Ghi chép xuống núi của thần côn – 214

Ghi chép xuống núi của thần côn – 214

Chương 214: Diệp Đình Vân tiến giai

Edit: OnlyU

Giang Thiếu Bạch và Diệp Đình Vân đi đến căn hộ trên tầng cao nhất của hắn. Lúc trước là cậu cho hắn vay tiền mua được. Còn trẻ mà đã có nhà ở thủ đô, Giang Thiếu Bạch mua xong rất đắc ý, thầm nghĩ hắn là thanh niên trẻ tuổi có triển vọng.

Sau đó thân phận của Giang Thiếu Bạch được công bố, gia đình và bản thân đều tốt, tiền kiếm được càng lúc càng nhiều, đối với hắn hiện tại, việc mua biệt thự đã không còn là chuyện khó. Nhưng vì nhiều lý do mà Giang Thiếu Bạch toàn ở lại biệt thự của Lạc Văn Phong. Sau đó hắn nhận ra mua nhà riêng không có ích gì.

Có điều căn hộ này có ý nghĩa kỷ niệm đối với hắn, nên hắn vẫn rất thích.

Giang Thiếu Bạch đẩy ngã Diệp Đình Vân xuống giường, nhất thời nghĩ căn hộ này vẫn rất đáng giá, ít ra cực kỳ hữu dụng vào những lúc thế này.

Hắn kích động hôn lên môi cậu, môi cậu rất mềm, cảm giác hôn môi ngọt ngào như đang nếm mật vậy.

Diệp Đình Vân nghĩ Giang Thiếu Bạch rất giống một con chó hay quấn người, có lẽ còn là một chú chó rất đói bụng, cứ liên tục đòi ăn.

Hai người đều là thanh niên trẻ tràn đầy tinh lực, cơ thể lại rất hợp nhau, rất nhanh đã ôm nhau lăn trên giường.

Giang Thiếu Bạch ôm Diệp Đình Vân, cảm giác như máu trong người đang sôi lên, cơ thể như muốn nổ tung, lại có xúc động muốn hòa làm một với người bên dưới. Diệp Đình Vân cảm nhận rõ biến đổi của hắn, sau khi tiến giai địa cấp, nguyên khí trong người hắn dồi dào đến dị thường, khiến hắn có cảm giác sâu không lường được. Mà lực tay của hắn cực lớn, cậu cảm giác cổ tay bị siết bầm luôn, Diệp Đình Vân hơi tức giận cào hai phát lên lưng hắn. Nhưng da Giang Thiếu Bạch quá dày, cậu cào hai phát mà không để lại dấu vết.

Thấy hắn vẫn hùng hục gấp gáp như trước, Diệp Đình Vân đoán chừng cậu cào như vậy mà hắn chẳng có cảm giác gì.

Hai người nhanh chóng mê mệt, chỉ lo “chiến đấu”, linh khí trên người Diệp Đình Vân dao động kịch liệt. Mộc khí thông qua cơ thể Giang Thiếu Bạch chuyển hóa thành nguyên khí, sau đó lại được cậu hấp thu, cuối cùng nguyên khí dịu đi không ít.

Giang Thiếu Bạch ôm chặt Diệp Đình Vân, hắn hơi kích động. Cậu thầm nghĩ hắn giống một con trâu vậy, chẳng có chút kỹ thuật gì, mà có phải là lần đầu đâu, nhưng lần nào hắn cũng biểu hiện như trai tân vậy, không chút tiên bộ. Hắn lại rất khỏe, lần nào cũng lăn lộn mấy tiếng đồng hồ mà không hề biết mệt mỏi, cậu thường làm đến một nửa chợt có xúc động muốn đá hắn xuống giường.

Diệp Đình Vân bị hắn làm đến mất tập trung, có vẻ không khống chế được linh áp trong người.

Giang Thiếu Bạch đang hôn hôn lên cổ Diệp Đình Vân thì phát hiện không thích hợp, tóc của cậu chợt dài ra, trên đỉnh đầu còn nở hoa. Hắn tiếp tục hôn lên trán cậu, không thèm để ý đến những tiểu tiết nhỏ nhặt. Trong không khí tỏa ra mùi gì đó, hắn vừa ngửi thấy lập tức càng phấn chấn hơn.

Cách căn hộ của Giang Thiếu Bạch không xa, trên nóc một tòa nhà cao tầng có hai tu sĩ, một già một trẻ đang đứng đó.

“Sư phụ, dụng cụ có phản ứng, kiểm tra được linh khí dao động kịch liệt. Nhưng linh khí dao động đang từ từ giảm bớt, chẳng lẽ giống hoa quỳnh chỉ nở một đêm?”

“Một ít thực vật sẽ trưởng thành trong nháy mắt, linh khí thay đổi, mà qua thời gian, linh khí sẽ từ từ giảm đi. Linh khí dao động kịch liệt như vậy có lẽ là đồ tốt.”

Lưu Sướng nhìn dụng cụ thăm dò linh khí, vô cùng hưng phấn nói: “Sư phụ, chúng ta phải nhanh tìm được thứ này, chờ đến lúc nó tàn thì không kịp.”

Lưu Hạc Thành nhìn dụng cụ thăm dò trong tay Lưu Sướng, như có điều suy nghĩ: “Không vội, hẳn không phải là loại thực vật như thú hoa, e là linh vật thiên địa đang học cách che giấu linh khí, đối phương đang ở giai đoạn mò mẫm thử nghiệm, muốn hoàn toàn che giấu được linh khí trong người không dễ đâu.”

Lưu Sướng vô cùng khâm phục nhìn ông ta: “Sư phụ suy đoán chắc chắn chính xác, linh khí này lúc mạnh lúc yếu, đối phương chắc chắn chưa khống chế được hoàn toàn.”

Tâm trạng gã vô cùng kích động, nếu đối phương còn đang ở giai đoạn thử nghiệm thì đối với họ là cơ hội rất tốt. Chứ chờ đến lúc đối phương hoàn toàn nắm vững linh lực trong tay thì rất khó giải quyết.

Lưu Sướng híp mắt nghĩ, lần ngày đi ra khỏi tiểu bí cảnh là quyết định vô cùng sáng suốt. Tài nguyên ở thế giới bên ngoài tuy nghèo nàn nhưng vẫn có thứ tốt. Mấy ngày trước gã còn gặp một cô gái có thể chất thuần âm, nữ tử như vậy là bảo bối trong tiểu bí cảnh, hơn phân nửa đều bị mấy lão quái vật tu luyện thành công chiếm lấy. Nhưng lần này gã gặp một cô gái vô chủ.

Lưu Sướng bắt lấy cô gái thải bổ, được không ít chỗ tốt.

Điều khiến gã thất vọng chính là cô gái này không có tu luyện nên hiệu quả kém một chút. Nhớ lại tư vị của cô gái kia, Lưu Sướng nhịn không được liếm liếm môi. Gã thầm nghĩ thế giới bên ngoài thay đổi quá nhiều, gã còn nhìn thấy cái gì mà trình diễn thời trang bikini, mấy cô gái chỉ quấn hai mảnh vải đã đi ra, so sánh với mấy nữ tử trong tiểu bí cảnh, tất cả đều ăn mặc kín mít, ngay cả cánh tay cũng không thấy được.

***

Giang Thiếu Bạch đang khoanh chân ngồi dưới sàn nhà, hơi buồn bực nhìn Diệp Đình Vân. Đang lăn giường một nửa thì bị đạp xuống giường là một chuyện rất đáng ghét. Càng đáng ghét hơn là sau khi đạp hắn xuống giường, cậu bắt đầu tu luyện.

Giang Thiếu Bạch nhìn Diệp Đình Vân đắm chìm trong tu luyện, hơi buồn bực cắn răng. Hắn nhìn trạng thái của cậu cũng hiểu được cậu đang trong giai đoạn mấu chốt, thế nên hắn không dám quấy rầy.

Giang Thiếu Bạch gãi đầu, cảm giác cơ thể như bị treo trên không, không lên không xuống, mới làm có một lầm, hắn còn đưa “đủ” đâu đã bị đá xuống giường, bực bội quá mà.

Giang Thiếu Bạch thở dài, mặc quần áo vào rồi cẩn thận đề phòng xung quanh.

Linh khí trên người Diệp Đình Vân không ngừng tràn ra cuồn cuộn, hai chậu cỏ lan điếu trang trí trong nhà đang điên cuồng sinh trưởng, cành lá rũ xuống vốn dài không đến 60cm, thế mà chớp mắt dài ra đầy sàn. Hắn có cản giác căn phòng biến thành vườn cây luôn.

*Lục thảo trổ hay còn gọi cỏ mẫu tử, cỏ điếu lan (danh pháp khoa học: Chlorophytum comosum) là một loài thực vật lọc khí thuộc họ Măng tây (Asparagaceae Juss.), có nguồn gốc từ châu Phi. Năm 1794 loài này được nhà tự nhiên học người Thụy Điển Carl Peter Thunberg mô tả lần đầu tiên với tên gọi Anthericum comosum. Lục thảo trổ được trồng làm cây trang trí sân vườn hoặc nội thất trong nhà với khả năng thích nghi mạnh mẽ. Nó chịu được điều kiện ít chăm sóc.

Giang Thiếu Bạch tiếc nuối, nếu hắn để hai cây gì đó đáng giá hơn trong phòng thì tốt rồi, cỏ lan điếu là đồ rẻ tiền, dù có dài cả ngàn mét thì vẫn là đồ rẻ tiền mà thôi.

Hắn nhìn cỏ lan điếu, nhàm chán nghĩ chúng sinh trưởng nhanh quá, dài thành như vậy có thể xin ghi vào kỷ lục Guinness là loại cỏ lan điếu dài nhất thế giới luọn.

Mùi hương hoa bỗng bay đến, Giang Thiếu Bạch nhăn mũi, hắt xì một cái. Hắn nghĩ mùi hương hoa này hơi kỳ quái, suy nghĩ một lúc mới giật mình nhận ra Diệp Đình Vân đang tẩy tủy.

Nhớ lại những lúc hắn tẩy kinh phạt tủy toàn là mùi thối, hắn hơi chột dạ sờ mũi, đúng là người với người không giống nhau. Hắn tiến giai thì thối hoắc, còn lúc Diệp Đình Vân tiến giai thì lại thơm ngát.

“Rầm! Loảng xoảng!” Tiếng kính thủy tinh vỡ vang lên.

Kẻ địch tấn công?

Giang Thiếu Bạch trầm mặt xông ra ngoài, thấy hai người lạ mặt xuất hiện ngoài ban công. Hắn làm nhà kính hoàn toàn khép kín ngoài ban công, hiện tại nhà kính vỡ một mảng, rõ ràng bị người ta đập vỡ.

Giang Thiếu Bạch nhìn đối phương, thầm nghĩ người tới không có ý tốt!

Lưu Hạc Thành thoáng nhìn vào trong phòng, hai mắt lóe sáng: “Thân thể mộc linh?!”

Lưu Sướng vừa nghe ông ta nói, ánh mắt trở nên điên cuồng. Cơ thể mộc linh là thể chất tu luyện trời sinh, trong tiểu bí cảnh, người có thể chất như vậy thường có hai kết cục, một là được các cao thủ nhận làm đồ đệ, thực lực sẽ tăng mạnh. Hai là bị coi thành linh dược cho vào nồi, là vật đại bổ.

Cơ thể mộc linh cực hiếm, Lưu Sướng không ngờ có thể gặp được người như vậy ở thế giới bên ngoài, so sánh với người có cơ thể mộc linh thì người có cơ thể thuần âm, tức sinh vào giờ âm tháng âm năm âm, không đáng để nhắc tới.

Lưu Sướng nghĩ thế giới bên ngoài ẩn chứa quá nhiều đồ tốt, tiểu bí cảnh có nhiều linh khí nhưng diện tích lại quá nhỏ hẹp.

Giang Thiếu Bạch nhạy bén nhìn thấu vẻ tham lam trong mắt hai kẻ lạ mặt, trong lòng nổi lửa giận.

Lưu Hạc Thành nhìn Giang Thiếu Bạch, cười nói: “Tiểu ca, bên trong là ai?”

Hắn lạnh lùng đáp: “Là ai không liên quan đến các người, các người sẽ phải chết ngay lập tức.”

Lưu Sướng giận tái mặt: “Ngươi thật to gan! Dám nói thế với sư phụ ta, luyện cổ võ vài ngày đã không biết mình là ai!”

Lưu Sướng đi ra thế giới bên ngoài, mấy ngày này đã gặp người luyện cổ võ. Dù tiểu bí cảnh xuống dốc nhưng hoàn cảnh tu luyện vẫn có chênh lệch rất lớn với thế giới bên ngoài, thế nên một mình Lưu Sướng có thể càn quét mấy “cao thủ” ở thế giới bên ngoài, phát hiện họ dù có tu tập cổ võ nhưng chỉ là hạng tôm tép.

Tuy gã không cảm ứng được cấp bậc của Giang Thiếu Bạch, nhưng nhìn hắn còn trẻ, đoán chừng thực lực không cao, thế nên gã không thèm để vào mắt.

Giang Thiếu Bạch đang tức giận trong lòng, thấy hai kẻ mới đến không phải là người tốt lành gì bèn không hề do dự ra tay. Hắn lấy Bạo Vũ Lê Hoa bắn về phía hai kẻ kia.

Ám khí này vốn thuộc về Vương Minh, Bạo Vũ Lê Hoa là ám khí chỉ dùng duy nhất một lần, sau một lần là không sử dụng được nữa. Nhưng Giang Thiếu Bạch có dị năng kim loại, lại tìm đến một chuyên gia kỹ thuật, nghiên cứu cấu tạo của Bạo Vũ Lê Hoa, nhanh chóng hiểu rõ huyền cơ trong đó. Dựa theo bản vẽ, Giang Thiếu Bạch dùng dị năng kim loại cải tạo nó lại như cũ, sau khi cải tạo, tốc độ bắn của Bạo Vũ Lê Hoa càng nhanh và mạnh hơn.

Lưu Sướng bị ám khí bắn trúng lập tức ngã xuống sàn, mà trên kim châm có tẩm độc, gã lại chỉ mới đến huyền cấp, rất nhanh bị chất độc lan ra toàn thân, thất khiếu chảy máu mà chết.

Lưu Hạc Thành lại có thực lực phi phàm, kim châm bắn về phía ông ta hoàn toàn bị đánh bay. Lúc Bạo Vũ Lê Hoa phát động sẽ tấn công bốn phương tám hướng, muốn né tránh không dễ. Giang Thiếu Bạch lập tức dùng đến dị năng, những kim châm bị đánh bay lập tức bay lên lơ lửng, sau đó bắn vào người Lưu Hạc Thành từ sau lưng.

Ông ta tránh thoát được tất cả kim châm nên hơi thả lỏng, không ngờ Giang Thiếu Bạch còn có thể điều khiến kim châm đổi hướng, sơ ý một chút lập tức mất mạng.

Giang Thiếu Bạch lạnh lùng nhìn Lưu Hạc Thành ngã xuống, phát hiện điểm tốt của dị năng kim loại, tựa hồ còn hữu dụng hơn dị năng sấm sét. Có thể dễ dàng đánh bại cao thủ địa cấp, đúng là ngoài dự kiến. Hắn suy tính một chút, cảm thấy chuyện này có liên quan đến đòn tấn công nghèo nàn của đối phương, uổng phí bản lĩnh.

Kế đó hắn tìm tòi trong ký ức của Lưu Sướng, quả nhiên gã này không phải người tốt, sau khi ra khỏi tiểu bí cảnh, gã đã làm hại mấy cô gái, có thể vì những chuyện này vừa xảy ra gần đây, Lưu Sướng lại có ấn tượng sâu sắc nên khi Giang Thiếu Bạch dò xét ký ức, đập vào mắt hắn là những hình ảnh khiến hắn muốn đau mắt luôn.

Hắn còn tìm được dụng cụ thăm dò linh khí trên người Lưu Sướng.

Lưu Sướng chẳng phải người tốt, đương nhiên sư phụ của gã cũng vậy, Giang Thiếu Bạch tìm thấy mấy lọ đan dược có phẩm chất rất tốt trong người Lưu Hạc Thành. Ông ta đã lên địa cấp, thế nên đan dược không tồi, so với đan dược hắn tịch thu được từ Liễu Cầm Cầm thì cao cấp hơn rất nhiều.

Hết chương 214

5 4 votes
Article Rating
guest
1 Comment
cũ nhất
mới nhất bình chọn nhiều nhất
Inline Feedbacks
View all comments
Ivyng29
3 ngày trước

Này thì dám tia người của a