Chung cư yêu quái – 63

Chung cư yêu quái – 63

Chương 63: Sau này tôi có thể vẽ đẹp hơn.

Edit: Mèo Chè

Từ khi Cố Bạch biết đồ chơi nhỏ cũng không phải vật bình thường, cậu đã muốn tìm thời gian trở về một chuyến.

Nhưng nhiều năm như vậy, số lần cha cậu vừa đi vừa về không đếm xuể, đồ linh tinh lang tang tặng cậu rất nhiều, dọn dẹp một tí rồi gửi đi, ước chừng phí vận chuyển cũng không rẻ nổi.

Nhưng hiện tại trên cổ tay Cố Bạch có vòng dây bện, hoàn toàn có thể tùy thân mang về, giảm bớt rất nhiều phiền phức.

Quê của Cố Bạch cách Thành phố S hơi xa, là một huyện thành nhỏ tuyến mười tám ở vùng đất phía nam, nói ra tên thì chắc là chẳng ai từng nghe qua.

Vừa đi vừa về trong một ngày chắc chắn là không thể.

“Ngài Tư, tôi đi được không ạ?”

Cố Bạch đang hỏi ý kiến của Tư Dật Minh, bởi vì hiện tại cậu đã hiểu bản thân trong kỳ trưởng thành như một bóng đèn nhỏ, trời vừa tối mà không ngoan ngoãn ở nơi có người lợi hại hay trận pháp che chở là sẽ bị ăn tươi.

Cậu muốn trở về thu dọn chút đồ, tất nhiên phải đảm bảo an toàn của bản thân cái đã.

Tư Dật Minh từng xem lý lịch của Cố Bạch, nên biết rõ quê Cố Bạch ở đâu.

Anh nghĩ nghĩ, sau đó khẽ gật đầu: “Có thể, tôi cũng muốn đi phương nam một chuyến.”

Trong Thần thú bốn phương, trấn thủ phương nam chính là Chu Tước, nhân khẩu phương nam trên cơ bản là gắn chặt với cô không kẽ hở. Mà ưu điểm lớn nhất của phương nam chính là những dị thú sẽ dẫn tới đại họa đại tai không nhiều.

Cộng thêm các Thần thú như Kỳ Lân, Nhai Tí lén lút hiện nguyên hình bay khắp Thần Châu tuần tra ngẫu nhiên giúp đỡ, một mình Thần thú Chu Tước quản lý một khu phương nam lớn như vậy vẫn tạm thời tính là giải quyết được.

Nhưng giải quyết được cũng không có nghĩa là cô rất muốn tăng ca.

Tư Dật Minh định tiện đường tìm Chu Tước, hỏi xem cô có vật gì có chứa sức mạnh vốn có của cô, thay cô tạm thời trấn áp yêu ma quỷ quái hay không.

Mặc dù chân dung Bạch Trạch vẽ cho họ cũng là linh hoạ, nhưng bởi vì lúc ấy Bạch Trạch sản xuất hàng loạt, cho nên cũng không tốn nhiều tâm tư, không thể nào so với hiệu quả của linh họa do Cố Bạch toàn tâm toàn ý tập trung vẽ.

Lại thêm khu vực quản lý của Thần thú bốn phương lớn như vậy, không thể nào giống Tư Dật Minh, một bức tranh bình thường to khoảng 6m2 là đã trấn được trận điểm mà bản thân phụ trách.

Huyền Vũ có bia đá tượng trưng cho bầu trời và mặt đất mà ông đã từng vác, Bạch Hổ có đá cào móng tồn tại trăm triệu năm, còn Thanh Long và Chu Tước lại không có thứ này.

Muốn linh họa của Cố Bạch đạt tới hiệu quả giúp họ trấn thủ một phương, làm sao cũng phải để chính họ lấy ra chút đồ mới được.

Tư Dật Minh vừa nghĩ vừa hỏi Cố Bạch: “Cậu định khi nào đi?”

“Chiều nay được không ạ?” Cố Bạch thấy đám tinh quái nhỏ chui hết vào cỏ cây và mặt đất, cậu đứng dậy, nhỏ giọng nói: “Tôi thu dọn một lát, đưa bản thảo thiết kế cho đàn anh, thừa dịp lúc đang xét duyệt thì về một chuyến.”

Tư Dật Minh khẽ gật đầu: “Có thể.”

Làm chủ tịch tập đoàn siêu trâu bò, một tháng Tư tiên sinh chỉ cần ngẫu nhiên mở một buổi họp, ngẫu nhiên ký một hai phần văn kiện đá đít mấy quản lý con người có suy nghĩ gây chuyện.

Mà sau khi để linh họa của Cố Bạch trấn ở trận điểm, anh mỗi ngày càng có thể ngồi xổm ở nhà lười biếng ngủ nghê, bù lại tất cả những lần thiếu ngủ trước kia, một tuần cũng không nhất định phải ra ngoài tuần tra một lần.

Tổng kết một tí, nói đúng hơn là gần đây Tư tiên sinh… siêu rảnh.

Anh có thể nói đi là đi bất kỳ lúc nào.

Còn Cố Bạch lại rất bận rộn.

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, cậu nhanh chóng rời khỏi sân thượng.

Sân thượng và thang máy cách nhau một tầng, khoảng cách chừng hai mươi bậc thang.

Cố Bạch vịn lan can, chân đi nhanh, chớp mắt một cái là đã tới trước cửa thang máy dưới lầu.

Cố Bạch cúi đầu nhìn mũi chân của bản thân một hồi, lại ngẩng đầu nhìn cầu thang, nghĩ nghĩ, sau khi nhấn nút thang máy, trong lúc chờ, cậu lại xoay người nhấc chân nhảy lên lầu.

Tư Dật Minh cũng đang chuẩn bị xuống lầu, kết quả vừa tới đầu cầu thang thì đã thấy Cố Bạch chạy về, thậm chí cậu còn không phanh lại được, đâm thẳng vào ngực anh.

Lúc này Cố Bạch đã gắng gượng cao tới vai Tư Dật Minh, Tư tiên sinh hơi ngẩng đầu lên, phòng hờ cái cằm hoàn mỹ của anh bị cậu va vào, vừa định vươn tay đỡ cậu thì lại cảm thấy ngực bị đâm hơi đau đau.

Tư Dật Minh choáng hai giây.

Cố Bạch – một đứa nhỏ – vậy mà lại đụng đau anh!

Anh nhìn Cố Bạch lùi về sau một bước lắc lắc đầu, một tí cũng không thấy đau, anh hít sâu một hơi.

Xem ra đầu cậu cứng lắm đó, Cố Tiểu Bạch.

Tư tiên sinh muốn xoa xoa ngực của bản thân, nhưng lại sợ ảnh hưởng tới hình tượng siêu lợi hại của anh, nên anh vẫn nhịn, mở miệng hỏi: “Tại sao lại chạy về?”

“Ngài Tư.” Cố Bạch ngạc nhiên nhìn Tư Dật Minh: “Tôi bỗng nhiên chạy thật nhanh!”

Hơn hai mươi bậc thang, “vèo” hai giây là đã tới rồi!

Tư Dật Minh cảm nhận linh lực cuồn cuộn giống như được thức tỉnh trên người Cố Bạch, biết rằng đây là tình huống sau khi con người dẫn khí nhập thể, chỉ có điều con người là mở được cánh cửa tu luyện, còn Cố Bạch thì là thức tỉnh bản năng ngủ say mà thôi.

Tư tiên sinh cực kỳ bình tĩnh, nói với Cố Bạch: “Bình tĩnh, động tác bình thường mà thôi.”

Nhưng Cố Bạch không bình tĩnh nổi, cậu như phát hiện đại lục mới, đứng trên bậc thang chạy tới chạy lui mấy lần, nhanh tới mức gần như hiện ra tàn ảnh, trên mặt lại không rớt một giọt mồ hôi nào.

Cố Bạch mặt không đỏ thở không gấp, tràn đầy phấn khởi, thậm chí còn chạy quanh sân thượng mấy vòng!

Tư tiên sinh ung dung đi tới trước thang máy, khi cửa thang máy mở ra, anh kêu Cố Bạch một tiếng.

Một giây sau, Cố Bạch đã xuất hiện trước mặt anh, hai mắt sáng lấp lánh, bước chân vô cùng nhẹ nhàng đi vào thang máy.

Tư tiên sinh nhìn dáng vẻ hoạt bát của nhóc con, hơi nhếch khóe môi lên, đóng cửa thang máy lại.

Cố Bạch càng ngày càng cảm nhận rõ lợi ích của linh lực, ví dụ như suy nghĩ trở nên thông suốt hơn, tầm nhìn trở nên rộng mở hơn, đi đứng cũng trở nên dứt khoát hơn nhiều.

Quan trọng nhất chính là… cậu không đói bụng nữa.

Cố Bạch vừa sắp xếp lại tài liệu đã in vào tối hôm qua, vừa suy nghĩ không biết một hơi nguyên khí đất trời vào sáng nay có thể giúp cậu không cảm thấy đói suốt một ngày hay không.

Sức ăn trong kỳ trưởng thành thật sự rất đáng sợ, mấy ngày nay vì nhét đầy bao tử, cách hai tiếng bên quản lý lại phải giao một đống rau quả có thể ăn sống cho Cố Bạch.

Nghe Tư tiên sinh nói, lúc họ tiến vào kỳ trưởng thành, vì hoàn cảnh dồi dào linh khí, nên dù sức ăn cũng lớn, nhưng cũng không đến nỗi cảm thấy đói khát.

Cố Bạch thuộc về tình huống “sinh không gặp thời”.

Cố Bạch than thở, cẩn thận kẹp bản thảo vào bìa hồ sơ cỡ lớn, lại kẹp thêm một xấp tài liệu và giải thích tác phẩm, đưa tới phòng bảo vệ ngoài cửa, định xin nhờ anh trai bảo vệ cửa gửi chuyển phát nhanh giúp cậu.

Nhưng hôm nay người ngồi trong phòng bảo vệ lại là một người lạ.

Cố Bạch ngẩn ngơ, nhớ tới lúc trước cha cậu có nói trong điện thoại rằng đưa khuyển yêu giữ cửa qua, giờ mới biết hóa ra Cố Lãng đang chỉ anh trai bảo vệ cũ.

Không phải người quen, Cố Bạch lập tức sợ sệt.

Cậu đứng bên cạnh phòng bảo vệ do do dự dự, không biết mở miệng thế nào.

Bảo vệ tạm thời của khu Cửu Châu Sơn Hải cũng là yêu quái có năng lực điều tra cực tốt, hắn lập tức phát hiện Cố Bạch đứng ở cửa.

“Có chuyện gì sao?” Bảo vệ mới hỏi.

Cố Bạch ngẩng đầu nhìn đối phương, nở nụ cười nhẹ, sau đó nhanh chóng không nhìn nữa, lại cúi đầu xuống: “Muốn… muốn làm phiền anh giao giúp tôi một…”

Cố Bạch nói đến đây thì dừng lại, bỗng nhận ra bức tranh trong tay cậu nói thế nào cũng là linh họa.

Giao linh họa vào tay một yêu quái không quen biết không tin tưởng, xác suất người ta ôm tranh trốn mất xác là cực kỳ cao.

Thế là Cố Bạch xin lỗi lắc đầu với đối phương, quay đầu trở về, đẩy xe máy nhỏ của bản thân ra, hì hục lái tới trạm tàu điện ngầm. Sau đó cậu chạy tới cửa chung cư nhà đàn anh đại diện, tự tay giao tranh cho hắn, cũng từ chối lời mời vào nhà uống một ly trà của đối phương.

Đàn anh nhìn bìa hồ sơ trong tay, cũng biết với người ngoài, lá gan của Cố Bạch rất nhỏ, thế là hắn dứt khoát kéo Cố Bạch ngồi xuống một bồn hoa ven đường, mở bìa hồ sơ ra, nhìn lướt qua tranh.

Chỉ lướt qua, ánh mắt của hắn đã không dời nổi nữa.

Phương diện nghệ thuật truyền thống này, về điểm trình độ tinh tế tỉ mỉ và tính linh hoạt thì rất khó sánh vai với vẽ tranh trên máy tính, nhưng có một ưu điểm đầy xuất sắc.

Chính là nét vẽ và kỹ năng mà vẽ tranh trên wacom không thể nào dùng được.

(*) Wacom (bảng vẽ đồ họa):

Hiện tại rất nhiều tranh tường trang trí cũng dứt khoát chọn cách vẽ hàng loạt trên máy tính, nghề tranh tường truyền thống càng ngày càng suy yếu.

Muốn hấp dẫn ánh mắt người bình thường, trừ phi là vẽ tường 3D giống Cố Bạch lúc trước, có đủ lực đánh sâu vào thị giác cùng cảm giác mới mẻ, lại thêm tuyên truyền đủ mạnh, thì mới có thể đạt tới hiệu quả y như lần đó.

Thời đại chỉ dựa vào hình ảnh để hấp dẫn người xem đã qua từ lâu, mọi người càng muốn nhìn tới sự vật mới lạ kích thích hơn, nghệ thuật truyền thống đã không còn người thăm hỏi.

Nhưng bức tranh này của Cố Bạch lại khác.

Nó phảng phất như có một chút ma tính khiến người ta nhìn mãi không thôi, khung cảnh trong tranh bừng bừng trước mắt, hình ảnh yên tĩnh im lặng lại hốt nhiên có thể nghe được tiếng sóng vỗ và Huyền Quy hí dài.

Dù chỉ là một thiết kế chờ phê duyệt cũng không có chi tiết nhỏ đặc biệt gì, lại lập tức tóm lấy ánh mắt người xem.

Đàn anh nhìn chằm chằm bức tranh một lúc lâu mới hoàn hồn, quay đầu nhìn Cố Bạch, rồi vươn tay vỗ vai cậu liên tục.

Hậu sinh khả úy.

(*) Thành ngữ: chỉ thế hệ sau giỏi hơn thế hệ trước.

 Hắn nghĩ, sức cuốn hút của bức tranh này của Cố Bạch thật sự kinh người.

Đàn anh vẫn luôn biết thiên phú của Cố Bạch rất tốt, nói đơn giản là vẽ cực kỳ sinh động, chọn màu vô cùng xảo diệu, vật trông lạnh lẽo cũng có thể vẽ thành cảm giác ấm áp.

Mặc kệ hình ảnh trong tranh của cậu là kiểu gì, sự kiên trì cố gắng hướng về phía trước đều gần như muốn xuyên qua giấy thoát ra ngoài.

Thứ mơ hồ này được gọi là phong cách.

Đối với một người làm nghệ thuật mà nói, phong cách cố định là một thứ cực kỳ quý giá, rất có tính tượng trưng, cũng là nước cờ đầu(*) vinh dự của nghệ thuật gia trong ngành này.

(*) Nước cờ đầu: chỉ phương tiện để đạt được danh lợi.

Họ vốn tưởng rằng Cố Bạch còn phải rèn luyện khá lâu thì mới có thể toát ra hào quang khiến người ta kinh diễm, ai cũng không ngờ một ngày này lại đến nhanh đột ngột như thế.

Nhanh đến trở tay không kịp.

“Tiểu Bạch, tranh này của cậu…” Đàn anh dừng một lát: “Làm bản thảo thương mại quá lãng phí.”

Cố Bạch nhìn bức tranh, biết rõ vì sao đàn anh nói như vậy.

“Không sao ạ.” Cố Bạch nói xong im lặng hai giây, sau đó ưỡn ngực lên, mặt đầy nghiêm túc: “Sau này tôi có thể vẽ đẹp hơn nhiều.”

Đàn anh hơi kinh ngạc.

Cố Bạch trong nhận thức của hắn gần như không có biểu hiện tự tin chắc chắn rõ ràng như thế này.

Hắn lại cúi đầu nhìn bản thảo trong tay, sau đó tỉ mỉ xem giải thích ý tưởng thiết kế tranh và tư liệu do Cố Bạch cung cấp một lần, thở phào một hơi.

“Hợp đồng của chúng ta không phải là mua đứt bản quyền, nếu như cậu muốn mang bức tranh này đi tham gia triển lãm thì cũng không tính là trái hợp đồng, nhưng làm việc khác lại không được.”

Cố Bạch khẽ gật đầu, nhưng đến cùng khi nào có thời gian sửa lại bức tranh này, thì đó vẫn là một câu đố đối với cậu.

Đàn anh cầm tranh, trong lòng còn đang bùi ngùi mãi không thôi, hắn vỗ vai Cố Bạch: “Được rồi, trở về đi.”

“Cám ơn đàn anh ạ.” Cố Bạch đứng lên, cười với đàn anh, rồi vui vẻ quay đầu đi.

Đàn anh cúi đầu nhìn tay của bản thân, lại quơ tay đo chiều cao của Cố Bạch khi nãy, giương mắt nhìn bóng lưng của Cố Bạch.

Luôn cảm thấy có phải đàn em nhỏ lại cao hơn một tí rồi không, cả người đều trổ cành.

Nhưng bây giờ cũng không phải là lúc tìm hiểu chuyện này, đàn anh cúi đầu nhìn thiết kế chờ duyệt trong tay, cẩn thận cất lại vào trong bìa hồ sơ.

Thiên phú của đàn em nhỏ tốt như vậy, tiến bộ nhanh như vậy, hắn cũng phải cần cù luyện tập sáng tác mới được.

Không giống với người đã ổn định như họ, trong ngành nghệ thuật này, Cố Bạch còn có tương lai xán lạn và không gian tiến bộ rõ rệt, lăn lộn lâu dài trong hạng mục thương nghiệp chỉ mài mòn linh khí của cậu mà thôi.

Đàn anh cảm thán, gọi điện thoại cho thầy.

Chuyện đề cử đàn em nhỏ cho những lão làng trong nghề, chắc là có thể nói lại.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Bạch: Tôi cảm thấy sau khi không vẽ tranh nữa thì có thể đi tham gia thế vận hội Olympic!

Tư Dật Minh: Ngưng ảo tưởng!

 

4.8 4 votes
Article Rating
guest
1 Comment
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Rắn
Rắn
21 ngày trước

Ẻm nhoi dễ sợ ;)))