Chung cư yêu quái – 34

Chung cư yêu quái – 34

Chương 34: Nói cho bọn họ biết cậu là người của tôi, miễn cho bọn họ có ý đồ xấu.

Edit: Mèo Chè

Cố Bạch bị Tư Dật Minh nhìn, không nhịn được cúi đầu xem trên người cậu có phải có gì không ổn hay không.

“Tư tiên sinh, có chuyện gì sao?”

“Ừ.” Tư Dật Minh khẽ gật đầu, biểu thị quả thật có chuyện.

Anh chỉ chỉ đám người tụ tập dưới tòa chung cư số 6 rồi nói: “Thấy không, đó đều là khách hàng tương lai của cậu.”

Cố Bạch sững sờ, nhìn theo hướng Tư Dật Minh chỉ: “Gì ạ?”

“Đều tới vì tranh của cậu.” Tư Dật Minh trả lời: “Bức vẽ Tỳ Hưu lần trước, trong nhà không có chỗ treo nên tôi treo ở trong sảnh tiếp tân.”

Đại sảnh tiếp tân là trung tâm của trận điểm Cửu Châu Sơn Hải, bày bức sư đoàn Tỳ Hưu ở đó, giống như bản tôn vẫn đang tọa trấn.

Mà bày ở trong đại sảnh, cũng là vì để cho sức mạnh của Tỳ Hưu bao trùm rộng hơn, giữ vững lâu hơn một chút.

Tư Dật Minh cũng đã nghĩ đến hiệu ứng anh sẽ mang tới, anh biết rõ bản thân chiêu tài, Cố Bạch sớm chiều ở chung với anh trong thời gian dài như vậy, tài vận bộc phát là chuyện rất bình thường.

Nhưng không ngờ lại rùm beng lớn như thế.

Thật ra tài vận là một thứ khá huyền diệu, biểu hiện bình thường của nó là một loại may mắn đi cùng trùng hợp.

Từng xem “Final Destination” chưa?

Tài vận và những kiểu chết ngoài ý muốn hình vạn trạng kia là cùng một đạo lý.

(*) Final Destination: là một bộ phim kinh dị kể về một nhóm người thoát chết khỏi tai nạn máy bay nhờ lời cảnh báo của nhân vật chính, sau đó từng người trong nhóm này đều chết ngoài ý muốn bởi những kiểu khác nhau như do chấn thương, hỏa thiêu… nhưng thật ra những tai nạn ngẫu nhiên này đều do Thần Chết cố ý sắp xếp.

Tư Dật Minh đã từng thấy nhiều chuyện tài vận tới ngoài ý muốn ở trên người anh, lúc này tài vận anh mang tới lại ứng trên người Cố Bạch, Tư Dật Minh cũng không quá bất ngờ.

Chỉ là khiến anh có thêm vài phiền toái nhỏ mà thôi.

Đối với Tư Dật Minh mà nói, vấn đề lớn nhất khi Cố Bạch được mọi người biết tới không phải là sẽ có người tranh đại bảo bối này với anh, mà là vấn đề an toàn khi Cố Bạch ra ngoài một mình.

Chỗ này nhất định phải giải thích một chút, linh họa quan trọng bao nhiêu đối với yêu quái và dị thú hiện tại đã suy yếu.

Ngược dòng thời gian, khi thần tiên và các đại năng vẫn chưa lật xe, họ dùng đất trời làm tranh, tiện tay vung bút vẩy mực là tạo nên một mảnh sơn hà.

Lúc trước những nơi này được gọi là “Điểm Mặc Sơn Hà”, trong đó tràn ngập linh khí, có thể cho các sinh linh vào trong sinh hoạt tu hành. Cho tới bây giờ, nơi này được gọi là Ảo thị hoặc Hải Thị Thận Lâu, Ảo thị còn cho sinh linh vào trong sinh hoạt, toàn nước Hoa chỉ còn mỗi núi Bồng Lai.

Ảo thị núi Bồng Lai là nơi duy nhất còn có thể trồng ra linh thực trên toàn bộ vùng đất Thần Châu, vì bảo vệ hạt giống duy nhất này, núi Bồng Lai được giao cho nhóm thỏ tinh không thích gây chuyện lại yêu trồng trọt trông coi. Bây giờ thỏ tinh được Thần thú tứ phương phù hộ, cũng vì Thần thú mà phục vụ, giá trị trong đó nhiều cỡ nào tất nhiên không cần nhiều lời.

Mà trong thời đại linh khí dần dần biến mất gần như khô kiệt hiện tại, lại xuất hiện một yêu quái có thể vẽ linh họa!

Điều này có nghĩa gì?

Nghĩa là trong tương lai, có thể sẽ có một lượng lớn Ảo thị xuất hiện, họ sẽ có cơ hội lần nữa tiến vào “Điểm Mặc Sơn Hà” tràn ngập linh khí, chuyên tâm nghiên cứu đại đạo tu hành!

Những yêu quái kia không hề nghĩ tới chuyện với tình huống linh khí khô kiệt bây giờ, còn có thể vẽ ra loại tranh trâu bò như “Điểm Mặc Sơn Hà” hay không.

Họ chỉ thấy bức vẽ Tỳ Hưu kia linh khí dồi dào đến mức muốn tràn ra ngoài.

“Nhưng lúc này chắc là bọn họ tìm tới tôi.” Tư Dật Minh ngồi trong xe, trầm ngâm suy tư.

Cố Bạch kí tên ở mặt sau của bức tranh kia, không tháo khung ra rồi lật tranh lại nhìn thì sẽ không biết do ai vẽ, chỉ biết tranh này thuộc về ai.

Mà hai nhân viên khiêng tranh ra khỏi nhà Cố Bạch, trước khi được Tỳ Hưu gật đầu, họ chắc chắn không dám nói nhiều một câu.

Nhưng linh khí của Cố Bạch rất đặc biệt, giống y như đúc linh khí bình thường của đất trời, trong đó chỉ một tia dị dạng nhỏ xíu, khiến Tư Dật Minh cảm thấy hơi quen thuộc —— đó là một loại cảm giác quen thuộc rất xa xưa, đã bị dòng lũ thời gian hòa tan gần hết không thể nhớ rõ.

Nhưng bây giờ còn mấy yêu quái tồn tại từ Thượng cổ chứ?

Trừ nhóm Thần thú bọn họ và Hung thú chậm rãi hoàn lương, số còn lại chỉ đủ một bàn tay.

Cho nên đa số yêu quái chỉ là cực kỳ trực quan, biết trên bức vẽ Tỳ Hưu kia có linh khí đất trời vô cùng dồi dào, đổi thành vẽ phong cảnh sơn hà, vậy chẳng phải là một “Điểm Mặc Sơn Hà” sao.

Tình huống này đối với những yêu quái kia, sức hấp dẫn lớn đến mức không thể chối từ!

Cố Bạch còn nhỏ, đối với những yêu quái lớn trốn ở bên cạnh mà nói, muốn bắt cậu quả thật là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Xuống xe.” Tư Dật Minh nói, tháo dây an toàn.

Cố Bạch còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nghe Tư Dật Minh nói như vậy, cậu cũng cởi dây an toàn theo, rồi xuống xe.

Cậu vừa xuống xe, Tư Dật Minh lập tức kéo cậu lại gần, ôm một vai cậu.

Cố Bạch khiếp sợ trừng lớn mắt, vừa định né tránh, lập tức bị Tư Dật Minh đè chặt lại, giọng anh nghe hết sức nghiêm túc: “Đừng nhúc nhích.”

Cố Bạch lập tức bất động.

Cậu chậm rãi đi về phía trước theo bước chân của Tư Dật Minh, không biết có phải là ảo giác hay không, mỗi khi cậu tiến lên một bước lại cảm thấy cái bóng của cậu bỗng cao hơn mấy phần.

Hiện tại đã sắp tới lúc mặt trời lặn, cái bóng kéo dài ở sau lưng họ.

Nếu lúc này Cố Bạch quay đầu lại, là có thể thấy rõ bóng của cậu và Tư Dật Minh đang hòa lẫn với nhau, biến thành một con Tỳ Hưu dữ tợn ngẩng đầu, chính khí dào dạt cất bước về phía trước.

Khi bọn họ đi tới bước thứ ba, đám yêu quái nháo loạn dưới chung cư giống như chuột thấy mèo, chỉ trong thoáng chốc đã yên tĩnh lại, vội vàng quay đầu nhìn về phía Tư Dật Minh và Cố Bạch đang chậm rãi bước tới.

Cố Bạch nhìn bọn họ, từ trước đến nay cậu không quen bị chú ý, vậy mà tâm trạng lúc này của cậu không hề dao động.

Cố Bạch – dáng người không cao lớn – nhìn đám người đa số đều cao hơn cậu, trong lòng lại ẩn ẩn dâng lên một sự khinh miệt và bệ nghễ.

Dường như Tư Dật Minh đã nhận ra Cố Bạch bị ảnh hưởng, anh khẽ vuốt vuốt phần gáy của Cố Bạch.

Cố Bạch hơi khựng lại, cảm giác kỳ dị kia đột ngột biến mất khỏi lòng cậu.

Tư Dật Minh nâng khí thế lên, gắt gao bao chặt Cố Bạch lại, lạnh lùng nói với đám yêu quái yên tĩnh không dám lên tiếng trong nháy mắt kia: “Tránh ra.”

Lời này bình tĩnh mang theo chút lành lạnh, khí thế thuộc về Thần thú thượng cổ lắng đọng qua bao năm tháng tựa như lưỡi dao, chấn động đến mức đầu óc của đám yêu quái ở đây vang ong ong, chân vô thức tránh ra theo lệnh.

Ánh mắt của Tư Dật Minh chuyển cũng không chuyển, dẫn Cố Bạch trầm ổn đi vào chung cư.

Vào thang máy, Tư Dật Minh lập tức thả lỏng tay, khí thế dọa người khiến người ta ngừng thở cũng bỗng tiêu tán theo.

Cố Bạch mơ hồ nhận ra có thứ gì đó thoát ra khỏi người cậu, cảm giác đột ngột to gan không sợ hãi bày mưu nghĩ kế cũng biến mất không còn một mảnh.

Cậu cẩn thận nghiêng đầu nhìn Tư Dật Minh, hai mắt chuyển sang chỗ khác, nhưng chưa tới hai giây sau, cậu lại không nhịn được nghiêng đầu qua nhìn tiếp.

Thông qua hình ảnh phản chiếu trên cửa thang máy, Tư Dật Minh thu hết động tác nhỏ của Cố Bạch vào mắt, rồi nhíu mày: “Nhìn cái gì?”

Cố Bạch giật mình, thuận theo ánh mắt của Tư Dật Minh nhìn về phía cửa thang máy, sau đó hơi ngượng ngùng mấp máy môi: “Ngài Tư… chuyện gì… vừa xảy ra vậy ạ?”

“Hửm?” Tư Dật Minh trả lời khá là tùy ý: “Nói cho bọn họ biết cậu là người của tôi, miễn cho bọn họ có ý đồ xấu.”

Thật ra vấn đề Cố Bạch muốn hỏi không phải chuyện này —— Cậu muốn hỏi cảm xúc kỳ dị vừa nãy là chuyện gì cơ.

Nhưng cậu lại bị câu trả lời của Tư Dật Minh khiến cho kinh hãi, hoàn toàn quên mất vấn đề thật sự muốn hỏi, chỉ ngơ người mở to mắt nhìn Tư Dât Minh, mặt viết đầy hoang mang.

Không phải do cậu nghĩ quá nhiều, có phải ý tứ trong lời này hơi nhiều rồi không?

Tư Dật Minh thấy Cố Bạch bị dọa, anh an ủi cậu: “Yên tâm đi, bọn họ không dám động tới cậu đâu.”

Tư Dật Minh nói lời này rất nhẹ nhàng, nhưng trong mắt đám yêu quái, hành động vừa nãy của anh đồng nghĩa với việc đóng một cái dấu “thuộc sở hữu của Tư Dật Minh” lên người Cố Bạch.

Quả thật là không có yêu quái dám động vào Cố Bạch, nhưng cũng không có nhiều yêu quái dám làm quen kết thân với cậu.

Tư Dật Minh vốn chỉ đơn thuần muốn nói cho đám yêu quái biết “đứa nhỏ này do tôi bảo vệ, muốn động vào cậu ấy thì phải tự lượng sức mình”, nhưng trong logic của đám yêu quái, cái dấu này lại có thể hiểu thành “đây là người yêu của tôi”.

Tư Dật Minh không nghĩ nhiều như vậy, còn Cố Bạch thì không biết.

Cố Bạch nghe Tư Dật Minh an ủi, vẫn còn hơi hoang mang.

“Bọn… bọn họ động đến tôi…? Có ý gì ạ?” Cố Bạch lắp ba lắp hỏi.

Tư Dật Minh giải thích: “Ý là bắt cậu đi vẽ tranh cho bọn họ.”

Cố Bạch: “…”

Kích thích vậy luôn? Nghe sao giống xã hội đen thế.

Không cần bắt tôi cũng vẽ mà, mọi người hòa thuận dễ thương lượng, anh đưa tiền, tôi vẽ tranh cho anh, chẳng phải cực kỳ mỹ mãn vui sướng sao?

Tư Dật Minh nhìn dáng vẻ hoang mang của Cố Bạch, vừa thầm mắng phế vật Cố Lãng cái gì cũng không dạy, vừa nói: “Cậu muốn nhận đơn hàng của bọn họ sao?”

“Cũng có thể mà.” Cố Bạch thuận theo vấn đề của Tư Dật Minh, khẽ gật đầu: “Nhưng phải xem họ muốn gì đã.”

Tư Dật Minh khẽ gật đầu: “Được, cậu chờ một chút, đừng nóng vội.”

Tư tiên sinh đang suy nghĩ, tình huống của Cố Bạch đặc thù, còn là yêu quái có tài năng đặc biệt, anh không thể nào tùy tiện để cậu ra ngoài. Anh cảm thấy, vẫn phải tìm cho Cố Bạch một người đại diện… không đúng, là một yêu quái đại diện hiểu chuyện đến giúp cậu phụ trách việc giao tiếp nhận đơn hàng vẽ tranh.

Con Giải Trãi(*) ở tầng 8 kia coi như không tệ trong phương diện pháp luật của loài người, đồng thời cũng là cố vấn phòng pháp vụ của tập đoàn của Tư Dật Minh, tính từ trên trời đi lên thì khá là ưu tú, bắt y đến giúp đỡ hẳn là không sai được.

(*) Giải Trãi: xem chú thích tại Chú thích về yêu quái và thần thú thượng cổ.

Cố Bạch thích tiền, những yêu quái tụ tập dưới lầu lúc nãy đa số đều có căn cơ nhất định trong xã hội loài người, không hề thiếu tiền.

Coi như không bỏ ra tiền nổi, lấy vài bảo bối để đổi linh họa cũng được, có anh tọa trấn lại thêm Giải Trãi, đứa nhỏ Cố Bạch thành thật này tuyệt đối sẽ không chịu thua thiệt.

Cũng đúng lúc, vẽ tranh cho những yêu quái này cũng có thể mài giũa rèn luyện cho Cố Bạch.

Ai cũng biết, kỹ năng vẽ linh họa phải chậm rãi rèn luyện qua năm rộng tháng dài, còn hội họa cũng là một trần nhà cực cao, luôn có thể nhận được lĩnh ngộ mới, mở ra được một cánh cửa mới.

Cố Bạch luyện tập linh họa nhiều hơn, đối với họ mà nói là trăm lợi không có một hại.

Trừ cái đó ra, sau này còn phải chuẩn bị cho Cố Tiểu Bạch mấy pháp bảo cất trữ, miễn cho có yêu quái nóng mắt liều mạng tấn công Cố Bạch.

Nội tâm Tư tiên sinh đánh bàn tính lạch cạnh tính toán chi li cho đại bảo bối của anh, hoàn toàn không nhận ra anh đường đường là Tỳ Hưu, mà hình tượng trong mắt đám yêu quái đã biến thành một cầm thú dám xuống tay với “trẻ con”.

Cố Bạch về đến nhà lập tức ném hành lý sang một bên, ngay cả ý định sắp xếp thu dọn cũng không có, chỉ từ trong hộp lấy ra bản nháp vẽ trước đó rồi chạy lên lầu hai.

Máy tính của cậu vẫn luôn đặt ở lầu hai, lúc này cậu cắm máy ảnh vào máy tính truyền hình ảnh sang, sau đó dựng giá vẽ ở bên cạnh.

Cậu định chọn vài tấm hình mà cậu hài lòng, đưa cho đàn anh xem trước, hôm nay cũng chịu khó một hồi, sửa mấy bản nháp này vài chỗ, ngày mai cũng có thể đưa cho đàn anh xem.

Kết hợp với thực địa xác nhận không có vấn đề, tốt nhất là có thể sửa sơ rồi trực tiếp vẽ lên tường luôn.

Tranh vẽ một mặt, giai đoạn phí não nhất chính là thiết kế hình ảnh, quả thật là muốn cào rách da đầu.

Cố Bạch thấy thời gian tải hình còn cần cỡ mười phút nữa, nên dứt khoát đi xuống nấu đại một bát mì, đập một quả trứng rải lên chút hành, phù phù phù ăn xong rồi rửa sạch bát, sau đí gấp gáp trở về lầu hai, chọn ra những tấm hình đã tải xong, gửi cho đàn anh.

Đàn anh làm sao cũng không ngờ tới, vậy mà đàn em của hắn lại nghiêm túc đến mức này.

Nói một câu không dễ nghe, ở trong mắt hắn hạng mục tháng chín không phải hạng mục lớn gì, chuyện đi sưu tầm tài liệu thực tế vì hạng mục thế này… cơ bản là không có.

Không phải do hắn không nghiêm túc với công việc, mà do hoàn toàn không cần phải làm vậy.

Cũng không phải tác phẩm tham gia triển lãm cá nhân, vì thế đường đường chính chính tốn một đống tiền chịu khổ đi một chuyến lên cao nguyên là thuần ngốc.

(*) Thuần ngốc: thuần khiết + ngốc nghếch.

Đàn anh bị đàn em thuần ngốc khiến cho kinh sợ.

Hắn im lặng tính số tiền đàn em nhận được từ hạng mục trước, sau đó lại yên tâm.

Vẫn ổn, đàn anh nghĩ, ít nhất còn khoảng năm sáu chục ngàn, đàn em chưa táng gia bại sản.

Cố Bạch đã từng học môn mỹ thuật và chụp ảnh cơ bản trong đại học, mặc dù kỹ thuật chụp ảnh của cậu cực kỳ nghiệp dư, nhưng có lý luận cơ bản và trực giác ống kính làm nền, ảnh được chụp ra thật sự có mấy phần phóng khoáng của thảo nguyên mênh mông bạt ngàn.

Đàn anh chọn mấy tấm, nói lại hắn sẽ in ra để ngày mai đánh giá.

Cố Bạch nhận ra cậu thật sự giúp đàn anh đỡ bận bịu hơn, trong lòng vui vẻ không thôi, nói cho đàn anh biết cậu còn mấy bản nháp, tối nay định sửa sơ qua, ngày mai mang theo cùng mấy tấm vẽ vật thực còn dư, đưa cho đàn anh xem.

Tám trăm năm qua đàn anh chưa từng gặp được người mới cố gắng như vậy, hắn vừa đánh dấu ảnh chụp vừa vào trong nhóm chat của đoàn đội cảm động gâu gâu khóc lớn.

Nhắc tới chuyện các đàn anh kết nhóm làm với người mới, đó là một lịch sử đầy máu và nước mắt đấu trí đấu dũng, vừa bị mắng là chèn ép người mới vừa bị bên A mắng tới máu chó đầy đầu.

Đàn em nhỏ thật là một đại bảo bối trân quý khiến người ta cảm động khóc ròng ròng mà.

Phần cảm động này vẫn luôn kéo dài tới ngày hôm sau khi đàn anh đàn em hai người gặp nhau thì mới hết, nhưng lúc Cố Bạch lấy ra một bức tranh màu nước và mấy bản nháp thì một vòng kích động mới lại đột ngột trào ra.

Đàn anh chưa từng gặp người mới nào đỡ lo như thế này!

Hắn vui sướng đến mức muốn bay, cầm ảnh chụp đã in ra vò vò ném vào thùng rác, lấy ra bức vẽ linh dương chạy dưới trời sao từ trong đống bản nháp của Cố Bạch, rồi vỗ lên mặt tường họ phải vẽ: “Vẽ lên tường!!! Trực tiếp vẽ lên tường!!!”

Sau đó hắn xếp gọn mấy bản nháp còn lại, nhét vào trong hộp dụng cụ của Cố Bạch, nhỏ giọng nói với cậu: “Mấy bức này đều tốt, đặc biệt bức vẽ trời chiều, chúng ta không nên lãng phí chúng cho hạng mục thương nghiệp.”

“Tháng mười hai năm nay, ở thủ đô có một triển lãm nghệ thuật dành riêng cho hội họa, tên tuổi rất lớn, anh lấy được năm slot triển lãm cá nhân, mấy bản nháp này cậu vẽ rất tốt, sau này chọn ra bức tốt nhất, đàn anh dẫn cậu đi tham gia triển lãm!”

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Bạch: @Cầm thú.

Tư Dật Minh: ???

 

4.9 7 votes
Article Rating
guest
2 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Ổ trạch của tôi
Ổ trạch của tôi
4 tháng trước

Tỳ Hưu ngàn năm tuổi ra tay với bé con chưa lớn =))