Tránh sủng I – Mở đầu

Mở đầu

Edit: Phương Vũ LustLeviathan

Bốn năm trước

Lười biếng dựa vào chiếc ghế mềm được điêu khắc tinh xảo, thiếu niên xinh đẹp đưa tay chống trán, thần sắc thản nhiên nhìn người hầu cúi đầu quỳ trước mặt mình đang run rẩy không ngừng.

Tức giận? Không! Tức giận vì một tên hầu thấp hèn trộm cắp hay sao? Không đáng! Người giàu có hiển lộ sự cao quý trước mặt kẻ nghèo hèn, kẻ nghèo hèn lộ sự ti tiện trước mặt người giàu có, và Thời Thiên cậu đang tao nhã hưởng thụ thú vui đứng trước đám nghèo nàn này đây.

Khóe môi nhu hòa nhếch lên, nở một nụ cười như rắn độc, Thời Thiên ung dung thong thả nhấc chân, dùng mũi chân nhẹ nhàng nâng cằm người hầu nọ, nhìn đôi mắt sợ hãi ngập nước, Thời Thiên cau mày, thương tiếc nói, “Chà chà, thật đáng thương, sao lại sợ đến mức này? Tôi còn chưa trừng phạt đâu.”

“Thiếu. . . thiếu gia, thực sự không phải tôi, tôi. . . tôi dọn phòng xong rồi đi ra, thật sự không nhìn thấy dây chuyền của ngài, cầu xin ngài bỏ qua cho tôi đi. Cầu xin ngài.” Người hầu dập đầu liền mấy cái, thân thể run rẩy càng thêm mạnh.

“Haizzz.” Đôi lông mày xinh đẹp nhíu chặt, Thời Thiên giả vờ bất đắc dĩ thở dài, “Nói thế tức là anh không muốn trả lại chứ gì?”

Người hầu quỳ trên mặt đất, liên tiếp dập đầu lạy xin tha, y biết, nếu Thời Thiên xem y là kẻ trộm mà xử lí, sợ rằng sẽ không giao y cho cảnh sát mà sẽ trực tiếp dùng hình phạt riêng, đánh y đến tàn phế, thậm chí là đánh chết!

Vị thiếu gia tính tình ác liệt, ương ngạnh ngang ngược, chọc người ghét, bị người hận nhưng cha cậu ta lại là bá chủ tập đoàn tài chính một phương, cho nên cậu trở thành đứa con cưng trong xã hội thượng lưu như lẽ đương nhiên, sai có người chịu, tội có người gánh, hưởng thụ cuộc sống xa hoa bậc nhất, như kẻ ác bao mình trong vầng hào quang, cay độc mà cao quý, kiêu ngạo nhận lấy sự cưng chiều từ bốn phương tám hướng, luôn dùng ánh mắt khinh mạn chế giễu liếc nhìn người khác.

Thời Thiên đứng dậy khỏi ghế, năm ấy cậu mới mười bảy tuổi, thân hình thon gầy lại cân đối, mặc dù nét trẻ con trên mặt còn chưa hết, nhưng không hề có chút nữ tính nào, nụ cười trên khuôn mặt đẹp đẽ không phù hợp với tính cách, xung quanh cậu như dùng sự kiêu ngạo đúc thành bức tường kiên cố, như một lớp vỏ ngoài tự vệ, vừa cứng rắn, lại vừa lạnh lẽo.

“Anh nói xem tôi nên trừng phạt anh ta như thế nào?” Thời Thiên đột nhiên quay người, khẽ cong khóe môi, như cười như không nhìn người đàn ông vẫn luôn đứng sau lưng mình trầm mặc không nói lời nào.

Người đàn ông toàn thân mặc đồ đen, thân hình cao lớn thẳng tắp, từ đầu đến cuối thần sắc không thay đổi, gương mặt như đao khắc, yên lặng, lạnh lùng.

“Dám không trả lời tôi? Anh điếc à?” Thời Thiên thay đổi sắc mặt, giọng nói trầm xuống mấy phần, người đàn ông này là bảo tiêu cậu ghét nhất, mặt luôn không đổi, dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn cậu, giống như trong mắt hắn, cậu chỉ là hạng thiếu gia nhà giàu bốc mùi tanh tưởi.

Hai mắt tối đen của nam nhân rốt cục hơi chuyển động, nhàn nhạt dừng trên mặt Thời Thiên, giọng nói từ tính nghe không ra bất cứ xúc cảm khác lạ nào, “Xin lỗi thiếu gia, tôi chỉ phụ tránh an toàn của cậu.”

“Ồ, thật thế sao? Vậy là anh sẽ không xin thay cho anh ta?” Thời Thiên tới gần người đàn ông, kiễng chân, hơi thở ấm áp mềm mại nhẹ nhàng phun lên gáy hắn, nhẹ giọng cười nói, “Tôi còn nhớ có lần anh bị thương, chính người này đã chăm sóc anh, y đối xử với anh tốt như vậy, người ta luôn nói bảo tiêu rất có tình nghĩa, tại sao hiện tại anh ta gặp nạn, ngay cả mở miệng xin thay anh cũng không muốn?”

Thời Thiên dựa rất sát vào người đàn ông, cho nên dễ dàng bắt được sự rung động trong mắt hắn, cậu biết, nam nhân này không hoàn toàn là kẻ máu lạnh!

Trên đời này, cách khống chế người khác dễ dàng nhất là uy hiếp, dễ dàng nhất, là nghiền ép!

“Vậy thì, anh tát anh ta một trăm cái đi.” Thời Thiên thấp giọng, lộ ra ý cười độc ác, cậu cười tít mắt nhìn nam nhân, “Nếu không, tôi sẽ nhốt anh ta lại, bỏ đói đến chết!”

Thời gian yên tĩnh lại khoảng năm giây, người đàn ông trầm mặc cuối cùng cũng đi tới trước mặt người hầu nọ, vung tay, dùng sức đánh mạnh vào gương mặt sợ hãi vô tội.

Thời Thiên ngồi trở lại trên ghế, nghiêng đầu, ngón tay trắng nõn lạch cạch gõ lên tay vịn ghế ngồi, lười biếng thưởng thức tình cảnh trước mắt, cậu có thể cảm giác rõ ràng bảo tiêu của mình không cam tâm, có lẽ hắn đang tưởng tượng người hắn đánh chính là thiếu gia của hắn.

“Anh là bảo tiêu cha tôi trả lương cao mời tới, sức lực sao lại yếu ớt như vậy? Hay anh muốn giữ lại chút ân tình cho tên trộm cắp này?” Thời Thiên nghiêng đầu, khẽ cười nói, “A, tôi nhớ ra rồi, mẹ anh bệnh nặng liệt giường, ngoại trừ đi theo bảo vệ tôi, anh vừa có chút thời gian đều đến bệnh viện chăm sóc bà ta, dẫn đến giờ nghỉ ngơi của anh rất ít, ha ha, cho nên hiện tại không có tí sức lực nào chứ gì?”

Nhắc tới người mẹ đang bệnh nặng của mình, người đàn ông rốt cuộc không còn giữ nguyên thần sắc sét đánh không đổi nữa, hắn âm thầm cắn răng, một chưởng mạnh mẽ hạ xuống, người hầu kia đã bị hắn đánh ngất đi, chỉ có làm như thế, mới có thể thực sự cứu được y.

“Hôn mê? Ha hả! Anh ác quá đấy!” Thời Thiên lần nữa đứng dậy, dùng chân đá đá người hầu, sau khi xác định y ngất thật, mới để những người hầu khác lôi ra ngoài.

Thời Thiên đút hai tay vào túi, không thú vị quay người, vừa vặn bảo tiêu kia cũng nhìn về phía cậu, ánh mắt khinh khi ghét hận, tựa như trong mắt hắn, cậu chỉ là miếng thịt thối rữa tanh hôi.

Cậu nhìn không thấu bảo tiêu này của mình, không thể thấy được dưới đôi mày kiếm tuấn lãng, tròng mắt sắc bén đen tuyền đang lưu chuyển tâm tình gì, cậu chỉ biết rằng có sự chán ghét dành cho mình, còn những thứ khác, cậu không nghĩ ra, đương nhiên, cũng lười suy đoán, dù sao hắn chỉ là kẻ người ti mệnh tiện so với cậu.

Thời Thiên nhanh chân bước về phía trước, vung tay cho người đàn ông một cái tát vang dội, nghiêm mặt, phẫn nộ quát, “Dám nhìn chủ nhân của anh như vậy!”

Người đàn ông cúi đầu, khuôn mặt không cảm xúc nhìn xuống mặt đất, chẳng nói một lời.

Thái độ hờ hững của người đàn ông khiến Thời Thiên càng thêm tức giận, cậu chán ghét loại cốt khí buồn nôn của đám nghèo hèn trên người hắn!

Dưới ánh đèn lưu ly nhiều màu, một tấm thân toàn bạch ngọc, trên chiếc khăn trải đẹp đẽ tinh mỹ, các loại món ngon đủ màu sắc xếp đầy một bàn, Thời Thiên mặc trên người bộ âu phục trắng được làm thủ công cắt may khéo léo, dung ung thong thả dùng cơm, động tác ưu nhã như hoàng gia quý tộc thời cổ đại.

Không biết đã qua bao lâu, Thời Thiên mới hơi liếc mắt nhìn người đàn ông từ đầu đến giờ vẫn luôn quỳ gối bên cạnh mình, chính là tên bảo tiêu mà cậu ghét nhất!

Trong trí nhớ, đây là lần đầu tiên hắn quỳ trước cậu, bởi cha đã từng dặn cậu đừng làm khó hắn, cho nên Thời Thiên chưa bao giờ tìm cách bức bách người đàn ông này như những kẻ khác khi họ cũng quỳ xuống cầu khẩn.

Cho nên lần quỳ xuống này, là hắn tự nguyện!

“Van cầu thiếu gia, hãy cứu lấy mẹ của tôi, bà không thể chống đỡ bao lâu nữa!” Người đàn ông đã không còn bình tĩnh như trong dĩ vãng, nặng nề dập đầu dưới đất, hai tay nắm chặt, có thể thấy đối với việc quỳ xuống cầu xin Thời Thiên, hắn lúng túng và không cam lòng cỡ nào.

Nhưng hắn không thể không van cầu Thời Thiên, việc phẫu thuật của mẹ đã vô cùng cấp bách, nhưng tiền giải phẫu lại là cái giá trên trời, hắn mới làm bảo tiêu không lâu, trong tay không có nhiều tiền như vậy, hơn nữa lại không thân thích không bạn bè, lúc khó khăn chỉ có thể tới nhờ cậy van cầu người không có một chút quan hệ nào với mình, cho dù hắn không cam lòng đến đâu đi chăng nữa.

“Bà ta không chống đỡ được bao lâu nữa thì liên quản gì đến tôi?” Thời Thiên nhướng mày, “Hơn nữa Thời Thiên tôi tại sao phải đi cứu một người phụ nữ không có chút xíu quan hệ nào đối với mình? Lẽ nào bởi vì tôi là người có tiền?”

“Chỉ cần thiếu gia nguyện ý lấy tiền cứu mẹ của tôi, tôi sẽ làm bảo tiêu không công cho cậu cả đời!” Người đàn ông dứt lời, lại một lần nữa dập đầu.

Thời Thiên sờ sờ cằm, nghiêm túc cân nhắc, “Ừm. . . Nghe quả thật rất có lời.”

Người đàn ông ngẩng đầu, đầy mong đợi nhìn Thời Thiên, “Vậy thiếu gia đồng ý. . . “

“Không.” Thời Thiên cắt lời hắn, cười khẩy, “Tôi không muốn! Không có lý do gì cả, chỉ là tôi không muốn giúp anh mà thôi!”

Hai tay người đàn ông siết chặt kêu răng rắc, lệ khí âm lãnh nhất thời tràn ngập trên khuôn mặt lạnh lùng, hắn không e dè dùng ánh mắt căm hận nhìn Thời Thiên, giống như muốn khoét hai cái lỗ trên người cậu.

Thấy ánh mắt hận không thể giết chết mình, nụ cười trên mặt Thời Thiên càng thêm xán lạn, cậu cúi người, gương mặt xinh đẹp dán sát vào tròng mắt tràn ngập lệ khí của người đàn ông, thấp giọng cười nói, “Có phải anh rất muốn giết tôi hay không? Ha ha, những kẻ người ti mệnh tiện thật nực cười, tự cho rằng người có tiền phải giúp mình là lẽ đương nhiên, chẳng lẽ không biết rằng đôi bên vốn chẳng liên quan gì tới nhau, căn bản không có nghĩa vụ phải ra tay hay sao? Cho nên dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình! Ha ha, tự nghĩ cách đi thôi.”

Thời Thiên khẽ cười nói, người đàn ông dùng loại ánh mắt bình tĩnh mà quỷ dị nhìn cậu, cuối cùng chậm rãi đứng lên khỏi mặt đất.

“Ý thiếu gia là cho dù tôi làm cái gì, cậu cũng không muốn lấy ra một khoản tiền cứu mẹ tôi?”

“Đúng vậy.” Thời Thiên thẳng thắn đáp, vẻ mặt thờ ơ.

Người đàn ông mang gương mặt không cảm xúc rời khỏi phòng ăn, quản gia vừa định gọi hắn lại đã bị Thời Thiên đưa tay ngăn cản.

“Khả năng lớn là hắn đến bệnh viện chăm sóc mẹ mình, bác không cần để ý đâu, đi mời một bảo tiêu khác ưu tú hơn đến đây cho con, con không muốn nhìn thấy cái mặt âm trầm của hắn.”

“Vâng!”

Ăn vài miếng, tầm mắt Thời Thiên không thể khống chế luôn nhìn về phía cửa, cuối cùng cậu mất kiên nhẫn kéo kéo caravat, chỉ vào người hầu đứng bên cạnh cách đây không lâu bị cậu cho là kẻ trộm, không nhịn được nói, “Đi, giúp tôi làm một chuyện!”

Đêm đến, biệt thự Thời gia theo phong cách Châu Âu cổ điển vô cùng yên tĩnh, hành lang dài hẹp u ám truyền đến tiếng bước chân cộp cộp nặng nề. Hắn chưa bị sa thải chính thức cho nên vẫn có thể tự do ra vào biệt thự này như trước.

Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ của Thời Thiên, người đàn ông mặt không thay đổi đến bên giường cậu, không nói tiếng nào lẳng lặng đứng đó, tơ máu trải rộng trong đôi mắt, nắm đấm bên người rục rịch.

Hắn nên hận thiếu niên này ư? Có lẽ là không nên! Đúng như cậu nói, hắn dựa vào cái gì mà cho rằng người không có chút quan hệ nào với hắn phải đưa tay giúp đỡ?

Nhưng đối với thiếu niên kia mà nói, khoản tiền ấy chỉ bằng chi tiêu cho một lần vui chơi tiêu khiển, nếu lúc đó cậu đồng ý, mẹ của hắn cũng không cần phải chết.

Trên thế giới này, người phụ nữ yêu thương hắn nhất đã không còn, bởi vì đứa con vô năng là hắn, cũng bởi thiếu niên quá mức tuyệt tình!

Bàn tay phủ một lớp chai mỏng của người đàn ông chậm rãi trượt trên chiếc cổ trắng nõn, dần dần siết chặt. Sát khí trong đáy mắt bốc lên từ từ cắn nuốt lý tính.

Thời Thiên cuối cùng tỉnh giấc, khi cậu ý thức được người đàn ông trước mắt chuẩn bị bóp chết mình, Thời Thiên lập tức kịch liệt phản kháng.

“Anh. . . Thật to gan! Người đâu!” Thời Thiên rống giận, gạt mạnh tay người đàn ông ra.

Da thịt trắng nõn vì hô hấp không thông mà đỏ bừng, làn mi như nan quạt bất lực rung động, khuôn mặt xinh đẹp do chống cự quá kịch liệt mà lộ ra chút mị hoặc.

Người đàn ông đột nhiên cúi xuống, thô bạo hôn lên môi Thời Thiên, đôi tay siết chặt lấy cậu từ từ trượt xuống, đột nhiên xé rách chiếc áo ngủ mỏng manh, bàn tay to lớn mang theo tức giận nhanh chóng vuốt ve phía sau cậu.

Thời Thiên mở to hai mắt, khó có thể tin mình bị một gã bảo tiêu thấp hèn dâm loạn.

Âm thanh giãy giụa trong phòng làm thủ vệ bên ngoài xông vào, ngay sau đó, người đàn ông bị điện giật, toàn thân mềm nhũn bị thủ vệ bốn phía tiến tới giữ chặt.

“Con mẹ nó, anh dám làm thế với tôi! Dám làm thế với tôi!” Thời Thiên rống vài tiếng, liên tục lôi kéo giẫm đạp người đàn ông đã không còn sức phản kháng, cậu chán ghét lấy tay cố sức chùi môi, hận không thể chùi rách cả miếng da nơi đó.

Mẹ mất là một đả kích rất lớn đối với người đàn ông, tơ máu đỏ tươi che kín đôi mắt dần mất đi ánh hào quang, vô thần nhìn chỗ trống trên mặt đất, để mặc cho Thời Thiên giận dữ quyền đấm cước đá.

“Mẹ kiếp, anh chỉ là con chó tôi nuôi mà thôi! Một tên súc sinh! Dám cắn ngược lại chủ nhân của mình! Chán sống rồi phải không? !” Thời Thiên không còn vẻ ngoài hòa nhã như trước nữa, có thể nói như con chó điên.

Bảo tiêu bị đánh từ đầu đến cuối không nói một lời, hắn nhận lấy hết thảy những lời khó nghe Thời Thiên mắng ra, cuối cùng cậu hạ lệnh nhốt hắn vào tầng hầm bỏ đói đến chết, khi ấy người đàn ông mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Thời Thiên.

Đó là khuôn mặt rất anh tuấn, sự kiêu ngạo cùng quật cường ẩn giấu giữa hai chân mày, đáy mắt in hằn bóng người vĩnh viễn coi thường kẻ yếu hơn mình, cậu là Thời Thiên, là người Cổ Thần Hoán hắn khắc sâu trong tâm trí, là thiếu niên có hóa thành tro hắn cũng không thể nào quên!

5 1 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments