Không ngồi tù – Chương 16

Chương 16

Edit: Qiezi

Phương Mộc giơ điều khiển từ xa, máy bay lung lay bay lên: “Dùng pin không thành vấn đề, ngày mai phải xem bản năng lượng có thể dùng dưới ánh mặt trời hay không.”

Hai người ngồi dựa lưng vào tường, Phương Mộc cười nói: “Bây giờ lớp 10 đã để các em làm loại đề tà này, còn khó hơn tụi anh khi đó nữa. Hồi lớp 10 anh chỉ biết đọc sách.”

Lý Bích không nói chuyện, lén lút tựa đầu lên vai anh.

Máy bay bay hơi bất ổn về phía bọn họ, trong lúc nhất thời Phương Mộc không ngừng được, bỏ lại điều khiển từ xa ôm lấy máy bay mô hình.

Ngực bị máy bay đâm vào rất đau, Phương Mộc kêu lên một tiếng đau đớn, máy bay rơi xuống, trước ngực truyền đến âm thanh khuy áo bị vỡ: “Cánh… Dường như còn chút vấn đề.”

Trước ngực lộ ra một mảng lớn da thịt, Phương Mộc chật vật cúi đầu cười gượng. Lúc này anh cảm thấy rất kỳ quái, giống như con gái che che giấu giấu cũng rất kỳ quái, sau đó không suy nghĩ gì, nhưng lại cảm thấy không chịu được ánh mắt của Lý Bích nhìn mình.

Thấy thế nào cũng giống như đang cố ý quyến rũ Lý Bích.

Phương Mộc cười cười kéo áo sơ mi đứng dậy, áo lỏng lẻo mắc ở trên người: “Em còn muốn viết báo cáo?”

“Đã làm xong máy bay, viết báo cáo rất nhanh.”

Quần áo Lý Bích lộn xộn, lộ ra sắc đẹp nơi nào đó, không ngại giương chân dài.

Ánh mắt khó khống chế nhìn chân hắn… Hắn mặc quần lót sao?

Phi lễ chớ nhìn!

Lý Bích nghiêng người, vai dựa vào anh, chân dài không biết sao lại rơi vào tay Phương Mộc, tim Phương Mộc đập nhanh hơn, lòng bàn tay và thân thể nóng lên.

Lý Bích cầm tay anh từ từ dịch lên, thăm dò tiến vào quần mình.

Cái gì?

Phương Mộc chỉ cảm thấy muốn điên lên, máu xông lên não, nhanh chóng đứng lên cười: “Được rồi, nhà anh còn có chuyện, anh đi trước.”

Lý Bích lập tức đứng lên, nhìn hắn nhặt áo khoác muốn đi gấp: “Thầy Phương.”

“Không có gì, em nghỉ ngơi đi, anh về nhà sẽ gọi điện thoại.”

Phương Mộc cũng không để ý tới hắn, phủ thêm áo khoác đi xuống lầu, vội vã đi bỏ lại Lý Bích.

Trước mắt toàn là dáng vẻ quần áo xốc xếch của Lý Bích, Phương Mộc về đến nhà ngơ ngẩn hồi lâu, anh khổ sở nhắm mắt lại, lặng lẽ với tay vào quần của mình.

avatar
Close Menu
%d bloggers like this: