Ghi chép xuống núi của thần côn – 270

Ghi chép xuống núi của thần côn – 270

Chương 270: Linh tuyền

Edit: OnlyU

Trong lúc Giang Thiếu Bạch, Diệp Đình Vân và Liễu Ngọc tập trung tu luyện thì khắp nơi bên ngoài xảy ra chém giết, rất nhiều tu sĩ chết oan uổng. Liễu Ngọc không hay biết gì nhưng bên ngoài bí cảnh thì sôi sùng sục cả lên.

Liễu Hành cau mày: “Nàng có lầm không, tu sĩ Lăng Thiên Tông tử vong đến bốn phần sao?”

Tô Tình gật đầu đáp: “Sao ta có thể lấy chuyện này ra đùa được, nghe nói không chỉ có Lăng Thiên Tông mà đệ tử tông môn khác cũng vậy. Nhiều tông môn phí nhiều công sức bồi dưỡng đệ tử, kết quả chết hết rồi. Những năm qua bí cảnh Thiên Tinh cũng xảy ra chém giết, nhưng chưa từng kịch liệt như lần này.”

Người của tứ đại tông môn cũng sốt ruột đến phát điên rồi, nhưng nào có thể làm gì được, người đã vào bí cảnh, họ chỉ biết chờ ở ngoài mà thôi.

Liễu Hành hít sâu một hơi: “Vậy A Ngọc phải làm sao?”

Tô Tình bình tĩnh nói: “Ta thấy hồn bài của A Ngọc vẫn còn hoàn hảo, chắc chắn không có việc gì. Nhưng hai người ngoại lai kia không lưu lại hồn bài, không biết tình hình thế nào rồi.”

“Sao lại chết nhiều người như vậy?” Liễu Hành không hiểu hỏi.

Tô Tình nghĩ nghĩ rồi đáp: “Nghe đồn tứ đại tông môn đã mời đại sư xem quẻ, quẻ nói e là có người của thế lực khác tham gia.”

“Thế lực ngoại vực?”

“Đúng vậy.”

Nét mặt Liễu Hành hơi tái đi, nơi ở của Thương Minh được gọi là đại lục Vân Hoang, nhưng trong mắt những người ngoại vực thì đại lục của họ chỉ là một đảo nhỏ, người ngoại vực xem đại lục của họ là hoang vực. Thương Minh từng tiếp xúc với ngoại vực, bọn họ có nhiều thế lực vô cùng bá đạo mà thực lực lại rất mạnh.

Nếu có nhân tài ngoại vực tiến vào bí cảnh, vậy thì… Chỉ sợ đệ tử tứ đại tông môn lành ít dữ nhiều!

“Biết vậy đã không cho A Ngọc đi.” Liễu Hành lắc lắc đầu.

Tô Tình thở dài: “Hiện tại hối hận đã muộn. Không chừng A Ngọc gặp được đại cơ duyên trong đó thì sao?”

***

Mấy ngày sau, cuối cùng Diệp Đình Vân đã luyện chế hết số lượng lớn dược liệu thành đan dược. Cậu chia đan dược thành ba phần, mỗi người một phần.

Dù Liễu Ngọc đã quen nhìn người ra tay rộng rãi, nhưng nhìn Diệp Đình Vân cũng chấn kinh.

“Đan dược linh cấp cao cấp, còn nhiều như thế, Diệp thiếu, đan thuật của ngươi tiến bộ nhanh quá!” Liễu Ngọc chớp mắt, thầm nghĩ sau khi ông ngoại của y đến, đan thuật của Diệp Đình Vân mới thăng lên linh cấp, thế mà nhanh vậy đã thăng lên lục cấp cao cấp.

Diệp Đình Vân cười cười: “Đây đều nhờ phúc của ông ngoại ngươi.”

“Chúng ta đã tu luyện kha khá rồi, có thể ra ngoài đi xung quanh được chưa?” Liễu Ngọc hỏi.

Giang Thiếu Bạch gật đầu: “Cũng được.”

Hắn cau mày, bọn họ đã nghỉ ngơi hơn mười ngày rồi, không biết hiện tại tình hình bên ngoài thế nào rồi. Tỷ lệ tử vong trong bí cảnh rất cao, nếu người ngoại vực thật sự lợi hại như lời Kỷ Thư Âm, vậy thì không biết tứ đại môn phái còn sống bao nhiêu người.

Giang Thiếu Bạch, Diệp Đình Vân và Liễu Ngọc đi ra ngoài, đi suốt bốn năm ngày mà không gặp một người sống nào, trái lại gặp mấy thi thể. Tất cả thứ có ích trên thi thể đều đã bị lấy đi.

Liễu Ngọc cau mày nói: “Hình như thi thể đều là người đại lục.”

Giang Thiếu Bạch thầm nghĩ nhóm Kỷ Thư Âm nói không sai, thực lực trung bình của đám tu sĩ ngoại vực cao hơn bọn họ rất nhiều. Hắn từng dễ dàng giết được mấy tên kia cũng nhờ hắn có thể chất đặc biệt, vừa khéo khắc chế được bọn chúng, nếu không thì khó mà giải quyết được.

Giang Thiếu Bạch thở dài nói: “Bọn ngoại vực đúng là khí thế bá đạo.”

Liễu Ngọc hơi ảm đạm nói: “Nếu cứ tiếp tục như vậy, không biết còn mấy người có thể đi ra.”

“Đã nhiều ngày rồi mà không gặp được một ai.” Diệp Đình Vân nói.

Liễu Ngọc hít sâu một hơi: “Hay là những tên kia đã hoàn thành càn quét khu vực này?”

“Có khả năng này.”

Y cau mày: “Vậy là… chỉ còn ba người chúng ta.”

Giang Thiếu Bạch nhìn y cười nói: “Chỉ còn ba chúng ta cũng không có gì không tốt, nếu nơi này còn có cơ duyên thì chúng ta được lợi rồi.”

Liễu Ngọc nghe thế cười cười không nói gì nhưng trong mắt có vài phần chờ mong.

Chợt một tu sĩ không biết từ đâu nhảy ra, chặn trước mặt ba người.

“Ta đã nói có cá lọt lướt mà, thế mà để ta bắt được.” Nam tử có tướng mạo gầy gò, vừa nhảy ra đã nhìn chằm chằm mấy chiếc nhẫn không gian mà họ đang đeo.

Liễu Ngọc bị ánh mắt của đối phương nhìn khiến không được tự nhiên.

Ninh Quân đến từ Hóa Huyết Tông, trong số các tu sĩ ngoại vực đến bí cảnh thì gã không tính là nổi bật. Lần này tam đại tông môn ngoại vực tiến vào bí cảnh, kế hoạch ước định là sẽ giết sạch tu sĩ hoang vực, trong mắt bọn họ, tu sĩ hoang vực là bầy dê béo.

Mấy đồng môn của Ninh Quân lại chướng mắt gã, cho rằng gã may mắn mới có được danh ngạch tiến vào bí cảnh. Sau khi vào đây, Ninh Quân lập tức tách ra khỏi tông môn.

Vận may của gã không tồi, gã phát hiện một linh tuyền bèn trốn trong linh tuyền tu luyện một thời gian, thực lực tăng lên không ít. Gã không ngờ cơ duyên của mình lại tốt như vậy, vừa ra khỏi linh tuyền, ngay tại nơi đã bị càn quét dọn sạch lại gặp được ba con dê béo, mà chúng còn có nhẫn không gian.

Mặc dù người ngoại vực giàu có hơn người hoang vực rất nhiều, nhưng đối với tu sĩ thì nhẫn không gian vẫn là đồ quý hiếm. Chỉ một phần ba tu sĩ ngoại vực có được chúng, vì họ mang theo đầy đủ vật tư ra ngoài nên việc cướp túi trữ vật và nhẫn không gian là lựa chọn tốt.

Ninh Quân không ngờ gã lại may mắn như vậy, gặp được ba tu sĩ có nhẫn không gian, mà tu vi cả của đối phương chỉ là trung kỳ, một người còn là sơ kỳ.

Giang Thiếu Bạch sờ sờ nhẫn không gian trên tay, thầm nghĩ thứ này thật khiến người ta ghen tỵ đến đỏ mắt.

Liễu Ngọc giơ súng lên bắn về phía Ninh Quân.

“Cái quái gì?”

Liễu Ngọc liên tục nổ súng, dù đa số bắn trượt nhưng vẫn có một viên đạn trúng đích.

Giang Thiếu Bạch tâm niệm vừa động, năm thi bộc giấu trong túi lập tức được thả ra. Sau khi được ra ngoài, chúng nhanh chóng tản ra, dàn trận bao vây kẻ địch.

Ninh Quân giật mình: “Các ngươi là người của Minh Thi Tông?”

Nhìn thấy năm thi bộc xuất hiện, Ninh Quân từ trong vui sướng bình tĩnh lại. Gã chợt nhớ ra không nhiều tu sĩ hoang vực có nhẫn không gian, thế mà ba người này đều có, có lẽ là cướp được.

Giang Thiếu Bạch không để ý đến nghi ngờ của đối phương mà tập trung chỉ huy mấy thi thể phát động kiếm trận. Năm thi thể đồng loạt phát động, kiếm ảnh tung bay.

Gã kia giật nảy mình, nhanh chóng tìm hướng phá vòng vây.

Đương nhiên  Giang Thiếu Bạch sẽ không cho đối phương đào thoát, thấy gã muốn chạy, hắn lập tức lấy lôi ấn ra, ép gã tiến vào vòng vây. Không lâu sau, kẻ địch bị mấy thi thể giết chết.

Giang Thiếu Bạch không kịp đợi tiến lên kiểm tra chiến lợi phẩm: “Không có nhẫn không gian, chỉ có hai túi trữ vật. Là một tên quỷ nghèo.”

Liễu Ngọc thở dài: “Nhẫn không gian rất quý, không nhiều Động Thiên Cảnh có được, chúng ta thu hoạch được ba cái nhẫn đã may mắn lắm rồi.”

Giang Thiếu Bạch thầm nghĩ mấy gã tu sĩ họ gặp trước đó đều có nhẫn không gian không phải vì chúng giàu có, một phần nguyên nhân có lẽ là chúng đi cướp của người khác. Giết người phóng hỏa đai lưng vàng! Không ít người có tiền tiến vào bí cảnh, mà tứ đại tông môn sẽ chuẩn bị đầy đủ tài nguyên cho đệ tử, đương nhiên sẽ chuẩn bị cả đạo cụ trữ vật.

Hắn tìm được mấy thẻ ngọc trong túi trữ vật, kiểm tra một chút rồi nói: “Tên này là người của Hóa Huyết Tông, chỉ là một đệ tử bình thường.”

Đa Đa đến gần tu sĩ vừa chết kia hít hít một chút, bỗng chuột ngố kêu lên chít chít.

Giang Thiếu Bạch nhìn Đa Đa, ngạc nhiên nói: “Ngươi nói trên người gã có khí tức của linh tuyền?”

Đa Đa gật đầu.

Liễu Ngọc nghe thế kích động nói: “Linh tuyền! Nếu có thể tìm được thì tốt quá, chúng ta sẽ ngâm mình.” Y nghe tới linh tuyền, tâm trạng vô cùng kích động.

Tu vi của Liễu Ngọc căn bản dựa vào đan dược mà tăng lên, dùng nhiều đan dược thì cơ thể sẽ sinh ra kháng tính, ảnh hưởng đến tiềm lực sau này. Linh tuyền có thể tẩy kinh phạt tủy, tịnh hóa đan độc, giảm bớt di chứng của đan dược. Mỗi lần ông ngoại cho y dùng đan dược đều vô cùng rối rắm, một mặt muốn thực lực y nhanh chóng tăng lên, không kém người đồng trang lứa quá nhiều, mặc khác lại lo lắng dùng đan dược quá nhiều sẽ ảnh hưởng sau này.

Đa Đa hăng hái chỉ về một hướng xa xa.

Diệp Đình Vân lên tiếng: “Chúng ta đi theo Đa Đa đi. Có lẽ gã này vẫn còn lưu lại ở đây chính là vì có linh tuyền.”

Liễu Ngọc gật đầu: “Đúng vậy! Chuyến này chúng ta có thu hoạch không ít, nếu lại ngâm linh tuyền càng không sợ bị thiệt. Ta nghĩ nếu bí cảnh quá nguy hiểm thì chúng ta ngâm linh tuyền xong, cứ tìm một chỗ trốn đi rồi chờ được truyền tống ra ngoài.”

Diệp Đình Vân nhìn y, thầm nghĩ Liễu Ngọc luôn biểu hiện hăng hái kiêu ngạo, mấy ngày trước còn lớn tiếng muốn đi cướp nhẫn không gian, hiện giờ lại thay đổi không cầu tiến rồi.

Cậu cười nói: “Đi tìm linh tuyền trước rồi tính sau.”

Đa Đa dẫn đường, ba người tìm được một lối vào giấu kín, cuối cùng thấy linh tuyền ẩn trong núi.

Trong núi, ngoại trừ linh tuyền còn có hai thi thể khác. Hai thi thể phong hóa đã lâu, hẳn là tu sĩ tiến vào khi bí cảnh mở ra lần trước.

Diệp Đình Vân cao hứng nói: “Chất lượng linh tuyền này không tồi nha.”

Liễu Ngọc cũng rất kích động: “Ta đi ngâm trước, hai người tùy ý.”

Y biết đại khái quan hệ của Giang Thiếu Bạch và Diệp Đình Vân nên chọn một vị trí trong cùng nhất, chừa chỗ khác cho hai người. Cả ba đều xuống ngâm mình, Liễu Ngọc hưng phấn vận chuyển nguyên lực.

Y có tư chất bình thường, từ nhỏ đã bắt đầu dùng dược tề và đan dược. Nhiều năm trôi qua, cặn bã linh dược trong người ngày càng nhiều, hiện tại được linh tuyền gột rửa, trầm tích không thể hấp thu trong người đã lại hấp thu một phần, một phần thì hóa thành cặn bã thải ra ngoài. Linh tuyền có hiệu quả đối với Liễu Ngọc cao hơn Giang Thiếu Bạch và Diệp Đình Vân rất nhiều.

Sau khi vào linh tuyền, Giang Thiếu Bạch phát hiện hiệu quả của linh tuyền tương tự như tắm máu, không quá tốt như hắn nghĩ. Nhưng hắn nhanh chóng phát hiện cách dùng khác của linh tuyền, đó là nuốt số lượng lớn đan dược, nhờ linh tuyền thúc đẩy dược lực. Có linh tuyền trợ giúp, hắn hấp thu dược lực đan dược nhanh hơn và toàn diện hơn.

Liễu Ngọc ở trong linh tuyền hơn mười ngày, cuối cùng đột phá lên trung kỳ Động Thiên.

Sau khi vào bí cảnh, Giang Thiếu Bạch và Diệp Đình Vân đều lần lượt đột phá trung kỳ, khiến Liễu Ngọc ao ước không thôi, hiện tại dưới tác dụng của linh tuyền, cuối cùng y đã đột phá được rồi.

Y vô cùng hưng phấn, mừng rỡ vọt ra khoe: “Ta đột phá, đột phá rồi!”

Liễu Ngọc rất kích động, ở độ tuổi của y mà đột phá lên trung kỳ Động Thiên, có thể tính là nổi bật trong thế hệ trẻ ở Thương Minh. Có lẽ khi ra ngoài, y sẽ được coi là thiên tài Thương Minh.

Giang Thiếu Bạch nhìn y nói: “Kỳ thật sơ kỳ Động Thiên và trung kỳ Động Thiên không có khác biệt gì nhiều, đều xếp chót trong bí cảnh.”

Liễu Ngọc: “…”

Diệp Đình Vân cười cười: “Có thể tiến bộ là tốt rồi.”

Liễu Ngọc gật đầu tán thành.

Ở Thương Minh có không ít người ghen tỵ nghị luận sau lưng y là cái ấm sắc thuốc, dù là người nhà họ Liễu cũng nghĩ như vậy. Liễu Ngọc từng nghe Liễu gia nói với thiên tư của y, bước vào Động Thiên đã là cực hạn rồi, dù có nhiều tài nguyên hơn nữa chỉ sợ phải kẹt ở sơ kỳ Động Thiên Cảnh mấy chục năm.

Liễu Ngọc vận chuyển nguyên lực, có cảm giác nôn nóng không kịp đợi ra khỏi bí cảnh, đi vòng quanh Thương Minh khoe khoang một chút. Nhớ lại còn đến mấy tháng nữa bí cảnh mới truyền tống y ra ngoài, Liễu Ngọc lập tức ỉu xìu.

Hết chương 270

5 5 votes
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments