Chung cư yêu quái – 38

Chung cư yêu quái – 38

Chương 38: Xin ngài rủ lòng thương xót.

Edit: Mèo Chè

Cố Bạch cảm thấy sao ai cũng biết papa cậu thế.

Chẳng lẽ cha cậu không chỉ có thân phận siêu anh hùng, mà còn là cao nhân ẩn thế gì đó chăng.

Không đúng, papa đi Đại Hưng An Lĩnh làm chi?

Cố Bạch hoang mang suy nghĩ, cậu nhìn Địch Lương Tuấn, nghĩ đi nghĩ lại, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nhỏ giọng hỏi: “Ngài Địch, cha tôi vẫn khỏe chứ?”

Địch Lương Tuấn quay đầu nhìn Cố Bạch, trả lời: “Vẫn khỏe lắm, nhảy nhót tưng bừng.”

Vẫn nhảy nhót tưng bừng à?

Nhảy nhót tưng bừng là tốt rồi.

Cố Bạch khẽ gật đầu với Địch Lương Tuấn, sau đó “à” một tiếng, rồi quay lại phòng bếp.

Phản ứng của cậu quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức ba người bên ngoài đều cảm thấy bất ngờ.

Tư Dật Minh hoàn hồn lại trước, nhớ tới phản ứng của Cố Bạch khi anh đề cập tới Cố Lãng với cậu, suy nghĩ một lát, cũng hiểu rõ.

“Chắc là Cố Bạch đã biết mấy chuyện hư hỏng mà Cố Lãng từng làm lúc trước.” Tư Dật Minh nói, lần trước sau khi anh nhắc nhở Cố Bạch rằng chỗ Cố Lãng tới đều rất nguy hiểm, phản ứng của Cố Bạch cũng khá bình tĩnh.

Đại khái là biết rõ tình trạng bị một bầy Thần thú đuổi đánh của Cố Lãng rồi đi.

Lúc này biết Cố Lãng vẫn khỏe, chắc Cố Bạch đã an tâm.

Thật ra Cố Bạch không biết rõ tình huống của papa nhà cậu, đang ở trong phòng bếp lén lút tra tin tức gần đây của địa khu Đại Hưng An Lĩnh.

Gần đây bên kia sóng yên gió lặng, chỉ có tin đội nghiên cứu khoa học lại phát hiện chủng loại quý hiếm nào đó.

Có lẽ là papa chạy tới làm nghiên cứu khoa học —— Đối với Cố Bạch mà nói, dù thân phận của cha cậu là gì, cậu đều chấp nhận được.

Dù nói thế nào, nhìn thấy Đại Hưng An Lĩnh bình yên, Cố Bạch cũng an tâm hơn, cất điện thoại di động vào túi, tiếp tục bật lửa lên.

Trên bàn cơm, ba nhân sĩ thành công đang thảo luận vấn đề làm phim phóng sự nghệ thuật, Cố Bạch cắn đũa nghe, sau đó nghe thấy Địch Lương Tuấn hỏi cậu trong nước có nghệ thuật gia lão làng nào có thể tiến cử.

Cố Bạch không hề nghĩ ngợi, báo ra một loạt tên.

Có tên thì dễ làm rồi, ba người đang ngồi đây dù là quan hệ hay là tài lực đều khá kinh người, đã có mục tiêu, muốn tìm được cách liên lạc là chuyện cực kỳ đơn giản.

Nói làm là chuẩn bị làm ngay, sau bữa ăn, Tư tiên sinh rời đi trước để đi tìm người, còn Địch tiên sinh và Tạ tiên sinh ở lại, cùng chen vào trong phòng bếp… rửa chén giúp Cố Bạch.

Cố Bạch nhìn đôi tay được bảo dưỡng cực kỳ kỹ càng của Địch Lương Tuấn đặt trong bồn rửa chén, trong lòng cảm thấy hoang mang rối loạn.

Đây là tay của người chồng quốc dân! Là đôi tình tay(*) trong mộng của trăm triệu thiếu nữ đó!

(*) Có câu “tình nhân trong mộng” (người yêu trong mơ), tác giả đổi “người” thành “tay”.

“Ngài Địch, ngài Tạ, để tôi làm thì hơn.” Cố Bạch định tách hai người này ra, nhưng thể trạng của cậu sao có thể so với hồ ly tinh và Giải Trãi chứ.

Cố Bạch định chen vào giữa hai người, mà hai vị này bất động như núi, thậm chí còn vươn tay xoay Cố Bạch lại đẩy cậu ra khỏi phòng bếp.

Tạ Trí đẩy cậu ra ngoài bếp, hỏi cậu: “Sao không bảo bên quản lý lắp máy rửa chén?”

Cố Bạch sững sờ, sau đó lắc đầu: “Không muốn xài ạ.”

Cố Bạch cảm thấy dù là nấu cơm rửa chén quét dọn nhà cửa hay là việc khác, đều là một phần trong sinh hoạt, trong nhà vốn chỉ có một mình cậu, còn ném tất cả công việc cho máy móc, vậy cũng quá quạnh quẽ rồi.

Tạ Trí không hiểu được, nhưng vẫn khẽ gật đầu, sau đó cầm một quả táo lấy từ trên bàn trà ngoài phòng khách, đưa cho Cố Bạch: “Ăn táo đi, ăn xong là bên này cũng xong rồi.”

Cố Bạch rất nghe lời, vừa gặm táo hai má phồng lên, vừa víu chỗ dựa lưng ghế sô pha, mở to mắt nhìn hai người khách ở trong phòng bếp vừa nói chủ đề cậu không nghe hiểu vừa rửa chén.

Bên tai là tiếng chén đũa va chạm và hất nước, Cố Bạch nằm nhoài trên chỗ dựa lưng của ghế sô pha, nhìn hai người trong phòng bếp, thảng thốt cảm thấy hiện tại cũng rất ấm áp.

Cố Bạch trượt khỏi lưng ghế, cạp táo hai cái, không nhịn được lại quay ra sau nhìn vào trong phòng bếp.

Lần trước cậu hai tay trống không ngồi trong phòng khách nghe thấy tiếng động này trong bếp, hình như là lúc papa trở về.

Sắp qua hai năm rồi.

Cố Bạch gặm xong một quả táo, mà hai vị khách giúp rửa chén cũng đã rửa xong, chào tạm biệt Cố Bạch.

Cố Bạch tươi cười đưa họ ra cửa, khi cánh cửa khép lại, cậu quay đầu nhìn quanh nhà một lượt, chỉ cảm thấy ánh đèn sáng trưng càng làm tăng sự hiu quạnh của căn hộ.

Cố Bạch lại không nhịn được lôi điện thoại di động ra tra tin của núi Đại Hưng An, ánh mắt lướt qua từng đống từng đống đoàn du lịch, cảm thấy hơi ngo ngoe rục rịch.

Nhưng cậu lại không biết cha chính xác đang ở chỗ nào.

Địch tiên sinh nói là ở trong núi sâu, chắc chắn không phải mấy điểm du lịch hấp dẫn kia.

Cố Bạch ủ rủ cúi đầu, ỉu xìu xìu cất điện thoại.

Chờ tới lúc papa trở về, phát hiện cậu đã có thể tự nuôi sống bản thân, chắc chắn sẽ rất vui ha.

Phải trở thành một người có thể đảm đương một phía, để cho papa cảm thấy kiêu ngạo tự hào mới được!

Cố Bạch nghĩ, xoa xoa mặt, lại tinh thần phấn chấn bò lên lầu hai.

Trong hai ngày nghỉ ngắn ngủi sau đó, bên triển lãm nghệ thuật thảo nguyên nói rằng bản phác thảo đã được duyệt, có thể khởi công ngay.

Lần này chỗ làm việc cách chung cư của Cố Bạch rất gần, chỉ cách hai con đường, đạp xe đạp mười phút là tới.

Cố Bạch đi theo đàn anh mua nguyên vật liệu, ôm một đống bóng đèn nhỏ, tiện đường ghé qua một cửa hàng đặc sản. Lúc đi ngang qua chung cư nhà cậu, Cố Bạch để đặc sản trong phòng bảo vệ, định lát nữa tan làm thì gửi đi.

Sảnh triển lãm nghệ thuật thảo nguyên cũng không quá lớn, bây giờ nhân viên công tác được xếp tới, tính luôn đàn anh và Cố Bạch thì có mười sáu người.

Cố Bạch lượn một vòng trên hotsearch, lúc ôm một đống bóng đèn nhỏ tới chỗ làm thì bị những nhân viên khác lần lượt vây xem một lần.

Cố Bạch núp bên cạnh đàn anh của cậu, im lặng lắp thang, không nói gì cả.

Đàn anh quay đầu nhìn thoáng qua Cố Bạch đang cúi đầu không lên tiếng, lại nhìn xung quanh một vòng, rồi cười cười xin lỗi mấy người hóng chuyện: “Cố Bạch nhát gan, dễ xấu hổ thôi.”

Người xung quanh phất tay, cũng không để chuyện này trong lòng.

Đàn anh cầm bản phác thảo và bút than, leo lên thang, mắt ước lượng tỉ lệ rồi hỏi: “Cố Tiểu Bạch, bắt đầu từ vị trí này được không?”

Hắn giơ bút than đợi một hồi, nhưng vẫn không nghe thấy câu trả lời.

Đàn anh thả tay xuống, cúi đầu nhìn đàn em nhỏ thất thần đứng dưới thang ngẩng đầu nhìn lên trên, sau đó hắn đặt mông ngồi trên thang, nhẹ nhàng xoa xoa đầu Cố Bạch.

“Hôm nay hồn cậu lên mây mãi, đang nghĩ gì thế?”

Cố Bạch được xoa đầu khẽ lắc lư, hoàn hồn ngẩn ngơ, trông hơi ngốc ngốc.

Đàn anh lại khẽ búng trán cậu một cái, ôn hòa hỏi: “Cuối cùng là sao vậy?”

Cố Bạch vươn tay xoa xoa trán: “Em nghe… nghe người ta nói… thấy cha em ở vùng núi sâu trong Đại Hưng An Lĩnh.”

Cố Bạch nói xong, trông cậu ỉu xìu hơn hẳn.

Mỗi lần papa ra ngoài, Cố Bạch không biết ông đi đâu cả, công việc là gì cũng chẳng rõ, sống hay chết không hay biết. Từ nhỏ cậu đã cầm tiền trợ cấp cho người nghèo để trang trải cuộc sống, lúc bé, có thời gian dài cậu luôn kinh hồn táng đảm lo sợ có phải là cha cậu đã chết ở xó nào ngoài kia không, cho nên ông vẫn luôn không quay về.

Sau này theo tuổi tác tăng lên, cậu biết hóa ra trên đời này còn có những nghề phải giữ bí mật không thể nói với người nhà, Cố Bạch biết xong cũng an lòng không ít.

Xem như cha cậu thật sự là một siêu anh hùng cứu vớt thế giới, dù sao những chuyện mà nghề nghiệp phải giữ bí mật làm cũng không khác vậy lắm.

Nhưng lúc trước cậu không biết cha ở nơi nào, cũng quen sống một mình, không cảm thấy có gì không ổn.

Nhưng bây giờ cậu biết cha ở đâu rồi, nên không khống chế suy nghĩ được.

Khi trước nhìn quanh nhà, Cố Bạch cũng không cảm thấy trống trải, hai ngày nay lại có cảm giác đó, hơn phân nửa là vì Địch Lương Tuấn nói chuyện cha cậu đang ở Đại Hưng An Lĩnh cho cậu biết.

Cố Bạch im lặng xoa xoa tim, cảm thấy chắc là cậu đang nhớ cha.

Đàn anh không ngờ bản thân lại nhận được một câu trả lời như vậy.

Nói thật, nói cha Cố Bạch là một tra nam vô trách nhiệm thì cũng đúng, cuộc sống nhiều năm qua của Cố Bạch rõ mồn một ngay đó.

Nhưng nói cha Cố Bạch hoàn toàn mặc kệ cậu thì lại không đúng, hiện tại căn hộ của Cố Bạch cũng không phải chỗ muốn ở là ở.

“Sâu trong Đại Hưng An Lĩnh…”

Đàn anh gãi đầu, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ kỳ lạ, dù sao hắn cũng đã nghe qua không ít lời đồn trong núi sâu vắng vẻ không người có sở nghiên cứu khoa học bí mật gì đó.

Hắn suy đoán: “Cha cậu làm nghiên cứu khoa học cơ mật à?”

Cố Bạch ngẩng đầu nhìn đàn anh lom lom, không nói chuyện.

Đàn anh giật mình nhận ra sai lầm của bản thân: “À đúng rồi, nếu làm nghiên cứu khoa học cơ mật thì chắc là không thể nói cho cậu biết đâu.”

“Nghiên cứu khoa học không phải rất tốt sao!” Đàn anh vỗ vỗ đầu Cố Bạch, an ủi cậu: “Cậu nghĩ thoáng chút đi, cha cậu có thể là một anh hùng cúc cung tận tụy vì dân vì nước, người siêu đỉnh đó!”

Nếu là trước kia, Cố Bạch nghe đàn anh khen cha cậu thế, cậu chắc chắn sẽ vui tới mức muốn vểnh đuôi.

Nhưng bây giờ lại khác.

Cố Bạch lầm bà lầm bầm: “Em muốn đi tìm cha em.”

Đàn anh: … Đừng đi.

Mặt đàn anh đầy khổ não gãi đầu một cái, hắn nhẫn nhịn nửa ngày, cuối cùng vẫn không đành lòng đả kích đàn em nhỏ: “Cũng được, phong cảnh bên kia rất đẹp.”

Cố Bạch nghe vậy, ngẩng đầu nhìn đàn anh, hai mắt dần dần sáng lên.

Lá gan của Cố Bạch không lớn, chuyện muốn đi tìm cha đã quẩn quanh nội tâm cậu mấy ngày, nhưng vẫn luôn không dám nói ra.

Cậu không có bạn thân, không có người cùng cậu đi làm chuyện này. Chính cậu cũng sợ, không dám đi tới chỗ mà không ai dám tới, ý tưởng này vẫn chỉ là suy nghĩ, dù cào tim cấu phổi nhưng vẫn mãi mãi không dám biến thành hiện thực.

Đàn anh bị cậu nhìn bằng ánh mắt mong đợi, cảm thấy áp lực hơi lớn.

“Anh nhớ có tổ chức du lịch theo đoàn cho những nhóm có hứng thú nghiên cứu sinh học đi vào rừng sâu, một lần đi là một hai tháng, nếu thể lực của cậu khỏe thì sau này có thể tìm xem.” Đàn anh nói, lắc lắc bản phác thảo trong tay: “Nhưng bây giờ cần phải làm xong công việc đã.”

Cố Bạch hoàn toàn không biết mấy thứ này, nghe đàn anh nói thế, cậu lập tức vui vẻ ra mặt, đắc ý khẽ gật đầu rồi mở bản phác thảo trong tay ra, động lực max bắt đầu phối hợp với đàn anh đánh dấu chỗ gắn đèn trang trí trên mái vòm.

Trừ mái vòm phải lắp bóng đèn trang trí cỡ nhỏ để thay thế ngôi sao, dưới chân tường cũng phải nhóm một đống lửa, định dùng ánh sáng từ nó để trang trí.

Lúc tan tầm, tiến độ làm việc của Cố Bạch và đàn anh vừa mới nhích được một chút xíu, đã có bản thiết kế cho mái vòm khó làm nhất, ngày mai là có thể lắp thử đèn và sơn lớp màu đầu tiên rồi.

Trên đường về nhà, Cố Bạch gửi một tin nhắn cho cha cậu báo rằng cậu muốn đi tìm ông, sau đó tiếp tục tìm thông tin về những nhóm người đi vào Đại Hưng An Lĩnh, rồi gõ cửa nhà Địch Lương Tuấn.

Địch tiên sinh tưởng Cố Bạch tới gọi hắn ăn cơm, vẻ mặt tươi cười, cảm thấy bé con Cố này thật giỏi.

Cố Bạch cầm điện thoại, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Địch Lương Tuấn: “Ngài Địch, anh nhìn thấy cha tôi ở đâu vậy? Có thể nói chi tiết cụ thể một chút không?”

Cố Bạch hưng phấn như một chú chim sẻ, tràn đầy chờ mong: “Sau khi tôi kết thúc công việc lần này, nếu có thời gian tôi muốn đi tìm cha tôi, có thể dẫn ông ấy về là tốt nhất!”

Nụ cười trên mặt Địch tiên sinh cứng đờ.

Nụ cười trên mặt Địch tiên sinh dần dần biến mất.

Nụ cười trên mặt Địch tiên sinh đã bay màu.

Thực không dám giấu diếm, cuộc gặp gỡ giữa Địch tiên sinh và Cố tiên sinh cũng chẳng tốt đẹp gì.

—— Bởi vì trên người Địch Lương Tuấn có khí tức của Tỳ Hưu phù hộ, nên lúc đụng phải Cố Lãng thì ông không nói hai lời chặn đánh, đánh xong Cố Lãng mới phát hiện đây chỉ là một con hồ ly tinh, thả tay không đánh nữa.

Sở dĩ nói Cố Lãng nghiêm chỉnh không ít, là vì sau khi phát hiện đánh sai yêu quái, Thao Thiết hoành hành ngang ngược thấy gì ăn nấy từ thời Thượng Cổ, vậy mà quy quy củ củ nói xin lỗi, còn bắt vài tinh quái(*) đưa cho hắn dưỡng thương, xác định hắn không sao rồi mới đi.

(*) Tinh quái: yêu ma tinh quái, chỉ yêu ma quỷ quái cấp thấp.

Đụng phải Cố Lãng còn không bị gặm đến xương cũng không chừa, quả thật là tin vui động trời.

Đối với yêu quái bây giờ mà nói, không chết ngắc luôn thì không tính là chuyện lớn lao, hồ ly tinh thường ngày bị Tỳ Hưu đánh thừa sống thiếu chết đã sớm quen.

Mà thoạt nhìn Cố Lãng đã lý trí trầm ổn hơn xưa, hoàn toàn không giống trạng thái hung tàn ngang ngược vào lần gặp gỡ ba trăm năm trước.

Nhưng Địch Lương Tuấn cảm thấy lần này chắc chỉ do hắn ăn may mà thôi, vừa vặn đụng phải Thao Thiết lúc tâm trạng tốt.

Địch Lương Tuấn kinh ngạc e dè nhìn Cố Bạch: “Cậu… muốn dẫn Cố Lãng về à?”

Cố Bạch nhìn dáng vẻ của Địch Lương Tuấn, ngẩn người, nhiệt tình dần dần biến mất.

Cậu do dự một hồi, rồi cẩn thận hỏi: “Không… không được ạ?”

Địch Lương Tuấn lập tức kích động: “Đương nhiên không được!!!”

Thao Thiết đó!

Đấy là Thao Thiết đó!!!

Cậu dẫn ông ta về là để biến tất cả chúng tôi thành lương thực dự trữ sao!

Địch tiên sinh vươn hai tay đặt lên vai Cố Bạch, xoay cậu lại đối mặt với cửa nhà Tư Dật Minh rồi nói: “Nhìn thấy Thần thú trấn chung cư của chúng ta không? Tôi nói cậu nghe, nếu cha… cha cậu tới đây, người đầu tiên liều chết với ông ta là Tư Dật Minh đấy!”

Địch Lương Tuấn nhớ rõ như in, vào ba trăm năm trước, Tư Dật Minh mới bị Bạch Trạch hốt ra khỏi cái ổ ở vùng núi hẻo lánh, tới trấn giữ nơi này.

Cố Lãng đến gây sự nhưng bị Bạch Trạch ngăn cản nên không thành công, kết quả là lúc ông ta rời đi, tạt ngang qua kho vàng mà Tỳ Hưu chưa kịp thu dọn, thuận tay trộm không ít thứ.

Còn không phải cầm đi tiêu xài, mà cầm đi ăn!!!

Ông ta ăn luôn đó!

Còn ăn ngay trước mặt Tư Dật Minh!!!

Tư Dật Minh tức muốn chết, 50 năm ròng rã sau đó, doanh thu do yêu quái của toàn bộ khu Cửu Châu Sơn Hải kiếm được tới tay chưa kịp cầm nóng đã bị thu vào túi Tỳ Hưu.

Lúc này trong tay Địch Lương Tuấn đang sở hữu một công ty hậu cần yêu quái vừa thành lập đấy!

Mặt Địch tiên sinh đầy bi thương nhìn Cố Tiểu Bạch.

Xin ngài rủ lòng thương xót.

Hắn thật sự không hề muốn trải qua thêm một thời kỳ hắc ám khi Tỳ Hưu nổi giận nữa.

Hắn còn định công thành danh toại rồi cưới vợ đây này!

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Bạch: Cha tôi là loại người này sao?!

Tư Dật Minh: Đúng là loại người này đó 🙂


Chè: Vẫn là chương tự tặng bản thân nhưng bể kèo, đăng trễ.

5 6 votes
Article Rating
guest
3 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
SalikaLisuki
SalikaLisuki
4 tháng trước

Yêu nàng a. Nàng cũng là cú đêm giống ta sao #@#

Trang ngô
Trang ngô
4 tháng trước

Cú đêm mới đọc được truyện nóng bỏng tay này😆😆😆😆😆 nếu cha cố sống bên tiểu bạch bạch thật, thì ngài tư còn lâu mới mang đc vợ về nhà