Ghi chép xuống núi của thần côn – 255

Ghi chép xuống núi của thần côn – 255

Chương 255: Quay về Thương Minh

Edit: OnlyU

Liễu Ngọc nhờ Tư Tế của bộ lạc Thiết Vân hộ tống y về. Đương nhiên họ không hề do dự mà đồng ý.

Giang Thiếu Bạch vốn nghĩ Liễu Ngọc là đại thiếu gia vô dụng, nhưng giờ phút này hắn nhận ra tu nhị đại chính là tu nhị đại. Bản thân yếu kém cũng không sao, chỉ cần có chống lưng đủ mạnh là được.

Bộ lạc Thiết Vân là bộ lạc lớn, cần mua nhiều thứ từ bên ngoài, mà cơ hội được Liễu thiếu gia Thương Minh nợ nhân tình không phải thường xuyên mà có. Cuối cùng bọn họ dùng Linh Lung Tước đưa ba người ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn.

Đến khu biên cảnh, tu sĩ bộ lạc Thiết Vân liền rời đi. Tu sĩ man hoang rất hiếu thắng, nếu đến Thương Minh phải có người dẫn đường để dễ bề quản lý. Mấy người này không có người dẫn đường, tùy tiện xâm nhập lãnh địa Thương Minh sẽ bị cho là khiêu khích.

Bọn họ đưa ba người Liễu Ngọc đến biên giới rồi quay về.

Trước khi đi, mấy chiến sĩ bộ lạc Thiết Vân nhiều lần nhắc nhở Liễu Ngọc lần sau phải giao dịch vật tư rẻ một chút, y gật đầu đáp ứng.

Chiếu theo lệ thường thì Giang Thiếu Bạch và Diệp Đình Vân cũng cần phải có người dẫn đường, nhưng vì ngoại hình của họ khá giống người Thương Minh, lại đi cùng Liễu Ngọc nên bị nhận lầm là thiếu gia thế gia, không bị làm khó.

Nhìn thấy thành trấn bên ngoài Thập Vạn Đại Sơn, Liễu Ngọc không khỏi mừng rỡ, y kích động nói: “Rốt cuộc về được rồi.”

Diệp Đình Vân thoáng nhìn về phía thành trấn xa xa, rõ ràng Thương Minh và Thập Vạn Đại Sơn cách nhau không xa nhưng lại như hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Liễu Ngọc quay qua nhìn hai người, vô cùng hào hứng nói: “Chúng ta đi ăn một bữa trước đi.”

Giang Thiếu Bạch ngờ vực nhìn y: “Ngươi không về nhà trước sao?”

Liễu Ngọc lắc đầu: “Không vội, lấp đầy bụng trước đã.”

Liễu Ngọc mời khách, Giang Thiếu Bạch không tiết kiệm tiền cho đối phương làm gì bèn đi theo y vào phòng riêng trong tửu lâu.

Tửu lâu kinh doanh ở biên cảnh, khách đầy lầu trên lầu dưới, tất cả mọi người bàn tán nhiều nhất về trận đại chiến giữa tu sĩ Toàn Đan và vương thú ở man hoang.

“Nghe nói lần này Lăng Thiên Tông đi man hoang không chiếm được thứ gì tốt.”

“Vương cấp yêu thú không đơn giản! Ai mà ngờ sẽ xuất hiện thêm một vương cấp yêu tú.”

“Lần này mấy đệ tử Lăng Thiên Tông đến đó, bị thiệt hại đến bảy phần.”

“Không ngờ lần này số người tử vong cao như vậy, bồi dưỡng tu sĩ Động Thiên Cảnh cũng không dễ dàng gì.”

“Tông môn thì khác, các gia tộc nhỏ bồi dưỡng Động Thiên Cảnh không dễ, nhưng trong đại tông môn có rất nhiều.”

“Theo ta thì những đệ tử tông môn này chỉ có vẻ ngoài, dù tu vi cao, pháp khí nhiều, nhưng lại thiếu kinh nghiệm chiến đấu, mà yêu thú sẽ không lưu tình.”

“Nghe nói một trong tứ đại gia tộc Thương Minh, Liễu Ngọc của Liễu gia cũng chết rồi.”

“Liễu Ngọc chết rồi? Vậy chẳng phải Tô Dịch đan sư giận tím mặt sao?”

“Đương nhiên rồi, Tô Dịch đan sư chỉ có một người cháu trai này, dù tư chất chẳng ra sao nhưng bình thường ông ấy bảo vệ hắn như nhãn châu vậy.”

“Theo ta thấy thì Tô Dịch đan sư chính là quá nuông chiều cháu trai, cuối cùng thành hại hắn.”

Giang Thiếu Bạch nhìn Liễu Ngọc đang tập trung ăn uống bên cạnh, trong lòng khó hiểu.

Liễu Ngọc nhút nhát yếu đuối, nhưng tốt xấu gì vẫn là Động Thiên Cảnh, y nghe được mấy lời nói bên ngoài, nhưng nhìn dáng vẻ của y lại như không thèm để ý.

“Làm sao bây giờ, bên ngoài đồn là ngươi chết rồi.” Giang Thiếu Bạch lên tiếng.

Liễu Ngọc thản nhiên nói: “Không sao, chờ ta trở về, bọn họ tự động biết ta còn sống.”

Hắn không khỏi nhìn đối phương bằng cặp mắt khác, thì ra Liễu Ngọc là người độ lượng như vậy, có vẻ hắn đã xem nhẹ vị đại thiếu gia này.

Liễu Ngọc ăn như hổ đói. Hiện tại y đã thay đổi, không còn giống khi Giang Thiếu Bạch vừa gặp y. Lúc đó mặc dù Liễu Ngọc khá chật vật nhưng vẫn có dáng vẻ đại thiếu gia yếu ớt, có thể do ở trong vùng hoang dã một thời gian dài khiến y thay đổi nhiều như vậy.

“Nơi này cách Liễu gia đến vài ngày đường.” Giang Thiếu Bạch lại nói.

Liễu Ngọc cười tự tin: “Không cần lo lắng chuyện này, lát nữa chúng ta tìm cửa hàng của Liễu gia gần đây là được.”

Giang Thiếu Bạch nhìn dáng vẻ vô cùng tự tin của đối phương, quyết định giao hết mọi việc cho y. Ba người một chuột ăn một bữa linh đình, sau khi ăn xong, nguyên thạch vụn của Liễu Ngọc cũng cạn.

Giang Thiếu Bạch đi theo y đến một cửa hàng treo biển có chữ Liễu, Liễu Ngọc lấy lệnh bài ra. Chưởng quỹ cửa hàng lập tức cung kính mời họ vào bên trong.

“Đại thiếu gia, may là thiếu gia đi ra được. Mấy ngày trước, nhóm Mạc thiếu gia trở về nói họ lạc mất thiếu gia ở man hoang, Tô lão gia nổi giận đã tổ chức người đi tìm thiếu gia.” Chưởng quỹ kinh sợ nói.

Chưởng quỹ cửa hàng ở khu biên giới này chỉ là nhân viên chi thứ của Liễu gia, địa vị chênh lệch một trời một vực với Liễu Ngọc, thế nên gặp được y, thái độ của chưởng quỹ cực kỳ cung kính.

Liễu Ngọc nhàn nhạt gật đầu.

Chưởng quỹ do dự nói tiếp: “Tô lão gia cho rằng Mạc Đông không bảo vệ tốt thiếu gia, quyết định không bán đan dược cho Mạc Đông nữa.”

Ánh mắt Liễu Ngọc hơi dao động: “Ta đã biết.”

Chưởng quỹ liếc nhìn Liễu Ngọc, cảm thấy biểu hiện của y quá bình thản, thầm suy đoán có phải Liễu Ngọc và Mạc Đông xảy ra tranh chấp ở man hoang. Vì Mạc Đông mà mấy năm nay, Liễu Ngọc không ít lần cầu xin Tô lão gia.

“Hai vị này là?” Chưởng quỹ dời mắt đến Giang Thiếu Bạch và Diệp Đình Vân.

Liễu Ngọc trịnh trọng nói: “Hai vị này là bằng hữu của ta, nhờ có họ mà ta mới có thể ra khỏi man hoang.”

Chưởng quỹ sửng sốt một chút, âm thầm thay đổi cách nhìn với hai người. Dựa vào Liễu Ngọc rất dễ dàng có được lợi ích, trước đó Mạc Đông cũng là vậy.

“Thì ra hai vị là bằng hữu của Liễu thiếu gia, thất kính.”

“Chưởng quỹ khách sáo.” Diệp Đình Vân cười nói.

“Thiếu gia ở đây nghỉ ngơi vài ngày cho tốt, đội hộ vệ sẽ lập tức đến đây.”

Liễu Ngọc khẽ gật đầu.

Giang Thiếu Bạch nhìn y, thầm nghĩ quả nhiên lưng dựa đại thụ hóng mát là dễ nhất. Liễu gia có cửa hàng ở khắp Thương Minh, Liễu Ngọc lại có lệnh bài dòng chính Liễu gia, có thể sai bảo chưởng quỹ các cửa hàng làm việc.

Giang Thiếu Bạch dùng mấy viên thú hạch, da thú và mấy thứ linh tinh trong tay đổi được một ngàn hai trăm nguyên thạch vụn. Hắn hiểu rõ đối phương nể mặt Liễu Ngọc nên ra giá không tệ, nhưng vẫn là…

“Không ngờ chỉ đổi được chút nguyên thạch vụn.”

Diệp Đình Vân cười nói: “Có thể đổi được nhiều như vậy đã không tồi rồi.”

Giang Thiếu Bạch thầm nghĩ vẫn nên làm ăn với Liễu Ngọc tốt hơn. Hắn biết rõ y hào phóng cỡ nào, trước đó dùng thịt nướng và da gấu đổi được nhiều nguyên thạch như vậy đều là gặp thời cơ tốt.

Liễu Ngọc đi vào nhà, trông thấy Đa Đa đang lăn qua lộn lại trong cái bát đựng đầy nguyên thạch vụn, sau đó chuột ngố ló đầu ra, hai mắt phát sáng.

“Thật đáng yêu!” Liễu Ngọc không nhịn được nói.

Giang Thiếu Bạch cười cười: “Cũng thường thôi.”

Y phấn chấn nói: “Ta đã liên lạc với phụ thân và mẫu thân, gia tộc sẽ nhanh chóng phái người đến đón ta.”

Hắn nghe thế gật đầu nói: “Vậy là tốt rồi.”

***

Tin tức Liễu Ngọc còn sống truyền đến Liễu gia, Liễu phu nhân Tô Tình mừng đến phát khóc.

Bốn người đi đến man hoang, chỉ có con trai bà là không trở về. Tô Tình sắp tức đến phát điên. Trong lòng Tô Tình biết rõ Liễu Ngọc mang theo bao nhiêu thứ tốt. Liễu phu nhân rất hoài nghi, có phải mấy người kia muốn lừa đồ tốt của Liễu Ngọc nên mới hại con trai bà kẹt ở man hoang. Lấy sức của một mình Liễu gia, muốn chống lại ba nhà kia thì rất khó khăn, Liễu gia khuyên Tô Tình nên nhịn một chút.

Tô Tình không thích Mạc Đông, cho rằng người này tâm cơ quá sâu, một mặt phong hoa tuyết nguyệt, một mặt treo con trai bà, nhưng Liễu Ngọc lại khăng khăng thích hắn, Tô Tình không thể làm gì khác.

Tin tức Liễu Ngọc còn sống truyền đến, mấy trưởng lão Liễu gia thở phào một hơi. Sau khi Liễu Ngọc gặp chuyện, Tô trưởng lão giận tím mặt, từ trên xuống dưới nhà họ Liễu đều chịu áp lực rất lớn.

Có điều trong chuyện này thì Vu Phàm ở Vu gia không thể nào vui nổi.

“Không ngờ Liễu Ngọc còn sống.”

“Hắn thật tốt số!”

Tốt số! Không thể nghi ngờ gì đây cũng là ấn tượng sâu nhất của rất nhiều người ở Thương Minh về Liễu Ngọc.

“Liễu Ngọc trở về rồi, Tô trưởng lão cũng nên nguôi giận. Không biết Tô trưởng lão còn bán đan dược cho Mạc gia không?”

“Liễu Ngọc đối xử với Mạc Đông rất tốt, hiện tại hắn về rồi, hẳn là sẽ giải quyết.”

“Vu Phàm ca, rốt cuộc các huynh gặp chuyện gì ở man hoang vậy?”

Nét mặt Vu Phàm thay đổi, sau khi về đến, hắn ta và hai người kia đã thương lượng lời khai, nói là sơ ý bị lạc Liễu Ngọc.

Hiện tại y đã trở về, có lẽ hai người kia sẽ không sao nhưng hắn ta thì khác. Mạc Đông và Mạnh Nhan Ngọc chỉ là thấy chết không cứu, còn hắn ta là hại Liễu Ngọc bị kẹt trong thú triều.

“Chúng ta bị lạc nhau.”

“Nghe nói lần này Liễu Ngọc không về một mình mà có hai người cùng đi. Có lời đồn Liễu Ngọc sống sót là nhờ hai người kia giúp.”

“Hai tên kia phát tài rồi, Liễu Ngọc luôn ra tay vô cùng hào phóng.”

Vu Phàm nghe người trong tộc bàn luận về Liễu Ngọc là tâm trạng không yên. Hắn ta rất muốn thừa dịp Liễu Ngọc chưa về đến nhà mà giết chết đối phương, nhưng Vu Phàm cũng hiểu rõ, một khi việc này bị truyền đi thì Liễu gia và Vu gia sẽ đối đầu một sống hai chết. Vả lại Vu gia chưa chắc sẵn lòng giúp hắn ta.

***

Mạnh gia.

“Nhan Ngọc tỷ tỷ, Liễu Ngọc sắp về rồi đó!”

Mạnh Nhan Ngọc khẽ gật đầu: “Liễu Ngọc không sao thật tốt quá.”

“Không ngờ Liễu Ngọc giữ được tính mạng. Muội nghe nói lần này Lăng Thiên Tông chết không ít thiên tài.”

“Tu vi của Liễu Ngọc đều dựa vào Tô trưởng lão cứng rắn bồi dưỡng, e là không có chiến lực cao, hắn có thể giữ được tính mạng chắc chắn nhờ pháp khí của Tô trưởng lão.”

“Liễu Ngọc vừa ra đời đã được Tô trưởng lão tặng cả đống đồ, đúng là khiến người ta ao ước.”

“Liễu Ngọc về rồi, không biết hắn có chạy đi tìm Mạc Đông không nữa?!”

“Chắc chắn là có rồi, không chừng hắn sẽ đến nhà Mạc Đông trước khi về Liễu gia.”

Mấy đệ tử cười vui vẻ bàn tán.

Mạnh Nhan Ngọc nghe mọi người thảo luận, như có điều suy nghĩ. Liễu Ngọc mang theo pháp khí gì đều nói cho Mạc Đông biết. Cô ta phỏng đoán mấy lần, dưới tình huống lúc đó, Liễu Ngọc không có năng lực giữ được tính mạng, kết quả y lại còn sống.

Mạnh Nhan Ngọc nghĩ có lẽ Liễu Ngọc không ngốc như vẻ ngoài, đối phương không nói cho Mạc Đông biết tất cả con át chủ bài.

Hết chương 255

5 3 votes
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments