Chung cư yêu quái – 49

Chung cư yêu quái – 49

Chương 49: Trí nhớ của Bạch Trạch không ổn lắm.

Edit: Mèo Chè

Cố Bạch nhìn bức hình kia một hồi lâu, rồi ngẩng đầu nhìn Địch Lương Tuấn: “Đây là tách ra ạ?”

Cố Bạch chỉ rắn và rùa trên bức hình.

(*) Có một số thuyết cho rằng Huyền Quy là 1 con rắn đội 1 cái mai rùa.

Tấm hình này chụp cũng không tốt, quá nghiêng, còn hơi nhòe, chi tiết cơ bản không rõ lắm.

“Tách ra, theo thứ tự là Linh Xà và Huyền Quy, cậu xem qua, trong lòng hiểu sơ sơ là được. Khi tới chỗ Huyền Vũ, có chân dung ở đó.” Địch Lương Tuấn giải thích.

Cố Bạch cầm bức hình, khẽ gật đầu, sau đó lại hỏi: “Bức chân dung này giống bức của Tư tiên sinh ạ?”

Địch Lương Tuấn khẽ gật đầu: “Đều do Bạch Trạch vẽ.”

Cố Bạch sững sờ, sinh ra một tí tò mò đối với cái tên vừa nghe được hôm nay này.

Cậu cầm hình, nghĩ nghĩ, vẫn không thể nhịn nổi: “Bạch Trạch… là Bạch Trạch trong truyền thuyết ạ? Chính là thú thông hiểu vạn vật trong đất trời.”

“Đúng vậy.” Địch Lương Tuấn khẽ gật đầu: “Đây đều do họ năm đó vụng trộm chôm được từ cuộn tranh tinh quái linh vật mà Bạch Trạch vẽ, những bản lưu truyền ra ngoài sau này đều là bản gốc.”

Cố Bạch sợ hãi “woa” một tiếng, nhìn bức hình trong tay, cảm thấy thật ghê gớm.

Trước đó cậu nhìn thấy bức Tỳ Hưu mà Tư Dật Minh đưa cho cậu, đã cảm thấy tuyệt đối do họa sĩ lão làng vẽ. Cố Bạch từng học một tí về tranh thủy mặc, hiểu rõ muốn vẽ được cảm giác sắc bén ập vào mặt khó bao nhiêu.

Thủy mặc không giống với những trường phái hội họa giàu sắc thái khác, không thể lợi dụng đường cong lưu loát và màu sắc đẹp đẽ khác nhau để làm nổi bật tỉ lệ, từ đó đạt được mục đích đánh sâu vào thị giác người xem. Tranh thủy mặc trọng ẩn ý, không được biểu hiện gần hết ý nghĩa một cách chân thực trên bức tranh, mà phải chú trọng sắc thái tranh.

Lấy hình diễn ý, lại lấy ý để tạo hình, muốn đạt tới cảnh giới này, không khắc khổ luyện tập mấy chục năm thì không thể nào với tới được, ngoài ra nhất định còn phải có thiên phú ở phương diện này.

Dù sao Cố Bạch cũng đã bó tay với tranh thủy mặc, so với tranh thủy mặc, cậu lại có sự nhạy cảm trời sinh đối với những mảng sắc pha trộn từ màu dầu hơn, tất nhiên sẽ không nhảy vào vòng luẩn quẩn đi học thủy mặc.

Chắc chắn là Bạch Trạch vẽ tranh cực kỳ cao siêu, Cố Bạch nghĩ.

“Lúc trước Tư tiên sinh không nói cho tôi biết tranh do Bạch Trạch vẽ.” Cố Bạch nhỏ giọng lầm bầm.

Địch Lương Tuấn lại giải thích: “Chắc sợ cậu đi tìm Bạch Trạch, hồi đó Bạch Trạch đáp ứng với Hoàng Đế vẽ tinh quái, sau khi vẽ xong thì nguyên khí đại thương, trí nhớ không tốt lắm.”

Cố Bạch ngạc nhiên: “Nguyên khí đại thương?”

“Không phải ai cũng có thể vẽ linh họa.” Địch Lương Tuấn đứng bên cạnh Cố Bạch, nói: “Sau khi vẽ xong, Bạch Trạch nói rằng vẽ tiếp y sẽ biến thành khô Bạch Trạch mất. Sau khi nói, y cũng ngủ sau mấy ngàn năm, lúc tỉnh lại…”

Địch tiên sinh chỉ chỉ đầu: “Sau đó chỗ này không ổn lắm, thường xuyên “chân trước vừa nói, chân sau đã quên”. Có yêu quái lén lút tìm y vẽ linh họa, Bạch Trạch cũng quên y không thể vẽ. Sau đó nếu không phải chúng tôi phát hiện kịp lúc, thì Bạch Trạch thật sự sẽ bị ép thành khô Bạch Trạch rồi.”

Lúc sau, Tư Dật Minh ép Bạch Trạch tự viết một bức thư pháp treo trên tường, ghi rằng “Từ chối vẽ linh họa, không làm khô Bạch Trạch.”

Mỗi lần Bạch Trạch nhìn thấy thư pháp treo trên tường thì sẽ nhớ lại chuyện đó, lúc này mới miễn miễn cưỡng cưỡng khiến cho Thần thú đãng trí này ổn định lại. Mặc dù ngẫu nhiên sẽ có vài chuyện ngoài ý muốn, nhưng cũng coi như là bảo vệ được tính mạng của Bạch Trạch.

“Cho nên, Cố Tiểu Bạch à, cậu thật sự rất quan trọng.” Địch Lương Tuấn tận tình khuyên bảo.

Toàn bộ yêu quái Trung Quốc đều trơ mắt nhìn ảo thị Bồng Lai, thèm đớp muốn chết. Hiện tại lại có một yêu quái có thể vẽ linh họa, còn không có di chứng, nên những yêu quái kia con nào cũng đỏ mắt đến độ sắp rỉ máu.

Địch Lương Tuấn nói, nhìn thoáng qua hai người đã đánh nhau tiếp ở bên ngoài, lần này ngay cả nguyên hình cũng không thèm biến về. Sau khi thấy họ nện vào mặt nhau một cú, hắn không nhịn được “shhh” một tiếng, sờ lên khuôn mặt bô trai của hắn.

Địch tiên sinh nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn đi qua đóng cửa lại.

Cố Bạch cầm ảnh, ánh mắt bị Địch tiên sinh ngăn lại, nên không thấy rõ ràng tình hình chiến đấu bên ngoài ra sao. Nhưng không giống với lúc nhìn thấy hai con cự thú cắn xé nhau, không nghe thấy một hồi rồng ngâm một hồi thú gầm, nên Cố Bạch thở phào nhẹ nhõm.

“Lúc nãy papa nói… dẫn theo tôi hơn hai trăm năm rồi?” Cố Bạch ngửa đầu nhìn Địch Lương Tuấn bưng tách trà ngồi cạnh cậu: “Nhưng tôi nhớ không lâu đến vậy mà.”

“Tôi cũng không nhớ rõ chuyện trước khi tôi thành tinh, dù là yêu quái hay linh vật đều như vậy.” Địch Lương Tuấn uống ngụm trà: “Thành tinh là dần dần sinh ra linh trí, trong thời gian này sẽ có một giai đoạn chuyển biến, mang ý nghĩa cậu đã từ giống loài cấp thấp nhảy vọt lên một cấp khác. Nói trắng ra là biến thành một loài khác, dù thế nào cậu cũng phải có thời gian để thích nghi đúng không.”

Trong thời gian này cũng rất nguy hiểm, củ sâm già kia chính là đang trong giai đoạn thành tinh, rồi bị chướng ngại vật – Cố Lãng nhảy xổ ra cắt ngang phá bỏ.

Động vật cỏ cây thành tinh như họ, căng hết cỡ thì cũng chỉ mất mấy chục năm. Nhưng linh vật trời sinh đất dưỡng như Cố Bạch, lại lấy chục năm làm đơn vị để tính.

Trong thời gian này, đa số tinh quái đều lựa chọn ngủ say, để mức độ hoạt động của bản thân xuống thấp nhất, duy trì cảm giác tồn tại bình thường nhất, miễn cho bị bắt được, trở thành bữa tiệc của đám yêu quái đã thành tinh.

Mà lúc chuyển biến được gọi là kỳ mông muội.

Tương đương với giai đoạn trẻ sơ sinh của con người.

Con người sẽ nhớ kỹ chuyện trong giai đoạn sơ sinh sao?

Sẽ không.

Cho nên yêu quái cũng không nhớ rõ chuyện vào lúc mông muội.

“Nhưng mà tôi thật sự tò mò bản thể của cậu đến cùng là gì.” Địch Lương Tuấn chép miệng một cái: “Chắc chỉ có thể chờ Bạch Trạch trở về, mặc dù trí nhớ của y không tốt, nhưng mà y biết tất cả mọi chuyện, hỏi y, y có thể nhớ ra trả lời lập tức.”

Cố Bạch nhìn hình, sờ sờ trong túi áo, lấy ra một cây viết chì, nhưng không tìm được chỗ trải giấy vẽ.

Cậu khựng lại, đành phải tiếp tục tám nhảm với Địch Lương Tuấn: “Bạch Trạch đi đâu ạ.”

“Đi rừng mưa Amazon, lâu như vậy mà vẫn chưa về. Chắc là mỗi ngày đều ngồi xổm trong rừng suy nghĩ y là ai, y đang ở đâu, tại sao y muốn đến đó.” Địch Lương Tuấn thuận miệng trả lời.

Họ không hề lo lắng Bạch Trạch ở bên ngoài sẽ xảy ra vấn đề.

Bởi vì những yêu quái bên ngoài vùng đất Thần Châu, không con nào đánh lộn được.

Xem như Bạch Trạch không thạo đánh nhau, nhưng đi ra vẫn đi ngang được. Huống chi Bạch Trạch trời sinh tự mang buff ôn hòa, ra nước ngoài còn an toàn hơn ở trong nước nhiều.

Với lại nếu vùng đất Thần Châu thật sự sắp xảy ra chuyện lớn nào đó, Bạch Trạch sẽ về nhanh hơn so với các thú khác.

Cố Bạch muốn nói lại thôi: “…”

Có phải Thần thú các người, trừ Tư tiên sinh ra thì không còn một ai đáng tin đúng không.

Địch Lương Tuấn cảm thấy hắn không có cách nào trả lời vấn đề này, thế là hắn đành giả vờ ngắm phong cảnh xung quanh, lại thấy bút chì trong tay Cố Bạch.

Thiếu giấy vẽ.

“Giấy vẽ của cậu ở trong xe?” Địch Lương Tuấn hỏi.

Cố Bạch khẽ gật đầu.

Lúc đầu cậu chỉ định tùy ý dạo chợ yêu quái chơi để mở mang tầm mắt thôi, thế là theo Tư tiên sinh đi vào núi sâu tìm cha cậu, cho nên không mang hết đồ trong xe theo.

Kết quả là không ngờ trực tiếp gặp được cha cậu.

“Tôi đi lấy cho cậu.” Địch tiên sinh nói, chậm rãi đi ra ngoài.

Trong thính đường này không còn ai.

Cố Bạch khẽ mở to mắt nhìn rồi bỏ tấm hình qua một bên, hít sâu, cúi đầu xem ảnh chụp được trong suốt hai ngày nay trên máy ảnh. Cậu xem hình Thao Thiết và Tỳ Hưu đánh nhau mà cậu chụp, rồi dùng lực vỗ vỗ mặt bản thân.

Sau khi cảm nhận được đau đớn, cậu cúi đầu xem ảnh, phát hiện chúng cũng không hề thay đổi, cậu mới lộ vẻ hoảng hốt.

Được rồi, xem ra chuyện này thật sự không thể lấy lý do nằm mơ để giải thích.

Cố Bạch lần lượt xóa ảnh trong máy, thở dài liên tục, ngẩng đầu nhìn khe cửa Địch tiên sinh lưu lại.

Cố Lãng và Tư Dật Minh không còn đánh nhau nữa.

Họ đang chụm đầu lại, hình như đang bàn điều kiện gì đó.

Cố Bạch tôn trọng cha cậu, cũng tôn trọng Tư Dật Minh, mà hai người này thoạt nhìn không thể dàn xếp mâu thuẫn. Bản thân Cố Bạch không hiểu yêu quái xử lý mâu thuẫn như thế nào, Địch tiên sinh nói họ đánh nhau là tình huống bình thường, không cần phải để ý, Cố Bạch cũng thử làm quen với tình huống bình thường này.

Mặc dù vẫn sẽ lo lắng, nhưng chỉ cần không xảy ra chuyện, Cố Bạch vẫn miễn cưỡng tiếp nhận được.

Chắc đây chính là yêu quái đi, Cố Bạch nghĩ, nhưng thoạt nhìn, ảnh hưởng đối với cậu không lớn.

—— Ít nhất là trước khi chính thức nhìn thấy dáng vẻ bản thân biến thành phi nhân loại, Cố Bạch cũng không cảm thấy sinh hoạt của cậu sẽ có biến hóa gì quá lớn.

Cố Bạch biết rõ, khả năng thích nghi của cậu đối với hoàn cảnh xung quanh khá mạnh mẽ.

Năm đó ngủ một giấc tỉnh lại, phát hiện không thấy cha đâu, cậu luống cuống không bao lâu thì đã bình tĩnh, hiện tại chỉ là phát hiện cha không phải người mà thôi…

À, chính cậu cũng không phải người.

… Hình như chuyện này còn kích thích hơn một xíu so với sự mất tích bí ẩn của cha cậu năm đó.

Nghĩ như thế, tính thích nghi và năng lực động thủ của cậu lợi hại như vậy, hình như thật sự không phải chuyện đứa trẻ bình thường có thể làm được.

Phát hiện cha cậu biến mất, khi ấy cậu đã làm gì?

Cũng không khóc, mà cảm thấy đói bụng, đành chạy vào phòng bếp nấu một tô mì cho bản thân.

Ăn no rồi thì gọi 110, đi theo chú cảnh sát dạo một vòng trong sở.

Lúc ấy chú cảnh sát kia nói đây là tình huống đặc biệt, không cần lo lắng, sau đó cậu được đưa về nhà.

Cố Bạch đặt máy ảnh trong tay lên bàn trà, từ tốn xoa xoa bản mặt bị chính cậu vỗ đau, nhớ lại quá khứ.

Khi cậu còn nhỏ, hình như đầu óc thông minh nhanh nhạy hơn một tí so với các bạn nhỏ cùng tuổi.

Từ nhỏ, cậu đã có thành tích tốt, còn có thiên phú vẽ tranh, không hề quậy phá như trẻ con, trông cực kỳ yên tĩnh bình lặng.

Cố Bạch cẩn thận nhớ lại cuộc đời hơn hai mươi năm của bản thân, sau khi gán thân phận không phải con người bình thường vào, vậy mà cậu lại phát hiện ra rất nhiều chuyện đã qua đều bị chính cậu dùng lý do sứt sẹo qua loa – “thiên phú” để giải thích, đều trở nên hợp lý hợp tình.

Cố Bạch sờ lên trái tim đập “bình bịch” rất nhanh của bản thân, cảm thấy cậu hiện tại cực kỳ cần ngủ một giấc để bình tĩnh lại.

Đợi đến khi Địch Lương Tuấn xách sổ kí họa của Cố Bạch tới thì đã thấy Cố Tiểu Bạch dựa vào thành ghế, đầu gật gà gật gù ngủ mất.

Địch tiên sinh khôn khéo, biết rằng thật ra từ lúc Tư Dật Minh biến về nguyên hình, Cố Bạch đã căng thẳng rồi. Mà hai ngày nay, lúc xem Cố Lãng và Tư Dật Minh đánh nhau, hô hấp cậu trở nên nặng nề hơn.

Chuyện trấn an Cố Bạch, Tư Dật Minh làm không được, Cố Lãng làm không được, hồ ly tinh cũng làm không được.

Nhưng để Cố Bạch ở một mình, bình tĩnh một tí, lại có thể.

Đến cùng vẫn do con người nuôi lớn, độ chấp nhận đối với chuyện như vậy cũng không cao như tưởng tượng.

Nhưng cũng coi như tiếp nhận nhanh, Địch tiên sinh nghĩ, ít nhất là Cố Bạch vẫn luôn cố gắng điều chỉnh cố gắng tiếp nhận, mà không trực tiếp ngất luôn.

Hai con người – hiện tại đã chuyển thành tu sĩ trong khu Cửu Châu Sơn Hải, lúc trước, khi biết bạn đời của họ là yêu quái, đều ngất hết, không có ngoại lệ.

Cố Tiểu Bạch không hổ là linh vật trời sinh đất dưỡng, sau khi trưởng thành, sức chịu đựng của tinh thần cao hơn so với con người.

Địch Lương Tuấn nhẹ nhàng đặt sổ kí họa trong tay xuống, quay lại nhìn về phía Cố Lãng đang dậm chân đi tới và Tư Dật Minh.

Cố Lãng và Tư Dật Minh thấy Cố Bạch ngủ gật, bước chân cùng khẽ khàng lại.

Tư Dật Minh mặt không đổi sắc đưa cho Cố Lãng hai vòng tròn nhỏ bán trong suốt to cỡ ngón cái.

Địch Lương Tuấn biết thứ đó, là pháp bảo liên lạc mà thời đại này khó tìm được.

Dù sao sau khi linh khí ít dần, pháp bảo liên lạc không còn tác dụng nữa. Tương tự con người truyền tín hiệu dựa vào nguyên lý sóng điện từ, năm đó pháp bảo liên lạc cũng dựa vào linh khí có ở khắp mọi nơi.

Hiện tại linh khí vô cùng mỏng manh, pháp bảo liên lạc cũng rút khỏi sân khấu. Pháp bảo liên lạc Tư Dật Minh đưa cho Cố Lãng là loại phải bỏ ra một công sức lớn mới suy nghĩ ra được, chỉ cần là nơi có dưỡng khí thì có thể liên lạc với nhau, dùng còn tốt hơn điện thoại vệ tinh.

Bởi vì độ khó luyện chế quá lớn, cho nên có tiền cũng không mua được nó.

Địch Lương Tuấn hơi nóng mắt.

Dường như Cố Bạch có cảm giác, cậu mê man mở to mắt nhìn về phía cửa.

Cố Lãng nhanh chân bước qua, ôm lấy con ngoan của ông, rồi móc điện thoại từ trong túi áo Cố Bạch, nhét một cái vòng tròn nhỏ vào trong ốp điện thoại.

Sau đó ông tháo vòng dây thừng bện màu đen trên cổ tay xuống, đeo vào cổ tay không đeo vòng Tỳ Hưu của Cố Bạch.

Đồ trong vòng tay dây thừng này là vốn liếng còn sót lại của Cố Lãng, trong đó bao gồm cả củ sâm già mà ông bắt cho Cố Bạch.

Bản thân Cố Lãng không thèm để ý tới mấy thứ như tài sản này nọ, giao cho Cố Bạch thì hữu dụng hơn một tí.

“Con ngoan, giữ liên lạc.” Cố Lãng nói: “Nếu như bị bắt nạt thì gọi cha về.”

Cố Bạch mơ mơ màng màng dựa trên vai Cố Lãng cọ qua cọ lại sững sờ, giật mình tỉnh táo lại: “Cha lại phải đi ạ?”

“Ừ.” Cố Lãng khẽ gật đầu.

Không phải tất cả thần thú đều giống như Tư Dật Minh – miễn cưỡng có thể giao tiếp, Cố Lãng không sợ đồng quy vu tận cùng những thần thú kia thật, nhưng cũng có thể sẽ vạ lây Cố Bạch.

Với lại, hung thú đánh nhau cũng rất tợn, nói “cả thế giới đều là kẻ địch của bọn họ”, chính là ý trên mặt chữ.

Chọn tới chọn lui, Tư Dật Minh vẫn đáng tin cậy hơn.

Bạch Trạch rất tin tưởng Tư Dật Minh, tuy Cố Lãng khó chịu vì trên người con ngoan của ông toàn mùi Tỳ Hưu, nhưng ông cũng hiểu rõ thế này mới tốt.

Cố Lãng cảm thấy thật ra ông có thể ôm Cố Bạch cùng chạy, đáng tiếc biến số kỳ trưởng thành thật sự quá lớn.

Ví dụ, khi Cố Bạch linh hồn xuất khiếu, Cố Lãng không thể nào bảo vệ cậu từ trong làn sóng yêu ma quỷ quái được.

Bị Tư Dật Minh mắng một trận xong, mặc dù trong lòng Cố Lãng không thoải mái, nhưng cũng biết chỗ sai.

Cố Bạch thất vọng nhìn Cố Lãng.

“Vậy sau này cha muốn đi đâu?” Cố Bạch hỏi.

Cố Lãng suy nghĩ rồi trả lời: “Chắc đi rừng mưa Amazon, tìm Bạch Trạch.”

 

Tác giả có lời muốn nói:

Bạch Trạch: Xin chào, cậu là ai?

4.8 5 votes
Article Rating
guest
2 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Ổ trachh của tôi
Ổ trachh của tôi
29 ngày trước

Cha Cố đối đầu với mọi thụy thú trừ Bạch Trạch. Tui có thể ship CP này không ta? 😅