Chung cư yêu quái – 55

Chung cư yêu quái – 55

Chương 55: Ông cảm thấy Cố Bạch là yêu quái của Mộc tộc các ông sao?

Edit: Mèo Chè

Vẽ lại một bản nháp, đồng thời tô màu xong, trong lúc Cố Bạch đang đợi màu khô, nghĩ tới cảnh tượng long trọng thấy vào đêm hôm qua.

Cậu nghĩ nghĩ, cẩn thận tháo bản nháp xuống, đặt lên bàn làm việc ở một bên, sau đó mới để một khung tranh lên, lấy ra chì màu nước từ trong hộp công cụ. Lại rút ra tờ giấy vẽ màu nước, lật sang mặt sau, dán lên khung tranh mới.

(*) Chì màu nước: một loại bút chì màu đặc biệt, sau khi tô xong lấy cọ chấm chút nước rồi lướt, sẽ tạo thành hiệu ứng như màu nước.

(*) Giấy vẽ màu nước: loại giấy đặc biệt chuyên dụng cho màu nước, sẽ không bị lem khi tô, độ loang tốt.

So với màu nước, bút chì màu nước có một ưu điểm cực kỳ rõ ràng.

Chính là nó có thể tạo nét vô cùng rõ và có hiệu quả loang màu tương tự màu nước, khả năng khống chế cũng tốt hơn so với màu nước rất nhiều.

Quan trọng nhất là khi đi ra ngoài, mang một bộ chì màu nước tuyệt đối tiện lợi hơn so với mang nguyên bộ dụng cụ màu nước.

—— Nhưng mà Cố Bạch mang theo cả hai loại này.

Về phần vật liệu tranh tường, bởi vì khi ấy Tư tiên sinh nói ở chỗ đó có, nên Cố Bạch không mang.

Hiện tại xem ra quả thật là có, vật liệu trong phòng làm việc của phu nhân Linh Xà đều khá đầy đủ. Từ may vá, hội họa tới công cụ tạc tượng lớn đều có. Bên cạnh phòng làm việc có một phòng cất quần áo, trong đó toàn là trang phục trẻ em do phu nhân Linh Xà tự thiết kế.

Từ trẻ nhỏ tới thiếu niên, cơ bản đều có.

Cố Bạch cũng thấy rất nhiều màu vẽ hàng hiệu trong ngăn tủ ở phòng làm việc, nhưng mà cậu không dùng.

Hộp nhỏ đựng màu nước mà cậu mang tới hoàn toàn đủ, mấy món hời nhỏ này hoàn toàn không cần tham.

Cố Bạch cầm một cây bút chì màu vàng, bắt đầu tô lớp nền.

Tư Dật Minh bị phu nhân Linh Xà đuổi đi đưa cơm tối cho Cố Bạch.

Trước khi đi còn bị phu nhân Linh Xà ra lệnh cưỡng chế rửa lồng hấp cho sạch sẽ.

Làm một trong số ít Thần thú được Tư Dật Minh dùng thái độ tôn kính để ở chung, phu nhân ra lệnh cưỡng chế thẳng thừng hợp lý hợp tình. Tư Dật Minh cũng không có ý kiến gì, thu dọn xong tàn cuộc do anh bày ra, thuận tiện bưng mớ dimsum mà anh đã hấp chín, nhưng vẻ ngoài thật sự không đẹp đẽ tí nào lên lầu ba.

Lúc tiến hành sáng tác, luôn luôn khá kiêng kị bị quấy rầy.

Tư Dật Minh biết rõ điều này, cho nên lúc lên lầu anh rất nhẹ tay nhẹ chân, đi tới sau lưng Cố Bạch, Cố Bạch cũng không phát hiện được.

Tư tiên sinh bưng hai dĩa màn thầu, thấy Cố Bạch đang cầm bút lông làm ướt đầu, nhẹ nhàng và cẩn thận dùng đầu bút loang màu chì ra.

Tư Dật Minh đứng sau lưng Cố Bạch, nhìn bức tranh, sững sờ trong thoáng chốc.

Đó là một bức tranh cực kỳ ấm áp.

Trong tranh có trời chiều màu chanh hồng, cùng bầu trời và đám mây được trời chiều phủ lên màu sắc khác biệt.

Hoàn toàn khác với Tỳ Hưu luôn luôn uy vũ dũng mãnh, tràn đầy khí thế túc sát hung hãn.

Trong bức tranh vẫn chưa hoàn thành được bao nhiêu này, vậy mà Tỳ Hưu lại tỏa ra chút nhu hòa mà chính anh cũng hoàn toàn xa lạ, ngay cả vảy lân cứng rắn lạnh lẽo cũng trở thành mềm mại khó hiểu. Trời chiều ấm áp chiếu rọi, Tỳ Hưu được vầng sáng nhu ấm bao quanh, trên biển mây, toàn bộ hình ảnh đều trông mềm mại lại ấm áp.

Tư Dật Minh nhận ra bức tranh này.

Là trời chiều mà họ thấy được khi anh cõng Cố Bạch đi U Minh vào tối hôm qua.

Dường như Cố Bạch đã dùng hết những màu sắc sáng sủa có độ bão hòa cực cao mà cậu am hiểu, khiến bức tranh này trông cực kỳ sôi nổi lại ấm áp.

Tư Dật Minh nhìn một lúc lâu, sau đó khi Cố Bạch cúi đầu rửa đầu bút, mở miệng nói: “Sao không vẽ cậu vào?”

Cố Bạch bị anh đột ngột lên tiếng khiến cho giật mình, cậu quay đầu nhìn Tư Dật Minh, sau đó hơi hốt hoảng đứng lên, định che khuất bức tranh trên giá vẽ.

“Che cái gì, tôi thấy hết rồi.”

Tư Dật Minh đặt màn thầu trên bàn làm việc, thấy được khung vẽ khác đã được hong khô.

Anh cầm một cái màn thầu, quay lại nhét vào trong miệng Cố Bạch.

Cố Bạch ngậm màn thầu, muốn giơ tay cầm, lại cúi đầu nhìn đôi tay dính đầy màu, do dự một hồi giữa đứng tại chỗ và đi rửa tay, cuối cùng vẫn chọn cái sau.

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch ngậm màn thầu chạy đi rửa tay, lại cúi đầu nhìn bức tranh của Cố Bạch.

Anh cảm thấy chắc là Cố Bạch đã cho anh một cái kính lọc kỳ quái nào đó.

Anh là một con thần thú chiến đấu uy vũ, còn kiêm chức chiêu tài gọi tiền, nhìn thế nào cũng thấy không giống dáng vẻ trong bức tranh này.

Nhưng bức tranh này xuất từ tay Cố Bạch, đến cùng nó vẫn là linh họa, trong tranh cũng thật có một tia khí tức mà Tỳ Hưu nên có.

Chẳng qua là hoàn toàn không có cảm giác uy mãnh, mà là tài vận tràn ngập khắp nơi.

Lúc Cố Bạch rửa tay xong cầm lấy màn thầu đi ra, nhìn thấy Tư Dật Minh cúi đầu xem tranh của cậu, cảm thấy hơi xấu hổ.

Lặng lẽ lén lút vẽ người ta, còn bị chính chủ phát hiện, chuyện này quả thật hơi xấu hổ.

“Sao không vẽ cậu vào?” Tư Dật Minh lại hỏi.

“Hở?” Cố Bạch sững sờ, nhìn lướt qua tranh: “Tôi cảm thấy kiểu này khá là đẹp.”

Tư Dật Minh cảm thấy nếu thật sự muốn vẽ thì cỡ nào cũng đẹp, trình độ của Cố Bạch vẫn bày ở đó mà.

Anh suy nghĩ rồi hỏi: “Bình thường cậu cũng không thích tranh người.”

Cố Bạch lập tức bắt đầu ngại ngùng, cúi đầu nhìn cái màn thầu bị cậu gặm vài ngụm, nhỏ giọng lí nhí: “Bởi vì tranh vẽ nhân vật ít người mua.”

Tư Dật Minh: …

Tư Dật Minh: À.

Suýt quên thiết lập của cậu là nghệ thuật gia nghèo kiết xác.

Tư Dật Minh vỗ vỗ vai Cố Bạch: “Cậu tiếp tục vẽ, tôi đi xuống lầu mang đồ ăn lên cho cậu.”

Muốn nói Cố Bạch cảm thấy chuyến đi phương Bắc này hài lòng nhất là gì, vậy tuyệt đối không phải một đêm ngắm cực quang kia, cũng không phải những phong cảnh chưa từng thấy qua, càng không phải biết được bản thân và người thân bạn bè xung quanh đều không phải người.

Mà là đồ ăn phu nhân Linh Xà biến đổi đa dạng kiểu dáng cho cậu.

Từ món chính tới đồ ăn vặt, Cố Bạch chưa từng đứt đoạn chút nào.

Trong lúc vẽ tranh lên bia đá, mỗi ngày phu nhân Linh Xà trừ tuần tra ra, thì là đắc ý chuẩn bị cho Cố Bạch đủ loại đồ ăn, còn thuận tay may ba bộ quần áo cho Cố Bạch, ngay cả đồ lót cũng không tha.

Tư tiên sinh bị tống tiễn vào lãnh cung thở phào một hơi, cảm thấy bản thân chưa từng ở phương Bắc thoải mái đến vậy.

Phu nhân Linh Xà thích xem Cố Bạch vẽ tranh, lúc Cố Bạch đang chờ màu khô, tranh thủ mò cá vẽ một bức bán thân của phu nhân Linh Xà, phác họa màu chì, cũng không quá ngạc nhiên(*), nhưng lại được phu nhân Linh Xà hớn hở vui sướng treo trong phòng ngủ, còn thuận tiện đưa hình chụp Huyền Quy hình người cho Cố Bạch, nhờ cậu vẽ tiếp một bức.

(*) Ý nói bức tranh bình thường, không có gì thu hút hay khiến người khác ngạc nhiên.

Cố Bạch từ chối không được, nhận ba bộ quần áo, hỗ trợ vẽ thêm một bức phác họa, tất nhiên là đồng ý, đồng thời vẽ xong cực kỳ nhanh.

Tư Dật Minh nhìn qua hai bức tranh mang theo linh khí, lại nhìn bản nháp trải màu lót cho bia đá, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Cố Bạch.

“Có cảm thấy cơ thể không thoải mái không?” Anh hỏi.

Cố Bạch cảm nhận một lát, lắc đầu: “Trừ bất ngờ ăn hơi nhiều ra, cũng không có dị thường khác.”

Kỳ trưởng thành ăn nhiều cũng không tính là chuyện lạ.

Đợi tới khi kết thúc kỳ trưởng thành, Cố Bạch sẽ trở lại dạ dày mèo lúc trước.

“Nếu như cảm thấy không thoải mái thì nhất định phải nói ngay.” Tư Dật Minh nhắc nhở.

Đối với người vẽ tranh, vẽ linh họa luôn hao tổn nhất định, có thể là tinh thần dễ mệt mỏi, hoặc là cơ thể dễ cảm thấy suy yếu, nếu không thì giống Bạch Trạch, cưỡng ép vẽ tranh, ép khô bản thể.

Từ khi quen biết tới nay, mặc dù Cố Bạch chưa từng ngừng vẽ tranh, nhưng đối với nhóm Thần thú bọn họ mà nói, thật ra không tính là bao nhiêu.

Năm đó Bạch Trạch vẽ tinh quái đồ gần một trăm năm, vẽ tới lúc Hoàng Đế sắp chầu trời thì mới vẽ xong, nên cường độ của Cố Bạch thật sự như một bữa ăn sáng.

Nhưng xét thấy cậu vẫn là đứa nhỏ, Tư Dật Minh cảm thấy anh cần phải cẩn thật nhắc nhở, quan sát kỹ càng.

“Anh Tạ vừa gửi cho tôi ba đơn đặt hàng.” Cố Bạch nói: “Đều là con người.”

Tư Dật Minh dừng một lát rồi nói: “Trước đừng vẽ, tới, tôi dạy cậu dùng linh lực.”

Cố Bạch vẽ tranh quen dẫn linh lực của bản thân chảy vào trong tranh, mặc dù đây là hành vi vô thức của cậu, nhưng thật ra cũng là một kỹ năng phụ khi vẽ linh họa.

Nhưng linh họa quan trọng nhất vẫn là bản thân người vẽ tranh phải công chính thuần hòa, lại dựa vào kỹ pháp nhất định và linh khí, hoặc là cho thêm một chút linh thực làm thành nguyên liệu vẽ, thì mới có thể làm ra một bức linh họa.

Tư Dật Minh hiểu hết lý thuyết.

Nhưng thiên phú có hạn, chính là vẽ không được.

Vẽ cho những con người và yêu quái khác thì không cần tốn sức như vậy, trong hoàn cảnh hiện tại, một tí linh khí cũng trị giá ngàn vàng.

Bản chất của Tư Dật Minh là vô cùng hẹp hòi.

Cố Bạch cực tò mò đối với chuyện học tập linh lực, kết quả là ngày đầu tiên bắt đầu học, trời còn chưa sáng, cậu đã bị Tư Dật Minh đào ra khỏi giường, xách tới sân thượng trên lầu ba.

Tư tiên sinh nói cho cậu biết: “Ngồi xếp bằng, nhắm mắt, quay mặt về hướng đông, linh hồn… ừm, tâm trí không lơ là, minh tưởng.”

Cố Bạch sửng sốt hai giây, phủi mông một cái rồi làm theo, sau đó không phụ sự mong đợi của mọi người, ngồi… ngủ mất tiêu.

Với tư duy con người của Cố Bạch, không hề biết minh tưởng đối với nhóm linh vật trời sinh đất dưỡng mà nói hoàn toàn là bản năng – phải làm như thế nào.

Sau ba ngày thất bại, Tư Dật Minh bó tay, tìm phu nhân Linh Xà cùng dạy.

Nhưng mà hai lớn một nhỏ – ba linh vật trời sinh đất dưỡng lăn lộn gần một tháng không lăn ra manh mối gì. Trong lúc vẽ tranh tường, Cố Bạch đã vẽ xong ba bức tranh Tạ Trí giao cho cậu.

Sau đó tranh tường cũng vẽ xong, Cố Bạch vẫn không có xíu tiến bộ nào như cũ.

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch làm thế nào cũng không cảm nhận được khí thế, hiếm khi cảm thấy mệt tâm.

Đứa nhỏ thân là linh vật lại lớn lên thành kiểu này, vụng về như khúc cây —— Không, khúc cây còn giỏi hơn một tí, phải là ngốc như một tảng đá.

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch chào tạm biệt với phu nhân Linh Xà rồi lên xe, sau đó sợ teo người núp ở hàng ghế sau, không dám nói chuyện.

Nguyên nhân sợ teo người, là do cậu biết rõ bản thân học chết học sống cũng không học được minh tưởng mà phu nhân và Tư tiên sinh dạy.

Cho dù Tư tiên sinh và phu nhân Linh Xà không ngại cậu ngốc, nhưng Cố Bạch vẫn không nhịn nổi mà hơi ỉu xìu.

Từ nhỏ tới lớn, cậu chưa từng gặp phải vấn đề sống chết vẫn không sờ tới một góc.

Khó khăn này cũng không phải chỉ cần cố gắng là có thể khắc phục, loại chuyện huyền diệu đó, cậu là người ngoài ngành không vào nổi kỳ môn, cố gắng thế nào cũng không thể bắt được một tia khí thế kia.

Nói đi nói lại, cuối cùng khí thế là thứ gì, Cố Bạch không hề biết.

Phu nhân Linh Xà và Tư Dật Minh cũng không nói cụ thể được.

Xin papa và mấy vị khác giúp đỡ, vậy mà cũng không nhận được một đáp án chính xác.

Đối với đám yêu quái mà nói, thứ này giống như hô hấp vậy, là được “ghi” trong bản năng.

“Đây là tiền công phu nhân Linh Xà đưa cho cậu.” Tư Dật Minh đưa bình nọc độc cho Cố Bạch: “Là nọc độc, sau này nếu gặp phải nguy hiểm, thì trực tiếp đập bể bình là được, bao gồm mấy thứ như yêu ma quỷ quái bất cẩn gặp phải.”

Lúc này ngay cả từ chối khéo Cố Bạch cũng không dám nói, cậu im lặng ngẩng đầu, im lặng vươn tay, im lặng nhận lấy.

“Không sao.” Tư Dật Minh an ủi cậu: “Chờ về nhà, tôi dẫn cậu đi hỏi hai con người tu chân kia.”

Cố Bạch khẽ gật đầu, cẩn thận cất kỹ mấy bức tranh đã vẽ xong chuẩn bị mang về.

Sau khi trải qua mấy ngày đường xe và nửa ngày máy bay, Cố Bạch đi theo Tư Dật Minh, một lần nữa bước lên mặt đất Thành phố S.

Không biết có phải ảo giác hay không, Cố Bạch rõ ràng nhận ra được mặt đất dưới chân truyền tới một tiếng rồng gầm trầm thấp, cực kỳ giống tiếng bản thể Tư tiên sinh gào thét.

Tư Dật Minh dẫn Cố Bạch đi tới chỗ cây du đặt khung kính.

Sau đó khi Cố Bạch chạy tới một bên chọn vật liệu gỗ, anh hỏi cây du già: “Ông cảm thấy Cố Bạch là yêu quái của Mộc tộc các ông sao?”

Cây du già nghe vậy sững sờ, đẩy mắt kính thường được giả thành mắt kính lão, nhìn Cố Bạch ở bên kia, sau đó lắc đầu.

“Không giống Mộc tộc chúng tôi, nhưng cực kỳ thân thiết.”

Ông nói như vậy, suy nghĩ, rồi nhẹ nhàng giẫm lên mặt đất dưới chân.

“Giống như thứ này.”

 

Tác giả có lời muốn nói:

Tư Dật Minh: Tôi hoài nghi Cố Bạch là một cây du, ngốc như vậy!

Cố Bạch: Tôi không phải, tôi không có, đừng đoán mò!


Chè: chương này có hé lộ một tí về thân thế bé Bạch rồi nè, đoán đi, đoán đi :))

20 phút đăng 1 chương, tới chương 66 thì ngừng. Chúc mọi người 2021 thuận lợi.

 

5 2 votes
Article Rating
guest
3 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Sơ Đình
23 ngày trước

Chúc chủ nhà năm mới vui vẻ!!

Ổ trạch của tôi
Ổ trạch của tôi
23 ngày trước

Woa woa! Cám ơn cô lắm lắm. Quà năm mới chuất ngất ngây ^^