Chung cư yêu quái – 56

Chung cư yêu quái – 56

Chương 56: Mê tín khiến người ta phất nhanh!!!

Edit: Mèo Chè

Yêu quái Mộc tộc đa phần ngu ngốc, nhưng thanh thuần thiện lương.

Trừ những chủng loại cực kỳ cá biệt, thì bình thường đều là kiểu cực kỳ thật thà.

Mặc dù yêu quái mộc tộc cực ít có đại năng(*) sáng chói và ưu tú, nhưng ở một số phương diện, lại có được ưu thế trời ban.

(*) Đại năng: nhân vật tu chân có tu vi cao, thành tựu lớn.

Ví dụ như thăm dò địa chất, ví dụ như bảo vệ động vật quý hiếm.

Họ có độ mẫn cảm trời sinh đối với đất đai và sinh linh.

Lúc Tư Dật Minh dẫn Cố Bạch rời đi, biết Cố Bạch không phải yêu quái Mộc tộc, trong lòng cũng không nhẹ nhõm hơn chút nào.

Nếu như là yêu quái liên quan tới đất, đây chẳng phải là càng choáng hơn sao?

Mộc tộc tốt xấu gì bản thân cũng là sinh linh!

Đất… nói không chừng, càng ngốc hơn đi.

Tư Dật Minh không nhịn được, muốn thở dài, nhưng khi ánh mắt chạm tới Cố Bạch thì lại dừng một chút, cuối cùng vẫn không thở dài.

Cố Bạch ỉu xìu trở về nhà.

Sau khi về nhà, cậu lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Không ở trong tầm mắt của Tư Dật Minh, suy nghĩ cảm thấy trí thông minh của bản thân có thể có vấn đề nhanh chóng bị cậu buông bỏ.

Cố Bạch cảm thấy một điểm ưu tú nhất của bản thân, chính là chìm xuống được nhìn tới được(*), không cảm giác được khí cơ, không bắt được đuôi nhỏ của linh lực, cậu đã cố gắng, nhưng làm không được thì cũng đành thôi.

(*) Chìm xuống được nhìn tới được: biết buông bỏ, không được thì thôi.

Mặc dù lúc đối mặt với Tư tiên sinh sẽ cảm thấy hơi chột dạ và áy náy, nhưng một khi không đối mặt với anh, Cố Bạch lập tức thoải mái hơn.

Thật ra bản thân Cố Bạch cũng không để ý bản thân có thể khống chế linh khí gì đó hay không, mặc dù quả thật là cảm thấy tò mò, nhưng đối với cậu mà nói, thứ đó cũng không phải nhất định phải có được.

Cậu đã làm “con người” mà sống nhiều năm như vậy, cũng không có năng lực đặc biệt gì, không giống sống không tốt.

Mặc dù… khi đối mặt với Tư tiên sinh nhức đầu vì cậu thì lại hơi áy náy.

Dù sao thân là một yêu quái, lại không có kỹ năng bản năng cơ bản nhất của yêu quái, quả thật là một vấn đề khiến người ta phát sầu.

Mà Tư tiên sinh cũng lo lắng cậu mặc kệ ai cũng vẽ linh họa cho, có thể tạo thành ảnh hưởng gì đối với bản thân cậu hay không.

Trước mắt mà nói, ảnh hưởng vẫn chưa thấy, nhưng sau này thế nào thì cũng không nói trước được.

Cố Bạch được lo lắng như thế, vừa cảm thấy trong lòng ấm áp dễ chịu, vừa cảm thấy áy náy vì từ đầu tới cuối vẫn không học được dẫn dắt khí cơ.

Cậu cũng không muốn vì bản thân mà tạo thành phiền não.

Mỗi lần nhìn thấy Tư tiên sinh nhíu mày chăm chú suy nghĩ, Cố Bạch lại không kìm được cảm thấy áy náy.

Nhưng bây giờ trong nhà chỉ có một mình Cố Bạch!

Chỉ có Cố Bạch – người từ trước tới nay không phiền não quá ba ngày – này!

Khi không có gương mặt kia của Tư tiên sinh xuất hiện trước mắt, Cố Bạch gần như lập tức quên hết phiền não này.

Hơn một tháng không ở nhà, trong nhà cũng không có bụi.

Sau khi Cố Bạch nhìn trên dưới một vòng,  xác định không cần làm vệ sinh xong, thì lấy bức màu nước Tỳ Hưu dưới trời chiều ra.

Bức tranh này là khổ giấy màu nước tiêu chuẩn, trong nhà Cố Bạch có trữ sẵn khung kính của khổ giấy tiêu chuẩn này.

Cố Bạch chọn khung màu trắng, cẩn thận đặt giấy vào, sau đó ôm khung kính chạy vào phòng, treo trên vách tường đầu giường trong phòng ngủ.

Cậu sẽ không bán bức tranh này đi đâu.

Tư tiên sinh chiêu tài, Cố Bạch cảm thấy bức tranh này nhất định là để dành cho chính cậu.

Treo ở trong phòng ngủ, nói không chừng sẽ có thể nằm ngủ nhìn thấy tiền bay tới!

Cố Bạch vừa đắc ý nghĩ, vừa “lạch cà lạch cạch” treo tranh lên tường, màu nước ấm áp vẫn rất hợp với phong cách ấm cúng của căn phòng.

Cố Bạch đứng ở giường ngủ thưởng thức một hồi lâu, sau đó sờ lên dây bện màu đen trên cổ tay, rồi lên lầu hai.

Bức biển mây trời chiều chưa vẽ xong vẫn lẳng lặng bị vải che khuất.

Cố Bạch nhìn lướt qua thời gian, cách thời gian ăn tối vẫn còn sớm, thế là cậu cẩn thận dời giá vẽ ra, xốc tấm vải đắp phía trên lên.

Trình độ tinh tế tỉ mỉ của bức tranh cao hơn nhiều so với bức màu nước cậu treo ở trong phòng ngủ.

Cố Bạch kéo ghế, ngồi xuống trước giá vẽ nhìn một lúc lâu, đang định đứng dậy đi chuẩn bị vật liệu vẽ tiếp, thì điện thoại trong túi lại rung rung.

Cố Bạch khựng lại, móc điện thoại ra nhìn lướt qua, phát hiện là trong group sư môn thầy gửi một cái @ tag tất cả, sau đó gửi một tệp tin, tên tệp là hạng mục vừa xem gần đây.

Cố Bạch nhấn vào, phát hiện trong đó có tổng cộng ba hạng mục, toàn là hạng mục đoàn đội.

Trong group sư môn có tổng cộng chín người, coi như thầy cũng tự thân xuất mã, thì tính đâu ra đấy có thể nhận hai hạng mục trong đó.

Cố Bạch đọc sơ giới thiệu hạng mục trong tệp bảng biểu, ánh mắt dừng lại ở cái cuối cùng.

Lúc giao thừa tết nguyên đán, Thành phố S sẽ khai trương tuyến tàu mới, biệt danh là tuyến văn hóa du lịch, nay mở rộng mời những người làm trong giới nghệ thuật, phát triển văn hóa Trung Quốc.

Yêu cầu của hạng mục này là vẽ một bức tranh tường ở một lối ra tại trạm dừng quảng trường văn hóa trong tuyến tàu.

Bên dưới tệp còn bổ sung ảnh chụp gần cửa ra.

Chỗ xây dựng cửa ra này rất đặc biệt, sau khi ra khỏi trạm, có một thang cuốn nối thẳng với nhà triển lãm động thực vật học Thành phố S, ở trên đầu thang cuốn có bảo vệ soát vé, đi thang cuốn lên chẳng khác nào đi vào nhà triển lãm động thực vật học.

Bản chất thật vẫn là nhà triển lãm này và trạm tàu điện cùng sở hữu khu này, nhưng tuyên bố hạng mục tranh tường vẫn là dưới danh nghĩa của bên trạm tàu điện.

Cố Bạch nhìn lướt qua chủ đề yêu cầu của tranh tường.

Truyền thuyết thần thoại, thuần vẽ tay.

Tổng diện tích 50m2, không bao tiền vật liệu, mỗi mét vuông 6000.

Cố Bạch lại nhìn hoàn cảnh xung quanh mờ tối và cũng không tính là nhiều ánh sáng của lối đi, nghĩ nghĩ, sau khi gõ “3” nhắn lại bỏ phiếu tỏ thái độ xong thì hùng hục chạy tới lôi dụng cụ vẽ tranh đã cất kỹ trước khi đi ra.

Đợi đến khi Cố Bạch dời hết đồ ra ngoài sắp xếp lại xong xuôi, trong group đã biểu quyết xong.

Họ từ thời hạn công trình và diện tích để đoán xem cần tạo đội mấy người.

Hạng mục thứ nhất cần khoảng bốn người, có ba người bày tỏ có thể sắp xếp thời gian được.

Hạng mục thứ hai là hai người, tiếc rằng không xếp được thời gian.

Hạng mục thứ ba cần năm người, cộng thêm Cố Bạch, biểu quyết xong vừa vặn gom được năm người.

Thầy không tham gia biểu quyết, chỉ phụ trách làm trung gian.

Cuối cùng họ nhận hạng mục thứ nhất và thứ ba, thuận tiện ân cần chân thành dồn dập hỏi thăm đàn em nhỏ dạo chơi trong núi sâu một tháng.

Bây giờ đã là đầu tháng mười một, núi Trường Bạch đã bị tuyết trắng bao phủ từ lâu, núi sâu phong bế rừng rậm yên tĩnh, trừ một bộ phận xác nhận độ dốc và khu vực an toàn ra, địa phương sâu hơn một tí đã sớm cấm du khách bước vào.

Nhưng cũng may là sau khi Cố Bạch tới nhà phu nhân Linh Xà thì có chút tín hiệu, thỉnh thoảng gửi cho họ mấy tấm chụp cảnh tuyết, cảnh Trường Sơn, còn có vài tấm khác trông rất đẹp.

Sau khi biết được Cố Bạch an toàn, các đàn anh đều thở phào nhẹ nhõm.

Lần này Cố Bạch trở về ôm theo một đống đặc sản thực vật thiên nhiên trong núi sâu và thịt rừng, chuẩn bị tặng cho thầy và các đàn anh. Lúc này những thứ đó đang ở trong dây bện trên cổ tay cậu, định lát nữa dùng chuyển phát nhanh thành phố gửi qua cho đàn anh và thầy.

Trong group đã quyết định ai là quản lý hạng mục, đàn anh quản lý lấy cách liên lạc từ chỗ thầy, đi cò kè mặc cả với người ta.

Đoàn đội năm người, 6000/m2 không bao gồm vật liệu, đối với họ mà nói thì hơi thấp thật.

Trừ phi sau này có tiền thưởng thêm.

Nhưng mà kiểu chủ động tìm tới này bình thường đều dễ thương lượng, vấn đề nâng giá cũng không lớn.

Cố Bạch nhìn xem các đàn anh trong group tôi một lời cậu một lời lải nhải, cậu dứt khoát không vẽ nữa, chạy tới cửa khu chung cư, gửi chuyển phát nhanh ra ngoài.

Đợi đến khi Cố Bạch lại rón rén chạy về, đàn anh quản lý đã đắc thắng trở về, lại kéo tới group nhỏ, mở trò chuyện.

Cuối cùng lại bàn tiếp, giá tiền đã là 8000/m2 không gồm vật liệu, đối với giá trị của đội mà nói thì vẫn hơi thấp. Nhưng liên quan tới xây dựng thành phố, ít nhiều gì cũng là mang một ít tính chất công ích, dự toán còn ở đó, nhắc lại cũng không nâng giá lên được bao nhiêu.

Mọi người nhao nhao bày tỏ đồng ý, cũng hẹn cẩn thận ngày mai đi khảo sát thực tế thuận tiện ký hợp đồng.

Cố Bạch lại lật lật mấy ảnh chụp thực tế ánh đèn mờ tối trong tệp tin, nghĩ nghĩ, rồi gọi điện thoại cho phu nhân Linh Xà hỏi thăm một phen chuyện liên quan tới Huyền Vũ trấn thủ U Minh, lại hỏi xem có thể vẽ bà cùng ông Huyền Quy thành tranh tường hay không.

Phu nhân Linh Xà nghe xong còn cảm thấy rất vui vẻ, đồng ý ngay tắp lự.

Cố Bạch vừa cúp điện thoại, đàn anh đã gọi điện thoại tới.

Là đàn anh cùng cậu hợp tác trong hạng mục hai người trước khi cậu đi núi Trường Bạch.

“Cố Tiểu Bạch!” Đàn anh kêu một tiếng.

Cố Bạch trả lời: “Đây ạ!”

“Cậu còn nhớ triển lãm tháng mười hai ở thủ đô mà tôi nói trước đó với cậu chứ?” Đàn anh hỏi.

Cố Bạch “ừm ừm” hai tiếng, tỏ ý cậu nhớ.

“Chủ đề đưa ra… là ‘Tự nhiên’.” Giọng điệu đàn anh mang theo ý cười, cảm thấy Cố Bạch thật may mắn: “Bức tranh trời chiều của cậu hoàn thành chưa, rất bám sát chủ đề, vừa lúc có thể trực tiếp dùng.”

Cố Bạch cũng cảm thấy bản thân rất may mắn, nhưng mà cậu cũng biết triển lãm lớn kiểu này, bình thường mà nói, chủ đề quy định đều sẽ khá thoáng, để chắc chắn rằng các nghệ thuật gia tham gia triển lãm không tới mức tập thể điên cuồng đẩy nhanh tốc độ trước khi triển lãm mở.

Chủ đề lớn kiểu này, rất nhiều nghệ thuật gia chỉ cần xách ra một bức trong các tác phẩm đã vẽ, thì đã có thể thông qua xét duyệt tham gia triển lãm rồi.

Nhưng Cố Bạch vẫn chưa vẽ xong bức trời chiều đó, cậu thành thật nói: “Vẫn chưa ạ, nhưng còn nửa tháng, chắc chắn kịp.”

“Vậy cậu vẽ cho xong đi.” Đàn anh nhắc nhở, sau đó lại tỉ mỉ dặn dò vài chi tiết nhỏ, rồi mới cúp điện thoại.

Cố Bạch cúp máy, lúc sau chuẩn bị lên lầu.

Kết quả là vừa mới giẫm lên cầu thang, Tạ Trí lại gửi tin nhắn tới, nói là đã gửi hình chụp tranh cho ba khách hàng, họ khá hài lòng, có hai người trong đó thưởng thêm cho Cố Bạch.

Dựa theo hợp đồng của Tạ Trí và Cố Bạch, thù lao chia hai – tám bao gồm thưởng thêm, nhưng trừ đi 20%, đối với Cố Bạch mà nói 80% còn lại cũng là một thu nhập lớn.

Có Bạch bị tin tức liên tục này nện cho choáng váng, cuối cùng cậu nhìn số dư trong thẻ ngân hàng của bản thân, không nhịn được chạy vào trong phòng ngủ lạy hai lạy với bức tranh Tỳ Hưu đầu giường.

Mê tín khiến người ta phất nhanh!!!

Tư tiên sinh vạn tuế!!

Tư tiên sinh siêu lợi hại!

Cố Bạch kích động nghĩ, quay lại thì thấy ngay cái hộp tinh mỹ được cậu đặt trên bàn.

Trong hộp là đồ cậu để dành cho cha cậu cưới vợ, chính là hộp trang sức phỉ thúy kia.

Cố Bạch nghĩ tới người cha gần đây bắt đầu dồn dập trả lời tin nhắn của cậu, mỗi lần đều gặp thoáng qua với Bạch Trạch.

Thế là cậu mở camera điện thoại, chuẩn bị chụp vốn liếng cưới vợ cho cha cậu xem.

Cố Bạch hay kiêu ngạo đối với năng lực kiếm tiền của bản thân.

Ai ở tuổi này mà đã có thể tự kiếm được một bộ đế vương lục!

(*) Đế vương lục (phỉ thúy đế vương xanh):

Không có!

Không tồn tại!

Cố Bạch mặt đầy xuân quang, đắc ý mở hộp ra.

Trong thoáng chốc hộp mở ra, nụ cười của Cố Bạch lập tức cứng đờ.

Mở ra, trong hộp trống rỗng, chỉ còn lại trang trí khắc dưới đáy hộp.

Cố Bạch: …

Cố Bạch: ???

Cố Bạch ôm hộp xoay người phóng ra khỏi cửa nhà ngay, chạy tới cửa căn hộ số 663, nhấn chuông cửa “reng reng”.

Tư Dật Minh mở cửa, lập tức nhìn thấy bé con vừa nãy còn ỉu xìu xìu đang ôm một cái hộp, mặt đầy vẻ oan ức còn mang theo chút phẫn nộ.

“Ngài Tư! Phỉ thúy của tôi mất rồi!” Cố Bạch mở hộp ra: “… Phỉ thúy rất quý.”

Tôi để dành cho cha tôi cưới vợ!

Tư Dật Minh khựng lại, cúi đầu nhìn cái hộp một lát, lại liếc qua bụng nhỏ của Cố Bạch, cuối cùng ánh mắt đặt tại khuôn mặt oan ức của cậu.

Bốn từ “bị cậu ăn rồi” chần chừ nơi cổ họng, bỗng không nói ra nữa.

Tư Dật Minh phát hiện sau khi ở chỗ phu nhân Linh Xà một tháng, vậy mà anh càng ngày càng mềm lòng đối với bé con này.

Chuyện này không tốt, chuyện này không đúng.

Tư Dật Minh vừa nghĩ chuyện này không nên, vừa mặt mày nghiêm túc nói: “Chắc là chạy ra ngoài chơi, qua mấy ngày nữa sẽ về thôi.”

Cố Bạch ngập ngừng: “Thật sao ạ?”

“Thật, mấy thứ ngọc thạch phỉ thúy này đều có linh.”

Tư tiên sinh nghiêm túc trang nghiêm lừa dối, nhìn Cố Bạch nửa tin nửa ngờ ôm hộp về nhà. Anh thở dài nặng nề, cầm điện thoại lục ra số của lão phỉ thúy, gọi qua.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Tư Dật Minh: Nhận mệnh.jpg

Cố Bạch: Tư tiên sinh giúp tôi phất nhanh! [Ngoan ngoãn.jpg]


Chè: Ừ thì không tốt, ừ thì không đúng, ừ thì không nên, nhưng cuối cùng vẫn đi dỗ em nó. Anh xong rồi anh ơi, anh crush người ta rồi đấy.

 

5 3 votes
Article Rating
guest
2 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Ổ trạch của tôi
Ổ trạch của tôi
22 ngày trước

Hờ hờ. Anh thương ngta rồiiii đó =)))

Sơ Đình
22 ngày trước

Tư Dật Minh đã bước lên con đường thê nô không lối về :))