Tránh sủng I – Q1 – Chương 11

Chương 11: Ngụy biện?

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

Đến Ngôi Sao, Thời Thiên tìm được giám đốc, sau khi biết Cổ Thần Hoán không ở nơi này, cậu lại bắt đầu xin giám đốc số điện thoại của hắn, giám đốc đương nhiên sẽ không cho, Thời Thiên đành tìm một cái góc trong Ngôi Sao ngồi xuống an tĩnh chờ đợi.

Cho dù thế nào, đêm nay cậu nhất định phải nói ra hết những lời trong lòng, mặc kệ sau khi nghe xong Cổ Thần Hoán có phản ứng gì chăng nữa.

Thực ra Cổ Thần Hoán vừa rời khỏi hộp đêm kia liền đến Ngôi Sao, cho nên hắn biết rõ Thời Thiên đang ngồi đợi mình.

Cảm nhận gò má đau nhức như kim đâm, nhớ lại tiếng mắng khinh bỉ của người con trai kia, Cổ Thần Hoán có thể khẳng định, Thời Thiên tìm đến mình tuyệt đối không phải để xin tha.

Thông qua camera trong đại sảnh của Ngôi Sao, Cổ Thần Hoán thấy Thời Thiên đang ngồi trong góc. Cậu an tĩnh ngồi đó, bầu không khí ôn nhuận bao quanh thân thể, trên mặt không có bất an, không có sợ hãi, ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt tựa hồ vĩnh viễn không thể xóa nhòa.

Thời Thiên ngồi gần hai tiếng đồng hồ mới có nhân viên phục vụ mời cậu đến văn phòng giám đốc, cũng báo trước rằng Cổ Thần Hoán đang ở đó chờ cậu.

Bước vào văn phòng, hệt như lần trước, Thời Thiên đứng thẳng, còn Cổ Thần Hoán mặt không thay đổi ngồi dựa vào ghế da.

“Nghe nói cậu đã đợi tôi rất lâu.” Giọng Cổ Thần Hoán âm lãnh không nhanh không chậm, hai mắt sâu thẳm nhìn Thời Thiên, không có bất cứ biểu tình nào.

Thời Thiên ngẩng đầu, mặt không đổi sắc nhìn Cổ Thần Hoán, lạnh giọng, “Cổ Thần Hoán, anh sẽ giết tôi sao?”

Lời Thời Thiên nói làm Cổ Thần Hoán có chút bất ngờ, hắn không rõ tại sao cậu lại hỏi thẳng hắn về vấn đề này.

“Không.” Cổ Thần Hoán nheo mắt, giọng điệu quỷ dị. Trong đầu hắn có vô số loại thủ đoạn trả thù Thời Thiên, nhưng không có cái nào là lấy mạng cậu cả.

“Vậy được.” Thời Thiên mang nét mặt kiên quyết, giọng nói trấn định, “Tôi đang đứng ở ngay đây, anh đánh tôi bao nhiêu cũng được, tôi sẽ không đánh trả, càng không trốn tránh, đến khi nào anh hả giận mới thôi.”

Nghe xong, nụ cười của Cổ Thần Hoán càng thêm âm hiểm, hắn chống một tay lên bàn, thân thể nghiêng về phía trước, híp mắt nhìn Thời Thiên, cười lạnh nói, “Cậu muốn triệt để rũ sạch với tôi, từ nay về sau không còn quan hệ gì nữa nên mới trả lại hết những gì đã nợ tôi phải không?”

Thời Thiên, cậu suy nghĩ quá ngây thơ rồi.

“Anh chỉ nói đúng một nửa, tôi đứng ở đây mặc anh trút giận là vì muốn cầu an ổn cho cuộc sống sau này của mình, chứ không phải bởi vì tôi nợ anh. Cổ Thần Hoán, bất kể là hiện tại hay bốn năm trước, Thời Thiên tôi chưa bao giờ cảm thấy mình nợ anh cái gì cả.”

“Không nợ tôi?” Cổ Thần Hoán vẫn cười quỷ dị như trước, sắc mặt lại càng thêm âm trầm.

“Đúng vậy.” Giọng Thời Thiên thanh lãnh mà nghiêm túc, “Bốn năm trước, đúng là tôi đã nói ra rất nhiều lời hạ nhục anh, cũng đã đánh anh, nhưng đừng quên, khi đó anh chẳng qua chỉ là bảo tiêu của tôi, nhận tiền lương của Thời gia, chịu đựng những thứ đó chính là công việc của anh, tôi đối xử với người hầu nào cũng đều như vậy cả, anh chỉ may mắn hơn bọn họ một chút mà thôi. Hiện tại anh không chút kiêng kị giẫm lên mặt tôi, dùng mười hai vạn kia gây khó dễ, căn bản không phải vì anh muốn đòi hỏi cái gì từ tôi hết, mà đơn giản chỉ vì anh muốn khoe khoang bản lĩnh mà thôi.”

“Rất tốt, nói tiếp đi.” Sắc mặt Cổ Thần Hoán như đáy biển âm u, Thời Thiên không thấy được bàn tay đặt trên đầu gối của hắn đang từng chút nắm chặt.

“Được, vậy tôi nói tiếp.” Giọng Thời Thiên vẫn lãnh đạm như vừa rồi, “Bốn năm trước, tôi không đúng lúc lấy tiền cứu mẹ anh khiến mẹ anh qua đời, tôi nghĩ đây là nguyên nhân chủ yếu làm anh hận tôi đến vậy, hận tôi máu lạnh, tôi hiểu được, cả đời này Thời Thiên tôi chưa bao giờ muốn làm người hiền lành, nếu vì thế mà anh phán tôi tội chết, vậy tôi có thể hỏi điều này không? Người qua đường thấy ăn mày đói chết mà không cứu chẳng lẽ cũng đều đáng chết? Cổ Thần Hoán, bây giờ anh cao cao tại thượng quyền tài đều có, tôi chỉ thấy lạ, tại sao anh không giúp đỡ những người ăn xin chết đói ven đường, tại sao không giúp những gia đình có hoàn cảnh khốn khổ như anh năm đó mà cứ dây dưa với tôi như oán phụ? Cổ Thần Hoán, anh cho rằng đây là trả thù chính nghĩa, thực ra anh chỉ muốn tìm một kẻ thế mạng cho sự vô dụng của mình năm đó mà thôi, Thời Thiên tôi mặc dù cuộc sống vất vả, nhưng đối với chuyện mà mình đã từng làm, không oán không. . . ”

Pằng!!

Một tiếng súng vang lên cắt ngang lời Thời Thiên.

Thời Thiên kinh ngạc đứng tại chỗ, viên đạn sượt qua tai xuyên qua không khí làm thân thể cậu đột ngột chấn động.

Tuy Cổ Thần Hoán không bắn trúng Thời Thiên nhưng cậu vẫn bị dọa sợ hết hồn, bởi cậu còn chưa biết hắn rút súng ra từ lúc nào.

Nhìn Cổ Thần Hoán cầm một khẩu M9 nhắm thẳng vào mình, Thời Thiên không nói gì thêm chỉ dùng mặt lạnh nhìn sắc mặt âm u của hắn.

Cổ Thần Hoán đột nhiên đứng dậy, vòng qua bàn làm việc chậm rãi đi tới trước mặt Thời Thiên, hắn dùng súng nhẹ nhàng nâng cằm cậu.

Thời Thiên không lùi lại, cũng không né tránh, cậu ngẩng đầu thuận theo nòng súng, lãnh đạm nhìn Cổ Thần Hoán.

Cổ Thần Hoán nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Thời Thiên, hai mắt hẹp dài nheo lại, giọng nói như cất lên từ dưới đáy vực sâu âm u.

“Có thể coi sự máu lạnh của mình như một điều hiển nhiên, Thời Thiên, tôi bội phục cậu, nhưng rất tiếc, lời giải thích nghe có vẻ rất hợp lý này không thể thay đổi cái nhìn của tôi về cậu đâu. . . ”

0 0 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments