Tránh sủng I – Q1 – Chương 13

Chương 13: Mặt chân thật nhất

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

Từ Ngôi Sao đi ra, sắc trời đã tối mịt, Thời Thiên đứng ở ven đường rất lâu mới gọi được taxi, cậu lên xe báo chỗ mình ở rồi tràn ngập chán nản dựa vào ghế ngồi, nhắm mắt lại, mệt mỏi đưa một cánh tay lên che trán.

Giao dịch với Cổ Thần Hoán tạo thành áp lực rất lớn, cậu đồng ý không phải vì cảm thấy có hứng thú với lợi ích của cuộc giao dịch, mà do Thời Thiên biết hậu quả khi từ chối Cổ Thần Hoán cậu gánh không nổi.

Thời Thiên gần như có thể khẳng định, Cổ Thần Hoán sẽ lợi dụng một tháng kế tiếp này để tính kế trả thù, nhưng đồng thời cậu cũng rất nghi hoặc, dùng thực lực hiện tại của Cổ Thần Hoán, tùy tiện động một đầu ngón tay cũng có thể khiến cậu sống không bằng chết, nếu như muốn trả thù cậu vì chuyện năm đó thì cần gì phải phiền phức như vậy.

Thời Thiên biết không thể đẩy suy nghĩ của mình vào góc chết, như vậy sẽ chỉ làm bản thân nảy sinh sợ hãi mà lùi bước đối với những nhân tố không xác định trong cuộc sống, so với lo sợ chuyện sắp xảy ra, không bằng nghĩ chấn chỉnh lại mình như thế nào thì hơn.

Trở lại nhà trọ, Thời Thiên bắt đầu lên máy tính soạn nội dung hợp đồng, cậu mặc dù không có đầu óc kinh doanh, nhưng cũng biết cách để tự bảo vệ mình, cho nên theo như nội dung hợp đồng, Cổ Thần Hoán dù chẳng mất gì nhưng cũng không chiếm được thứ gì của Thời Thiên cả, tất cả những lỗ hổng Cổ Thần Hoán có thể dựa vào đó ngấm ngầm giở trò, Thời Thiên đều tìm ra để chỉnh sửa kín kẽ, mãi đến khi xác định hợp đồng này sẽ không tạo nên uy hiếp đối với mình.

Hơn ba giờ sáng Thời Thiên mới ngủ,lúc này cậu đã không còn việc làm cho nên đơn giản tắt chuông di động, ngủ một giấc thật sảng khoái. Công việc của cậu trong tháng tới chỉ là ngồi chờ chỉ thị của Cổ Thần Hoán thông báo tham gia các loại yến hội, thu nhập chính là phí di chuyển.

Suy nghĩ kỹ một chút, thực ra chuyện này cũng không tồi, đối với Thời Thiên mà nói như tìm được công việc mới, thời gian ngắn tiền lương cao. Ngoại trừ có hơi nguy hiểm, còn những mặt khác đương nhiên rất tốt.

Ngủ một giấc không biết bao lâu, Thời Thiên lười biếng từ trên giường ngồi dậy, đầu tiên là chậm rãi xoay người, sau đó đưa tay xoa xoa đôi mắt ngái ngủ.

Đến khi tầm nhìn trở nên rõ ràng, Thời Thiên bất thình lình cả kinh, dòng máu toàn thân như ngừng lại, một giây sau, cậu như bị điện giật, như con nhím nhỏ mình đầy gai nhọn.

Người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường là Cổ Thần Hoán!

“Cổ Thần Hoán!! Anh. . . Anh. . . ” Thời Thiên đứng trên giường chỉ vào Cổ Thần Hoán, tay vì tức giận mà run rẩy, cậu hét lớn, “Mẹ kiếp, anh là biến thái à?”

Mới vừa tỉnh ngủ, não hoạt động vô cùng chậm, cho nên hết thảy hành động đều ở trạng thái bản năng nguyên thuỷ nhất, mặc cho Thời Thiên tận lực khống chế cũng không cách nào giữ mình tỉnh táo.

Trong lúc cậu ngủ say, Cổ Thần Hoán – người đàn ông nguy hiểm cậu luôn đề phòng đã lặng im không tiếng động ngồi bên giường.

“Cậu vẫn gắt ngủ như vậy.” Cổ Thần Hoán nghiêng mặt, nhìn Thời Thiên đứng trên giường, lồng ngực không ngừng phập phồng lên xuống, như cười như không gằn giọng, “Nếu là bốn năm trước, chắc rằng cậu sẽ tát tôi một cái.”

“Cổ Thần Hoán!!” Thời Thiên hét lên, chuyện này chẳng liên quan gì đến tật gắt ngủ cả, vừa tỉnh dậy đã thấy một nhân vật nguy hiểm ngồi bên giường nhìn mình, dù là ai cũng không thể bình tĩnh nổi, Thời Thiên nghiến răng, “Anh biết tôi có thể tố cáo anh lén xông vào nhà dân hay không?”

“Lén xông vào nhà dân?” Cổ Thần Hoán như nghe được chuyện hài hước, giọng cười âm lãnh thoát khỏi môi, không nhanh không chậm nói, “Cậu cứ việc báo cảnh sát, mấy năm qua tôi phải đối mặt với họ không ít lần, so với kẻ thù trên thương trường, những người này dễ đối phó hơn nhiều.”

Thời Thiên đột nhiên nhắm mắt lại, đặt một tay lên ngực, ba giây sau, hai mắt một lần nữa mở ra, sự giận dữ dưới đáy mắt đã không còn dấu vết, hơi thở không còn gấp gáp như trước.

“Bình tĩnh lại rồi?” Cổ Thần Hoán hơi nhướng mày, nhếch miệng cười nhìn Thời Thiên, “Nhanh đấy.”

Thời Thiên không nói gì, cậu yên lặng xuống giường cầm quần áo vào phòng tắm, không quay đầu lại nói, “Không cần biết anh tìm tôi có chuyện gì, chờ tôi thay quần áo rửa mặt xong, chúng ta đến phòng khách nói chuyện sau.”

“Tôi ngồi đây một tiếng đồng hồ rồi, không tiếc gì mấy phút này, cho nên cậu cứ từ từ.”

Giọng Cổ Thần Hoán có chút lười biếng nhẹ như mây gió, nhưng lại làm Thời Thiên cứng đờ, hơi lạnh xông vào thân thể, cậu khó có thể tin người đàn ông này đã ngồi bên giường một tiếng đồng hồ lúc cậu ngủ say.

Còn chính cậu không hề hay biết, hơn nữa lại không có chút phòng bị nào.

Thời Thiên biết Cổ Thần Hoán đang nhắc nhở cậu, hắn muốn nói hắn có thể thoải mái mở cánh cửa mà rõ ràng cậu đã tự tay khóa chặt, có thể lặng yên không tiếng động xuất hiện dưới thời điểm cậu không phòng bị. Cho dù cậu trốn sau bức tường cứng rắn cỡ nào chăng nữa, hắn đều có thể ở bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, lấy mạng cậu.

Tóm lại, hắn không chế tất cả!

Rửa mặt mặc quần áo tử tế xong, Thời Thiên đến phòng khách, Cổ Thần Hoán ngồi dựa trên ghế sô pha, thân thể tráng kiện tản ra mùi vị nguy hiểm mà ưu nhã, đôi mày kiếm làm cho sắc mặt không quá nghiêm khắc, chỉ có hai mắt vẫn thần bí sâu thẳm như trước.

“Ông chủ Cổ là người cảnh giác, hẳn là không uống đồ không đảm bảo an toàn, cho nên tôi sẽ không rót nước mời ngài.” Thời Thiên không ngồi, cậu khoanh tay đứng đối diện cách Cổ Thần Hoán hai, ba mét, nhẫn nhịn sự tức giận trong lòng, mặt không thay đổi nói, “Vậy nên vào thẳng vấn đề đi.”

“Tôi chỉ muốn tới hỏi cậu hợp đồng kia chuẩn bị thế nào rồi?” Cổ Thần Hoán nhàn nhạt hỏi, “Đối với chuyện ký kết, tôi luôn rất coi trọng.”

Thời Thiên suýt nữa không nhịn được mắng một tiếng, người đàn ông này như tên trộm xông vào nhà của cậu vì một lý do buồn cười như vậy.

“Tôi nói thời gian thương lượng là hai giờ chiều, hiện tại mới chỉ. . . ” Thời Thiên tức giận đáp lời, theo bản năng liếc mắt nhìn đồng hồ treo trên tường phòng khách, đầu óc bỗng trở nên trì trệ, tiếng nói chuyện đột ngột dừng lại, bởi vì bây giờ đã là hơn ba giờ chiều.

Sắc mặt Thời Thiên khó coi lạnh lùng nói, “Để tôi in hợp đồng trong máy tính ra đã, anh. . . ”

“Không cần.” Cổ Thần Hoán đột nhiên ngắt lời, “Trước khi cậu tỉnh, tôi đã sai người download dữ liệu trong máy tính của cậu, đã in xong rồi.”

“Các người động vào đồ của tôi?” Thời Thiên nắm chặt tay, nghiến răng tức giận nói, “Cổ Thần Hoán, đây là nhà của tôi, không phải của anh.”

“Ký hợp đồng đi.” Cổ Thần Hoán nhẹ giọng xen ngang, “Khi nào có buổi tiệc cần cậu tôi sẽ báo, cậu mau chóng ký hợp đồng, tôi sẽ nói cho cậu biết cần phải làm những gì.”

Bàn tay nắm chặt rồi lại mở ra, Thời Thiên trầm giọng hung hăng nói, “Được rồi, tôi kí đây.”

Cổ Thần Hoán lấy bản hợp đồng ra lưu loát ký lên, Thời Thiên sau khi xác nhận hợp đồng kia đúng là được in ra từ máy tính của mình thì cũng nhanh chóng ký vào.

Hai người cẩn thận lấy bản của mình, Cổ Thần Hoán sau khi nói đơn giản vài câu cũng không tiếp tục ở lại, thậm chí còn không thèm nói một câu phí lời, cứ thế quay người tiêu sái đi về phía cửa, Thời Thiên không chú ý đến nụ cười nham hiểm treo trên môi hắn.

“Hi vọng ông chủ Cổ lần sau đại giá quang lâm hãy gõ cửa.”

Cổ Thần Hoán dừng chân nhưng không quay đầu, giọng nói lộ ra mấy phần ý cười hài hước, “Chuyện này chỉ có thể trách cậu không đóng chặt cửa phòng.”

___

Màn đêm buông xuống là khoảng thời gian nghỉ ngơi, Cổ Thần Hoán không đi xã giao, cũng không lập tức lên giường ngủ, hắn ngồi trong thư phòng, hai tay vòng trước ngực dựa trên ghế, thản nhiên nhìn hình ảnh trên màn hình vi tính trước mặt.

Trong màn hình, Thời Thiên gắng sức đẩy một cái tủ lớn chặn cửa phòng, xong xuôi, cậu lại đặt toàn bộ vật nặng có thể di chuyển trong phòng lên mặt tủ, sau khi xác định rất khó đẩy cửa từ bên ngoài, Thời Thiên mới chậm rãi bò lên giường, nằm được năm phút, như nhớ ra điều gì đó, Thời Thiên lại bật dậy vội vã đi đến trước cửa sổ, nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh đóng cửa rồi khóa lại.

Nhìn Thời Thiên như vậy, Cổ Thần Hoán không nhịn được bật cười thành tiếng.

Ban ngày hắn lắp rất nhiều camera trong nhà Thời Thiên, cuối cùng cũng thấy được mặt chân thật nhất của cậu.

Cậu lạnh lùng mà trong trẻo, kiêu ngạo đối diện với hắn, bình tĩnh không hề sợ hãi, thực ra cậu chỉ như thuyền con trôi giữa biển lớn, không có bất cứ cảm giác an toàn nào.

Cổ Thần Hoán nở nụ cười, Thời Thiên tham gia trò chơi này chắc chắn sẽ thất bại đến rối tinh rối mù.

Cổ Thần Hoán đóng máy trở lại nghỉ ngơi, đêm đó, giấc ngủ của hắn vô cùng thoải mái.

0 0 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments