Không ngồi tù – Chương 26

Chương 26

Edit: Qiezi

Phương Mộc nhìn xuống dưới lầu qua cửa sổ.

Nửa giờ sau, Lý Bích vẫn đứng ở chỗ cũ, không chịu lên, cũng không chịu rời đi.

Chóp mũi bị một giọt nước đập vào, Phương Mộc hơi ngẩng đầu, giữa trán lại bị nước đập trúng, trong lòng anh nghĩ trời mưa sao, trên gương mặt bỗng nhiên bị một giọt nước lớn chừng hạt đậu rớt xuống.

Ngay sau đó, âm thanh tí tách dần vang lên xung quanh.

Mưa nói đến là đến, không hề phòng bị.

Mưa dần nặng hạt.

Lý Bích còn đứng dưới lầu không hề di chuyển, Phương Mộc nhìn trời mưa càng ngày càng lớn, nghĩ thầm nguy rồi, vội vã cầm dù chạy xuống dưới.

Toàn thân Lý Bích ướt nhẹp, xoay người lại cách anh khá xa: “Em ướt hết rồi… Sao anh không xuống sớm một chút.”

“Sao em không chịu đi lên.”

“Em chạy xuống, hẳn là anh nên xuống lầu dỗ em lên, bằng không em rất mất mặt.”

“Cho nên bây giờ rất có mặt mũi sao?” Phương Mộc nắm tay hắn dắt lên.

“Có.”

Lý Bích ướt nhẹp đứng ở cửa, Phương Mộc ném khăn lông trên sô pha cho hắn, lại ném bộ đồ ngủ kia qua. Lý Bích dùng khăn lông lau tóc, đi vào phòng khách, cầm khung ảnh trước cửa sổ.

Phương Mộc rót cho hắn một ly nước nóng: “Lạnh không?”

Lý Bích nhìn khung ảnh: “Đây là người lần trước thấy ở nhà anh.”

“Bạn học cấp ba của anh, hội phó hội học sinh, cũng là phát tiểu* của anh.”

(Phát tiểu: Bạn cùng giới chơi thân từ bé, có quen biết từ bậc phụ huynh)

Lý Bích nhỏ giọng nói: “Nếu như bây  giờ anh là hội trưởng của em, tuổi hai chúng ta không quá chênh lệch, anh chịu ngủ với em sao?”

Phương Mộc đỏ mặt: “Ừ.”

“Một ngày em sẽ làm anh tám lần.”

Sắc mặt Phương Mộc càng đỏ hơn: “Ừ… Được.”

Tám lần… Sao? Đêm nay lại phải mộng xuân…

“Em rất đố kỵ phát tiểu của anh.” Lý Bích đặt khung ảnh xuống.

Hơi nóng trên mặt Phương Mộc tản ra: “Thật không.”

Phát tiểu của anh không đẹp như em.

“Chỉ cần em là vị thành niên, anh không thể làm gì với em, có phải không?”

Phương Mộc kiên định lắc đầu, không biết là đang thuyết phục hắn hay chính bản thân mình.

“Em sẽ không nói với người khác ——”

“Chỉ cần cha mẹ em còn đưa tiền hằng tháng cho anh, để anh chăm sóc đứa con trai vị thành niên của bọn họ, hoàn toàn tin tưởng anh, tôn trọng anh, anh không nên ra tay với em.”

“Là em đối với anh ——”

Phương Mộc lắc đầu: “Vậy, nếu như anh không có tâm tư với em, trong lòng thanh thản, cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ khi đối mặt với mẹ em.”

“Vậy phải làm sao? Em không thể không nghĩ đến chuyện đó.”

Trong lòng Phương Mộc như có luồng nhiệt chạy qua: “Vậy, em cảm thấy thế nào?”

Lý Bích đứng ở cửa sổ không nhúc nhích.

Sau hồi lâu, hắn chậm rãi đi đến bên người Phương Mộc: “Thầy Phương, anh đang ép em buông tay sao?”

“Em muốn làm người trưởng thành không? Người trưởng thành phải nhẫn nhịn không làm rất nhiều chuyện muốn làm.”

Lý Bích cười cười: “Muốn em tự buông bỏ, trong lòng em không muốn thế. Nhưng em không buông bỏ, sẽ là một đứa trẻ vĩnh viễn không trưởng thành?”

“Nam tử hán đại trượng phu, vốn nên cầm được thì cũng buông được.” Phương Mộc cúi đầu, như đang thuyết phục hắn, hoặc như đang lẩm bẩm.

Lý Bích nhắm mắt lại, nước mắt lấp lánh trên khóe mi, hồi lâu sau mới nói: “Thầy Phương, anh có thể thoải mái đêm nay không?”

“Cái gì?”

Lý Bích cười: “Đêm nay em muốn uống rượu với anh. Dù sao anh cũng là mối tình đầu của em, uống với em một đêm, sau này chúng ta không gặp nhau nữa, được không?”

5 1 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments