Dạy “hư” em trai – Chương 408

Dạy “hư” em trai – Chương 408

Chương 408

Edit: Qiezi

Từ Tử Dung cũng thấy kết quả này, đuôi mày khẽ nhếch. Hai người nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt rồi lập tức thả Xuyên Vân Toa.

Khởi động Xuyên Vân Toa với công suất lớn nhất, có thể nói lúc này hai người chật vật chạy trốn. Thật sự thì không trốn không được, ấn ký của thiếu chủ Hải Xà tộc để lại trên người bọn họ, đối với Hải Xà tộc mà nói là một tác động cực lớn. Nếu hai người ở xa, Hải Xà tộc không thể cảm nhận được gì thì không sao.

Nhưng nếu Từ Tử Nham và Từ Tử Dung đi dạo ở gần thành thị người ta, đây chính là một loại khiêu khích trắng trợn! —— Cho dù chỉ là vô tình.

Quả nhiên, sau khi Xuyên Vân Toa rời đi không bao lâu, đã có một nhóm lớn tu sĩ Hải Xà tộc từ đáy biển dâng lên. Bọn họ hung dữ cầm vũ khí, nhao nhao muốn giết cái tên có ấn ký, nhưng tiếc là hai huynh đệ hành động quá nhanh, lúc đám người kia đến đây chỉ có thể mơ hồ thấy phương hướng Xuyên Vân Toa chạy trốn, thế nhưng lại không xác định được hướng cụ thể.

“Hừ! Xem như bọn chúng trốn nhanh.” Một tu sĩ trung niên dẫn đầu nhắm chặt hai mắt, nói đầy âm trầm.

Một gã tu sĩ khác đứng bên cạnh, người gầy như sào tre nhìn tu sĩ trung niên đang nhắm mắt đầy ẩn ý, cười khặc khặc: “Ha ha… Cho dù chạy không nhanh thì sao? Tình huống hiện tại không phải ngươi không biết, chẳng lẽ ngươi dám cả gan đối đầu với cả Hải tộc Đông Hải?”

“Ngươi!” Trên mặt tu sĩ trung niên lóe lên tia giận dữ, tức tối dẫn các tu sĩ quay về thành dưới đáy biển.

Tu sĩ gầy như sào tre cười lạnh, nhìn phương hướng Xuyên Vân Toa biến mất ở xa xa, lập tức xoay người trở về.

Lái Xuyên Vân Toa một tuần, hai người mới tới một tòa thành nhân loại. Sau khi nộp linh thạch ở cửa thành, hai người vội vã đi vào thành, muốn dùng truyền tống trận mau chóng quay về Lưu Quang Tông.

Người trên phố rất thưa thớt, ai cũng hấp tấp.

Từ Tử Nham và Từ Tử Dung đi về phía truyền tống trận, thấy thái độ khác thường của mọi người xung quanh, cảm thấy rất nghi ngờ.

Mặc dù bọn họ không tới thành thị này nhưng cũng biết Lâm Hải Thành đều là nơi tập trung giao thương, bình thường có không biết bao nhiêu thương nhân lui tới, tuyệt đối không phải dáng vẻ hiu quạnh như hiện tại.

Nếu không phải trên phố thỉnh thoảng có người đi đường xuất hiện thì quả thật sắp trở thành quỷ thành ở Trung Tâm Thành rồi.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Từ Tử Nham không hiểu nổi.

Từ Tử Dung nhìn xung quanh một lượt: “Tìm người hỏi thử đi.” Nói xong, y lập tức ngăn cản một tu sĩ trẻ tuổi đang rất lo lắng.

“Vị đạo hữu này.” Từ Tử Dung khẽ mỉm cười.

Tên tu sĩ cúi đầu bước đi, dáng vẻ rất nóng nảy bồn chồn, thấy có người cản đường thì càng thêm mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên, mà lúc thấy được gương mặt của Từ Tử Dung thì chợt ngây ngẩn.

Từ Tử Dung nhoẻn miệng cười, y chưa kịp mở miệng, tu sĩ đối diện đột nhiên đỏ mặt, lắp ba lắp bắp nói không nên lời, sau đó xấu hổ chạy mất dạng…

Từ Tử Dung đang nhoẻn miệng cười: …..

Từ Tử Nham xoay mặt đi, hai vai không ngừng run rẩy. Anh xin thề, anh thật sự không cười lộ liễu, chỉ là… Không nhịn cười nổi!!!

“Ca ca… Buồn cười lắm hả…” Âm thanh u ám vang lên bên tai Từ Tử Nham.

“Không có!” Từ Tử Nham lập tức quay lại, nghiêm túc trả lời.

Từ Tử Dung nhìn anh đầy u oán, Từ Tử Nham sợ mình bị sắc đẹp mê hoặc nên vội vã túm lấy một người đi đường, trực tiếp phóng ra uy áp Nguyên Anh Kỳ, lập tức khiến người nọ sợ tè ra quần…

“Tiền bối tha mạng!! Tại hạ trên có mẹ già 80 tuổi, dưới có con nhỏ kêu khóc đòi ăn, xin tiền bối thủ hạ lưu tình tha cho tại hạ một mạng! Tại hạ nhất định kết cỏ ngậm vành báo đáp ân tình của tiền bối!”

Từ Tử Nham lạnh tanh nhìn tu sĩ đang quỳ rạp dưới đất, nước mắt nước mũi khóc lóc cầu xin, im lặng một lúc lâu, nói không nên lời.

Từ Tử Dung nhìn ca ca lúng túng, khẽ dời mắt…

Từ Tử Nham: (╯‵□′)╯︵┻━┻, đừng tưởng rằng ngươi nghiêng đầu qua chỗ khác là ta không biết ngươi đang cười trộm!

Hai người im lặng, tu sĩ quỳ rạp dưới đất càng sợ hơn, liên tục sám hối, từ lúc còn bé nhìn lén tiểu sư muội tắm cho đến hôm trước bán pháp bảo giả, tất cả đều kể hết cho hai người nghe.

Từ Tử Nham, Từ Tử Dung: …..

Từ Tử Nham đau đầu xoa thái dương: “Được rồi, ngươi đứng dậy đi, ta không muốn lấy mạng ngươi.”

“Thật à?” Tu sĩ vội ngẩng đầu, nhìn Từ Tử Nham và Từ Tử Dung một lúc rồi hỏi: “Hình như ta chưa từng bán đồ cho tiền bối thì phải?”

Từ Tử Nham im lặng, hóa ra tên này tưởng người bị gạt tìm tới cửa nên mới giả vờ đáng thương như thế.

Từ Tử Dung liếc hắn, tu sĩ kia chảy mồ hôi ròng ròng: “Tất nhiên không có! Hai vị tiền bối xuất sắc như thế, nếu tại hạ từng gặp hai vị tiền bối, nhất định sẽ ấn tượng sâu sắc! Tuyệt đối không quên!”

“Trí nhớ của ngươi đúng là không tệ.” Từ Tử Dung lạnh lùng nói.

Tu sĩ kia không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn Từ Tử Nham. Theo bản năng xu cát tị hung* của hắn, tu sĩ xinh đẹp này nhất định là một đại ma vương, ngàn vạn lần đừng đắc tội với người này, bằng không chết cũng không biết… Khụ khụ, ngươi nhất định sẽ biết mình chết như thế nào, hơn nữa cái chết còn vô cùng thê thảm.

(Xu cát tị hung: hướng về may mắn, tránh xa xui xẻo)

Mặc dù tu sĩ biết hai người không phải chủ nợ của mình nhưng cũng không dám đứng dậy. Đây chính là hai tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, với tu vi ngưng mạch kỳ của hắn, trong mắt đối phương có lẽ chỉ là con kiến hôi.

Người ta đương nhiên sẽ không tùy tiện giết kiến hôi, nhưng nếu kiến hôi chọc người ta mất hứng, có lẽ người ta cũng sẽ để bụng đạp cho một cái.

Bây giờ hắn chính là kiến hôi, bởi vậy đã sớm quyết định, ngoại trừ bán thân thì nhất định phải thỏa mãn bất cứ yêu cầu nào của hai vị tiền bối ——

Vì vậy ——

“Hai vị tiền bối muốn hỏi vì sao thành thị này tiêu điều à?” Trương Vũ giật giật mí mắt, lặp lại lời của đối phương.

“Không sai, có vấn đề gì không?” Từ Tử Dung lạnh lùng lườm một cái, Trương Vũ lập tức rùng mình: “Không có vấn đề! Đương nhiên không có vấn đề!”

Hắn không nhịn được oán thầm: Còn tưởng chuyện gì gấp gáp, suýt chút nữa bị hai người này hù chết.

Lúc này, bọn họ đang ngồi trong một căn phòng trang nhã trong trà lâu, Từ Tử Nham và Trương Vũ ngồi đối diện nhau, mà Từ Tử Dung lại ngồi bên cạnh cửa sổ, chống cằm như đang nhìn cảnh sắc bên ngoài.

“Chẳng lẽ hai vị không biết tình hình chiến trận gần đây?” Trương Vũ suy nghĩ, quyết định hỏi đối phương có biết đại chiến Nhân Ma không. Nếu không biết, hắn sẽ nói tường tận, nếu biết, hắn chỉ cần giới thiệu tình hình chiến đấu gần đây.

“Tình hình chiến trận gần đây?” Từ Tử Nham nhíu mày: “Chúng ta bế quan tu luyện ba tháng, đối với tình hình gần đây không rõ cho lắm.” Nói xong, anh lấy ra một khối linh thạch thượng phẩm đập lên bàn.

Trương Vũ trợn mắt, hô hấp trở nên nặng nề. Hắn nhìn chằm chằm khối linh thạch kia, ngoài miệng lại nói: “Tiền bối quá khách sáo, chỉ có chút tin tức sao có thể khiến tiền bối tốn kém…”

Bộp!

Lại thêm một khối linh thạch.

Đồng tử của Trương Vũ đã hoàn toàn dựng thẳng.

Từ Tử Nham mỉm cười: “Chỉ cần tin tức của ngươi đáng tin cậy, những thứ này đều là của ngươi.”

“Vậy tại hạ không khách sáo.” Trương Vũ vừa nói xong liền dùng tốc độ ánh sáng nhét linh thạch vào túi càn khôn.

Cho đến khi hai khối linh thạch rơi vào túi, Trương Vũ mới thở phào, mỉm cười lấy lòng: “Chẳng hay hai vị tiền bối muốn biết cái gì? Tại hạ đảm bảo biết gì nói nấy, tuyệt không giấu diếm.”

“Vậy nói tình hình chiến đấu Nhân Ma gần đây đi.” Từ Tử Nham gõ bàn.

Trương Vũ lập tức thuật lại tình hình chiến đấu gần đây, không để sót chuyện gì.

Từ miệng hắn, Từ Tử Nham biết được trong ba tháng nay đã xảy ra chuyện.

Cục diện giằng co giữa Nhân Ma ban đầu đã sớm không còn tồn tại từ lúc hai người đi được nửa tháng.

Nói cách khác, sau khi bọn họ vào thế giới toái lục được nửa tháng, thế trận vốn giằng co lại một lần nữa bùng phát kịch liệt.

Nguyên nhân gây ra thế trận mới này là do một thế lực thứ ba chen chân!

Hơn nữa, thế lực thứ ba này lại là người quen của Từ Tử Nham, chính là bộ tộc Hấp Huyết Trùng từng ẩn mình!

Sau khi trùng mẫu hấp thu Nham Tiết của Địa Nham Long Trùng, dòng nhánh Hấp Huyết Trùng đặc biệt đã xảy ra tiến hóa bất thường. Cũng không biết ai cố ý dẫn dắt trùng mẫu mà lại khiến nó sinh sôi nẩy nở ra nhiều loại binh chủng có thể phối hợp với nhau.

Phi Trùng Sáu Cánh, Cự Nhãn Trùng, những thứ này đều là trùng tộc mới Từ Tử Nham đã từng thấy qua. Mà sau khi chúng nó lẩn trốn, con trùng mẫu này lại sinh ra một loại trùng tương tự con nhện.

Loại trùng này có thể ký sinh sau lưng tu sĩ, thông qua tám chân cắm vào cột sống và bắp thịt để khống chế thân thể tu sĩ.

Tu sĩ bị loại trùng nhện này khống chế, thật sự là sống không được chết cũng không yên. Lúc bọn họ còn sống phải mở to mắt nhìn cơ thể mình bị đám trùng khống chế, vung dao chém đầu chiến hữu. Mà cho dù bọn họ đã chết, những con trùng nhện này vẫn có thể thao túng thi thể của họ, chỉ là thân thể không thể hấp thu linh lực, những thi thể này không thể phóng pháp thuật, chỉ có thể làm lá chắn thịt.

Bởi vì thế lực mới Hấp Huyết Trùng chen chân khiến chiến tuyến Nhân tộc đã lui lại càng lui thêm, hiện tại Huyền Vũ Vực đã mất quyền khống chế 2/3 lãnh thổ vào tay Ma tộc. Nếu không nhờ đại trận hộ sơn của Lưu Quang Tông và Thiên Vũ Tông đủ cường đại, e rằng hai tông môn đại diện cho Huyền Vũ Vực cũng bị hủy diệt rồi.

Nếu hai tông môn này bị hủy, cả Huyền Vũ Vực sẽ mất lòng tin chống lại Ma tộc. Bởi vậy, hai tông môn này liên minh với những tông môn khác trong Huyền Vũ Vực, liều mạng đánh trả, bảo vệ hai tông môn đang bị Ma tộc bao vây.

Đáng tiếc, hiện tại tu sĩ nhân loại có thể kiên trì đến mức này cũng chỉ là vì thế lực thứ ba dường như có lục đục với Ma tộc. Đôi bên đều không tin tưởng lẫn nhau, cho nên không hẹn mà cùng trì hoãn tấn công, lúc này mới khiến Nhân tộc có chút thời gian dưỡng sức.

“Tình thế bây giờ đã nguy cấp như vậy à?” Từ Tử Nham nhíu mày, rất lo lắng cho an nguy của La Đại Cước.

4.8 19 votes
Article Rating
guest
1 Comment
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Anh Nguyen
Anh Nguyen
5 tháng trước

Chủ nhà cố lên O(≧▽≦)O