Chung cư yêu quái – 44

Chung cư yêu quái – 44

Chương 44: Tui… tui… tui là con người… người mà!

Edit: Mèo Chè

Cố Bạch cứng đờ ngồi ở ghế sau, trợn mắt nhìn thế giới bị mưa làm cho nhạt nhòa, trên mặt không có cảm xúc gì.

Ngay cả hoảng sợ cậu cũng không bộc lộ ra ngoài, toàn thân cứng ngắc nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ xe, phảng phất như linh hồn cũng đã siêu thoát không còn ở trong người nữa.

Địch Lương Tuấn nhìn lướt qua, thấy Cố Bạch nhìn cửa sổ, cho rằng cậu đang ngắm mưa.

Lúc này ngoài cửa sổ, màn mưa dày nặng đến mức vượt ba mét là không rõ người hay thú, cũng không biết Cố Tiểu Bạch có thể ngắm ra thứ gì.

Có lẽ thế giới trong mắt nghệ thuật gia không giống với người thường.

Trận pháp duy trì nhiệt độ ổn định và khô ráo trong xe đang hoạt động, khoang xe ấm áp dễ chịu, gió táp mưa sa bị chặn kỹ ở bên ngoài, một hơi lạnh cũng không xuyên qua được.

Ngoài xe có rất nhiều nhánh cây bị gió to thổi gãy, trước khi chúng va vào xe thì đã bị hất ra một cách nhẹ nhàng.

Địch tiên sinh nhìn cái nút mở trận pháp, lại xác nhận nó hoạt động bình thường, sau đó hắn hạ lưng ghế xuống, lấy ra hai cái khăn mặt ở trong cốp sau, phủ một cái lên đầu bản thân, rồi lại phủ lên đầu Cố Bạch một cái.

Suy bụng ta ra bụng người, bản năng hồ ly tinh rất ghét chuyện bản thân bị ướt nhẹp, không liếm lông thì cũng phải lau khô đầu và thay quần áo khác.

Chắc chắn là bé con cũng không thích nước… chắc vậy.

Địch Lương Tuấn lau tóc, thấy Cố Bạch đội khăn mơ màng nghiêng đầu nhìn sang, hắn xoa khăn trên đầu cậu một cái.

“Lau khô, sau đó thay bộ quần áo khác đi.” Địch tiên sinh nhắc nhở.

Đầu Cố Bạch vang ong ong, hoàn toàn mất năng lực suy nghĩ, lắc lư đầu theo động tác xoa của Địch Lương Tuấn, sau đó lại ngơ ngác nghe lời hắn, lau khô nước trên người, thay bộ đồ khác.

Làm xong cậu lại trùm khăn, ngồi ở ghế sau co thành một cục, quay đầu ngốc ngốc nhìn ngoài cửa sổ.

Địch Lương Tuấn quay lại nhìn Cố Bạch một lát, nghĩ nghĩ, lại lục một đống đĩa, hỏi Cố Bạch: “Cố Tiểu Bạch, muốn xem gì?”

Cố Bạch sững sờ ngẩng đầu lên, qua một lúc lâu tầm nhìn mới tụ lên khuôn mặt tuấn tú của Địch Lương Tuấn.

Lúc này cậu nhìn mặt Địch tiên sinh, nhớ tới kỹ năng sinh tồn dã ngoại Địch tiên sinh đã thể hiện trong hai ngày nay, sau đó bắt đầu sinh ra hoài nghi sâu sắc.

Cố Bạch vẫn cho rằng sở dĩ Địch Lương Tuấn thành thạo như vậy là vì lúc quay phim đã từng học sinh tồn dã ngoại.

Dù sao Địch tiên sinh danh tiếng vang xa, diễn không ít đề tài đỏ(*) mà cấp trên giao xuống chỉ định quay, trước khi quay những bộ phim kia hắn phải vào bộ đội quay cảnh thật mấy tháng.

(*) Đề tài màu đỏ: đề tài cách mạng, khởi nghĩa. Những phim dân quốc kháng Nhật là một ví dụ điển hình.

Mà bản thân Cố Bạch có một sự tin tưởng gần như mù quáng đối với quân đội, cho nên dù trong lòng run sợ, nhưng nhìn thấy Địch Lương Tuấn(*) hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì, cậu vẫn xem chuyện này thành bình thường.

(*) Chỗ này tác giả viết là Tư Dật Minh, nhưng tui nghĩ Địch Lương Tuấn mới đúng nên sửa lại.

Nhưng không có ai nói với cậu rằng Tư tiên sinh…

Cố Bạch quay đầu nhìn lướt qua màn mưa ngoài cửa sổ, cảm thấy con thú khổng lồ đạp gió mà đi, biến mất trong màn mưa kia khá quen.

Đó chẳng phải là Tỳ Hưu có giọng nói giống Tư tiên sinh y như đúc, xuất hiện trong giấc mơ của cậu hai lần sao!

Tư tiên sinh là Tỳ Hưu, vậy Địch tiên sinh có quan hệ tốt với anh, thân thủ tốt đến mức không bình thường là gì!

Cố Bạch nhìn Địch Lương Tuấn, không nhịn được kéo khăn trên đầu xuống che mặt, cuộn mình thành một quả cầu.

Địch Lương Tuấn cầm đĩa CD, mặt đầy dấu chấm hỏi.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nghĩ nghĩ rồi hỏi: “Cậu lo cho Tư Dật Minh à?”

Cố Bạch không ừ hử gì.

“Tư Dật Minh rất lợi hại, cậu không cần lo cho anh ta.” Địch Lương Tuấn an ủi Cố Bạch: “Dù sao cũng là Thần thú trấn trạch của chúng ta, chỉ bắt Quỳ Ngưu mà thôi, dễ như trở bàn tay ấy mà.”

(*) Quỳ Ngưu: vì hình dáng Quỳ giống trâu nên còn được gọi là Quỳ Ngưu.

Cố Bạch nghe thấy kiểu gọi quen thuộc, khẽ nhúc nhích hai lần, ló mắt ra khỏi khăn, nhìn Địch tiên sinh đẹp trai bức người không chớp mắt.

Địch Lương Tuấn vừa cúi đầu chọn đĩa, vừa lải nhải liên miên, câu có câu không an ủi Cố Bạch.

Ngay lúc Địch tiên sinh đang cầm hai cái đĩa do dự, Cố Bạch ồm ồm mở miệng hỏi: “… Thần thú trấn trạch?”

Địch Lương Tuấn ngẩng đầu nhìn cậu: “Ừ, sao vậy?”

Cố Bạch cảm thấy suy nghĩ của cậu đã hoàn toàn đình công, chỉ có thể làm một cái máy ngu ngốc lặp lại lời người khác: “Quỳ Ngưu?”

“Chắc là chạy thoát từ trong Lưu Ba Sơn ở Đông Hải, gần đây náo loạn ở gần duyên hải khiến khắp nơi mưa to, chắc là hiện tại đã đi tới bên này rồi.” Cuối cùng Địch Lương Tuấn cũng chọn được CD, còn định thuận miệng diss Thương Long gần nửa tháng vẫn không bắt được Quỳ Ngưu, nhưng nghĩ tới đối phương có thể cũng theo Quỳ Ngưu chạy tới đây, thế là đành im lặng nuốt lời diss vừa tới miệng trở về.

Nếu không cẩn thận bị nghe được, sợ là sẽ bị Thương Long đập nhừ tử.

Đầu Cố Bạch lại vang ong ong.

Hóa… hóa ra Thần thú trấn trạch không phải biệt danh trêu chọc sao?!

Vậy chẳng lẽ Địch tiên sinh tự xưng là hồ ly tinh cũng thật sự là hồ ly tinh!

Còn có Bạch Hổ từng nhìn thấy trong giấc mộng mơ hồ, nói bằng giọng của Bạch tiên sinh, thử gọi thăm dò còn được đáp lại, hóa ra đó không phải mơ, mà thật sự là Bạch Vân Phiêu tiên sinh!

Yêu quái mấy người đều hào phóng thẳng thắn nói cho người khác biết thân phận của bản thân như thế sao, làm một con người, Cố Bạch ngồi núp ở ghế sau, cảm thấy sắp hôn mê tới nơi.

“Chúng ta xem SpongeBob đi!” Địch tiên sinh nói, mở máy phát đĩa trong xe, kéo màn hình trên đầu xuống, cho đĩa vào, sau đó thuận theo thành ghế đã hạ ngang bằng bò xuống hàng ghế sau, lấy hai túi đồ ăn vặt từ cốp sau, đưa một túi cho Cố Bạch, sau đó ngồi song song với Cố Bạch, hớn hở xem SpongeBob.

(*) Màn hình cảm ứng trong xe:

Cố Bạch ngu ngơ nhận đồ ăn vặt, còn thuận tay ôm thảm nhỏ được đưa tới vào lòng, tư duy vẫn còn đang vô cùng chật vật đuổi theo hành động của cơ thể.

Hai mắt cậu nhìn đăm đăm màn hình lớn đang chiếu SpongeBob, cố gắng nhớ xem cuối cùng là bản thân đã bỏ sót chi tiết nào.

Hoàng nữ sĩ đã từng vào nhà cậu lúc nửa đêm.

Khi mới gặp Địch tiên sinh cũng đã nói hắn là hồ ly tinh.

Bạch tiên sinh cũng không hề giấu giếm chân thân Bạch Hổ.

Tư tiên sinh càng không cố ý ẩn giấu —— lần đầu tiên cậu nhìn thấy Tỳ Hưu còn bị đánh mông dạy dỗ vì không ngoan ngoãn đi ngủ.

Tạ tiên sinh…

Cố Bạch cố gắng nhớ lại một phen, ngạc nhiên phát hiện Tạ tiên sinh có thể là một con người hàng thật giá thật!

Sau khi phát hiện điểm này, cuối cùng Cố Bạch cũng cảm thấy thoải mái hơn một tí.

Đợi chút, Tư tiên sinh là Tỳ Hưu.

Chuyện sờ trán cậu nói sẽ phát tài lúc trước… Cố Bạch lấy điện thoại ra, nhìn lướt qua vạch sóng điện thoại đánh một cái dấu chéo lớn, lại ấn mở tin nhắn xem số tiền trong thẻ ngân hàng của bản thân.

Là thật nè.

Cố Bạch thật thà nhìn số tiền của bản thân, lúc liên hoan tốt nghiệp, Tư tiên sinh từng nói sẽ lấy đi tài vận của những người kia, chỉ sợ cũng là thật.

Vậy nếu sau này cậu phạm lỗi gì, chẳng lẽ Tư tiên sinh cũng có thể lấy đi tài vận của cậu sao!

Người ta còn đồn yêu quái ăn thịt người!

Cố Bạch mím mím môi, nơm nớp lo sợ quay lại nhìn Địch Lương Tuấn đang xem SpongeBob say sưa ngon lành. Bởi vì dáng vẻ ngồi khoanh chân, ăn đồ ăn vặt xem phim của đối phương thật sự quá mức tục khí, Cố Bạch vừa nơm nớp lo sợ chưa tới hai giây thì đã sợ không nổi nữa.

Nếu… nếu như yêu quái đều giống những yêu quái mà cậu quen biết thì cũng rất tốt, không phải không thể tiếp nhận.

Cố Bạch xây dựng tâm lý nửa ngày, sau đó lấy dũng khí túm vạt áo đối phương.

Địch tiên sinh quay sang: “Sao vậy?”

Cố Bạch do dự rất lâu, mới thử nhỏ giọng hỏi hắn một vấn đề mà cậu siêu để ý: “Ngài… ngài Tạ là gì ạ?”

“Hả?” Địch Lương Tuấn ngẩn người: “Ý cậu là bản thể của y?”

Cố Bạch nghe Địch Lương Tuấn nói thế, chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại.

Tạ tiên sinh cũng không phải người sao!

“Tạ Trí là Giải Trãi.” Địch Lương Tuấn trả lời.

“… Dạ?” Cố Bạch vẫn chưa load được.

Địch Lương Tuấn ăn một miếng đồ ăn vặt, ánh mắt lại bay về màn hình: “Là Giải Trãi đó.”

Cố Bạch cảm thấy bó tay đối với chuyện lấy tên đồng âm với bản thể(*), mặt đầy mờ mịt càng hoang mang hơn.

(*) Giải Trãi 獬豸 (xièzhì), Tạ Trí 谢致 (xièzhì).

Địch Lương Tuấn gặm snack rồm rộp, nhắc nhở: “Nhưng mà hỏi bản thể của người khác dễ rước kiêng kị, Cố Tiểu Bạch, cha cậu không dạy…”

Địch tiên sinh ngập ngừng một lát: “Hình như Cố Lãng không dạy điều này thật.”

Đại hung thú như Cố Lãng sẽ không nói lý lẽ.

Quản bản thể của mày là gì, đuổi kịp là táp, không có thứ gì mà ông đây không tiêu hóa được.

Địch Lương Tuấn vừa nói xong, Cố Bạch bỗng siết chặt nắm tay, run tới mức nói chuyện cũng mang theo ý nghẹn ngào: “Cha… cha tôi là gì vậy…?”

Cuối cùng Địch Lương Tuấn cũng phát hiện chỗ không hợp lý, hắn quay đầu nhìn Cố Bạch, nuốt miếng snack trong miệng xuống rồi hỏi: “Cậu… không biết cha cậu là gì à?”

Cố Bạch lắc đầu, vốn cảm thấy còn có thể miễn cưỡng tiếp thu thế giới quan mới, nhưng sau khi biết cha cậu cũng không phải người, cậu sụp đổ với tốc độ dùng mắt thường cũng thấy được.

“…” Địch Lương Tuấn há to miệng rồi khép lại, hỏi tiếp: “Vậy cậu biết bản thể của cậu là gì không?”

Cố Bạch: …

Cố Bạch: ???

Bản thể của tôi?!

Cuối cùng Cố Bạch cũng lộ vẻ hoảng sợ sụp đổ ra ngoài, suýt bị dọa vỡ gan, lắp ba lắp bắp yếu ớt nói: “Tôi… tôi… tôi là con người… người mà! Tôi… tôi… có thể là gì chứ…”

Địch Lương Tuấn: “…”

Địch Lương Tuấn rơi vào im lặng.

Hắn nhìn Cố Bạch hoảng sợ luống cuống, nhịn nửa ngày, mới phun ra được một câu: “Đừng nói là cậu… vẫn cho rằng chúng ta là con người nghen?”

Cố Bạch hít hít mũi, buồn bã đồng ý.

Địch Lương Tuấn: “…”

Địch Lương Tuấn lại rơi vào im lặng tiếp.

Một lúc lâu sau, hắn tặc lưỡi một cái, xoa đầu Cố Bạch: “Chúng ta chờ Tư Dật Minh quay lại rồi nói tiếp hen.”

Cố Bạch nhỏ giọng nghẹn ngào một tiếng, ôm chăn ở một bên run lẩy bẩy.

Bạn bè hàng xóm có quan hệ tốt ở bên cạnh đều là yêu quái thì không tính là gì, với điều kiện tiên quyết là đã quen với họ, biết bản tính của họ không xấu, thậm chí còn cực kỳ đáng yêu, Cố Bạch có thể tiếp thu được.

Thật ra thiết lập cha cậu không phải con người… cũng không tính… không tính là chuyện quá lớn, Cố Bạch vẫn miễn cưỡng tiếp thu nổi.

Nhưng chuyện ngay cả bản thân cũng bị loại bỏ hộ tịch loài người đã hoàn toàn vượt qua phạm vi chịu đựng của Cố Bạch.

Cố Bạch rất hoang mang.

Vẻ ngoài của cậu không đẹp trai như Tư tiên sinh và Địch tiên sinh, lại không biết bay, cũng chưa từng gặp vật thể kỳ kỳ quái quái, không có năng lực lạ thường nào, còn cực kỳ nghèo.

Muốn nói có thiên phú không bình thường nào, vậy chắc chỉ có hội họa mà thôi.

Nhưng với thiên phú của cậu, đặt giữa những thiên tài hội họa chân chính cũng không được tính là nổi bật.

Cố Bạch quấn chặt chăn mềm, sợ hãi cuộn thành một quả cầu lông, không nghĩ ra toàn thân từ trên xuống dưới của cậu có chỗ nào không giống người.

Địch Lương Tuấn nhìn Cố Bạch cuộn một cục hoài nghi yêu sinh ở bên cạnh, nghĩ nghĩ rồi biến ra một cái đuôi hồ ly trắng nõn quấn lấy Cố Tiểu Bạch đang run rẩy, nhẹ nhàng thử dùng chóp đuôi khẽ vỗ lưng bé con.

—— Sau đó trong lòng giận dữ mắng một câu “Cố Lãng là một tên rác rưởi”.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Lãng: Cô cho ông đây ra sân ngay.

Cố Bạch: Sợ hãi cuộn thành một cục.jpg.

5 7 votes
Article Rating
guest
7 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Nekochan
17 ngày trước

Cố Tiểu Bạch cuộn thành 1 cục cute quá đi!!! Muốn gói mang về quá aaa!!!!!

Nekochan
17 ngày trước
Reply to  Mèo Chè

Ca này hơi khó nhưng vì sự cute vô đối này tui sẽ thử 1 lần vậy 😤😤

Nội Vu
Nội Vu
14 ngày trước
Reply to  Mèo Chè

QAQ huhu cuối cùng chủ nhà cũng quay lạiiii
Tui thích bộ này lắm luôn, chủ nhà dịch hay lắm. Đọc rất êm, dễ hiểu, không cấn miếng nào
Iu chủ nhà lắm cơ <3 lót dép hóng dài dài nhaaaa

Nội Vu
Nội Vu
14 ngày trước
Reply to  Mèo Chè

XD à – ý tui là edit á
Chủ nhà edit dễ hiểu lắm luôn, thật đó. Vốn truyện có liên quan đến mấy khái niệm trong hội họa với phong thủy mà edit vậy là dễ hiểu lắm lắn luôn

Phamnguyen
Phamnguyen
9 ngày trước

Úi cưng quá à

Last edited 9 ngày trước by Phamnguyen