Chung cư yêu quái – 31

Chung cư yêu quái – 31

Chương 31: Cậu chính là đại bảo bối đến giúp đỡ mà Tư Dật Minh đã nói nhỉ?

Edit: Mèo Chè

“Không phải.”

Việc liên quan đến cha cậu, Cố Bạch cực kỳ dứt khoát phủ nhận giả thuyết của đối phương.

Nhưng sau khi nghe thấy tên của Tư Dật Minh từ trong miệng đối phương, Cố Bạch hơi thả lỏng, nhưng vẫn mang theo chút đề phòng như cũ, nhỏ giọng giải thích: “Là ngài Tư dẫn tôi tới làm việc.”

“Làm việc?” Ánh mắt Bạch Hổ chuyển sang mặt đá đằng sau Cố Bạch.

Đây là ổ của y, đương nhiên y biết mặt đá này.

Lịch sử của mặt đá này khá lâu đời, trước kia không có nhiều vật dụng linh tinh linh tang như hiện nay, Bạch Hổ dùng mặt đá này làm giường, suốt ngày nằm ườn trên đó lăn lộn mài móng. Sau này quanh năm suốt tháng phơi gió dầm mưa, mặt đá này càng ngày càng nhỏ, Bạch Hổ không thể lăn lộn mài móng được nữa, nhưng vẫn không bị bỏ lãng phí.

Bởi vì mặt đá này được Bạch Hổ cọ xát nhiều năm như vậy, nên đã bị khí tức của y thấm vào, có thể xem thành vật thay thế Bạch Hổ dựng ở đây, miễn cưỡng trấn giữ nơi này và vài thành phố có lượng khách du lịch đông đúc ở quanh đây.

Nhưng y vẫn phải trở về chỗ này cỡ hai ba tuần một lần, tản bộ vài vòng, đi tới đi lui cũng thật phiền toái.

Bạch Hổ nhớ ra mấy ngày trước Tư Dật Minh nói với y rằng muốn dẫn một đại bảo bối đến giúp đỡ, ánh mắt y lại rơi lên người Cố Bạch.

Đối với Thần thú có kiến thức rộng rãi như bọn họ mà nói, yêu quái nhỏ kỳ trưởng thành rất dễ phân biệt. Nhất là lúc này toàn thân Cố Bạch từ trên xuống dưới đều tỏa linh quang muốn lóe mù mắt hổ, vừa nhìn đã biết là kiểu bé con có huyết mạch thượng đẳng, yêu ma quỷ quái mà táp một ngụm là có thể mạnh hơn vô số lần.

Kiểu bé con này, buổi tối sau giờ Tý, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi yên trong trận pháp ở mấy khu quần cư của yêu quái hiện tại, muốn ra ngoài thì nhất định phải có một đại yêu quái rất lợi hại bảo vệ ở bên người mới được.

Chắc người bảo vệ bé con này là Tư Dật Minh, hèn chi toàn thân cậu dính mùi Tỳ Hưu, Bạch Hổ giật mình nghĩ thầm.

“Cậu là đại bảo bối tới giúp đỡ mà Tư Dật Minh đã nói à? Cậu tên gì?” Bạch Hổ vừa nói vừa dứt khoát ngồi xếp bằng trên đất, sau đó mở túi khô bò, xé một miếng đưa cho Cố Bạch.

Cố Bạch phất tay từ chối khô bò của đối phương, hơi ngẩn người, lắp bắp: “Đại… đại bảo bối?!”

Cậu kinh ngạc rồi vội vàng bổ sung: “Tôi tên là Cố Bạch.”

“Cố Bạch.” Bạch Hổ khẽ gật đầu: “Tôi là Bạch…”

Bạch Hổ nói tới đây thì im lặng một hồi lâu, sau đó sửa lời: “Tôi họ Bạch.”

Cố Bạch mờ mịt hai giây, biết nghe lời phải: “Ngài Bạch.”

Bạch Hổ khá hài lòng khẽ gật đầu, sau đó bắt đầu chú ý xem Cố Bạch giúp thế nào.

Cố Bạch vẫn đang quét một lớp sơn lót lên mặt đá, thấy Bạch Hổ ân cần hỏi han, cậu bèn đưa bản nháp đã sửa xong vào hôm qua cho y.

Bạch Hổ cầm giấy nhìn nhìn, mặc dù là bản nháp, còn có mấy chỗ đánh dấu y xem không hiểu, nhưng ít nhiều gì vẫn có thể nhìn ra một tia khí thế uy mãnh thuộc về Bạch Hổ từ những đường nét phác thảo.

Cố Bạch rất thông minh, bởi vì Bạch Hổ không có vằn mà nhìn chính diện không ngốc thì cũng tang(*), nên cậu chọn vẽ góc nghiêng.

(*) Tang: một âm là tang trong tang ma, một âm là mất (không còn sống). Ý nói Bạch Hổ không vằn trông như mặc đồ tang.

Nhưng vì vẽ góc nghiêng bình thường cũng hơi ngu ngu, nên cậu vẽ dáng vẻ ngẩng đầu gầm thét.

Lại bởi vì ngẩng đầu gầm thét đơn thuần không đủ khí thế, thế là cậu vẽ thêm hai thứ để lót chân ở dưới hai chân trước của Bạch Hổ để nâng nửa người trên của nó lên, đồng thời vẽ thêm vài yếu tố tăng một chút khí thế, ví dụ như bối cảnh là rừng cây bị cuồng phong thổi ngã.

Chỉnh thể hình ảnh của bản nháp thể hiện được tầm mắt cao(*), chủ thể nổi bật, khí thế của Bạch Hổ lập tức tràn ra, không hề có cảm giác ngu ngu lúc đầu.

(*) Tầm mắt (tầm quan sát, eye level): tầm quan sát của người vẽ. Đường tầm mắt (hay còn gọi là đường chân trời) là một đường thẳng nằm ngang với tầm mắt người nhìn, phân chia mặt đất với bầu trời hay mặt nước với bầu trời, có thể thay đổi cao hay thấp tuỳ thuộc vào vị trí của người nhìn.

Vì giấu đi nhược điểm trời sinh của bản thân Bạch Hổ, Cố Bạch đã hao tốn không ít tâm tư.

Ít nhất là bức tranh này, không chỉ Tư Dật Minh gật đầu nói “duyệt”, ngay cả bản hổ Bạch Hổ cũng khá hài lòng.

“Không tệ!” Bạch Hổ tán dương một câu.

Nhìn bản nháp này, y cũng hiểu rõ Tư Dật Minh dẫn Cố Bạch tới giúp chuyện gì, không ngoài dự đoán là đến vẽ bản tôn tương phân cùng gánh áp lực công việc.

(*) Vẽ bản tôn tương phân: vẽ thêm một bản thân để phân chia sức mạnh.

Từ xưa đến nay, tranh đều có linh tính, từ trước đến giờ, thế gian này có không ít bức tranh liên quan tới truyền thuyết.

Trên thế gian cũng có không ít yêu ma quỷ quái thoát thai từ tranh, thậm chí có họa sĩ sau khi chết không cam lòng, chạy vào trong tranh của bản thân trốn, dùng điểm này để thoát vận mệnh bị câu hồn đầu thai.

Mặc dù cách trốn tránh này chưa có ai thành công, nhưng cũng đủ để chứng minh chuyện tranh có linh tính.

Vào thời cổ, thần tiên vẽ tranh lợi hại cũng không ít, họ tiện tay múa bút vẩy mực là có thể tạo nên một vùng sơn hà, để cho vô số linh vật sinh sống.

Đáng tiếc là thời hiện đại tất cả thần tiên đều tạch hết, vết mực sơn hà được lưu lại từ thời hồng hoang chỉ còn lại Hải Thị Thận Lâu ở núi Bồng Lai của nhóm thỏ tinh.

Những mặc bảo(*) khác cũng còn lại không ít, ví dụ như những thần tiên kia rất thích vẽ các Thần thú, trong tay Thần thú bọn họ ai cũng có một hai bức tranh Thần thú do thần tiên để lại.

(*) Mặc bảo: tranh thủy mặc cổ.

Nhưng một hai bức mà thôi, đủ dùng cái con cẹc í!

Bạch Hổ cầm bản nháp, thầm nghĩ qua nhiều năm như vậy rồi, cuối cùng cũng có một yêu quái vẽ tranh lợi hại xuất hiện.

Cứu tinh!

Bạch Hổ đếm từng trận điểm to to nhỏ nhỏ vụn vặt lẻ tẻ trong khu vực quản lý trải rộng cả phía tây nước Hoa của y, sau đó bấm ngón tay tính toán, y cần khoảng năm trăm bức tranh.

Năm trăm bức!!!

Bạch Hổ ngậm khô bò nhìn Cố Bạch cực kỳ tập trung quét sơn lót, im lặng một lúc lâu, rồi vỗ đùi bắt đầu đào góc tường của Tư Dật Minh.

“Cố Bạch, cậu thích ăn gì?” Bạch Hổ thân thiết hỏi.

Cố Bạch sững sờ, nghi ngờ nhìn Bạch tiên sinh.

“Cậu thích ăn gì, tôi đi mua cho cậu.” Bạch Hổ nói.

“Cám ơn ngài Bạch.” Cố Bạch hết sức cảm động, sau đó từ chối ý tốt của Bạch Hổ: “Ngài Tư nói là sẽ đưa cơm trưa cho tôi.”

Bạch Hổ trầm ngâm hai giây, kiên nhẫn: “Vậy cậu muốn đi chơi ở chỗ nào của phía Tây, tôi dẫn cậu đi!”

Cố Bạch thầm nghĩ Bạch tiên sinh cũng chân thành giống như Địch tiên sinh vậy, sau đó trả lời: “Không cần ạ, tôi vẽ mặt đá này xong thì phải về ngay, còn có công việc đang chờ tôi.”

“Còn công việc?” Mày Bạch Hổ cau lại.

Tên nghé con mới sinh nào dám tranh với y?

(*) Biết độc tử – 瘪犊子 (lời mắng): nghé con mới sinh, không có khí phách. Có câu “nghé con mới sinh không sợ cọp”, Bạch Hổ thân là hổ (cọp) nên mượn vế đầu để mắng người.

Là con gà tây phía Nam, hay là con thằn lằn phía Đông, hay là rùa lớn ở phía Bắc?

(*) Phượng Hoàng cai quản phương Nam, Thanh Long cai quản phương Đông, Huyền Quy cai quản phương Bắc.

Bạch Hổ cảm thấy nguy cơ khá mãnh liệt, nói thẳng: “Vẽ cho ai vậy?”

“Dạ?” Cố Bạch chần chừ trả lời, nghĩ rằng đối phương chắc cũng là nhân vật cùng đẳng cấp với cha cậu và Tư tiên sinh, nên cậu ngoan ngoãn giải thích: “Là công việc bình thường ạ.”

Bạch Hổ xé một miếng khô bò nhai nhai, trong lòng buồn bực đứa nhỏ này còn giữ bí mật nữa.

Xem cách trả lời này, chắc chắn là do tên Tỳ Hưu Tư Dật Minh chỉ có vào chứ không có ra, miệng còn kín kia dạy!

Bạch Hổ suy nghĩ một hồi, quyết định thay đổi tư thế đào tường.

Y bắt đầu bóc phốt Tư Dật Minh, chuyện riêng giữa các Thần thú với nhau bọn họ đều biết rõ, lịch sử đen để phốt có thể kể ngược dòng từ thời kỳ thượng cổ lận.

Bọn họ không ít lần phốt Tư Dật Minh là thiết công kê(*) vắt cổ chày ra nước, mà thường ngày Tư Dật Minh cũng oán bọn họ nhiều lần, không chỉ oán mang xui, còn tặng kèm “tịch thu” nguồn vốn nhà họ.

(*) Thiết công kê: người keo kiệt, bủn xỉn.

Tất cả mọi người đều là Thần thú bận tới ngu người, đồng nghiệp với nhau cả, anh có thể giảm giá ưu đãi một tí không?

Nhưng Tư Dật Minh lại không, bởi vì khu vực quản lý của anh nhỏ, còn có một đôi yêu quái có thể bóc lột, không cần lo lắng vấn đề phải tìm đồng nghiệp hỗ trợ, moi vốn liếng của đồng nghiệp không hề nương tay.

Thậm chí còn đắc ý.

“Cậu biết không? Tư Dật Minh rất keo kiệt.” Bạch Hổ nói.

Cố Bạch há to miệng muốn phản đối, nhưng sau đó lại khép miệng, quyết định giữ im lặng tập trung quét tường.

Cậu phát hiện ra rằng bạn bè của Tư tiên sinh rất thích phốt Tư tiên sinh, còn phốt khá là thẳng thắn, không hề lo lắng chuyện sẽ bị Tư tiên sinh biết.

—— Mà hình như Tư tiên sinh cũng biết rõ chuyện này.

Từ nhỏ Cố Bạch đã không có bạn bè gì, cũng không biết cách bạn bè đối xử với nhau thế nào.

Cậu thấy hai người Tư tiên sinh và Địch tiên sinh cùng phốt qua phốt lại nhưng vẫn tin tưởng nhau như cũ, nên cậu cảm thấy chắc đây cũng là một cách biểu đạt quan hệ thân mật.

Mặc dù bản thân Cố Bạch cảm thấy thế này không ổn cho lắm, nhưng cậu sẽ không chỉ trích người khác, nói rằng làm thế không đúng.

Nghe thì nghe, người khác thích nói thì nói, dù sao Cố Bạch cũng không mở miệng nhiều.

Cậu chỉ lặng lẽ meo meo phản đối ở trong lòng rằng Tư tiên sinh là người tốt, không hề keo kiệt tí nào.

Bạch Hổ kiên cường quơ cuốc: “Tôi kể cậu nghe, lúc trước cậu ta đánh nhau xong thì sẽ vơ vét hết tiền tài của người ta.”

Cố Bạch hơi khựng lại, nghĩ thầm hóa ra lúc trước Tư tiên sinh là thiếu niên bất lương.

Hình như chiến lợi phẩm cũng không có gì không ổn…?

Bạch Hổ cố gắng không ngừng nghỉ: “Lúc trước Tư Dật Minh còn lấy quần áo của người ta, còn nói là viên ngọc đeo trên lưng người ta là cậu ta.”

Mặc dù truy cứu nguyên nhân là viên ngọc kia khắc hình Tỳ Hưu.

Cố Bạch vẫn bất động như núi.

Lịch sử đen trong quá khứ, ai cũng có.

Mặc dù… lấy quần áo… chuyện này… ừm…

Bạch Hổ kiên nhẫn: “Tư Dật Minh là người không biết cách chăm sóc trẻ con nhất trong nhóm chúng tôi.”

“…” Nhưng Tư tiên sinh có thể chăm sóc trẻ con hay không thì liên quan gì đến cậu.

Cố Bạch vừa nghĩ vừa cố gắng phết thêm nguyên liệu lên mặt đá cho bằng phẳng, phảng phất như hoàn toàn không nghe thấy Bạch Hổ nhỏ giọng lải nhải.

Bạch Hổ nhìn dáng vẻ lắc mãi không ngã của Cố Bạch, y sờ túi, sau đó hỏi cậu: “Tư Dật Minh có trả lương cho cậu không?”

Với thiên tính của Tư Dật Minh, ngẫu nhiên bóc lột đại yêu quái nào đó làm công giúp cũng không trả lương cho họ, thậm chí còn có thể muốn lấy vài bảo bối của người ta.

Mà lý do còn khá danh chính ngôn thuận: được Tỳ Hưu phù hộ mấy trăm năm, còn muốn trả tiền lương à?

Với cái tính này, Bạch Hổ cảm thấy Tỳ Hưu táng tận thiên lương làm ra chuyện bóc lột bé con cũng là bình thường.

Bạch Hổ – lần trước tìm Tư Dật Minh giúp lại bị móc rỗng tài sản – cảm thấy trong lòng ê ẩm.

Nhưng lần này Cố Bạch lại nhanh chóng mở miệng đưa ra đáp án: “Trả ạ!”

Bạch Hổ kinh hãi đơ người: “Trả trả trả trả hả?!”

“Đúng ạ.” Cố Bạch khẽ gật đầu, thắc mắc nhìn Bạch Hổ kinh sợ tới mức mặt ngu ngơ.

Tỳ Hưu!!!

Trả!!!

Tiền lương!!!

Cho người khác!!!

Bạch Hổ bày tỏ y bị dọa tới mức sắp mọc vằn hổ luôn rồi.

Đối tượng có thể khiến cho Thần thú thu liễm thiên tính, ở tình huống bình thường chia thành hai loại.

Một, con nhà mình.

Hai, người yêu nhà mình.

Bạch Hổ do dự nhìn Cố Bạch, xác nhận lại một lần nữa: “Cậu thật sự không phải con của Tư Dật Minh?”

“Không phải.” Cố Bạch lại phủ nhận.

Tư tiên sinh còn trẻ như vậy, sao có thể có đứa con lớn như cậu chứ.

Trong lòng Bạch Hổ nghĩ chẳng lẽ là loại thứ hai, tinh thần y chấn động, nghĩ tới Tỳ Hưu ra tay với bé con này cũng thiệt là con mẹ nó quá cầm thú… Nghĩ lại, dù họ là Thần thú nhưng cũng là thú đích thực mà.

Hình như không có gì không ổn hết.

Bạch Hổ do dự, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng thử dò xét: “Tư Dật Minh siêu hung, còn thích đánh người, nói không chừng sau này sẽ bạo lực gia đình đó?”

Cố Bạch: … ???

Cố Bạch kinh ngạc nghiêng đầu nhìn Bạch Hổ, vừa định nói phốt tới mức này có phải là hơi quá đáng rồi không, kết quả khóe mắt liếc thấy Tư Dật Minh không biết đã đứng ở cửa từ khi nào.

Tư Dật Minh xách hộp cơm, không biết đã nghe bao lâu, lúc này khuôn mặt ôn hòa lại lộ vẻ hung thần ác sát, lạnh lùng nhìn chằm chằm Bạch Hổ đứng đưa lưng về phía cửa đang kiên trì bất khuất vung cuốc đào góc tường.

Thấy Cố Bạch phát hiện ra anh, Tư Dật Minh cũng không im lặng nữa, sải bước bay tới đá Bạch Hổ một cú.

“Bạch Vân Phiêu, cậu rảnh lắm sao?” Giọng điệu Tư Dật Minh bình tĩnh tới mức khiến người run rẩy tận tâm can.

Anh dùng tư thế cực kỳ thuần thục đá bay đồng nghiệp, sau đó quay đầu đưa hộp cơm vẫn còn nguyên vẹn cho Cố Bạch, lại dặn cậu ăn trưa đàng hoàng, rồi xoay người hừ lạnh với Bạch Hổ đang bò dậy một cách thành thạo, kéo đồng nghiệp đang che cái lưng bị đạp kêu ngao ngao đi mất.

Cố Bạch bưng hộp cơm, ngây ngốc nhìn Bạch tiên sinh bị Tư tiên sinh kéo lê mông lên cầu thang, sau đó tiếng Bạch tiên sinh bị hành hung truyền tới.

Thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng Bạch tiên sinh la ngáo ngáo “tôi muốn đánh trả”, “đừng đánh mặt, đừng đánh mũi”, “tôi đánh lại thật đấy.”

Cố Bạch rụt cổ, muốn đi khuyên nhủ, nhưng lại sợ.

Thôi, dù sao Tư tiên sinh ra tay biết nặng nhẹ, Địch tiên sinh bị đánh nhiều lần như vậy vẫn hồi phục nhảy nhót tưng bừng đấy thôi!

Vậy đây chắc là cách giao lưu tình cảm của Tư tiên sinh và bạn của ngài ấy đi.

Cố Bạch cho ra một kết luận như thế, sau đó mở hộp cơm, nghe tiếng Bạch tiên sinh bị hành hung, trong đầu nghĩ tới câu “có thể sẽ bạo lực gia đình” của Bạch tiên sinh và câu “Bạch Vân Phiêu” của Tư tiên sinh.

Cuối cùng Cố Bạch làm lơ câu trước theo bản năng, đặt lực chú ý lên câu sau.

Hóa ra Bạch tiên sinh tên là Bạch Vân Phiêu.

Thật sự rất không khí thế, trách không được chỉ giới thiệu nói bản thân họ Bạch thôi.

(*) Bạch Vân Phiêu: mây trắng bay.

Cố Bạch gắp một đũa rau xanh, mùi vị quen thuộc khiến cậu đơ người trong chốc lát, cúi đầu nhìn mấy món ăn khác trong hộp cơm ba tầng, lúc lấy tầng cuối ra phát hiện là hải sản thì kinh ngạc.

Có thể ăn hải sản tươi mới ở tỉnh X chỉ sợ là không rẻ.

Với lại… rau xanh vừa ăn và thức ăn trong căn hộ của Cố Bạch chắc là cùng xuất xứ.

Cố Bạch lại gắp từng món ăn màu sắc khác biệt rồi nếm thử, cuối cùng nhìn về phía cầu thang, không nhịn được nở một nụ cười tươi rói.

Được người khác quan tâm chăm sóc luôn khiến cho người ta cực kỳ hạnh phúc.

Đã nói Tư tiên sinh là người tốt mà!

Cố Bạch vừa nghe tiếng Bạch Hổ bị hành hung vừa đắc ý nghĩ thầm.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Bạch Hổ: ?????

4.9 10 votes
Article Rating
guest
6 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Ổ trạch của tôi
Ổ trạch của tôi
8 tháng trước

Đừng có nói xấu chồng em, chồng em siêu tốt =))

Nguyệt Quế
Nguyệt Quế
8 tháng trước

Hello chủ nhà, mình cắm cọc ở đây đọc từ chương 1, rồi đến lúc mần mãi mới ra pass chương 10, hôm nay quéo quá mới lên cảm ơn chủ nhà vì đã edit bộ này. Bộ này siêu moe siêu cưng luôn ấy. Mình tính làm silent reader nhưng mà hôm nay phải ngoi lên cảm ơn bạn chủ nhà đã thầu bộ siêu siêu siêu moe này cho con dân đọc, yêu bạn lắm lắm lắm luôn, văn phong edit siêu mượt siêu dễ thương luôn :* :* :* :* :* :* :* :* :* :* :*… Đọc thêm »

Nhịn không được phải thổ tào anh Bạch
Nhịn không được phải thổ tào anh Bạch
5 tháng trước

Đường cách mạng (Đào góc tường) còn nhiều gian khó :)) Ca tiếp tục cố gắng :)))

-_-
-_-
2 tháng trước

Bạch Vân Phiêu tiên sinh khóc ròng😂