Không ngồi tù – Chương 18

Chương 18

Edit: Qiezi

“Cho nên nói vấn đề chủ yếu là ở cấp 2, lúc đó em không hiểu rõ hàm số lượng giác, nên trị số cũng không hiểu, đương nhiên cấp ba sẽ thấy rối.” Phương Mộc tỉ mỉ viết trọng điểm xuống sổ ghi chép: “Em nhớ kỹ những thứ này, buổi học sau tiếp tục giảng chương trình cấp 3.”

“Ừ.”

Lý Bích ngồi cách anh nửa thước, Phương Mộc cũng không tiện tới quá gần, đẩy sổ ghi chép qua.

Gần đây ngoại trừ nói về bài học, ngay cả bàn chuyện phiếm và tâm sự cũng không có.

Kỳ thực cũng không cần phải khó chịu, chẳng phải trước kia anh cũng xử xự với những học sinh khác như vậy hay sao?

“Anh về đây.” Phương Mộc đứng lên. Quần thường màu xám nhạt phối hợp với áo sơ mi trắng, tôn lên da thịt trắng nõn rất có khí chất.

“Thầy đi thong thả.”

Lý Bích liếc mắt nhìn tấm lưng mảnh mai của anh, lại cúi đầu thu dọn đồ đạc, ngón tay khẽ động, một tờ giấy kẹp trong sách rơi xuống.

Phương Mộc ngồi xổm nhặt tờ giấy kia lên: “Thư thông báo… Gia nhập hội học sinh?”

“Ừ.”

“Không tệ.” Muốn làm cái gì là có thể làm cái đó, coi như là Lý Bích có bản lĩnh.

“Cũng tàm tạm. Nhưng em không biết có nên đồng ý hay không.”

Phương Mộc hơi bất ngờ: “Vì sao?”

Lý Bích im lặng.

Phương Mộc không tiện nói gì nữa.

Trong cặp Lý Bích lộ ra một cái hộp nhỏ, Phương Mộc cúi đầu nhìn, bất chợt ánh mắt lóe lên, vươn tay lấy cái hộp ra ngoài.

Đó là một hộp bao cao su, mới, chưa khui.

Phương Mộc nhỏ giọng nói: “Em với bạn gái đã đến mức này rồi à?”

“Em không phải bạn trai đầu tiên của cô ấy, cô ấy muốn.” Lý Bích nói.

Giọng Phương Mộc hơi khàn khàn: “Em mới lên lớp 10, loại chuyện này có thể từ từ.”

“Bạn em đều nói em không muốn chính là đứa ngu.”

“Muốn mới là đồ ngu.” Giọng nói Phương Mộc tăng cao mang theo chút tức giận: “Người ta muốn em làm gì thì em lập tức nghe lời, em coi mình là thứ gì.”

Lý Bích cúi đầu nói: “Nhiều kinh nghiệm một chút cũng không có gì xấu, đến độ tuổi như em, sẽ hiếu kỳ ——”

Phương Mộc lạnh lùng đứng đó, đột nhiên đẩy hắn lên bàn, một tay kéo đai quần thể thao của hắn, trong lúc hỗn loạn dò tay vào trong.

Không có mặc quần lót… Đáng ghét.

“Em muốn kinh nghiệm đúng không?”

Lý Bích cúi đầu rên rỉ.

Phương Mộc dùng tay xoa nắn, cúi đầu cau mày, nhưng đột nhiên rụt tay về. Lý Bích nắm chặt tay anh: “Bây giờ anh đi, em sẽ hận chết anh.”

Hai người không lên tiếng, Lý Bích đè anh lên tường, Phương Mộc khẽ thở dốc, tay nhanh chóng tuốt lên tuốt xuống.

Thằng nhóc con, ngày khó bực mình vì anh chạy trốn, phải làm theo ý hắn mới bằng lòng bỏ qua.

Lý Bích ưỡn eo đâm đâm rút rút trong tay anh, cởi thắt lưng Phương Mộc, vén áo sơ mi của anh lên. Phương Mộc túm lấy bàn tay đang sờ mó lung tung của hắn, tay phải vuốt lộng rất nhanh trên vật cứng rắn của Lý Bích, cực lực chà xát.

Thân thể Lý Bích run rẩy, cau mày ngừng lại, thân thể cứng ngắc vẫn không nhúc nhích.

Chất lỏng sềnh sệch theo động tác của Phương Mộc phun ra, chảy đầy tay anh.

“Thầy Phương…” Lý Bích ôm eo của anh, mặt nhẹ nhàng tựa trên vai anh.

Phương Mộc cúi đầu buộc lại đai lưng của mình, cúi đầu khàn khàn nói: “Chỉ thử một lần, lần sau không được mượn cớ tùy tiện nữa.”

avatar
Close Menu
%d bloggers like this: