Chung cư yêu quái – 65

Chung cư yêu quái – 65

Chương 65: Toàn thân giống như một nắm than nhỏ cháy đỏ.

Edit: Mèo Chè

Trên đường trở về Tư Dật Minh rất im lặng.

Cố Bạch ngẫu nhiên quay đầu nhìn anh, lại bị Tư tiên sinh mặt nghiêm túc dọa cho quay ngoắt về.

Cố Bạch có ý muốn hỏi có phải xảy ra chuyện lớn gì hay không, nhưng lại cảm thấy thật sự có chuyện lớn gì thì cậu cũng không giúp được, chẳng bằng ban đêm ngoan ngoãn ở nhà, miễn cho người khác lo lắng cho cậu.

Đối với đám yêu quái mà nói, cậu rất quý giá, quan hệ tới tương lai của đám yêu quái.

Hiện tại Cố Bạch biết rằng bản thân gánh vác trách nhiệm cực kỳ trọng đại, trước mắt thì tiếp nhận rất tốt.

Tư Dật Minh nghiêng đầu liếc nhìn Cố Bạch hạ thành ghế hơi thấp xuống, lấy sổ kí họa ra vẽ xoạt xoạt cái gì đó, ánh mắt anh lia qua bức tranh trên giấy rồi khẽ giật mình.

Người trong tranh là anh, nội dung tranh đúng là cảnh lúc anh đi đón Cố Bạch.

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch tùy ý phác mấy nét là đã vẽ ra cảnh tượng khi đó, anh hỏi cậu: “Chẳng phải cậu không thích tranh vẽ người sao?”

Cố Bạch nghe thấy Tư Dật Minh thình lình nói chuyện với cậu, nâng mắt nhìn anh: “Tôi không bán những bức tranh này mà.”

Lông mày Tư Dật Minh giật một cái.

Vậy mà nhóc tham tiền nói không bán.

Cố Bạch tỉ mỉ quan sát biểu cảm của Tư tiên sinh một phen, phát hiện phần ngưng trọng nhìn không ra kia cuối cùng cũng thả lỏng.

“Bởi vì ngài đang chơi cổ phiếu giúp tôi, nên tôi chắc chắn sẽ không thiếu tiền.” Cố Bạch cực kỳ tin tưởng năng lực chiêu tài của Tư Dật Minh, vui vẻ huyên thiên về kế hoạch của bản thân: “Không thiếu tiền thì phải tích lũy nhiều tác phẩm, nếu không sau này tổ chức triển lãm cá nhân thì sẽ không có tác phẩm trưng lên được.”

Cố Bạch cũng không vì chủng tộc của bản thân thay đổi mà đổi cả mục tiêu của cậu.

Cậu vẫn yêu thích vẽ tranh, nguyên nhân chắc là vì khi còn bé cậu nghĩ cha cậu không có nổi một tấm hình, cho nên đành tự khai phá kỹ năng hội họa.

Có thể biểu diễn người và vật trong tâm trí ra giấy, là chuyện khiến cho người ta cực kỳ vui sướng.

Cố Bạch thích làm chuyện như vậy, có thể dùng bút vẽ trong tay lưu lại thời gian và ký ức, vốn là một chuyện khiến cho người ta vui vẻ.

Cậu muốn ghi lại nơi cậu trưởng thành, mặc dù Tư tiên sinh nói tuổi thật của cậu là một tỷ lận, nhưng không có ký ức thì không tính.

Trong lòng Cố Bạch vẫn cảm thấy huyện thành nhỏ kia chính là quê hương của cậu.

Núi quê, sông quê, người và vật quê, tất cả sẽ được cậu dùng bút vẽ ra.

“Tôi còn muốn mọi người biết tới các ngài.” Cố Bạch nói khẽ: “Chuyện trấn thủ Thần Châu này, vẫn luôn im lặng không được biết tới thì cũng quá bất công.”

Tư Dật Minh nhìn Cố Bạch nhỏ giọng lải nhải không ngừng từ khi bắt đầu, anh không nhịn được hỏi cậu: “Cậu định làm thế nào?”

Cố Bạch dừng lại, suy nghĩ: “Mở triển lãm, làm một triển lãm chỉ có yêu ma thần quái, vẽ tất cả câu chuyện của các ngài!!”

“Người xem không đông, chúng ta có thể tìm anh Địch hỗ trợ tuyên truyền.” Cố Bạch tính toán chi li, bàn tính vang lạch cạch: “Nói không chừng còn có thể nhận được một đống cung phụng!”

Tư Dật Minh nhìn dáng vẻ đắc ý của Cố Bạch, cuối cùng vẫn không nói cho cậu biết hiện tại họ vẫn có thể nhận được một đống cung phụng.

Đám Thần thú bọn họ rất thông minh, chạy tới mấy tông giáo kiêm chức, cọ cung phụng cũng rất nhiều, trừ cái đó ra còn có đủ loại truyền thuyết liên quan chống đỡ, những gì nên có đều có đủ.

Chỉ là bây giờ đang làm chuyện cũng không được người biết mà thôi.

Cố Bạch muốn vẽ, vậy để cho cậu vẽ là được.

Đứa nhỏ ngoan như vậy quan tâm như vậy nên được cưng chiều, Tư tiên sinh nghĩ thầm.

Cố Bạch không biết suy nghĩ trong tâm Tư Dật Minh, cậu còn đang nằm mơ vui vẻ: “Trừ triễn lãm này ra, tôi còn muốn làm triển lãm phong cảnh! Tôi còn chưa vẽ xong phong cảnh ngài Bạch từng chở tôi đi xem, tôi cũng chưa vẽ núi non hoang sơ chỗ phu nhân Linh Xà, núi sông của chúng ta hùng vĩ như vậy, chỗ nào cũng đáng để vẽ lại.”

“Nhưng còn lâu lắm tôi mới có tư cách mở triển lãm tranh cá nhân.” Cố Bạch nhìn Tư Dật Minh đã được vẽ ra hình ra dáng trên sổ kí họa, khẽ thở dài.

Tư Dật Minh nói: “Có ước mơ là chuyện tốt.”

Anh nói xong, rút sổ kí họa và bút trong tay Cố Bạch ra, khi Cố Bạch thắc mắc nhìn chăm chăm, anh vung cổ tay, tùy tiện phác họa mấy nét là đã vẽ ra một thân ảnh đang ngồi trên ghế.

Cố Bạch nhìn một lát đã nhận ra, Tư tiên sinh đang vẽ cậu.

Người trong tranh mặc áo sơ mi đen xắn tay áo, mang theo ý cười thỏa mãn và mềm mại, cầm bút chuyên chú vẽ bức tranh trước mắt.

Cố Bạch cũng chẳng nghĩ gì về việc Tư Dật Minh biết vẽ.

Bởi vì Tư tiên sinh từ lâu đã biểu hiện anh hiểu rõ nghề hội họa, nhưng có lẽ là lâu rồi không vẽ, cho nên Tư Dật Minh đưa bút không lưu loát cho lắm, sau khi vẽ xong quần áo màu đen thì dần trở nên thuần thục hơn.

Cố Bạch duỗi cổ sang: “Tôi trông như vậy sao?”

Tư Dật Minh không trả lời, ngòi bút trong tay anh phác họa đường eo lộ ra của người trong tranh.

Cố Bạch nhìn Tư Dật Minh nhất bút nhất họa chậm rãi nhưng trôi chảy phác họa eo và mông cậu, rõ ràng là phác họa rất bình thường, nhưng lại khiến cho cậu vô thức run rẩy, cách đưa bút kia dường như bám lên người cậu, khiến cậu thót tim trong thoáng chốc.

Cảm giác như thế đạt tới đỉnh khi Tư Dật Minh tỉ mỉ phác họa mắt cá chân lộ ra ngoài của cậu.

Cậu ngẩng đầu nhìn Tư Dật Minh, phát hiện Tư tiên sinh hơi híp mắt, mang theo một tia ý cười vi diệu, tập trung vào đường cong dưới tay.

Cố Bạch lại liếc nhìn bản thân trong tranh, một bức tranh không có gì đặc biệt lại lộ chút ám muội.

Cậu vô thức kéo vạt áo sơ mi xuống, lại kéo quần jean hơi ngắn, đáng tiếc mấy ngày nay chiều cao của cậu tăng quá nhanh, kéo xuống cũng không che được mắt cá chân lộ ra ngoài, vớ cùng giày trên chân cũng không có tác dụng che chắn gì.

Cố Bạch cúi đầu nhìn nhìn mắt cá chân trắng nõn lại thon gầy của cậu, lắc lắc chân, nhìn mắt cá chân di chuyển, lại muốn đi ngó bản thân trong tranh.

Kết quả là cậu vừa ngẩng đầu thì đã đối diện với ánh mắt im lặng chăm chú của Tư Dật Minh.

Cũng không biết Tư Dật Minh đã nhìn cậu bao lâu, trên mặt chứa một tia ý cười, đôi mắt kia lại đen như mực, giống như cất giấu vật gì đó rất đáng sợ.

Cố Bạch và Tư Dật Min nhìn nhau hai giây, thân người vô thức nhích nhích sang bên cạnh, cách xa Tư Dật Minh vào lúc này theo bản năng.

Tư Dật Minh đã nhận ra động tác lén trốn đi của cậu, đành không nhìn nữa, rủ mắt nhìn nhóc con do anh vẽ ra, rồi khép sổ kí họa lại, trả cho Cố Bạch.

Sau đó nói: “Nên mua quần áo mới.”

Cố Bạch ôm sổ, thận trọng nhìn Tư Dật Minh, nhận ra đối phương nói xong thì nhắm mắt nghỉ ngơi, lúc này cậu mới sợ sệt khẽ gật đầu, nhỏ giọng đáp: “… Dạ.”

Cố Bạch mở Taobao tùy tiện đặt mua mấy món, đặt xong cậu nghiêng đầu nhìn Tư Dật Minh đã hạ lưng ghế nửa nằm nhắm mắt nghỉ ngơi, cảm thấy hơi bất an.

Cậu lật ra trang Tư Dật Minh vẽ trong sổ kí họa, nhìn một lúc lâu, ánh mắt vòng tới vòng lui từ eo trở xuống, cuối cùng mặt đỏ tận mang tai khép sổ lại, cuộn thành một cục trên ghế.

Các sáng tác như văn tự, tranh vẽ, âm nhạc, vv… một phần lớn là sẽ bộc lộ suy nghĩ sâu trong lòng người sáng tác.

Tác phẩm có thể phản ánh gần như toàn bộ trạng thái và cảm xúc tâm lý của người sáng tác ngay lúc đang sáng tác, Cố Bạch biết cực kỳ rõ điều này.

Cậu luôn không nhịn được nhìn Tư Dật Minh, toàn thân giống như một nắm than nhỏ cháy đỏ.

Tư Dật Minh không nghĩ nhiều như vậy, anh còn đang đắm chìm trong kích thích “vậy mà bản thân có ý với một nhóc con” không dừng nổi.

Cố Bạch vẫn là một đứa nhỏ!

Coi như tuổi bản thể của cậu cực kỳ lớn, nhưng vẫn là một đứa nhỏ.

Tuổi của yêu quái không tính giống con người, bình thường họ đều tính từ khi bắt đầu thành tinh, chỉ có điều yêu quái dựa vào bản thân tu luyện thành tinh trên cơ bản đều thành tinh lúc trưởng thành.

Những yêu quái vừa sinh ra là đã có thiên phú linh trí, kỳ ấu niên kỳ trưởng thành cộng lại có thể tốn mấy trăm năm, mà trong mấy trăm này dù yêu quái đó có như thế nào, thì vẫn là một đứa nhỏ.

Tuổi lớn cũng thế thôi.

Tư Dật Minh không thể tin được.

Đặc biệt là khi anh nhận ra bản thân có ý với Cố Bạch, đổi góc độ khác để nhìn đứa nhỏ này, anh lại phát hiện toàn thân Cố Bạch từ trên xuống dưới đều bị anh “bao phủ”.

Cố Bạch không rõ bản thể, tạm thời xem như yêu quái nhỏ con nhà Cố Lãng, hiện tại khắp thân lại toàn là mùi Tỳ Hưu.

Trên cổ cậu đeo mặt gỗ Kiến Mộc cực kỳ quý hiếm có tiền cũng chẳng mua được, còn khắc hình Tỳ Hưu.

Trên cổ tay cậu đeo vòng ngọc Tỳ Hưu tuyệt phẩm, trên vòng ngọc xỏ mặt dây Tỳ Hưu, vẫn là Tư Dật Minh thời thượng cổ rảnh tới nhức trứng tự tay khác để giết thời gian.

Trên tay anh còn nắm giữ tài sản của Cố Bạch, lại không bóc lột đồ từ chỗ Cố Bạch, mà vận dụng thiên phú của bản thân để vơ vét tài sản thay đứa nhỏ này.

Bản năng sẽ không gạt người.

Tư Dật Minh ý thức vô cùng rõ ràng lúc trước bản thân đến cùng đã làm gì khi chưa nhận ra tình cảm.

Chẳng trách Tạ Trí nhìn anh luôn là vẻ mặt một lời khó nói hết.

Tư tiên sinh nhắm mắt nghỉ ngơi, sau khi tiến hành phân tích sâu hành vi lúc trước của bản thân, anh mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn Cố Bạch đã ngủ mất.

Trong lúc ngủ cậu hơi nhíu mày, chắc là vì tư thế này không thoải mái lắm, cho dù ghế toa thương vụ rất mềm mại, nhưng ngồi ngủ cũng rất khó chịu.

Tư tiên sinh nhờ tiếp viên lấy giùm cái chăn, lại từ từ hạ lưng ghế xuống, thấy mi tâm Cố Bạch dần dần giãn ra, anh hơi nhếch khóe môi, nhưng lại nhanh chóng buông xuống.

Hiển nhiên, Cố Bạch cũng không có ý ở phương diện kia với anh.

Tư tiên sinh biết cực kỳ rõ điều này, anh còn biết rằng có lẽ Cố Bạch xem anh là bạn bè có thể dựa dẫm hoặc là trưởng bối.

Kiểu nào cũng được, dù sao cũng không phải tình cảm mà Tư Dật Minh hi vọng.

Tư tiên sinh hạ tay vịn xuống, chống cằm nhìn Cố Bạch ôm chăn lông ngủ ngon lành, anh hơi híp mắt, ánh mắt lướt trên người Cố Bạch.

Anh vươn tay kéo vạt áo sơ mi xuống cho cậu, che khuất bụng nhỏ lộ ra ngoài, nhưng sau đó lại không kiềm được đưa tay xuống dưới, cầm mắt cá chân của cậu.

Nắm trong tay hơi lạnh, là xúc cảm mịn màng trong dự đoán.

Tư tiên sinh vuốt nhẹ hai lần, cảm thấy xúc cảm rất đã.

Anh lại nâng mắt nhìn Cố Bạch, trong lòng không hề có một manh mối sau này phải làm gì.

À đúng rồi.

Cố Bạch có một người cha trên danh nghĩa là Cố Lãng.

Tư tiên sinh tặc lưỡi, tay buông cổ chân Cố Bạch ra, hơi nhíu mày, lại rơi vào trầm tư.

Lúc Cố Bạch thức dậy, đập vào mắt là Tư Dật Minh cau mày nghiêm túc nhìn điện thoại, mặt đầy nghiêm túc nhắn tin cho ai đó.

Cố Bạch vừa tỉnh ngủ, mơ mơ màng màng, nhận ra Tư Dật Minh lại trưng dáng vẻ nghiêm trọng.

Cố Bạch vừa dậy cũng không tỉnh táo nghĩ nhiều, cậu nhìn thấy, cảm thấy nghi ngờ, ngáy ngủ mơ màng hỏi: “Sao vậy, ngài Tư?”

Tư Dật Minh nghiêng đầu nhìn cậu, điềm nhiên như không có việc gì, cất di động.

“Không có việc gì.” Anh trả lời.

Không phải chuyện lớn gì.

Chỉ là nghĩ cách để Cố Lãng ở Amazon lâu một tí mà thôi.

Cũng không cần nói cho Cố Tiểu Bạch biết.

Tư tiên sinh vô cùng hiểm ác nghĩ thầm.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Cố Lãng: Ông phắc tổ tông cả nhà cậu.

Tư Dật Minh: Hihi 🙂


Chè: Từ ấy trong tim bừng nắng hạ, mặt trời chói qua trái tim thiếu nam già cỗi của ngài Tư khai sáng chân trời mới. Ngài còn mở khóa kỹ năng chọc em pé nữa huhu.

 

4.2 5 votes
Article Rating
guest
5 Comments
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Ổ trạch của tôi
Ổ trạch của tôi
25 ngày trước

Ây chà chà. Cuối cùng anh cũng ngộ ra tỉnh cảm của mình. Giờ hóng anh cua bé con thế nào nào 🥰

Sơ Đình
25 ngày trước

Với EQ của Cố Tiểu Bạch thì chắc là phải trường kỳ kháng chiến rồi

Rắn
Rắn
21 ngày trước

Không lâu nữa đâu, không chỉ từ trên xuống dưới mà cả từ “trong” ra ngoài có mùi Tỳ Hưu luôn ấy chứ đừa :>>