Dạy “hư” em trai – Chương 396

Dạy “hư” em trai – Chương 396

Chương 396

Edit: Qiezi

Mặt ngoài đàn tế gồ ghề, Từ Tử Nham quan sát thấy có một vài cái rãnh kỳ quái. Những cái rãnh này quanh co khúc khuỷu, kéo dài đến một bên đàn tế, phía dưới đặt một cái vò lớn.

Từ Tử Nham không có cảm giác tốt với quảng trường tế tự, bởi vì anh luôn cảm thấy vết đen trong rãnh dường như bốc lên mùi máu tươi.

“Máu người.” Từ Tử Dung nhìn lướt qua rồi dời tầm nhìn.

Từ Tử Nham nghe thấy, lông mày nhíu mặt.

Người tu chân không thờ quỷ thần, thần tiên yêu quái trong miệng những người phàm, trong mắt tu sĩ chỉ là một số yêu thú tu luyện thành công. Hoặc là tu sĩ cường đại, chỉ cần tu vi đủ sâu, giết thần diệt quỷ cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

Về phần tế người sống ở vùng núi non xa xôi, đa số là thủ đoạn của ma tu, yêu tu. Hiện tại Quỷ Thần Tế trong trấn nhỏ kỳ dị này khiến Từ Tử Nham liên tưởng đến rất nhiều thứ.

“Thăm dò thử xem.” Từ Tử Nham suy nghĩ, cuối cùng quyết định tạm thời không nên hành động thiếu suy nghĩ. Tuy anh suy đoán quỷ thần này hẳn là một quỷ tu cường đại, nhưng đối phương cường đại đến mức nào thì anh không chắc lắm.

Kết quả tốt nhất, đương nhiên là bọn họ thành công diệt quỷ tu, rời khỏi trấn nhỏ quỷ dị này. Nhưng lỡ không chạy thoát thì sao?

Sự tồn tại của ‘quỷ thần’ chỉ là một manh mối để bọn họ rời khỏi trấn, nhưng cụ thể có thể rời khỏi hay không thì vẫn là một ẩn số.

Lợi dụng đặc tính ‘không tồn tại’, Từ Tử Nham và Từ Tử Dung đi dạo một vòng quanh trấn. Tin tức thu thập có hạn, dân chúng sinh hoạt thoạt nhìn rất bình thường, mọi người chủ yếu nói về việc nhà, thỉnh thoảng có nhắc tới ba ngày sau cử hành Quỷ Thần Tế, ‘người lạ’ xuất hiện trên trấn.

Từ Tử Nham biết, người lạ có thể chính là Thiên Nhạc từng nói chuyện với dân trấn. Từ những lời bàn tán, không khó nhận ra Thiên Nhạc ngụy trang để lại ấn tượng vô cùng tốt cho người dân trong trấn.

Từ Tử Nham nghe một hồi thì ngạc nhiên phát hiện, có lẽ Thiên Nhạc ngụy trang quá tốt, có một số đại thẩm khá nhiệt tình bắt đầu giới thiệu cô nương trong trấn cho hắn.

Từ Tử Nham vừa nghĩ tới Thiên Nhạc rầu rĩ từ chối ý tốt của mấy vị đại thẩm là anh không nhịn được cười, thế nhưng sau khi cười xong, anh lại cảm thấy kỳ lạ.

Từ Tử Nham chống cằm, cẩn thận suy nghĩ cảm xúc kỳ lạ này từ đâu mà có. Thật ra những chuyện tương tự cũng xảy ra ở hiện đại, rất nhiều thanh niên lớn tuổi – bất kể nam nữ – đều từng bị các bác gái chặn đường truy đuổi. Lúc xưa, nếu không phải anh đang ở Mỹ, cách xa cô dì chú thím trong nhà, có lẽ cũng không trốn thoát cửa ải này.

Chỉ là ——

Ánh mắt Từ Tử Nham nặng trĩu, suy nghĩ cũng dần rõ ràng.

Ở hiện đại, bác trai, bác gái nhiệt tình là chuyện rất bình thường, ở cổ đại cũng có thể có người có tính cách này. Sự tồn tại của họ rất bình thường, nhưng vấn đề là —— Thiên Nhạc xuất hiện trong trấn mới mấy ngày ngắn ngủi, cho dù mấy đại thúc, đại thẩm nhiệt tình mai mối, nhưng không rõ bối cảnh nhà trai, bọn họ sẽ hành động nhanh như vậy sao?

Hơn nữa bọn họ cũng không biết mục đích Thiên Nhạc đến đây, cũng không biết khi nào hắn đi. Nhưng lúc bọn họ nói chuyệm phiếm, giọng điệu chắc nịch, khẳng định Thiên Nhạc tuyệt đối không thể rời khỏi nơi đây.

Vì sao bọn họ tự tin như thế? Là vì —— bọn họ biết tin tức mà chúng ta không biết sao?

Từ Tử Nham suy nghĩ một hồi, không có cách gỡ nút thắt cho câu đố này, không thể làm gì khác hơn là tạm thời đặt nó sang một bên.

Anh dạo một vòng khu dân cư, nghe được mấy câu chuyện đều na ná nhau. Điểm đặc biệt duy nhất là ở đây cũng có người nói có công nhân khuân vác ‘mới tới’ bến sông.

Từ Tử Nham lấy làm lạ, từ miệng tiểu nhị xương khô, không khó nhận ra thỉnh thoảng có lái buôn tới trấn giao dịch. Nói cách khác, ở đây có rất nhiều người lạ xuất hiện, nhưng nghe thái độ của dân trấn, anh lại cảm nhận được hai thái độ hoàn toàn khác nhau.

Đối với Thiên Nhạc, bọn họ nhiệt tình phóng khoáng, thậm chí dù không biết lai lịch đối phương cũng sẽ làm mai cho hắn, mà những công nhân mới tới lại bị bọn họ phỉ nhổ khinh khi. Cho dù bọn họ không nói rõ nhưng nghe đối thoại, giọng điệu chán ghét của người dân rất rõ ràng, không thể che giấu.

Thật thú vị…

Từ Tử Nham rũ mắt, che khuất âm u trong mắt. Cùng lúc xuất hiện hai nhóm người, nhóm đầu là công tử giàu có, nhóm sau là khuân vác, cho nên bị đối xử khác biệt như vậy sao?

Chuyện này vô lý! Cực kỳ vô lý!

Nếu ngày hôm qua ở nhà trọ, anh gặp đám Nham Thạch Quái oán hận đám công nhân thì còn hiểu được, dù sao công việc bị cướp, ai mà vui nổi. Nhưng bây giờ anh nghe được mấy lời nói xấu công nhân mới tới từ miệng thôn dân, thậm chí còn có một vài nông dân có chút của cải. Chuyện này thật sự rất vô lý.

Trừ phi —— những người đó xuất hiện phá hủy lợi ích chung của những người này!

“Có thể, chúng ta cũng đi xem công nhân mới tới đi.” Từ Tử Nham lẩm bẩm.

Ánh mắt Từ Tử Dung chợt lóe, đầu ngón tay bắn ra một tia hồng quang về phía bức tường cách đó không xa, quát lên: “Ai!”

Từ Tử Nham hoảng hốt, vội nhìn về góc tường nhưng chỉ nghe tiếng bước chân bỏ đi.

“Ở đây còn có người có thể thấy chúng ta?” Từ Tử Nham kinh ngạc hỏi.

Ánh mắt nguy hiểm của Từ Tử Dung híp lại, lạnh giọng nói: “Có lẽ vậy, nếu không người này sẽ không chạy trốn.”

Từ Tử Nham gật đầu, lập tức lấy lại tinh thần, cổ quái nhìn Từ Tử Dung: “Đệ khôi phục tu vi rồi hả?” Từ sau khi vào trấn nhỏ, bọn họ đã biến thành người thường, vậy hồng quang lúc nãy ở đâu ra?

Từ Tử Dung lắc đầu, đi tới góc tường nhặt lại một con dao găm đỏ sẫm: “Mười tám thanh Tử Mẫu Liên Hoàn Chủy lấy từ chỗ Bút Lông, ta dùng nó như phi đao.”

Từ Tử Nham vừa nhìn đã bật cười. Bởi vì thân thể nên hiện tại anh không thể điều khiển pháp bảo uy lực cường đại, nhưng anh lại quên bản thân chất liệu pháp bảo đã vô cùng kinh người, cho dù phóng ra như vũ khí thông thường cũng sẽ tạo thành sát thương cực lớn.

Anh lục lọi túi càn khôn, vẻ mặt ủ rũ. Anh đã quen nhét mọi thứ vào Phương Cách, bây giờ Phương Cách không mở được, trong túi càn khôn chỉ còn lại vài bình Tích Cốc Đan trước đây nhét vào và mấy viên linh thạch vụn…

“Không sao, ta vẫn còn.” Thấy vẻ mặt ca ca đau khổ, Từ Tử Dung không nhịn được cười khẽ, mượn cơ hội đưa vũ khí mà hôn một cái lên má ca ca.

Từ Tử Nham trợn mắt nhìn tiểu tử thối thừa cơ ăn vụng, sau đó nhìn trường cung trong tay mà thầm thở dài.

Được rồi, tuy không phải là Ám Kim Trường Cung anh thường dùng nhưng tốt xấu gì cũng là vũ khí tiện tay. Có cái trường cung này, ít nhất anh có chút năng lực tự vệ.

Hai người dạo khu dân cư thêm một chút, phát hiện không có tin tức gì mới chạy tới bến sông.

Bến sông cũng không phồn hoa, nhìn thuyền nhỏ vận chuyển tới lui, dường như chỉ là trái cây, rau tươi. Hàng hóa không tính là nhiều, bởi vậy hai nhóm công nhân khuân vác cũng cạnh tranh vô cùng khốc liệt.

Lúc hai người đến nơi đó, đúng lúc gặp phải cảnh đôi bên vì tranh giành dỡ hàng cho thuyền gạo mà trừng mắt nhìn nhau. Đám Nham Thạch Quái Từ Tử Nham gặp hôm qua đã biến thành mấy hán tử cường tráng, đang đứng trên bến nói lý với người đứng đầu bên phe kia.

Từ Tử Nham nhìn sang nhóm người mới tới, ngoài dự liệu của anh, đám người này thoạt nhìn không giống công nhân khuân vác.

Bọn họ có tổng cộng bốn người, có già có trẻ, thậm chí còn có một nữ tử mảnh mai.

Từ Tử Nham đứng rất gần bọn họ, bởi vậy có thể nhìn rõ nữ tử kia mặt mày trắng trẻo, thanh tú duyên dáng, ngón tay thon dài đáng yêu, không có vết chai. Bất luận nhìn từ góc độ nào, đây cũng là một vị tiểu thư yểu điệu.

Nhưng khiến kẻ khác kinh ngạc là vị nữ tử xinh đẹp này mở miệng rất thô tục, động tác không dịu dàng như nữ tử, trái lại so với nữ hán tử thời hiện đại thì còn nữ hán tử hơn —— ặc, có lẽ nên nói là nhìn từ góc độ của Từ Tử Nham, quả thật giống một linh hồn đại hán thô kệch chiếm lấy thân thể xinh đẹp!

“Có phát hiện gì không?” Từ Tử Nham hỏi Từ Tử Dung.

Từ Tử Dung nhíu mày: “Mấy người này thoạt nhìn đều là loại sống sung sướng an nhàn, thấy thế nào cũng không giống người khuân vác. Hơn nữa nữ tử kia càng kỳ lạ, rõ ràng phong thái, dung mạo đều là nữ nhân nhưng y phục và hành động, cử chỉ nào giống nữ tử!”

“Đoạt xá?” Từ Tử Nham nghi ngờ hỏi.

Từ Tử Dung lắc đầu: “Không giống.” Y cẩn thận nhìn nữ tử kia, ánh mắt liếc lên liếc xuống. Sau một lúc lâu, y mới mù mờ quay lại nói: “Ca ca có phát hiện ra không, thỉnh thoảng động tác bọn họ sẽ trở nên cứng đờ. Ca ca xem…” Y chỉ tay phải của nữ tử kia.

Từ Tử Nham nhìn theo, đúng lúc nhìn thấy đầu ngón tay nữ nhân kia hơi co quắp, sau đó vuốt mặt một cái, tùy tiện quẹt mồ hôi lên quần.

Nếu nàng thật sự là người khuân vác, đây sẽ là hành động vô cùng bình thường. Nhưng phối hợp với thân thể của một cô nương xinh đẹp tuyệt trần, động tác này cực kỳ khó coi.

“Dường như nàng ta muốn giãy giụa…” Từ Tử Dung lại quan sát thêm một lúc, đưa ra kết luận. “Bọn họ cho ta cảm giác như một đống con rối giật dây, hành vi, cử chỉ đều bị ngoại lực khống chế. Nhưng ý thức của họ cũng không biến mất, thỉnh thoảng có thể tạo chút phản ứng, biểu hiện chính là khi hành động không phù hợp với tính cách, bọn họ sẽ lưỡng lự một lúc.”

“Ca ca xem…” Từ Tử Dung chỉ động tác ngập ngừng của mấy người kia cho Từ Tử Nham xem. Từ Tử Nham quan sát một hồi liền xác nhận suy luận của Từ Tử Dung là đúng.

Thân phận ban đầu của bốn người này chắc chắn không phải phu khuân vác, mà là gia đình phú quý tu dưỡng cực tốt —— hoặc là tu sĩ.

Không biết xảy ra chuyện gì mà bọn họ biến thành dạng này, đóng vai một đám phu khuân vác, thậm chí vì chút lợi cực nhỏ mà vung tay đánh nhau với người khác ở bến sông.

Có phải việc này liên quan đến việc họ bị dân trong trấn ghét bỏ?

5 6 votes
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments