Chung cư yêu quái – 58

Chung cư yêu quái – 58

Chương 58: Cố Bạch nhướn mày, phát hiện chuyện này cũng không đơn giản!

Edit: Mèo Chè

Đưa mắt nhìn Tạ Trí lái xe đi, Cố Bạch bắt đầu suy nghĩ có phải cậu cũng nên tìm thời gian đi thi bằng lái luôn không, thuận tiện mua chiếc xe.

Tiền tiết kiệm trong túi cậu gom góp tí, cũng có thể mua được một chiếc xe nhỏ mấy trăm ngàn.

Cậu nhìn giá cả và bình luận của một đống xe, lại đi tra giá xăng gần đây và phí bảo dưỡng các loại, cuối cùng đặt điện thoại xuống, quyết định vẫn nên mua chiếc xe máy nhỏ đi.

Tự lái xe không bằng đi tàu điện ngầm, dù sao Thành phố S giờ cao điểm cũng thường xuyên kẹt xe tới mức có thể khiến bàng quang người ta nghẹn bể.

Hạn chế lưu thông cũng không có ích lợi gì.

(*) Hạn chế lưu thông: một chính sách hạn chế lượng xe tham gia giao thông, ví dụ thứ 2 thì chỉ có biển số xe kết thúc bằng  4 và 9 mới được ra đường.

Vẫn là tàu điện ngầm tốt, tiện lợi giá rẻ không kẹt xe, mặc dù hơi chen lấn.

Cố Bạch quyết định hai ngày này đi mua ngay một chiếc xe máy, thuận tiện đặt máy in tại nhà 3 trong 1 cỡ nhỏ mà cậu đã muốn rất lâu.

(*) Máy in 3 trong 1: tích hợp của máy in (in màu được luôn) + máy photo + máy scan. Có thể kết nối wifi bắn hình qua in, kết cấu nhỏ gọn, thích hợp cho những người thường xuyên cần dùng 3 tính năng này.

Có xe máy, ít ra đi qua đi lại giữa trạm xe và khu chung cư sẽ thuận tiện hơn nhiều, không cần dựa vào hai chân mà đi.

Chỗ làm việc lần này vừa đi lẫn về đều không thuận tiện, Cố Bạch phải đổi hai chuyến tàu điện ngầm rồi lại ngồi xe buýt bốn trạm.

Cố Bạch xuống xe buýt thì lái xe đạp công cộng(*), hổn hà hổn hển đi tìm đường theo app hướng dẫn, thật vất vả mới tìm được chỗ thì đã trễ mười phút so với thời gian đã hẹn trước.

(*) Hệ thống xe đạp công cộng: là một cách bảo vệ môi trường mà các thành phố nước ngoài hay dùng, các nhà tài trợ xe dựng bãi xe đạp công cộng ở các trạm xe buýt, tàu điện ngầm,… để dân chúng tiện sử dụng. Tất nhiên là phải thuê, nhưng giá khá rẻ, ở Trung thì khoảng 3NDT (10000 VND) một lần dùng.

Cố Bạch tám giờ đã ra khỏi nhà thở dài, dù đã giải thích tình huống trong group thảo luận, nhưng khi nhìn thấy các đàn anh và chủ thuê thì việc cậu làm đầu tiên vẫn là xin lỗi.

Bên chủ thuê đã sao chép hợp đồng xong xuôi, sau khi sửa lại tiền công theo kết quả bàn bạc, chủ thuê cầm hợp đồng có chữ ký của đàn anh, dẫn họ đi xem mặt tường cần vẽ.

Tổng cộng ba mặt tường.

Hai bên trái phải của thang cuốn, cộng lại khoảng 45m2, không tính trần nhà, đối diện thang cuốn chính là một bảng quảng cáo, đến lúc nó sẽ quảng cáo một vài vật triển lãm trong nhà triển lãm động thực vật học.

Trừ cái đó ra còn có một mặt tường độc lập khác, sau khi đi lên thang cuốn thì có thể nhìn thấy, rộng 3m cao 2m, dùng để phân luồng cho người đi.

Theo lý mà nói mặt tường này phải là tường vẽ logo nhà triển lãm, nhưng bởi vì nói theo bản chất, từ khi bước lên thang cuốn thì chẳng khác gì là đã thật sự bước vào nhà triển lãm rồi, cho nên logo nhà triển lãm được đặt ngay bên cạnh lối vào thang cuốn.

Bởi vì nhà triển lãm động thực vật học muốn bảo vệ văn vật và hiện vật, cho nên đa số ánh đèn là được thiết kế đặc biệt, gần như toàn bộ sảnh triển lãm đều trông mờ mờ.

Đồng thời họ còn dùng màu sắc khác nhau cho những hiện vật khác nhau, độ sáng khác biệt giúp các hiện vật được phơi bày hoàn toàn.

“Cho nên, vì giúp cho du khách có một khoảng đệm tương đối dễ chịu, ở đoạn thang cuốn, chúng tôi sẽ dùng ánh sáng hơi mờ tối.” Người phụ trách đi bên cạnh chủ thuê giải thích.

Nghĩa là lúc họ thiết kế tranh tường, nhất định phải cân nhắc tới vấn đề ánh sáng đèn.

Nói cho cùng vẫn là phục vụ vì du khách, ưu tiên cân nhắc nhất không phải yêu cầu về chất lượng, phong cách và hình ảnh tranh tường, mà là trải nghiệm của khách.

Muốn đặt chân ở Thành phố S, danh tiếng là một thứ khá quan trọng.

Trên thực tế, đây chính là phong cách của thương nhân, đàn anh đại diện bày tỏ có thể hiểu rõ chuyện này: “Đến lúc đó chúng tôi có thể đưa yêu cầu ánh sáng vào trong bản thảo thiết kế cho anh.”

Người phụ trách nở nụ cười, tiếp tục giải thích cho họ.

Cố Bạch đi theo đằng sau các đàn anh, cầm mấy ảnh tìm góc ra sức chụp.

Người phụ trách của nhà triển lãm này rất tốt, còn phá lệ tìm một phòng làm việc cho họ, trong phòng làm việc có một phòng riêng nhỏ, đèn lắp trong đó cùng kiểu với đèn ở thang cuốn dẫn lên nhà bảo tàng.

Hơi mờ, nhưng đối với đoàn đội chuyên nghiệp mà nói, chỉ cần khống chế sự sai màu và hiệu ứng hiển thị ánh sáng dưới ánh đèn thì hoàn toàn đủ.

Đợi tới khi người phụ trách và chủ thuê đi rồi, các đàn anh xụ mặt nghiêm túc lập tức thả lỏng bản thân, đồng loạt quay đầu nhìn về phía đàn em nhỏ đang cúi đầu sắp xếp lại ảnh chụp.

Lúc Cố Bạch vừa ngẩng đầu lên, thì phát hiện cậu đã bị các đàn anh vây quanh, ba lô cũng bị người khác xách lên.

Cố Bạch giật mình, vô thức lui về sau một bước.

Đàn anh mập giơ ba lô của Cố Bạch lên, đắc ý nói: “Pudding đâu pudding đâu?”

Cố Bạch khẽ thở dài trả lời: “Trong ngăn lớn thứ hai có khóa kéo ạ.”

Các đàn anh chia pudding, cùng ngồi bệt dưới đất ở trong phòng làm việc trừ bàn làm việc ra thì cũng không còn cái bàn khác.

Ngay lúc Cố Bạch cho rằng họ muốn bắt đầu suy nghĩ thiết kế như thế nào, đồng thời cậu cũng đã lấy laptop ra, thì lại nghe thấy đàn anh mập vừa ăn vừa nói: “Có phải Tiểu Bạch của chúng ta cao lên không?”

Ba đàn anh khác cũng đồng loạt gật đầu: “Cao lên không ít, phát dục trổ cành hai lần, xem ra một chuyến ra ngoài du lịch thu hoạch không ít.”

Cố Bạch cầm bút và vở, sửng sốt một hồi lâu, rồi không nhịn được sờ lên đầu bản thân.

Quả thật cậu không chú ý tới chiều cao của cậu thay đổi.

Các đàn anh tìm ra thước cuộn bên trong ngăn kéo dưới bàn làm việc, đo cho Cố Bạch.

“Ui chao!” Đàn anh mập kinh ngạc hô lên: “Cao hơn 6cm này!”

“Từ đứng tới vai tôi, giờ cao tới cằm tôi rồi.”

“Càng làm cho người ta ghen ghét hơn.” Đàn anh mập vỗ vỗ bụng của bản thân: “Tuổi trẻ thật tốt.”

“Gato cái quần í, gato mà tối qua hơn nửa đêm cậu còn thức dậy nấu đồ ăn.”

Đàn anh béo lắc lắc đầu: “Đó là đặc sản miền núi Cố Tiểu Bạch gửi tới! Để lâu không tươi nữa, không ăn thì lãng phí.”

Cố Bạch nghe các đàn anh tôi một lời cậu một lời tám nhảm, không nhịn được híp mắt cười.

Cậu vẫn thích náo nhiệt như vậy, sau khi trải qua sự chăm sóc kiểu mẹ hiền 360 độ không góc chết của phu nhân Linh Xà, thì càng thêm tham lam lưu luyến sự ôn nhu đặc biệt này của con người hơn.

Đáng tiếc, không trông cậy vào cha cậu được.

Cố Bạch tiếc nuối nghĩ.

Chắc là cha cậu tìm mẹ kế cho cậu rồi thì sẽ cải thiện tình huống này một tí.

Nhưng mà dáng vẻ đó của papa… Dù gì ngoại hình cũng là vốn liếng, chỉ sợ không có cô gái nào có lòng can đảm đứng trước mặt ông.

Dù sao cha cậu cũng thời thời khắc khắc đều trưng vẻ mặt hung ác muốn ăn thịt người, bị xem như nhân vật phản diện và người xấu, quả thật là không thể trách người khác được.

Đàn anh đại diện hài lòng ăn xong pudding, sau đó nghiêm mặt: “Được rồi được rồi, mau mau ăn xong rồi làm việc. Lượng công việc này, thời hạn công trình là một tháng, chúng ta chịu khó một tí là có thể kết thúc trước thời hạn vài ngày.”

Vừa nhắc tới chính sự, các đàn anh đã nghiêm túc hơn, ngốn mấy ngụm ăn hết pudding, rồi bắt đầu thảo luận.

Ở chỗ này, người am hiểu thiết kế nhất chính là đàn anh đại diện.

Thật ra chủ đề truyền thuyết thần thoại đã bị vẽ mòn từ tám trăm năm trước, truyền thuyết dân gian nhiều như vậy, nhiều khi lúc đi công tác làm hạng mục cho vài ban ngành chính phủ, đều sẽ sưu tập được vài tập tục văn hóa và truyền thuyết bí ẩn không được người ngoài biết tới ở nơi ấy.

Cố Bạch vẫn chưa từng làm những chuyện này, trình độ hiểu biết đối với truyền thuyết thần thoại vẫn dừng lại ở mức đọc trong sách giáo khoa và nghe thầy cô thuận miệng kể lại.

Trải nghiệm và kiến thức là nền tảng của mỗi một người trẻ tuổi.

Đây chính là lý do vì sao những người lão làng và chuyên nghiệp hé tay để lộ ra ngoài một tia sáng, là đã có thể giúp người mới đang leo lên trên thu hoạch không ít rồi.

Cố Bạch vừa cảm thán quả nhiên kiến thức của cậu vẫn quá ít, vừa điên cuồng ghi chép vào trong laptop.

“Cố Tiểu Bạch, cậu có ý kiến gì không?” Đàn anh hỏi.

Cố Bạch nhìn người này rồi lại nhìn người kia, mặc dù xung quanh đều là người quen, nhưng cậu vẫn không thể thích nghi được việc bị người khác chú ý như thế.

Cậu mấp máy môi, cuối cùng vẫn hít sâu, khẽ gật đầu, nhỏ giọng nói: “Có ạ.”

Các đàn anh lập tức hứng thú: “Nói nghe một tí.”

Hạng mục thuần thương mại kiểu này, những kẻ già đời đều vừa móc chân vừa thảo luận.

Sở dĩ họ ung dung như vậy, là vì họ biết rõ yêu cầu của thương mại là gì, cho nên ý tưởng nói ra đa số đều là điển cố.

Nguyên nhân rất đơn giản, vì phần lớn người trong nước đã nghe những câu chuyện này tới thuộc lòng.

Ví dụ như Khoa Phụ đuổi theo mặt trời, sau khi vẽ ra, cho dù là trẻ con thì cũng có thể chỉ vào người trong tranh nói: “Mẹ ơi con biết chuyện này nè, là Khoa Phụ đuổi theo mặt trời.”

(*) Khoa Phụ đuổi theo mặt trời (điển cố): Tương truyền thời cổ đại có một dũng sĩ tên Khoa Phụ dáng người vạm vỡ, lực lớn vô cùng, cho rằng trên đời này không có chuyện gì mà ông không làm được. Cho nên ông quyết định đuổi theo mặt trời, vượt núi băng rừng, tới khi sức cùng lực kiệt, chết vì quá mệt mỏi, ông vẫn không đuổi kịp mặt trời. Nên “Khoa Phụ trục nhật” hay “Khoa phụ đuổi theo mặt trời” còn là một thành ngữ chỉ người không biết lượng sức bản thân.

Không cần một tí tu dưỡng nào, lập tức khiến cho lòng người lĩnh hội được nội dung của bức tranh kia, lại không khiến người xem không hiểu cảm thấy “woa thật là lợi hại, tiếc là xem không hiểu” rồi quay đầu rời đi.

Người ta mời bạn tới vẽ tranh, thì phải tiêu tiền có giá trị.

Cũng giống như mê cung và tường 3D ở Trung tâm Nghệ thuật Bác Lãm Thành phố S hấp dẫn vô số ánh mắt, phát huy giá trị vốn có của chúng, hấp dẫn một lượng lớn du khách tới xem và chụp ảnh, dẫn tới một lượng khách cực lớn cho toàn bộ Trung tâm Nghệ thuật Bác Lãm.

—— Mặc dù có một phần công lao của Địch Lương Tuấn, nhưng quả thật là cũng do bản thân tranh tường vẽ rất đẹp.

Lại ví dụ như triển lãm nghệ thuật thảo nguyên, nhu cầu nhắm vào cũng không giống, triển lãm đó mời họ tới vẽ tranh tường, yêu cầu cơ bản là hi vọng có thể làm cho toàn bộ sảnh triển lãm hòa thành một thể, liên kết với nhau.

Quay lại với hạng mục hiện tại, yêu cầu của hạng mục này là ở cửa vào bảo tàng, đầu tiên là độ sáng, tiếp theo là có thể khiến cho người ta bình tĩnh trở lại, cuối cùng là phải nhấc lên hứng thú của mọi người.

Đa số người, khi tiến vào hoàn cảnh mờ tối trống trải, tâm trạng sẽ bỗng bình tĩnh, mà nhà bảo tàng cần chính là sự bình tĩnh này, bình tĩnh đồng thời còn có kích thích hứng thú và suy nghĩ tìm tòi nghiên cứu của người ta thì càng tốt.

Nói đơn giản hơn một tí, bức tranh ở chỗ này, đầu tiên là phải phối hợp với ánh đèn mờ, khiến người ta cảm thấy bình tĩnh.

Tiếp theo hình ảnh phải đủ thú vị để hấp dẫn ánh mắt, đồng thời phải dễ hiểu, không nên quá cao thâm.

Cuối cùng, phải có một yếu tố treo khẩu vị và câu lên suy nghĩ tìm tòi của người xem —— Ví dụ như vài chi tiết có thể khiến cho người có kiến thức văn hóa nhất định chú ý tới, có thể khiến họ nhìn thấy, nhận ra, nói ra, cũng khiến người khác tò mò.

Mặc dù mở nhà bảo tàng đa phần đều muốn thu chút tiền vé vào cửa, nhưng thật ra cũng có nhiều tâm tư hi vọng tất cả mọi người có thể biết được càng nhiều chuyện xưa đằng sau mỗi một văn vật và hiện vật.

—— Ít nhất là đừng mặt đầy ngây thơ nhìn qua rồi đi.

Phải biết, mỗi một hoa văn, mỗi một vết xước của những văn vật hiện vật kia đều có rất nhiều chuyện cũ giấu ở đằng sau.

Hi vọng mọi người có thể nghe chuyện xưa của chúng một lát.

Đối với người cẩn thận giữ gìn và bảo vệ những vật này mà nói, tâm tư ấy chắc chính là mong mỏi cao nhất của họ đối với đại chúng.

Cố Bạch nghe lối suy nghĩ của các đàn anh đã hoàn toàn bao gồm hai điểm “khiến người ta bình tĩnh” và “hình ảnh dễ hiểu”.

Chỗ khó khăn nhất là làm sao nhấc lên lòng hiếu kỳ của du khách.

Các đàn anh nghe xong, cầm túi tư liệu mà người phụ trách đưa cho, phân tích yêu cầu của hạng mục lần này. Cố Bạch do dự một lát, cuối cùng vẫn nói ra suy nghĩ dưới ánh mắt chăm chú cổ vũ của các đàn anh: “Các anh đều biết Huyền Vũ chứ?”

Lúc cuộc thảo luận tan là ba giờ chiều, Cố Bạch cất laptop vào trong ba lô trên lưng.

Trong máy ghi lại vài ý kiến và đề nghị của các đàn anh, còn Cố Bạch thì cùng các đàn anh, tất cả mọi người trở về vẽ một bản thảo thiết kế, thời gian vẽ thiết kế là ba ngày, ba ngày sau giao cho người thiết kế, thông qua xong thì trực tiếp vẽ lên tường.

Suy nghĩ của Cố Bạch không được tiếp thu ngay, đại khái là vì chuyện quá huyền huyễn cực quang và con người luân hồi này, cho dù là họ thì cũng là lần đầu nghe thấy.

Nhưng vì không đả kích tính tích cực của Cố Bạch, sau khi các đàn anh nói ra đề nghị của bản thân, họ cũng bảo Cố Bạch làm một bản nháp thiết kế.

Tất nhiên Cố Bạch biết các đàn anh đang quan tâm cậu, cậu cũng không có ý kiến gì. Trên đường đeo ba lô về nhà thấy được một tiệm sách, cậu còn chạy vô ném vào bao năm quyển tiểu thuyết tình cảm mới xuất bản được chủ tiệm bảo là có lượng tiêu thụ cao nhất năm, rồi đắc ý cõng về.

Tạ tiên sinh đã xem hết những quyển sách trong nhà, mang mấy quyển mới về, chắc là y sẽ rất vui.

Cố Bạch cất sách, thật vui vẻ về nhà.

Trước khi vào nhà, cậu gõ cửa đi hỏi Tư Dật Minh bản thể của ông Dư là gì.

Sau khi nhận được đáp án, cũng mời được Tư tiên sinh tới nhà ăn cơm vào hôm nay, Cố Bạch bỏ sách trong bao lên kệ sách nhỏ trong phòng khách, rồi cởi áo khoác, lên lầu hai.

Hôm nay cậu cũng không định vẽ bản nháp thiết kế ngay, mà chuẩn bị vẽ tranh cho ông Dư trước.

Từ khi biết yêu ma quỷ quái chính là những mảng tối đen như mực mà cậu thấy khi xuất hồn ban đêm, Cố Bạch đã ôm cảnh giác mười hai vạn lần đối với thứ này.

Ông Dư tìm cậu, nói rằng gần đây yêu ma quỷ quái càng ngày càng lợi hại, nếu như ông không chịu nổi, vậy thì trong mắt Cố Bạch, đó là chuyện lớn liên quan tới sống chết, không chậm trễ được, cũng không qua loa được.

Hôm qua sau khi ông Dư đi cậu đã vẽ nháp, bản nháp này là cậu tiện tay vẽ, thuần tưởng tượng, ngay cả tham khảo cũng không có.

Một mảnh đất, tạm thời có thể hiểu thành tranh phong cảnh.

Mà trong tranh phong cảnh bình thường có gì?

Bầu trời, mặt đất, thác nước, bãi cỏ xanh xanh, cây cối tươi tốt cùng dãy núi xa xa.

Cố Bạch tùy ý phát huy trí tưởng tượng, sau khi vẽ xong bản nháp, hôm nay cậu chuẩn bị bắt đầu tô màu.

Đất phải là đất đen phì nhiêu, có bãi cỏ xanh biếc và đủ loại hoa, một dòng thác lấp lánh ánh bạc đổ xuống từ trên núi cao.

Nơi xa có dãy núi núi non trùng điệp, sau dãy núi còn có một cái cây cực kỳ cao lớn, đâm thẳng lên mây.

Cố Bạch cúi đầu chấm màu, gạt màu dư trên palette. Nhưng vừa quẹt một đường màu lên thân cây kia, cậu đã lập tức rút cái tay cầm cọ lại.

Cậu cúi đầu nhìn cây cọ trong tay, ngẩn người.

“Sao chấm nhầm màu tím rồi…” Cố Bạch nhỏ giọng lầm bầm, rửa sạch màu trên đầu cọ, đổi lại màu nâu bình thường.

Nhưng quẹt mấy đường màu nâu, cậu lại nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ kỳ.

Thân cây này hẳn là màu tím mới đúng.

Cố Bạch nghĩ.

Cậu hoảng hốt hai giây vì suy nghĩ này, cầm cọ vẽ ôm palette, nhìn cái cây chọc thẳng lên trời trong tranh, lập tức không biết xuống tay như thế nào.

Đợi đã.

Cố Bạch quơ tay đo cái cây trong tranh.

Tại sao cái cây này khuất sau núi, mà vẫn cao như thế?

Cố Bạch hoang mang nhìn bức tranh do cậu tự tay vẽ ra, vậy mà không nhớ nổi vì sao hôm qua cậu lại vẽ ra một cái cây như vậy.

Cậu sững sờ một lúc lâu, trực giác khẳng định có chỗ nào đó không đúng.

Cố Bạch trầm tư hồi lâu, dứt khoát để cọ vẽ và palette trong tay xuống, lưu loát chạy đi tìm Thần thú trấn trạch.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Bạch nhướn mày, phát hiện việc này cũng không đơn giản!

 

This Post Has 3 Comments

  1. Avatar
    Rắn

    Chắc ông Dư nhảy luôn vào trong tranh sống rồi, linh khí sung túc quá, cắm rễ luôn

  2. Avatar

    Cố Bạch anh nghĩ sao về Bạch Trạch , tuy có hơi đãng trí nhưng không hề ghét bỏ Cố Lãng , rất phù hợp với vị trí mẹ kế nha :))

    1. Mèo Chè
      Mèo Chè

      Vô cùng phù hợp luôn đó :))))

Trả lời