Chung cư yêu quái – 39

Chung cư yêu quái – 39

Chương 39: Tôi nghe nói cậu và Tư Dật Minh ở bên nhau rồi?

Edit: Mèo Chè

Cố Bạch sửng sốt hồi lâu, quay người lại nhìn Địch Lương Tuấn, nửa ngày sau mới phun ra được một câu: “Ngài… ngài Tư với papa tôi… không phải bạn bè sao?”

Địch Lương Tuấn: “…”

Địch Lương Tuấn: “Cậu nghe ai nói?”

Cố Bạch há to miệng, sau đó khép lại, mất mát cúi đầu xuống.

Không có ai nói với cậu cả.

Là do cậu tự hiểu lầm thôi.

Xem ra papa và Tư tiên sinh không phải bạn bè, không chỉ không phải bạn bè, hình như quan hệ còn không tốt lắm.

“Vậy… vậy tôi không dẫn papa về.” Cố Bạch nhỏ giọng nói: “Anh vẫn nói cho tôi biết là gặp được cha tôi ở đâu đi, tôi muốn đi thăm ông ấy, chỉ… chỉ thăm ông ấy thôi.”

Địch Lương Tuấn nhìn dáng vẻ tội nghiệp của Cố Bạch, hắn nói: “Cậu muốn đi tìm, nhưng không có ai dẫn đường thì cũng tìm không ra.”

Cố Bạch cúi thấp đầu nhìn chằm chằm mũi chân, không nói gì.

Địch Lương Tuấn nhìn dáng vẻ này của cậu, thầm nhớ lại lịch trình của bản thân rồi nói: “Cũng không phải không thể dẫn cậu đi.”

Cùng lắm thì tới lúc đó thảy Cố Bạch ra đứng gần đấy, để cậu gào to một tiếng, nếu Cố Lãng thật sự còn ở gần đó và vẫn nhớ con trai thì nhất định sẽ chạy đến.

Cố Bạch nhìn Địch Lương Tuấn, mây đen trên người tan sạch: “Thật sao ạ?!”

Địch Lương Tuấn gật đầu: “Thật.”

Cố Bạch ngo ngoe rục rịch, vui đến mức chân chạy bước nhỏ tại chỗ, hưng phấn không chịu được: “Thật sao, thật sao! Anh thật sự dẫn tôi đi sao!”

“Thật mà thật mà!” Đối mặt với Cố Bạch phảng phất như lập tức nhảy chồm lên ôm lấy hắn, Địch tiên sinh giơ cao hai tay bày tỏ đầu hàng: “Nếu cậu không tin thì tôi dẫn cậu đi ngay bây giờ luôn!”

Cố Bạch cố gắng thu lại khuôn mặt tươi cười, nhưng không thể ngừng cười nổi nên ngượng ngùng gục đầu xuống, đi vòng vòng tại chỗ hai vòng, sau tặng cho Địch tiên sinh một cái ôm nồng nhiệt.

Ôm xong vọt ngay, kích thích như trộm gà.

Địch Lương Tuấn bị ôm siết một cái, còn chưa hoàn hồn, đã thấy Cố Tiểu Bạch chạy bịch bịch bịch tới cửa nhà cậu, lưu loát mở cửa ra.

Địch tiên sinh choáng váng hai giây, mắt thấy Cố Bạch sắp vào nhà mất tiêu, hắn vội vàng hô: “Cố Tiểu Bạch, hôm nay có bữa tối không vậy?”

Cố Bạch lấp ló thò nửa cái đầu ra, đáp lại một tiếng, dứt khoát không đóng cửa, đi thẳng vào nhà.

Chắc đây là điểm tốt nhất ở nơi này, hàng xóm đều là người rất tốt, dù mở rộng cửa cũng không lo xảy ra chuyện, cảm giác an toàn max điểm.

Cố Bạch đi tắm rửa, lúc đi ra lại phát hiện trong phòng khách không chỉ có một mình Địch tiên sinh đang ngồi, mà còn có Tạ tiên sinh và Tư tiên sinh.

Ba người bọn họ mở TV, mặt đầy nghiêm túc xem một bộ phim phóng sự nhân văn.

Cố Bạch hơi ngập ngừng, Tư Dật Minh quay đầu lại trước, lúc thấy mái tóc ướt chèm nhẹp của Cố Bạch thì nhắc nhở: “Phải hong khô tóc.”

Cố Bạch không có thói quen hong khô tóc, cậu đứng trước cửa phòng tắm nhìn Tư Dật Minh một hồi lâu, muốn mở miệng hỏi chuyện của Tư tiên sinh và cha cậu là như thế nào.

Nhưng lời đến khóe miệng, Cố Bạch lại nhìn hai người khác, nghĩ nghĩ rồi chọn từ bỏ, quay về phòng tắm sấy tóc.

Tiếng máy sấy hơi ồn ào, Cố Bạch còn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng TV ở bên ngoài, lại nhìn mái tóc của bản thân bị thổi đến xù lên một cục ở trong gương, lắc lắc tóc, nghĩ rằng nếu như ở bên ngoài có cha cậu thì tốt rồi.

Sau khi họ tìm được người thì xem tình huống, Cố Bạch nghĩ, nếu như cha cậu muốn trở về, cùng lắm thì… cùng lắm thì cậu dọn ra ngoài.

Cố Bạch tắt máy sấy, im lặng một hồi lâu, nghe âm thanh náo nhiệt trong phòng khách, lại cảm thấy hơi không nỡ.

Hàng xóm tốt như vậy rất khó tìm, hơn nữa mấy vị ở ngoài kia còn giúp cậu rất nhiều.

Cố Bạch khe khẽ thở dài, đặt máy sấy tóc trong tay xuống, vừa ra khỏi cửa đã phát hiện trên ghế salon thiếu mất hai người.

Ngồi yên trên ghế salon chỉ còn một mình Tạ tiên sinh, y vừa xem danh sách giới thiệu chương trình phim phóng sự vừa cầm sổ ghi chép lại.

Mà hai người còn lại đã chạy tới phòng bếp.

Cố Bạch nhìn về phía phòng bếp, phát hiện Địch Lương Tuấn đang nghiêm túc vo gạo, Tư Dật Minh thì nghiêm trang xắt khoai tây trông rất bài bản, nghe tiếng dao chặt trên thớt rất nhịp nhàng, dường như vô cùng quen tay.

Cố Bạch đứng trước phòng tắm sửng sốt hồi lâu, mới lê dép đi vào bếp, lấp ló quan sát, sau đó kéo vạt áo Tư Dật Minh.

Tư Dật Minh bỏ dao trong tay xuống, quay lại nhìn Cố Bạch: “Sao vậy?”

Cố Bạch nhìn lát khoai tây được Tư Dật Minh xắt mỏng như cánh ve gần như có thể nhìn xuyên qua, muốn nói lại thôi.

Cắt mỏng như vậy xào sẽ bấy nhầy.

Cố Bạch nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng khen ngợi: “Dao pháp của ngài Tư thật tốt.”

Tư Dật Minh được khen thì rất vui vẻ, dứt khoát xắt hết nửa củ khoai tây còn lại, sau đó buông dao xuống nhìn về phía thịt gà đã được Cố Bạch lấy ra rã đông trước khi tắm.

“Ngài Tư, tôi vẫn nên tự làm thì tốt hơn!” Cố Bạch định đoạt lấy con dao, sau đó bị Tư Dật Minh ngăn cản.

Địch Lương Tuấn vừa vo gạo vừa nói: “Để cậu làm mãi cũng không tốt lắm, bọn tôi làm trợ thủ giúp một tay cũng được.”

Không nói chuyện khác, ít nhất là Tư Dật Minh thật sự thích cảm giác cuộc sống này.

Đối với loài người mà nói, đây chỉ là những ngày bình thường qua loa, nhưng đối với Thần thú sống hơn trăm triệu năm như anh mà nói, lại là những ngày bình thản cực kỳ đáng quý.

Cuộc sống trước kia của họ đều trôi qua thăng trầm chập chùng, lúc không chập chùng thì trốn ở nơi vắng vẻ không người ngủ say, không ai chọn sinh hoạt với loài người an phận.

Nhưng bây giờ lại không giống lắm, có rất ít người không có chỗ chen chân, mặc kệ là yêu quái hay là thần thú hung thú, kể cả động vật hoa cỏ tu luyện thành người, những sinh mệnh được trời sinh đất dưỡng đều phải thời thời khắc khắc bảo trì hình người, nếu không quay qua quay lại là lên tít đầu báo ngay.

Mà giữ vững hình người cũng có nghĩa là không thể kiếm một chỗ để ngủ say, nếu duy trì hình người tìm chỗ ngủ mấy chục năm thì bị phát hiện ra cũng sẽ trở thành tin nóng như thường.

Đường ra duy nhất là dứt khoát hòa nhập vào xã hội loài người.

Nhưng đối với đa số yêu quái mà nói, xã hội loài người cũng không có gì khó khăn, nhất là với Thần thú vốn nhìn trời, được đất trời quan tâm và báo hiệu cát tường.

(*) Nhìn trời: xem tinh tượng để báo điềm.

Lại thêm hơn nửa đêm họ thường phải ra ngoài tuần tra một vòng, mỗi ngày đều đối mặt với nhiều yêu ma quỷ quái và tà khí buồn nôn như vậy, đổi thành ai cũng không chịu nổi.

Đứng trong nhà bếp thong thả nấu món ăn thường ngày, đối với Tư Dật Minh mà nói đây là lúc nghỉ ngơi cực kỳ thoải mái.

Nhưng mà chủ yếu là do có đứa nhỏ này ở đây.

Cảm xúc của Cố Bạch thể hiện khá rõ ràng, toàn thân luôn lộ ra một sự phấn chấn cực kỳ hiếm có, vô cùng dễ ảnh hưởng tới người khác.

Ngày nào đó thử ôm Cố Bạch ngủ một giấc, nói không chừng còn có hiệu quả làm giảm mệt nhọc nữa, Tư Dật Minh nghĩ thế.

Cố Bạch cướp không lại Tư Dật Minh, mà Địch Lương Tuấn cũng đã bật nồi cơm điện, thế là Cố Bạch đành từ bỏ.

Cậu lấy ra hai củ cà rốt tươi mới từ trong tủ lạnh, đặt lên thớt rồi nói: “Ngài Tư, xắt hạt lựu là được.”

Tư Dật Minh nghe vậy, quay đầu nhìn lướt qua dĩa khoai tây lát vừa được xắt mỏng, bỗng hiểu ra: “Tôi xắt khoai tây sai rồi sao?”

“Không ạ.” Cố Bạch vừa cười vừa nói: “Có thể làm thành khoai tây chiên.”

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch một hồi, sau đó khẽ gật đầu, nhìn thấy Cố Bạch rót dầu vào nồi chiên và bật lửa, rồi mới quay lại nhìn cà rốt trong tay, nghiêm túc xắt hạt lựu.

Bản chất của Cố Bạch vẫn ôm tư tưởng nghèo khổ, cậu nhìn một đống dầu lênh láng, không nỡ lãng phí, nên dứt khoát quyết định trừ món chính thì sẽ làm một đống đồ ăn vặt chiên dầu cho ba vị khách này.

Đơn giản, nhanh lẹ, lại ngon miệng, mang về ăn hay ăn sau bữa chính hay xem thành bữa chính mà ăn luôn cũng rất thích hợp.

Sự thật chứng minh rằng quyết định này của Cố Bạch vô cùng chính xác.

Hôm nay cậu vẫn không thể cướp được nhiệm vụ rửa chén như cũ, sau khi rửa chén xong thì ba người khách đều không đi, mà tiếp tục ở lại nhà Cố Bạch xem phim phóng sự văn nghệ, tay bốc khoai tây chiên vừa ăn vừa xem.

Trong lòng Cố Bạch biết ba vị này đang tìm đội nhóm thích hợp cho phim phóng sự, lúc này rõ ràng là đang lấy ý kiến của Địch Lương Tuấn làm chủ.

Cố Bạch cũng không quấy rầy ba người mà rón rén lên lầu, đến lầu hai cậu quay đầu lại nhìn ánh đèn màu da cam ấm áp dưới lầu, nghe thấy tiếng TV và tiếng ba người nhỏ giọng nói chuyện thảo luận, cảm thấy có mấy phần sôi nổi.

Cậu ngừng chân trên bậc thang cuối cùng lên lầu hai, nghe tiếng động ồn ào một hồi lâu, rồi mới hài lòng đóng cửa lầu hai lại, ngăn chặn tiếng ở lầu một, chìm vào trong công việc lu bù ở phòng vẽ tranh trên lầu hai.

Ba phi nhân loại ở bên dưới nhìn lên lầu hai, sau đó hai người kia quay đầu nhìn Địch Lương Tuấn.

Địch Lương Tuấn ăn một miếng khoai tây chiên, cực kỳ đắc ý: “Đã nói với hai người là mắt tôi sáng như đuốc, vừa nhìn đã biết Cố Tiểu Bạch chắc chắn đang cô đơn rồi mà.”

Tạ Trí đẩy mắt kính, quay lại nói với Tư Dật Minh: “Tôi đề nghị hai người, ai đó giành quyền giám hộ của Cố Bạch…”

Nói được một nửa thì y lại nuốt lời về.

Tạ tiên sinh lại quên đối với yêu quái mà nói luật pháp của loài người cũng không có tác dụng gì.

Với lại theo cách tính của loài người, Cố Bạch đã trưởng thành.

Tư Dật Minh cảm thấy việc này rất dễ xử lý, ba người bọn họ thay phiên ở lại cùng Cố Bạch là được.

Dù sao sau khi có bức Tỳ Hưu kia, Tư Dật Minh có khu vực quản lý nhỏ nhất trong nhóm Thần thú trở nên thanh nhàn hơn nhiều, ít nhất là trong một tháng công tác này của Cố Bạch, Tư Dật Minh luôn rất nhàn nhã.

Ngược lại Tạ Trí và Địch Lương Tuấn đều có chuyện phải làm, hoàn toàn không giống với Tư Dật Minh đã làm giám đốc ngồi sau màn, giao hết mọi chuyện cho công ty làm là được.

Sau bữa tối, Cố Bạch ở trên lầu vẽ đến mệt rã rời, lúc hoàn hồn lại đã là mười một giờ đêm.

Cậu vội vàng xuống lầu, phát hiện ba người dưới lầu một đã rời đi lúc nào chẳng hay, không những rời đi mà còn dọn dẹp bàn trà sạch sẽ giúp cậu, bịch rác cũng cầm đi, Tạ tiên sinh dùng đĩa khoai tây chiên duy nhất còn lại trên bàn giằng một tờ giấy ở bên dưới.

Cố Bạch cẩn thận rút tờ giấy ra, thấy được nội dung viết trên đó.

“Khoai tây chiên rất ngon, trẻ nhỏ phải ngủ sớm, ngày mai gặp 🙂 “

Ngày mai gặp!

Cố Bạch nhìn ba chữ cuối cùng, không nhịn được xoa xoa mặt, sung sướng chạy vào phòng tắm.

Ít khi cậu có hẹn cùng người khác như vậy, cho dù có thì cũng là vì hoạt động nhóm hoặc giải quyết việc chung, cuộc hẹn vô nghĩa không phải việc công cũng chẳng phải chuyện nghiêm túc quan trọng gì cần hoàn thành giống thế này, đối với Cố Bạch mà nói là việc khiến cậu cực kỳ vui vẻ.

Cố Bạch nghía nghía bản thân đang cười siêu tươi ở trong gương rồi nghiêm túc ho khan hai tiếng, cố gắng nghiêm mặt, đánh răng rửa mặt, sau đó ôm tâm trạng tốt đẹp bò lên giường.

Sáng sớm hôm sau, Cố Bạch gõ cửa Tư Dật Minh theo thường lệ,

Món ngọt hôm nay là mango nuomici.

(*) Mango nuomici: bánh gạo nếp nhân xoài.

“Chào ngài Tư, buổi sáng tốt lành ạ!” Mặt Cố Bạch hồng hào, tinh thần vô cùng sáng láng.

Tư Dật Minh đánh giá cậu sơ qua một vòng, thấy dáng vẻ Cố Bạch dường như ngủ rất ngon giấc, tâm trạng cũng tốt.

Anh khẽ gật đầu đáp lại, sau đó nhận cái hộp mà Cố Bạch đưa tới.

Cố Bạch mấp máy môi, ngửa đầu nhìn Tư Dật Minh, mặt viết đầy xoắn xuýt.

Cậu nhỏ giọng nói: “Ngài Tư…”

“Hửm?”

“Ừm…” Giọng Cố Bạch càng nhỏ hơn: “Quan… quan hệ của ngài và papa tôi rất tệ sao?”

Tư Dật Minh khựng lại, nghĩ nghĩ rồi uyển chuyển trả lời: “Không được tốt lắm.”

Thật ra vừa nghĩ tới con Thao Thiết kia là lòng lại bốc hỏa, nhưng trước mặt Cố Bạch, Tư Dật Minh vẫn không thể hiện ra.

Dù sao trông Cố Bạch vẫn rất thích Cố Lãng.

Mà dù cho anh uyển chuyển như thế, Cố Bạch cũng cực kỳ buồn bã.

Cậu khẽ gật đầu: “… Hóa ra là thế.”

Vậy xem ra thật sự không thể dẫn cha cậu về đây rồi.

Cố Bạch thất vọng nghĩ, nhưng cậu đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện này từ hôm qua nên điều chỉnh cảm xúc rất nhanh, nhảy qua vấn đề này ngay.

“Vậy ngài Tư… ngài có thể cho tôi cách liên lạc với ngài Bạch không?” Cố Bạch hỏi.

Tư Dật Minh sửng sốt hồi lâu, cuối cùng mới vất vả nhớ ra Bạch tiên sinh là Bạch Hổ, sau đó anh lưu loát đọc một chuỗi số, rồi thuận miệng hỏi: “Cậu muốn cách liên lạc với cậu ta để làm gì?”

“Định gửi đặc sản Thành phố S cho ngài ấy ạ.” Cố Bạch ghi số lại, hơi ngượng ngùng nói tiếp: “Chỉ là mấy thứ bình thường…”

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch, vẻ mặt lại thoải mái hơn một chút, không nhịn được vuốt đầu Cố Bạch một cái, giống như vuốt mèo vậy.

“Rất tốt.” Tư Dật Minh nói.

Bạch Hổ là kẻ cô đơn, có lẽ là trừ cống phẩm ra thì chưa từng được người khác gửi đặc sản cho đâu.

Đừng nói là Bạch Hổ.

Tư Dật Minh cũng chưa từng được gửi.

Nhưng lúc trước, khi ở sân bay tỉnh X, tạm thời cũng có thể xem như là được nhận quà.

Mặc dù không phải đặc sản, nhưng cũng là tấm lòng của Cố Bạch.

Tư Dật Minh cầm hộp mango nuomici tròn tròn mụp mụp, đưa mắt nhìn Cố Bạch vào thang máy, sau đó anh đóng cửa lại.

Cố Bạch cúi đầu, nhắn một tin cho Bạch Vân Phiêu tiên sinh, sau khi nói cho đối phương biết cậu là ai, lại hỏi đối phương địa chỉ để gửi bao đồ kia.

Bạch Vân Phiêu tiên sinh nhanh chóng nhắn lại một địa chỉ, sau đó dùng một loạt câu hùng hồn bày tỏ sự kinh hỉ và chờ mong.

Cố Bạch đến phòng bảo vệ, lấy cái bao đặc sản lớn gửi trong phòng bảo vệ vào hôm qua, chuẩn bị ghi địa chỉ đưa cho anh trai bảo vệ, nhờ hắn gọi giúp chuyển phát nhanh đến gửi hàng đi, thì hòm thư điện thoại của cậu đã bị Bạch Hổ nhắn đầy.

Dường như Bạch tiên sinh cảm thấy kinh hỉ và vui sướng quá mức bình thường đối với chuyện sắp nhận được đặc sản.

Ngay cả Cố Bạch cũng bị sự kinh hỉ và vui sướng của hắn lây nhiễm, cảm thấy trong lòng lâng lâng.

Khi Cố Bạch mở tin nhắn định xem địa chỉ để ghi, lại nhìn thấy tin nhắn mới nhất là: “Cố Bạch, tôi nghe nói cậu và Tư Dật Minh ở bên nhau rồi?”

Cố Bạch: …

Cố Bạch: ???

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Bạch: Tôi không phải, tôi không có, đừng đoán mò.

5 5 votes
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments