Không ngồi tù – Chương 25

Chương 25

Edit: Qiezi

Phương Mộc cầm một bộ đồ ngủ trong tủ quần áo, ném lên đùi Lý Bích: “Mặc xong quần áo hẵng làm đề tiếp.”

Lý Bích mở ra xem: “Đây không phải cỡ của anh, là của ai?”

Phương Mộc không lên tiếng, Lý Bích lại hỏi: “Anh từng có bạn trai? Mấy người?”

Phương Mộc thầm nghĩ tôi với cậu là gì mà cậu muốn nhúng tay vào nhiều chuyện như vậy, khó hiểu nhìn hắn, không gật cũng không lắc.

“Không sao, có kinh nghiệm cũng tốt…” Lý Bích nghiêng đầu nhìn mạc áo còn chưa gỡ xuống: “Thầy Phương, anh biết nếu như không phải lần đầu, dễ bị người ta chơi đến chết không?”

Mặt Phương Mộc càng đỏ, trước mắt anh tự dưng xuất hiện cảnh tượng bị hắn đè xuống phịch đến tàn nhẫn, bất chợt trong quần có động tĩnh.

Lý Bích mở khăn lông, ngón tay khẽ vuốt lộng trên vật kia của mình. Phương Mộc không dời mắt được, cau mày khổ sở nhìn chằm chằm tay hắn, mắt thấy vật kia càng lúc càng cứng rắn.

Lý Bích kéo tay anh qua, chậm rãi cầm lấy vật kia: “Thầy Phương, còn muốn nhịn sao?”

Tay tiếp xúc đến chỗ cực nóng, Phương Mộc nhắm mắt lại.

Lý Bích nắm eo anh kéo về phía mình, nơi riêng tư của hai người dán sát vào nhau: “Không phải lần trước sờ qua sao, có thích không?”

Lý Bích kéo sơ mi trắng của anh, vuốt ve tấm lưng trần rịn mồ hôi của anh: “Thấy Phương, có từng nghĩ muốn làm gì cùng em không?”

Thân thể Phương Mộc vẫn không nhúc nhích, tay Lý Bích chợt trượt đến ngực anh, xốc áo sơ mi lên, lộ ra hai điểm nhỏ đỏ hồng trước ngực.

“Đã rất hưng phấn rồi.” Lý Bích cúi đầu nhẹ nhàng mút: “Đầu vú cứng rồi.”

Thân thể Phương Mộc run rẩy không ngừng.

Đầu lưỡi Lý Bích liếm trên đầu vú, âm thanh khàn khàn, vật kia cũng căng đến đau nhức: “Màu hồng, bên ngoài thầy Phương khí chất thanh nhã, bên trong lại là dâm dâm đãng đãng.”

Hắn đẩy Phương Mộc ngã vào ghế sô pha.

Phương Mộc thấy đầu lưỡi Lý Bích đảo quanh trên điểm đỏ trước ngực, cởi đai quần, kéo quần xuống. Phải làm gì đây… Đã mất khống chế…

Đã xâm phạm đến như vậy…

Anh cầm lấy remote, tùy ý đè xuống, bấm âm lượng đến mức lớn nhất, trong lúc bất chợt, âm thanh khua chiêng gõ trống trong tivi truyền đến…

“Cóc cóc beng beng —— cóc cóc ——”

Có người khóc lóc thảm thương: “Ba ơi… Sao ba ra đi sớm vậy…”

Lý Bích dừng lại, sắc mặt tái xanh nhìn anh.

Phương Mộc kéo kéo quần áo của mình, cúi đầu ngồi dậy: “Ừ… Đưa linh cữu đi sao? Không cẩn thận ấn vào…”

Lý Bích dò dậy khỏi người anh, nhặt quần áo trong toilet nhanh chóng mặc vào, không nói câu nào đi ra ngoài.

avatar
Close Menu
%d bloggers like this: