ trạch của tôi
9 tháng trước

Mới hôm trước tui còn nghĩ lâu rồi không gặp bé xinh đáng yêu này. Nhận được thông báo mừng hết lớn à 🤩

SalikaLisuki
SalikaLisuki
9 tháng trước

Tym chủ nhà a ~~~~~~♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡♡

Nguyệt Linh
Nguyệt Linh
9 tháng trước

Truyện của chủ nhà hay lắm tui đọc vèo hết 29 chương luôn á hóng chap mới a

Tutu
Tutu
8 tháng trước

Chỗ làm mẫu với sạc điện ý
Mình nghĩ là gọi Bạch Hổ về để truyền năng lượng linh khí các thứ cho để trấn nhiếp thôi vì tiểu Bạch chưa đủ khả năng ý
Nên raw ghi là sạc điện không sai đâu nhỉ?