Ghi chép xuống núi của thần côn – 235

Ghi chép xuống núi của thần côn – 235

Chương 235: Cuộc sống trong bộ lạc

Edit: OnlyU

Mấy thành viên đội săn thú đang đi trong rừng núi, người dẫn đầu cầm một cây rìu cao cỡ một người luôn. Lưỡi rìu lóe lên ánh sáng màu vàng, khiến người khác có cảm giác oai phong khí phách.

Tá La ra lệnh một tiếng, mọi người lập tức xông về phía dị thú. Cây rìu vàng vung lên, chém ra một lỗ lớn trên cổ con gấu hang động, uy lực kinh người khiến thành viên trong đội kinh hãi không thôi.

*Con gấu hang động là một loài gấu sống ở châu Âu trong thời Pleistocene và đã tuyệt chủng khoảng 24.000 năm trước trong thời cuối Glacial Maximum. Cả hai tên “hang động” và tên spelaeus khoa học là vì những hóa thạch của loài này đã tìm thấy chủ yếu trong các hang động, cho thấy rằng gấu hang động có thể đã dành nhiều thời gian hơn trong các hang động hơn so với gấu nâu, trong đó sử dụng các hang động chỉ để ngủ đông. Do đó, trong quá trình thời gian, toàn bộ lớp xương, gần như toàn bộ bộ xương được tìm thấy trong nhiều hang động.

Dưới sự hợp sức của các thành viên, con gấu hang động nhanh chóng bị giết. Cuộc đi săn kết thúc thắng lợi, mọi người hò reo hoan hô.

“Đội trưởng, ngươi càng ngày càng lợi hại.”

“Đúng vậy! Đội trưởng, mấy tên ở nhị đội khẳng định không hơn chúng ta.”

“Không nên xem thường bọn họ, vũ khí của đội trưởng nhị đội đã được sửa chữa rồi.”

Tá La vuốt ve cái rìu, ánh mắt lóe lên vài tia sáng, đây là cái rìu mà ông của y truyền lại cho con cháu, lúc đến tay y thì cái rìu đã rất cùn rồi. Nghe phụ thân kể lại, lúc vừa mới mua được cái rìu này, nó có thể một phát chém vỡ tảng đá. Đáng tiếc, đến lượt y thì cái rìu chỉ có thể chém đá vỡ một mảnh nhỏ, uy lực nhỏ hơn ban đầu rất nhiều.

Tuy vậy nhưng giá cả mua vũ khí rất đắt, có được cái rìu đủ đủ khiến người trong tộc mơ ước rồi.

Tá La không ngờ rằng vừa đến chỗ “người ngoại lai” kia sửa vũ khí xong, cái rìu đã khôi phục sắc bén như trước.

Quả nhiên người có kim võ hồn rất lợi hại! Nghe Tư Tế nói người có võ hồn như vậy đi đến các bộ lạc lớn cũng rất được coi trọng. Thế nhưng không biết vì lý do gì mà họ lưu lạc đến Hổ Nha Trại. Mặc kệ lý do là gì, hiện tại họ đã là người của Hổ Nha Trại.

Tá La nhìn ánh mắt hâm mộ của các thành viên trong đội săn mà âm thầm đắc ý.

“Đáng tiếc, cha ta không lưu lại vũ khí gì cho ta.” Một đội viên oán giận nói.

Trong đội ngũ có một cái đội viên dáng người hơi nhỏ bỗng lên tiếng: “Tổ gia gia của ta tựa hồ có vũ khí từ thương đội.”

“Tổ gia gia của ngươi, vậy là chuyện từ đời nào rồi, phỏng chừng là bốc phét.”

Tháp gãi đầu một cái, ngượng ngùng cười cười.

Tháp không có nói tiếp, lại nghĩ thầm dưới hầm nhà hắn có rất nhiều vật phẩm không nỡ bỏ chất đống ở đó, có lẽ binh khí gia gia lưu lại để ở đây, lát nữa quay về phải tìm một chút. Nếu là binh khí bị gãy hay gì đó thì có thể tìm người kia sửa chữa. Thật sự có thể sửa được binh khí sẽ hù chết mấy người kia. Ngay cả cung tên bị gãy làm hai của Dực Phi cũng sửa được mà.

***

Diệp Đình Vân đang ngồi trước nhà, trước mặt cậu là mấy quả dưa hấu tròn tròn.

Ngày đó Thương Thạch mời người ta ăn dưa hấu, thế là tiếng tăm của dưa hấu nhanh chóng lan truyền khắp bộ lạc.

Diệp Đình Vân đang ngồi trước đống dưa hấu, giống đang bán dưa.

Dực Phi lại dẫn một đám đàn em đến, dùng trứng chim để đổi dưa hấu. Giang Thiếu Bạch phát hiện Dực Phi là một cậu bé rất thông minh, có ý tưởng, có dũng khí, còn có gan nếm thử.

Dưa hấu không phải linh dược quý báu gì, xem ra có nhiều trẻ con thích. Diệp Đình Vân thúc giục mọc ra mười mấy quả dưa hấu vỏ mỏng, đưa cho mấy đứa nhỏ một quả. Đám nhóc hào hứng ăn rất ngon miệng, có vài đứa ăn đến nỗi nước dưa hấu dính đầy người.

A Ba và Đồ ở đây phụ giúp Giang Thiếu Bạch, nhìn đám nhóc Dực Phi mà ao ước không thôi.

Chạng vạng, lúc hai đứa nhỏ ra về, Diệp Đình Vân lại thúc sinh trưởng hai sọt dưa hấu, đưa cho mỗi đứa một sọt.

Trong Hổ Nha Trại, cô nhi sống chung với nhau, Diệp Đình Vân đưa cho hai đứa nhỏ cũng là muốn chúng cho những cô nhi khác nếm thử.

Có mấy đứa trẻ đi đầu, vài người có dư dả sẽ cầm thịt thú và trái cây rừng không biết tên đến đổi dưa hấu. Căn bản ai đến Diệp Đình Vân cũng không từ chối.

Dưa hấu được người trong tộc nhất trí khen ngợi, nhưng dù trái cây này ăn ngon nhưng lại không có bao nhiêu năng lượng. Mọi người chỉ muốn cải thiện khẩu vị một chút, dù sao trẻ con rất thích.

Sau khi chuyện Diệp Đình Vân có mộc võ hồn bị lan truyền, Tư Tế có đến tìm cậu, muốn cậu hỗ trợ thúc linh thảo trưởng thành.

Diệp Đình Vân thử thúc giục sinh trưởng một ít, giữ lại một ít. Có vài linh thảo tương đối quý giá, cậu thục chúng sinh trưởng không dễ dàng, bèn bất đắc dĩ bày tỏ với Tư Tế là năng lực của cậu có hạn.

Tư Tế không để bụng, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm một hơi.

***

“Tư Tế đại nhân, người kia đưa hai quả dưa hấu đến.” Thanh Hằng lên tiếng.

Tư Tế Bạch Miểu gật gật đầu, ánh mắt hơi bất đắc dĩ: “Biết rồi, để đó đi.”

Thanh Hằng đặt dưa hấu xuống. Gần đây dưa hấu rất được mọi người ở Hổ Nha Trại yêu thích, trong nhà mà có chút lương thực dư dả là sẽ mang đi đổi dưa hấu. Có vài người không hứng thú nhiều với dưa hấu mà muốn mượn cơ hội gặp hai người ngoại tộc kia.

“Tư chất tốt như vậy mà lại tốn tâm tư vào thúc giục sinh trưởng trái cây dại.” Bạch Miểu thở dài một hơi, lắc lắc đầu nói.

Thương Nhai bên cạnh nói: “Tư Tế, mặc dù Diệp Đình Vân có mộc võ hồn, nhưng mà cấp bậc và phẩm chất lại khá thấp.”

Bạch Miểu gật đầu: “Đúng vậy, nếu tu sĩ mộc võ hồn có cấp bậc và phẩm chất cao thì đã không lưu lạc đến Hổ Nha Trại chúng ta. Nhưng mộc võ hồn dù có cấp bậc và phẩm chất thấp thế nào đi nữa thì vẫn là mộc võ hồn, đối với bộ lạc chúng ta vẫn vô cùng quang trọng.”

Thương Nhai gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu nhưng ít nhiều gì vẫn có chút tiếc nuối.

“Thật ra cấp bậc và phẩm chất thấp một chút cũng tốt, chứ nếu mộc võ hồn có cấp bậc phẩm chất cao thì chúng ta không cách nào giữ người ở lại được.” Tư Tế cảm thán nói.

Thương Nhai lập tức đổi sắc mặt: “Tư Tế nói rất đúng.”

Mấy ngày nay, Thương Nhai đã hiểu được lợi ích của việc bộ lạc có một kim võ hồn, lục tục có người tìm đến Giang Thiếu Bạch sửa chữa vũ khí. Sau khi vũ khí hoàn thiện, đội săn thu hoạch được nhiều hơn. Có một tu sĩ kim võ hồn, hiện giờ họ lại có thêm một mộc võ hồn. Tuy tạm thời mộc võ hồn chỉ có thể thúc tăng trưởng trái cây, nhưng ai biết được sau này sẽ thế nào.

Có vài loại linh thảo chỉ khi trưởng thành mới có dược lực, nhưng một khi vừa trưởng thành sẽ thu hút rất nhiều yêu thú kéo đến. Nếu có một tu sĩ mộc võ hồn, họ có thể thúc giục dược thảo trưởng thành trước, cứ như vậy họ sẽ chiếm cơ hội trước.

***

A Ba và Đồ mang hai sọt dưa hấu về lại nhà đá.

Hổ Nha Trại đặc biệt xây một căn nhà đá cho mấy đứa nhỏ mất cha mẹ trong bộ lạc, cô nhi trong bộ lạc đều sống ở đây.

“A Ba, Đồ, hai người về rồi.” Mấy đứa nhỏ vốn đang ngủ trong nhà, thấy A Ba và Đồ quay về lập tức ngồi dậy khỏi giường, mong ngóng nhìn dưa hấu hai người mang về.

A Ba hơi đắc ý nói: “Ăn trái cây đi.”

Mấy đứa trẻ lập tức chen nhau, chạy tới chia trái cây. Trong nhà có một thanh đao bằng đá, nhưng đám nhóc lại có khuynh hướng dùng một đấm bổ quả dưa thành mấy phần, mỗi đứa cầm một phần mà ăn.

“Ngon quá, đây là trái cây của hai người từ bên ngoài đó hả?” A Nguyên hỏi.

A Ba gật gật đầu.

Điểm Điểm vô cùng ước ao nhìn A Ba và Đồ: “Nếu ta được hai người kia nhìn trúng là được làm việc cho họ rồi. Ta nghe đội săn nói hai người đó rất lợi hại.”

Đồ gật đầu đáp: “Giang tiên sinh rất lợi hại. Giang tiên sinh chỉ cần sờ một cái là binh khí bị hỏng sẽ khôi phục nguyên trạng. Nếu ta có bản lĩnh đó thì tốt rồi.” Đồ ngẩng đầu mong đợi, thầm nghĩ Giang Thiếu Bạch quá thần kỳ, dù là thành viên đội săn bắn mà đi đến trước mặt Giang Thiếu Bạch cũng phải khách sáo. Bộ lạc có người như vậy thì không cần phải lo lắng vấn đề vũ khí nữa.

***

Giang Thiếu Bạch đi vào nhà, Diệp Đình Vân thoáng nhìn về phía hắn hỏi: “Ngươi đã đi đâu vậy?”

“Đội săn bắn đã về, ta đến quảng trường nhìn xem.”

Chuẩn bị sẵn sàng đầy đủ có thể khiến công việc hoàn thành nhanh hơn, phẩm chất vũ khí tăng lên, thu hoạch của đội săn bắn cũng theo đó tăng lên. Giang Thiếu Bạch nhận ra tâm trạng các chiến sĩ trong bộ lạc không tồi. Lúc hắn đến quảng trường còn có người hành lễ với hắn, không giống như trước kia nhìn hắn như phế vật.

Đội thú săn mang về một con heo bốn nanh. Con heo này không giống heo bình thường, răng nanh của nó vô cùng cứng rắn, da lại dày, giống như một chiếc xe tăng vậy. Lúc con heo bị kéo về vẫn còn sống, mấy chiến sĩ tiến hành giết heo ở quảng trường.

Trùng hợp Giang Thiếu Bạch đứng bên cạnh, khi con heo bốn nanh chết, một luồng khí kỳ quái chảy vào người hắn, bồi bổ cơ thể hắn, cảm giác này tương tự khi hắn hấp thu âm khí.

Giang Thiếu Bạch từng chứng kiến người trong Hổ Nha Trại mang mãnh thú về, nhưng lúc đó nó đã chết nên hắn không có cảm giác đặc biệt gì. Hắn thầm nghĩ những lúc rảnh rỗi nên nhân dịp đội săn bắn mang mãnh thú về mà có mặt kịp lúc. Nếu gặp được lúc giết mổ mãnh thú thì thực lực của hắn có thể tăng lên.

Mấy ngày nay hắn đi quanh Hổ Nha Trại, hiểu ra diện tích Thập Vạn Đại Sơn vô cùng rộng lớn, muốn rời khỏi nơi này thì phải chờ thực lực của hắn tăng lên mới được. Giang Thiếu Bạch nghĩ có lẽ hắn phải ở lại Hổ Nha Trại một thời gian dài. Nhưng đó cũng là chuyện tốt, có thể mượn cơ hội tìm hiểu thêm về thế giới này, sau này rời khỏi đây sẽ không đến mức cái gì cũng không biết.

Giang Thiếu Bạch nhìn thoáng vào trong nhà, thấy Đa Đa đang bám lấy cái bát uống gì đó, hắn tò mò hỏi: “Chuột ngố đang làm gì vậy?”

Diệp Đình Vân cười đáp: “Đa Đa đang uống sữa thú đó.”

“Sữa thú?”

“Ừ, thứ này rất bổ, bộ lạc có nuôi mấy con dã thú có thể sinh sữa, uống vào giúp cơ thể cường tráng khỏe mạnh, có tác dụng bồi bổ rất lớn đối với trẻ em. Đa Đa rất thích.”

Ban ngày Diệp Đình Vân đi một vòng trong bộ lạc, có một hộ gia đình đang nấu sữa thú cho trẻ em, Đa Đa thấy thế lập tức nhảy lên giành. Kết quả đứa nhỏ bị giành mất sữa thú òa khóc, thế mà chuột ngố vẫn ôm bát không chịu buông, khiến Diệp Đình Vân khó xử không thôi.

Nhờ phúc của Giang Thiếu Bạch, đội săn bắt được thêm không ít con mồi, thế nên mấy nữ chiến sĩ chẳng những không trách Đa Đa mà còn tặng thêm nhiều sữa thú.

Giang Thiếu Bạch nhìn chậu sữa của Đa Đa, cảm thấy trong sữa tỏa ra mùi hương thoang thoảng.

Diệp Đình Vân liếc nhìn hắn nói: “Người thích? Thích thì chúng ta đổi nhiều một chút.”

Hắn ngượng ngùng nói: “Không cần.”

Sữa thú gì đó nghe là biết đồ uống của trẻ con, hắn uống thứ này mà để người khác nhìn thấy sẽ kỳ quái. Nghe nói ở thế giới này, sữa thú là thứ rất bổ dưỡng, nhưng lại rất hiếm có được, thường ưu tiên cho trẻ con uống.

Diệp Đình Vân nhìn hắn, trêu chọc nói: “Ngươi xấu hổ hả?”

Giang Thiếu Bạch cười gượng, cậu cũng không hỏi nhiều nữa.

Hết chương 235

5 3 votes
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments