Không ngồi tù – Chương 24

Chương 24

Edit: Qiezi

Phòng khách không lớn, lại sạch sẽ ngăn nắp không một hạt bụi. Lý Bích đứng ở cửa cởi giầy, Phương Mộc đặt túi xuống bàn, cởi nút ống tay áo sơ mi: “Nhà anh không có gì để chơi đâu.”

Lý Bích đi tới: “Lúc nãy em ăn cơm không cẩn thận đổ canh lên đùi, có thể tắm ở đây không?”

Phương Mộc im lặng nhìn hắn.

“Rửa một chút cũng được, em không muốn làm dơ sô pha nhà anh.”

“Toilet ở đằng kia.” Phương Mộc ném một cái khăn lông cho hắn: “Anh không có quần áo vừa với em.”

Đi vào phòng tắm mở máy nước nóng, đột nhiên nhớ tới lần say rượu trước kia. Cưỡng ép chính mình không nghĩ lung tung, Lý Bích đi vào cởi quần áo, Phương Mộc cầm vòi sen, nuốt nước bọt một cái, giương mắt nhìn hắn ném quần dài và quần lót xuống đất.

Đây là sao?

Lý Bích nhận vòi sen trong tay anh: “Thầy Phương thích xem sao?”

Phương Mộc xoay người đi ra ngoài.

Lý Bích nhìn bóng lưng của anh: “Rõ ràng thích xem lại không chịu nhìn, anh thực sự rất cứng đầu.”

Không phải anh cứng đầu, mà anh sắp điên rồi.

Trong phòng tắm không ngừng vang lên tiếng nước chảy, Phương Mộc ở trong phòng khách, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

Đột nhiên, tiếng nước trong phòng tắm dừng lại. Lý Bích ở bên trong im lặng một lúc lâu mới nói: “Thầy Phương, tắt nước rồi.”

“Ống có chút vấn đề, em lắc thử xem.”

Trong phòng tắm truyền đến âm thanh lắc lắc của ống nước. Một lát sau, Lý Bích lễ phép nói: “Thầy Phương, nước không có chảy, hiện tại toàn thân em đều là bọt xà phòng.”

Phương Mộc cúi đầu vọt vào, nhận vòi sen trong tay hắn lắc lắc, trong nháy mắt nước phun ra.

Lý Bích không cầm, ánh mắt nhìn chằm chằm, kéo tay anh hướng về phía mình. Ngón tay Phương Mộc đặt trên thứ gì đó thẳng đứng, hô hấp trở nên gấp gáp, trong đầu lại nghĩ tới vẻ mặt lần đó hắn tiết ra trong tay mình, trong nhất thời lại có xung động muốn nắm lấy.

Một lát sau, anh kiềm chế buông ra: “Em tắt đi, anh muốn ra ngoài xem tivi chút đã.”

Lý Bích mím môi không nói một chữ.

Phương Mộc ngồi trên ghế sô pha, tinh thần sa sút vùi đầu vào đầu gối, trong quần đã hơi căng. Sau hồi lâu, anh cầm di động vào Zhihu, đăng nhập, nhanh chóng gõ xuống.

(Zhihu: Trang web hỏi đáp của Trung Quốc)

“Quan hệ tình dục với trẻ vị thành niên, sẽ bị xử lý thế nào?”

Không bao lâu, một câu trả lời nhảy ra.

“Bao nhiêu tuổi? Dưới 14 thì dù tự nguyện đều bị xem là cưỡng bức.”

Phương Mộc: “Mới vừa tròn 17.”

“Vậy phải xem người giám hộ và người trong cuộc, có thể đưa ra tố tụng, tình tiết nghiêm trọng sẽ bị phạt.”

Phương Mộc: “Nếu như đôi bên tự nguyện, cũng sẽ không quá nghiêm trọng chứ…”

“Rất khó nói. Nếu như không xảy ra thì thôi, tôi có một người bà con cũng vì xảy ra quan hệ với nữ sinh vị thành niên, bị cha mẹ cô gái ấy tố cáo, bây giờ đang sứt đầu mẻ trán ngay cả đại học cũng không tốt nghiệp được. Chẳng lẽ thằng nhỏ khó quản như vậy sao, cũng không phải là con gái người ta cả ngày lõa thể lắc lư trước mặt anh.”

Bên người có tiếng vang lên, Phương Mộc ngẩng đầu, chỉ thấy trên thắt lưng Lý Bích quấn một cái khăn lông che trên không che dưới, bưng một ly nước ngồi xuống cạnh anh.

“Thầy Phương, em tắm xong rồi.”

Phương Mộc nhìn tuyến nhân ngư đậm màu và eo không có tí sẹo lồi ở phía trên khăn lông.

Lý Bích giật giật, khăn lông rơi xuống, lộ ra nửa ẩn nửa hiện kiều diễm làm người phát điên.

“Thầy Phương ——” Lý Bích kéo tay anh.

Phương Mộc bỗng chốc nhảy dựng lên, hấp tấp nói: “Em tắm xong rồi phải không? Anh có rất nhiều đề cho em làm, từ bây giờ đến chín giờ sáng mai, em ngồi ở đây làm bài!”

avatar
Close Menu
%d bloggers like this: