Không ngồi tù – Chương 45

Chương 45

Edit: Qiezi

Trải qua khoảng thời gian không biết xấu hổ quấn quýt người yêu, Lý Bích dần dần đem những hành lý còn lại của mình đến nhà Phương Mộc, nhồi vào tủ âm tường trống rỗng của anh.

Trong nhà thêm một người, đó là thêm một tiếng tim đập, trong phòng không còn hiu quạnh nữa. Phương Mộc đi cùng hắn mua một ít dụng cụ gia đình, sửa sang lại căn phòng một lần nữa.

Càng ngày càng có dáng vẻ ở chung.

Kỳ thực Lý Bích có nhà riêng, nhưng hắn tình nguyện đến đây, xa công ty một chút nhưng lại làm cho Phương Mộc mỗi ngày đi làm gần một chút.

Trong thoáng chốc ba tháng trôi qua, thời gian qua thật nhanh. Hiện tại Phương Mộc vừa mới tới trường học, tự rót cho mình một tách trà, đột nhiên nhận được một cú điện thoại.

“Phương Mộc, còn nhớ dì không?” Đầu dây bên kia truyền đến một giọng phụ nữ.

“Dì là…” Phương Mộc vắt óc.

“Dì là mẹ Lý Bích. Nhớ không?”

Phương Mộc đang vui vẻ, lại lập tức hốt hoảng.

“Không có gì đâu, Lý Bích không biết dì gọi cho cháu. Cháu có thời gian ra ngoài uống tách trà không? Dì muốn nói chuyện với cháu.”

Trong đầu Phương Mộc xẹt qua mấy cảnh tượng như đèn kéo quân. Gạt Lý Bích tìm anh uống trà… Trong ấn tượng dường như không phải chuyện gì tốt…

Phương Mộc căng thẳng: “Dì muốn gặp lúc nào?”

“Xế chiều hôm nay đi. Trùng hợp dì muốn gặp người bạn trong trường đại học của cháu.”

Đi thẳng đến nơi làm việc của anh, anh không đồng ý chia tay sẽ tìm lãnh đạo của anh, chẳng lẽ là tiên lễ hậu binh sao…

Giọng nói Phương Mộc cứng đơ: “Dạ được, buổi chiều gặp.”

Vừa qua hai giờ chiều, Phương Mộc mặc quần áo chỉnh tề đến nơi hẹn ở phòng ăn nhỏ của trường đại học.

Phụ nữ trung niên tươi cười, khuôn mặt không già nua bao nhiêu, bà vẫy tay nói: “Phương Mộc, lại đây.”

Phương Mộc lễ phép ngồi xuống: “Dì.”

Hai người chọn trà trưa, mẹ Lý Bích vừa muốn mở miệng, Phương Mộc đã đột ngột nói: “Dì, cháu xin lỗi. cháu biết mình sai, cực kỳ xin lỗi dì.”

“Không phải…”

“Dì nói đi.”

“Là như thế này… Dì nghe nói cháu và Lý Bích ở chung…”

Phương Mộc vội vàng nói: “Xin lỗi dì, cháu biết như vậy là không tốt. Hai đứa đều là đàn ông, tương lai ở chung với nhau không những bị người khác xem thường, còn không thể nối dõi tông đường, cũng sẽ làm người yêu thương chúng cháu đau khổ. Thế nhưng sau mấy ngày ở chung với nhau, cháu càng thích Lý Bích, thực sự muốn chăm sóc hắn đến hết quãng đời còn lại.”

“Ừ… cái này…”

“Dì à, bất luận dì cho tiền cháu hay bắt cháu chia tay, cháu cũng không thể phụ lòng Lý Bích. Cho nên bất luận hôm nay xảy ra chuyện gì, cháu cũng không thể đơn phương đồng ý chia tay với Lý Bích.”

“Ừ…”

Dì… Chuyện hồi cấp ba là cháu sai.” Giọng nói của Phương Mộc hơi run rẩy: “Nhưng cháu cũng không làm chuyện gì trái lương tâm.”

“Ừ, chuyện hồi cấp ba của hai đứa dì cũng biết khá rõ… Lúc Lý Bích học đại học đã come out với chúng ta, lúc ấy dì hỏi nó, có phải thích Phương Mộc không?”

“Hả?”

“Dì với ba nó đã suy đoán nhiều năm rồi, khi đó cháu tự dưng nghỉ việc, hàng ngày Lý Bích đều trưng ra dáng vẻ mới biết yêu, mỗi ngày đều cầm di động nhìn tin nhắn và ảnh chụp của cháu, dì đã nói với ba nó, dì đoán là Lý Bích thích cháu, tỏ tình bị từ chối. Ba nó còn không tin, nói dì nói lung tung.”

“…..”

Mẹ Lý Bích cười: “Lúc Lý Bích học cấp ba cháu không đồng ý yêu nó sau lưng chúng ta, coi như không làm chúng ta thất vọng. Con trai của dì dì còn không biết sao? Lúc đại học nó come out thì dì với chú đã chuẩn bị tâm lý xong xuôi, còn phải giả vờ làm ra vẻ ngạc nhiên. Dì với chú nghĩ rằng con trai của mình đã là như thế, cháu muốn thay đổi nó, cuối cùng chỉ có thể đẩy nó ra. Hơn nữa dì tự hỏi mình, muốn Lý Bích sa sút tinh thần như hồi cấp hai hay là Lý Bích vui vẻ hiện tại? Dì nghĩ, dì tình nguyện để con trai vui vẻ.”

Phương Mộc lắp ba lắp bắp nói: “Ý của dì là…”

“Không có gì, kỳ thực chúng ta cũng rất tức giận một đoạn thời gian, nhưng đã nghĩ thông suốt. Bây giờ Lý Bích vui vẻ như vậy, có công việc mình muốn làm, có người mình thích, có đôi khi làm cha mẹ như chúng ta phải hy sinh một chút. Ai không muốn ôm cháu trai cháu gái, nhưng nếu như vậy sẽ hy sinh hạnh phúc của Lý Bích, để nó biến thành một người u sầu cả đời, vậy chúng ta làm cha mẹ cũng quá thất bại.”

“Dì không phản đối cháu với Lý Bích ở bên nhau?”

Mẹ Lý Bích lập tức cười: “Phản đối có ích lợi gì? Dì có việc sắp ra nước ngoài, mấy tháng không về nhà, lúc sắp đi muốn gặp mặt cháu một chút.”

Phương Mộc: “…..”

Mẹ Lý Bích nhìn mặt anh, thở dài: “Môi hồng răng trắng, đúng là mỹ nhân bại hoại, Lý Bích để ý cháu cũng không có gì lạ.”

Phương Mộc đỏ mặt.

Dì à, cháu cũng từng chơi con trai dì phát khóc đó.

avatar
Close Menu
%d bloggers like this: