Dạy “hư” em trai – Chương 407

Dạy “hư” em trai – Chương 407

Chương 407

Edit: Qiezi

“Cũng được.” Từ Tử Nham suy nghĩ một chút, đồng ý với đề nghị của Từ Tử Dung. Ban đầu bọn họ tham gia trận loạn đấu này, thứ nhất là ấm ức vì bị đánh lén, thứ hai là tu sĩ có thể vào nơi này đều có thực lực bất phàm, kỹ năng chiến đấu của hai huynh đệ vẫn cần tôi luyện, vì vậy dùng mấy người này để luyện tập là vô cùng thích hợp.

Tuy rằng làm vậy rất phiêu lưu nhưng trong tay Từ Tử Nham còn có hai đại sát khí Tuyết Đoàn và Phấn Mao. Cho nên với tu vi hiện tại của hai người họ, Tuyết Đoàn và Phấn Mao hóa thành nguyên hình hoàn toàn có thể đạt tới tu vi của tu sĩ Hóa Thần Kỳ.

Mặc dù tuyệt chiêu này ba ngày mới có thể dùng một lần, nhưng chỉ cần có Tuyết Đoàn và Phấn Mao ở đây sẽ tương đương với hai tu sĩ Hóa Thần làm hộ vệ cho hai người. Nếu tình huống nguy cấp, khó tránh khỏi bị thương nhưng chắc chắn không nguy hiểm đến tính mạng.

Cứ như vậy, hai huynh đệ siêu vô sỉ bắt đầu dùng những tu sĩ này luyện tập. Đương nhiên, bọn họ sẽ không chủ động phát động công kích, nhưng nếu đối phương tham lam bảo vật trên tay bọn họ mà đánh lén, vậy thì đừng trách bọn họ phát động phản công…

Đánh nhau liên tục gần 10 ngày, kỹ năng chiến đấu của Từ Tử Nham và Từ Tử Dung tăng lên rất nhiều.

Thậm chí trong trận chiến, Từ Tử Nham còn kích hoạt được một thiên phú của Tiểu Bát. Dưới tình huống không sử dụng mô phỏng tám lần, Tiểu Bát có thể tàng hình mũi tên Từ Tử Nham bắn ra, đây tuyệt đối là đại sát khí đánh lén tầm xa hiệu quả nhất!

Trong tay cầm bản đồ, hai người nhanh chóng tìm được một nơi rất kín đáo gần đây.

Trải qua gần hai tháng thăm dò, hiện tại những tu sĩ còn ở lại Trung Tâm Thành đều biết đại khái bố cục Trung Tâm Thành, cho dù không có bản đồ nhưng vẫn có thể xác định được khu vực an toàn.

Nơi Từ Tử Nham ẩn thân là hậu viện của một tòa dinh thự, mà tòa dinh thự này lại tọa lạc trong góc phố tĩnh lặng, là nơi hay bị người khác ngó lơ.

Nấp trong phòng khách hai ngày, Từ Tử Nham nghe ngóng được có hơn ba trận chiến đã xảy ra, số lượng người đánh nhau mỗi trận đều trên mười người. Điều này khiến anh cảm thấy thật may mắn, may là bọn họ sớm trốn, bằng không gặp đội ngũ đông như vậy, cho dù hai người bọn họ có thể thoát được một mạng thì chắc chắn cũng phải lột một lớp da.

Từ Tử Nham vẫn cảm thấy, cho dù trên đầu anh thật sự có hào quang nam chính thì cũng không nên chung thủy đi tìm cái chết, Bạch Hoa chính là một ví dụ đau thương.

Các ngươi không thấy Bạch Hoa vốn có thể hưởng thụ cuộc sống yên bình ở Thiên Vũ Tông, bây giờ lại không biết lưu lạc nơi đâu sao… Đây là tấm gương tiêu biểu không tìm chết thì sẽ không chết.

Từ Tử Nham vẫn không hiểu Bạch Hoa nghĩ gì trong đầu, nghiêm túc tu chân, nghiêm túc yêu đương không tốt sao? Tại sao lại tham như vậy, muốn chiếm hết mọi thứ tốt về mình?

Anh bất đắc dĩ nhún vai, thôi được rồi, người với người luôn khác nhau, nam chính không có dã tâm, không có lý tưởng như anh, có lẽ Thiên Đạo cũng nhìn không vừa mắt.

(Thiên Đạo: Không sao, ta quen rồi…)

“Ca ca đang nghĩ gì vậy?” Sau khi kiểm kê xong thu hoạch ở Trung Tâm Thành, Từ Tử Dung quay đầu lại thì phát hiện ca ca nhìn mặt đất đến ngơ ngẩn.

“Hả? Không có gì, ta đang nghĩ tới Bạch Hoa.” Từ Tử Nham tùy ý nói.

Từ Tử Dung nhướng mày, như rắn quấn lấy anh, hai tay từ phía sau vòng tới, ôm ca ca vào lòng: “Ca ca nghĩ tới tên tiện nhân kia làm gì? Rảnh quá thì nghĩ tới ta đi, được không?”

Từ Tử Nham đen mặt, hai người một ngày đêm mười hai canh giờ, hầu như mỗi một phút, mỗi một giây đều dính lấy nhau, ngày nào cũng gặp thì có gì mà nhớ??

Từ Tử Dung vừa nhìn thấy vẻ mặt ca ca là nhận ra anh đang nghĩ gì, không nén được tiếng cười khẽ, dụi dụi lên gáy anh vô cùng thân mật, hơi nóng phả ra kích thích Từ Tử Nham giật mình, trong lòng la lên không ổn, vừa định đứng dậy thì bị Từ Tử Dung xoay người, đặt anh dưới thân…

Từ Tử Nham: …..

“Ca ca… Chúng ta làm đi.” Từ Tử Dung nhướng khóe mắt hơi ửng đỏ, đôi mắt lấp lánh, dục vọng bên trong dường như muốn phóng ra ngoài.

Từ Tử Nham ngượng ngùng giật giật cơ thể: “Không thích hợp đâu… Ở đây… Không an toàn.”

Từ Tử Dung hơi nhếch môi, ngậm tai ca ca: “Ca ca yên tâm đi, từ cửa tiểu viện đến gian phòng này, ta đã đặt tổng cộng chín chín tám mươi mốt trận bàn, trong đó hơn phân nửa đều được luyện chế trong Trung Tâm Thành. Cho dù là tu sĩ Hóa Thần muốn đột phá vào đây, ít nhất cũng mất ba ngày.”

Từ Tử Nham xấu hổ, chẳng lẽ y chỉ để ý đến chuyện này thôi sao!

“Ca ca… Chúng ta làm đi, ta muốn…” Cánh môi hồng hồng của Từ Tử Dung cọ cọ lên môi anh, âm thanh trầm thấp, khàn khàn làm anh ngứa ngáy trong lòng, dục vọng ngủ say bị đánh thức.

“Ha ha…” Cảm nhận hạ thân hai người đang dính lấy nhau xảy ra biến hóa nào đó, Từ Tử Dung bật cười.

“Cười cái gì!” Từ Tử Nham thẹn quá hóa giận, rõ ràng hai người đã bên nhau lâu như vậy, anh cũng đã nhìn quen gương mặt Từ Tử Dung. Nhưng dù ở lúc nào, nơi nào, chỉ cần Từ Tử Dung cố ý quyến rũ anh, anh sẽ vô thức bị sắc đẹp mê hoặc.

Gương mặt sắc sảo, đôi mắt quyến luyến, thân thể đầy hấp dẫn… Mỗi một bộ phận trên cơ thể Từ Tử Dung đều hoàn mỹ đến mức anh phải chấn động!

Thậm chí có đôi khi, lúc Từ Tử Nham chủ động cưỡi ngựa, hòa thành một thể với Từ Tử Dung, thấy gương mặt xinh đẹp bị tình dục nhuộm đỏ, anh lại có cảm giác thành tựu quỷ dị…

_(:3″ ∠)_

“Ca ca lại mất tập trung…” Bên tai truyền đến âm thanh hơi bất mãn của Từ Tử Dung, Từ Tử Nham giật mình: Nguy rồi!

Anh ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy đôi ngươi của Từ Tử Dung bị phủ một lớp huyết sắc, rõ ràng đã tiến vào trạng thái Huyết Hải Tâm Kinh phản phệ.

Từ Tử Nham: ….. Đậu má! Thậm chí lúc này ta vẫn cảm thấy cặp mắt đỏ kia rất đẹp! Mẹ kiếp, ta chắc chắn hết thuốc chữa rồi!

Hai tay ôm vai Từ Tử Dung, chủ động quấn hai chân quanh thắt lưng đối phương, Từ Tử Nham biết, muốn Từ Tử Dung thoát khỏi ‘trạng thái phản phệ’ thì anh phải càng thêm chủ động mới được.

“Ca ca…” Từ Tử Dung vùi mặt vào vai ca ca, ở góc độ không ai nhìn thấy, y mỉm cười sung sướng.

Y lặng lẽ tự tán thưởng bản thân, ban đầu không nói ca ca biết trạng thái phản phệ đã được giải trừ đúng là quyết định tuyệt vời, bằng không sao có thể hưởng thụ đãi ngộ như vậy?

Từ Tử Nham đỏ ửng cả mặt, chủ động nhét tiểu Từ Tử Dung vào cơ thể mình, chậm rãi đong đưa lên xuống, thân thể đã sớm quen hoan ái rất nhanh tìm được phương thức khiến bản thân khoái lạc.

Tiếng rên rỉ khàn khàn, tiếng thở dốc nặng nề đan xen khiến căn phòng khách nho nhỏ này không ngừng nóng lên, cho đến rất lâu sau, một tiếng rống giận vừa khàn vừa yếu ớt vang lên: “Đủ rồi đó!”

Cuối cùng tiếng động bên trong căn phòng cũng dần lắng xuống.

Một tiếng rên rỉ lười biếng vang lên, Từ Tử Dung thỏa mãn trèo xuống người ca ca. Y vuốt mái tóc dài hơi rối, trong lúc vô tình phát hiện có một lọn tóc rối dính vào tóc ca ca.

Nhẹ nhàng nâng lọn tóc rối, ánh mắt Từ Tử Dung chợt lóe, ngón tay khẽ vung lên, lọn tóc rối liền bị y cắt xuống.

Sau khi cất lọn tóc ấy đi, y mới lấy khăn, chu đáo lau người sạch sẽ cho ca ca.

“Khốn kiếp…” Từ Tử Nham nằm ngay đơ trên giường, toàn thân bủn rủn ngay cả đầu ngón tay cũng không cử động được, mặc cho đối phương sờ soạng thân thể khắp một lượt, anh cũng chỉ có thể mấp máy môi mắng một câu.

Từ Tử Dung khẽ cười, lần thứ hai đè lên người ca ca.

Từ Tử Nham sợ hãi: “Này này, thêm lần nữa sẽ chết đó!”

“Sao có thể chứ?” Từ Tử Dung nhẹ nhàng cọ cọ cánh môi ca ca: “Là dục tiên dục tử mới đúng.”

Trán Từ Tử Nham nổi đầy gân xanh, anh vung tay tính tát một cái nhưng lại bị một đôi tay mịn màng khác giữ chặt.

“Ca ca thật quá đáng, vừa mới sung sướng xong liền trở mặt vô tình… Hmm… Nếu nói theo thời đại của ca ca thì hẳn là —— rút chim vô tình?” Từ Tử Dung hôn mu bàn tay ca ca, ậm ờ nói.

Từ Tử Nham: ….. Đạ mú! Vì sao song tu có thể chia sẻ ký ức! Sớm biết như thế thì ban đầu anh không nên nghiên cứu nhiều phim gay như vậy, đệch mợ bị Từ Tử Dung học hết rồi!

“Ha ha…”  Cảm nhận được lồng ngực sau lưng hơi rung rung, cả mặt Từ Tử Nham đều đỏ bừng.

Rút chim vô tình… Thứ chết tiệt này chẳng phải để hình dung công sao? Vì sao khi dùng từ này lên người anh – vốn là bên bị đè – lại thấy xấu hổ như vậy!!

“Ca ca…” Từ Tử Dung gọi anh đầy ngọt ngào, lần thứ hai hạ thân hưng phấn, mập mờ cọ xát giữa hai cánh mông.

Từ Tử Nham cứng đờ, cho dù là tu sĩ cũng không tinh lực dồi dào thế chứ? Lẽ nào về phương diện này, đệ đệ ta thiên phú dị bẩm?

Nhiệt độ trong phòng khách lần thứ hai dâng cao, thân thể vừa được lau sạch sẽ lại một lần nữa bị chất lỏng màu trắng nhồi đầy, rất lâu sau đó, căn phòng mới trở lại yên tĩnh.

Sáng sớm hôm sau, Từ Tử Nham bình tĩnh bước ra ngoài, Từ Tử Dung thỏa mãn theo sau anh, vẻ mặt hạnh phúc không nói nên lời.

Từ Tử Nham vừa nhìn thấy gương mặt no say thỏa thích kia là khó chịu xoay mặt đi. Tuy rằng gương mặt hạnh phúc chói lóa của Từ Tử Dung khiến anh hầu như không mở mắt nổi, nhưng lần nào nhìn thấy cũng muốn đánh một trận, phải làm sao đây?

Từ Tử Nham nuốt cục tức vào lòng, xin thề sau này sẽ không để mặc tiểu hỗn đản này muốn làm gì thì làm! Ừ… Ít nhất là trong vòng ba tháng!

“Ca ca… Cảm nhận được không?” Từ Tử Dung từ phía sau ôm anh.

Nhưng lúc này Từ Tử Nham không đánh bay y, bởi vì anh cũng cảm thấy có một dao động từ yếu đến mạnh trải rộng không gian. Xem ra thế giới toái lục đã đến lúc đóng cửa, bí cảnh sẽ đẩy toàn bộ những người không thuộc về nơi này ra ngoài.

Cơ thể lắc lư một trận, hình ảnh hai người ôm nhau thật chặt xuất hiện trong đại dương mênh mông.

Từ Tử Nham mở mắt nhìn, xung quanh không có các tu sĩ khác, có lẽ bí cảnh đã ngẫu nhiên truyền tống bọn họ ra ngoài.

Sau khi xác định vị trí, Từ Tử Nham kinh ngạc phát hiện nơi gần bọn họ nhất lại là tòa thành thuộc cai quản của Hải Xà tộc.

Từ Tử Nham: …..

5 5 votes
Article Rating
guest
1 Comment
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Anh Nguyen
Anh Nguyen
12 ngày trước

Có phúc lợi a. (。’▽’。)♡