Chung cư yêu quái – 57

Chung cư yêu quái – 57

Chương 57: Toàn thân Cố Bạch toàn là mùi Tỳ Hưu là chuyện như thế nào?

Edit: Mèo Chè

Tư tiên sinh giống như một người cha không đành nói cho đứa con biết sự thật “ông già Noel là giả”, anh không đành lòng nói cho Cố Bạch biết sự thật phỉ thúy bị cậu “ăn” rồi.

Bởi vì Cố Bạch trông có vẻ rất coi trọng bộ phỉ thúy ấy.

Thật ra cũng dễ giải thích, Tư Dật Minh nghĩ, dù sao theo ý nghĩa nghiêm túc mà nói, bộ phỉ thúy này là lợi nhuận Cố Bạch đường đường chính chính nhận được khi bán bức tranh đầu tiên.

Cũng là thu hoạch của lần đầu tiên Cố Bạch tham gia triển lãm chính thức, ý nghĩa rất lớn, lại đắt tiền, Cố Bạch xem bộ trang sức đó là bảo bối, hoàn toàn là suy nghĩ bình thường.

Cho dù là Thần thú bọn họ, đối với đối tượng đánh nhau đầu tiên và trận đánh thắng đầu tiên trong đời, ấn tượng cũng khá sâu sắc, cách cả trăm triệu năm mà ký ức vẫn còn mới mẻ.

Tư Dật Minh cảm thấy nếu anh nói thật với Cố Bạch, thì nói không chừng bé con này sẽ khóc ngay tại chỗ.

Nhưng bộ đế vương lục lão phỉ thúy đưa tới lúc trước cũng không phải đế vương lục bình thường.

Lão phỉ thúy dùng nó để tỏ lòng thành, tự phân thân ra phỉ thúy mang theo linh tính.

Loại phỉ thúy này không có linh trí, nhưng lại có linh khí cực kỳ phong phú, bề ngoài cũng cực kỳ đẹp, dù là đế vương lục nhưng cũng được xem là có phẩm chất tốt nhất trong loại đó.

Nhưng đồ vật có linh khí, ở bên người một đứa nhỏ đang trong kỳ trưởng thành, cơ bản là không tới mấy ngày thì sẽ biến mất.

Thật ra bộ trang sức phỉ thúy kia đã bị Cố Bạch hấp thu sạch sẽ từ trước khi cậu rời đi, chỉ là lúc này cậu mới phát hiện mà thôi.

Tư Dật Minh trao đổi một phen với lão phỉ thúy, bày tỏ muốn một bộ trang sức đế vương lục cùng kiểu với bộ của Cố Bạch.

Đồng thời chỉ cần phỉ thúy bình thường, không cần lão phỉ thúy tự phân thân ra.

Nói đùa, lại phân ra một bộ để Cố Bạch ăn tiếp sao?

Lão phỉ thúy không chịu nổi bị hành hạ như thế.

Nhưng bé con, vẫn phải cưng, dù sao Cố Tiểu Bạch ngốc ngốc cũng không phân biệt được có linh khí hay không.

Tư tiên sinh và lão phỉ thúy đạt thành chung nhận thức, nhìn lướt qua cửa căn hộ của Cố Bạch, rồi vào nhà.

Cố Bạch ôm hộp trống về nhà, cậu lo lúc phỉ thúy chạy về tìm “nhà” không ra, liền cẩn thận đặt hộp ở vị trí cũ.

Không hề nghi ngờ, Cố Bạch tin tưởng Tư Dật Minh.

Trước đó nhân sâm cũng biết chạy, Tư tiên sinh và cha cậu nói nhân sâm biết chạy là bản năng, thành tinh một thời gian đều biết chạy, có nơi có truyền thuyết nhân sâm biết chạy, mà chuyện này là có thật.

Nhân sâm còn biết chạy, thì phỉ thúy kia biết chạy hình như cũng không phải chuyện đáng để kinh ngạc, nói không chừng cũng có vài nơi có truyền thuyết này đấy chứ.

Dù sao cậu cũng thiếu kiến thức, thật ra truyền thuyết nhân sâm biết chạy, cũng là mới biết gần đây thôi.

Cố Bạch thiếu kiến thức lưu loát tiếp thu thiết lập này, mở hộp ra, để khi phỉ thuý về thì tiện chui vào hộp.

Chờ phỉ thúy chạy về, Cố Bạch định mang hộp đi tìm Tư tiên sinh, làm phiền anh giam phỉ thúy lại, nếu không thì thứ quý giá như vậy mà bị mẻ bị bể thậm chí bị người nhặt ở bên ngoài, thì chẳng phải là lòng đau như rỉ máu sao.

Cố Bạch chuẩn bị hộp xong, xoay người rời khỏi phòng ngủ, lên lầu hai.

Sau khi biết được chủ đề của triển lãm lớn, Cố Bạch đã biết cậu phải nhanh chóng vẽ cho xong bức trời chiều kia.

Đưa tài liệu tác phẩm sớm một tuần cộng thêm xét duyệt, thời gian còn lại cho Cố Bạch cũng không nhiều, lại thêm cậu còn một hạng mục đoàn đội sắp bắt đầu, nhiệm vụ cũng không tính là quá nhẹ nhàng.

Cố Bạch ngồi trước giá vẽ, cầm màu và dầu lên, rút bút vẽ ra.

Cố Bạch khá hài lòng đối với sinh hoạt bận rộn mà phong phú này.

Con người cũng vì từ đầu tới cuối đang cố gắng đuổi theo thời gian nên mới tỏa sáng nhiều lần, đám yêu quái lại vì nguyên nhân thời gian và sinh mạng dài đằng đẵng, nên sẽ không cố gắng giống con người.

Cố Bạch vẫn chưa thật sự cảm nhận được sinh mạng dài dằng dặc của yêu quái, cậu vẫn dựa theo tiết tấu lúc trước của bản thân, mỗi ngày đều cố gắng tự nâng cao trình độ, vùi đầu vẽ tranh luyện tập nhiều hơn, hi vọng bản thân còn có thể tiến thêm một bước.

Trước khi chạm tới đỉnh của nghề hội họa này, Cố Bạch sẽ không suy nghĩ vấn đề triết học về sinh mạng và ý nghĩa của thời gian.

Nhưng mà cậu cũng đã nghĩ kỹ, nếu quả thật chạm tới đỉnh nghề, thì cậu sẽ quay đầu đi học nghề khác.

Nhưng thật sự muốn chạm tới đỉnh của nghề này, chỉ sợ là rất khó, dù sao hội họa cũng có nhiều chuyên ngành như vậy: tranh màu nước, phác họa, tạc tượng, thủy mặc, vv…

Cố Bạch cảm thấy muốn nắm giữ được tinh túy của tất cả leo lên tới đỉnh, thì chỉ sợ một hai trăm năm là không thể.

Một hai trăm năm sau, ai biết được phương diện nghệ thuật hội họa có trường phái hay kỹ thuật hội họa mới ra đời hay không.

Dù gì sau khi vẽ đủ, cậu vẫn có thể đi thử việc khác.

Ba trăm sáu mươi nghề trên đời này, nghề nào cũng đáng giá để học tập cố gắng phấn đấu cả đời, Cố Bạch cảm thấy làm gì thì cũng sẽ không rơi vào tình trạng không có việc làm.

—— Tâm trạng của cậu luôn luôn khá lạc quan, trời sinh đã có một sự kiên trì cố gắng tiến tới.

Cố Bạch ngồi trên ghế, chấm vào màu trắng, nhất bút nhất họa vững vàng vẽ từng chi tiết, tầng tầng lớp lớp màu vẽ, lộ ra quang cảm dày nặng và độ thiết thực.

(*) Quang cảm: chỉ nhìn thấy một mảng sáng chói lòa, không thể nhìn thấy vật khác dù nó hiện hữu ngay trước mắt.

Trời chiều như một ngọn lửa, cùng biển mây bị trời chiều nhuộm lên tựa như tiên cảnh.

Tiết trời tháng mười một bắt đầu trở nên âm u, đèn trong phòng vẽ tranh trên lầu hai đã được bật lên, chiếu sáng cả căn phòng.

Ánh đèn lạnh như băng này ngược lại rất giống lúc tập huấn năm đó, lúc Cố Bạch ngẩng đầu lên, hoảng hốt cảm thấy như trở về lúc tập huấn được nhóm nghệ thuật sinh ca tụng là “ác mộng tối tăm không thấy mặt trời”.

(*) Tập huấn: tập huấn quân sự, khi lên đại học, các sinh viên năm nhất sẽ học quân sự một tháng. Quen không, bên mình cũng vậy đó.

Đa số nghệ thuật sinh xem khoảng thời gian đó là ác mộng, nhưng đối với Cố Bạch trừ vẽ tranh và học tập ra thì không có gì khác để theo đuổi mà nói, lại vô cùng phong phú.

Cố Bạch hoảng hốt hai giây rồi lấy lại tinh thần, xoay xoay eo lắc lắc cổ, sau đó chấm bút vào màu, đang chuẩn bị tiếp tục vẽ thì ngoài cửa truyền tới tiếng chuông.

Cố Bạch sững sờ, nhìn lướt qua đồng hồ trên tường, phát hiện đã sắp tới giờ ăn tối, thế là vội vàng đứng dậy xuống lầu mở cửa.

Sắp tới giờ cơm, chắc là Tư tiên sinh hoặc là Tạ tiên sinh tới.

Cố Bạch nghĩ vậy, sau khi mở cửa lại ngạc nhiên phát hiện hóa ra là ông Dư —— chính là người làm nghề chế tác khung kính đặt riêng thủ công.

Cố Bạch nhìn ông chú tóc đã hoa râm, sửng sốt hai giây, rồi mới giật mình nhận ra có thể đi vào được khu chung cư này, chỉ sợ cũng không phải người bình thường.

Không, chỉ sợ là không phải con người.

“Ông Dư.” Cố Bạch hoảng hốt cất tiếng chào hỏi, rồi nhìn thấy sau khi ông đáp lời thì chỉ chỉ bên cạnh.

Cố Bạch quan sát, phát hiện cạnh cửa dựng đứng ba khung kính, đúng là vật liệu gỗ cậu đã chọn đặt vào chiều hôm nay.

Cố Bạch há to miệng, rồi khép lại.

Tốc độ này, quả nhiên không phải con người.

“Sao ông lại tự đưa tới?” Cố Bạch mau chóng mở cửa ra: “Vào nghỉ ngơi một lát…”

Ông Dư lắc dầu: “Không được, tôi đưa đồ tới là muốn thương lượng một chuyện với cậu.”

Cố Bạch cảm thấy thương lượng ở cửa ra vào cũng không lịch sự lắm, nhưng nhìn dáng vẻ của ông Dư, cậu vẫn không mời nữa, mà cẩn thận cầm khung kính chuyển vào trong nhà.

Ông Dư cũng mở miệng: “Là thế này, Cố Bạch, tôi muốn nhờ cậu vẽ tranh.”

Cố Bạch nghe yêu cầu này, cũng không do dự, khẽ gật đầu: “Ông nói đi.”

“Cũng không cần quá phức tạp, cậu vẽ cho tôi một mảnh đất là được rồi.” Ông Dư thở dài: “Mặc dù bản thể của tôi không kén hoàn cảnh sinh tồn, nhưng gần đầy yêu ma quỷ quái càng ngày càng lợi hại, tôi có chút chịu không nổi.”

Động tác chuyển khung kính của Cố Bạch dừng lại: “Ông không thể tới nơi này ở sao.”

Cây du già lắc đầu: “Ở đó có rễ của tôi, không muốn đi.”

Cố Bạch nhìn dáng vẻ quyết tâm của ông Dư, cũng không nhiều lời nữa, lập tức gật đầu: “Con sẽ nhanh chóng vẽ cho ông.”

“Cám ơn.” Ông Dư nở nụ cười, nếp nhăn nhăn lại, lộ ra khí thế giản dị lắng đọng: “Sau này cậu tới chỗ tôi đặt khung kính, tôi đều miễn phí cho cậu!”

Cố Bạch vừa định từ chối, cây du già đã bước đi như gió, đi thẳng vào thang máy, dáng người mạnh mẽ ấy không hợp tí nào với vẻ già nua trên mặt ông.

Cố Bạch: “…”

Giảm giá là được rồi mà.

Cố Bạch khẽ thở dài, khiêng cái khung kính cuối cùng vào cửa.

Hôm nay Tạ tiên sinh và Tư tiên sinh đều không tới, Tư tiên sinh nói là đi gặp con người ở tòa chung cư số 9, còn Tạ tiên sinh thì trầm mê tăng ca ở Sở sự vụ.

Không có người ăn cơm chung, Cố Bạch dứt khoát lấy hết thực phẩm có thể ăn trực tiếp ra khỏi tủ lạnh, ôm vào phòng vẽ tranh vừa vẽ vừa ăn.

Gặm gặm vẽ vẽ tới giờ ngủ hàng ngày, vậy mà cậu cũng chậm rãi gặm hết.

Cố Bạch ăn xong còn cảm thấy không quá no, chắc là vì lúc trước ở chỗ phu nhân Linh Xà mở rộng bụng ăn một tháng, cậu cảm thấy sức ăn của bản thân bị nuôi lớn hơn rất nhiều.

Cố Bạch nhớ tới lúc đó, một ngày 24 tiếng thì hết 8 tiếng phu nhân Linh Xà ngâm mình trong bếp, thế là không nhịn được bóp bóp bụng của bản thân.

Bị đói nhỉ, Cố Bạch nghĩ.

Vẽ tranh còn không rảnh, thì lấy đâu ra nhiều thời gian như thế để nấu cơm cho chính mình.

Cố hết sức cũng chỉ trước khi đi ngủ chuẩn bị đồ ngọt muốn đưa cho Tư tiên sinh mang đi làm vào sáng hôm sau được mà thôi.

Cố Bạch cảm thấy xoa cái bụng còn cảm thấy hơi đói, chạy đi làm mấy phần pudding, bỏ vào trong tủ lạnh làm lạnh, sau đó uống một ly sữa, rồi đáng thương rút vào trong chăn.

Rõ ràng cũng không nghèo nữa, mà vì sao lại càng thê thảm hơn lúc nghèo vậy.

Sao vẫn phải thảm thương nhẫn nhịn chịu đói như thế.

Cố Bạch thở dài, nhìn thoáng qua cái hộp vẫn trống rỗng trên bàn, tắt đèn đi ngủ.

Đêm đã khuya.

Tư Dật Minh tuần tra bên ngoài trở về, đi tới ngoài cửa sổ phòng Cố Bạch nhìn một lát.

Hôm nay Tư tiên sinh cũng không đi gặp người tu chân ở tòa chung cư số 9, mà chạy đi tìm lão phỉ thúy.

Tư Dật Minh xác định cái cục nhỏ nhô lên trên giường hơi phập phồng ngủ say xong, anh giơ một móng vuốt lên, trên vẩy và móng có mấy viên phỉ thúy xanh biếc, những phỉ thúy đó đã được mài thành mặt dây chuyền, khuyên tai và nhẫn, dưới bóng đêm ánh lên sắc xanh sẫm mê người.

Sắc xanh thẫm đẹp đẽ đó được Tỳ Hưu cẩn thận nhấc lên từng thứ một, sau đó vận linh lực bỏ bộ trang sức vào trong hộp.

Sau khi làm xong tất cả, Tư tiên sinh không nói một lời xoay người rời đi, phất phất tay áo ẩn sâu công và tên.

Sáng hôm sau lúc Cố Bạch tỉnh lại thì nhìn thấy phỉ thúy đã về, cậu đắc ý đóng nắp hộp lại.

Sau một tháng, cảnh Cố Bạch đưa đồ ăn cho Tư Dật Minh hàng ngày lại diễn ra tại lầu 6 tòa chung cư số 6 khu Cửu Châu Sơn Hải.

Tạ Trí ngáp một cái bước ra cửa, đứng trong hành lang định duỗi cái lưng mỏi mệt, thì thấy Cố Bạch ở dưới lầu đang ôm một cái hộp, cùng Tư Dật Minh đang cầm một phần pudding lớn.

Hai người đang nói gì đó, giọng không lớn, cũng là âm lượng bình thường, nhưng vẫn không thoát khỏi Tạ Trí thân là Thần thú tai thính mắt tinh.

Tạ tiên sinh nghe thấy Cố Bạch nói: “Một tháng không làm đồ ngọt, không biết có lụt nghề không.”

Tư Dật Minh chậm rãi ăn một muỗng, sau đó nói: “Vẫn ngon.”

Cố Bạch nở nụ cười, ôm cái hộp tinh mỹ trong lòng.

“Phỉ thúy sẽ không chạy nữa ạ?” Cậu hỏi.

Tư Dật Minh vừa ăn pudding vừa khẽ gật đầu.

“Cám ơn ngài Tư!” Cố Bạch nghe thế, vui sướng ôm hộp chạy về nhà.

Tạ tiên sinh nghe toàn bộ cuộc trò chuyện nhìn lướt qua Cố Bạch chạy về cất hộp, phát hiện hiện tại trên người Cố Bạch từ trên xuống dưới đều tỏa ra mùi Tỳ Hưu.

Nếu không phải y biết rõ Cố Bạch không phải con của Tư Dật Minh, thì y đã tưởng Cố Bạch là Tỳ Hưu con rồi!

Tạ tiên sinh đối mặt với Tư tiên sinh giương mắt nhìn qua, tặc lưỡi một cái: “Anh Tư, ‘phỉ thúy sẽ không chạy nữa’ là chuyện thế nào.”

Tư tiên sinh nói tới lẽ thẳng khí hùng: “Lấy cớ lừa gạt yêu quái nhỏ.”

Tạ Trí ngập ngừng, lại hỏi: “Vậy toàn thân Cố Bạch toàn là mùi Tỳ Hưu là chuyện thế nào?”

Tư Dật Minh nghĩ tới Tạ Trí lật ra luật hình sự lúc trước, nên thái độ khi đối mặt với Tạ Trí cũng không khiêm tốn bình tĩnh.

Anh bật cười một tiếng: “Toàn thân là mùi Tỳ Hưu thì sao? Cố Lãng cũng không có ý kiến.”

Có ý kiến cũng bị anh đánh thành không có.

Tư tiên sinh dương dương tự đắc.

Tạ Trí: “…”

Đợi đã?!

Tạ Trí không dám tin nhìn Tỳ Hưu nói xong đóng cửa lại.

Cố Bạch đeo túi, thấy được Tạ tiên sinh đã một tháng không gặp ở trong thang máy.

Tạ tiên sinh dùng ánh mắt đầy áy náy và tiếc hận nhìn cậu, khiến toàn thân cậu khó chịu.

“Cố Bạch.” Tạ Trí mềm giọng xuống: “Nếu như cần sự giúp đỡ của pháp luật, thì tôi nhất định sẽ nghĩa bất dung từ.”

(*) Nghĩa bất dung từ: việc nghĩa chẳng từ, không thể thoái thác.

Cố Bạch sững sờ, do dự trong thoáng chốc: “Dạ… cám… cám ơn anh?”

Tạ Trí xót xa vỗ vỗ vai cậu, mang theo vẻ mặt không đành lòng nhìn, nhanh chân đi ra thang máy, vào trong xe của y.

Cố Bạch đeo túi, đứng trong làn gió mang theo chút se se lạnh của tháng mười một, đầu hiện đầy dấu chấm hỏi.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Bạch: ??? Gì vậy???

Tư Dật Minh: Đắc ý.jpg

 

5 5 votes
Article Rating
guest
4 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Ổ trạch của tôi
Ổ trạch của tôi
23 ngày trước

Hô hô. Mác trâu già già gặm cỏ non anh không thoát đc òi =)))

Sơ Đình
23 ngày trước

Tạ Trí có suy nghĩ hay á 👉👉. Tui thích rồi :^^