Tránh sủng I – Q1 – Chương 15

Chương 15: Vô số loại thủ đoạn giết người

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

“Cậu ta thực sự nói như vậy?”

“Đúng vậy đó Thần ca!” Chu Khảm mặt đầy lửa giận, ở chỗ Thời Thiên ăn tức không ít, cho nên y thêm dầu bỏ muối cáo trạng với Cổ Thần Hoán, “Cậu ta nói sẽ chơi trò lạt mềm buộc chặt, ngài hãy đề phòng đừng để cậu ta đắc thủ.”

“Lạt mềm buộc chặt?” Cổ Thần Hoán thả văn kiện trong tay xuống, khóe môi cong lên, hàm xúc lặp lại bốn chữ này, cuối cùng khẽ cười một tiếng, “Ha, có ý tứ.”

Chu Khảm thấy lão đại nhà mình cười, cho là hắn thực sự nảy sinh hứng thú với Thời Thiên liền vội vàng nói, “Thần ca, ngài tuyệt đối đừng mắc bẫy thằng oắt kia! Bốn năm trước nó lớn lối ương ngạnh như vậy, làm tất cả mọi người hận nghiến răng, một người như thế, căn bản không xứng với ngài. . . ”

“Sau này cậu không nên cậy mạnh với cậu ta.” Cổ Thần Hoán cắt lời Chu Khảm, nhàn nhạt nói, “Dùng miệng lưỡi của cậu, chỉ có thể bị cậu ta giễu cợt.”

Đối với câu nói này của Cổ Thần Hoán, Chu Khảm không phản bác, bởi y cũng tự cảm thấy được, miệng lưỡi Thời Thiên thực sự xảo quyệt.

“Chuyện đó đã chuẩn bị xong chưa?” Cổ Thần Hoán lại lật xem văn kiện trong tay, “Đừng để xảy ra bất kỳ sự cố nào.”

“Yên tâm đi Thần ca, bọn họ đều rất chuyên nghiệp, bảo đảm sẽ không lộ ra sơ sót!” Chu Khảm vỗ ngực, “Mồm miệng cũng kín đáo lắm.”

“Vậy thì tốt, nói cho họ biết, có khả năng tôi sẽ ra tay vô cùng tàn nhẫn, có thể gãy xương, ngoại trừ tiền thuốc thang, tôi sẽ trả thù lao gấp mười lần.”

“Vâng! Tôi sẽ gọi điện thoại nói cho bọn họ biết.”

Chu Khảm rời khỏi thư phòng, Cổ Thần Hoán lại nhìn văn kiện, cảm thấy có chút mệt mỏi, hắn dựa vào ghế, ngửa đầu nhắm mắt xoa xoa trán.

Hắn rất không thích theo thương nghiệp, nhưng bốn năm nay, ngoại trừ lăn lộn tàn sát tạo ra một thế giới của riêng mình, hắn còn buộc mình phải học tập kinh doanh, Cổ Thần Hoán không biết tại sao dã tâm của hắn lại mãnh liệt đến vậy, đặc biệt sau khi nhìn thấy người con trai kia, giấc mộng đạt đến đỉnh cao quyền thế lại càng thôi thúc hắn.

Rõ ràng bốn năm trước, những gì hắn theo đuổi chỉ là an phận thủ thường làm một bảo tiêu đúng nghĩa.

Cổ Thần Hoán mở ra một quyển sách, từ bên trong lấy ra một tấm ảnh to bằng bàn tay, yên tĩnh mà thâm trầm chăm chú nhìn người phụ nữ trong ảnh – mẹ hắn, chính là người duy nhất trên thế giới này đau lòng vì hắn.

Cổ Thần Hoán đến nay vẫn còn nhớ dáng vẻ đau đớn vì bệnh tật tra tấn trước khi chết của mẹ mình, một phụ nữ dịu dàng nhân hậu cả đời vất vả vì hắn, nhưng hắn lại không cách nào cho bà một ngày bình thản yên vui, hắn bây giờ quyền thế tới tay lại chỉ có thể thông qua một bức hình nho nhỏ mà tưởng niệm đến bà. Khi Cổ Thần Hoán đang đắm chìm trong thương tổn, tiếng gõ cửa vang lên, bên ngoài truyền đến giọng nam ôn nhu nhẹ nhàng.

“Thần ca, là em.”

Cổ Thần Hoán cất bức ảnh, xoa xoa huyệt thái dương, hắn khôi phục sắc mặt, nhàn nhạt đáp lời, “Vào đi.”

Cửa thư phòng bị đẩy ra, một chàng trai thanh tú mang theo nụ cười ôn nhu đi vào, y đặt chén trà nóng vào tay Cổ Thần Hoán, nhẹ giọng nói, “Thần Hoán, uống trà đi, anh xem văn kiện hơn hai tiếng rồi.”

“Ừm.” Cổ Thần Hoán nhàn nhạt đáp lời, nâng chén lên nhấp một ngụm, giọng nói tương đối nhu hòa, “Chuyện như vậy sau này để người hầu làm là được rồi.”

“Không sao, em đã quen vị trà Thần ca thích, bọn họ pha sợ anh không quen.” Chàng trai kia cười nhẹ, từ đầu đến cuối đều rất nhu hòa, không phải giọng điệu a dua nịnh hót mà rất tự nhiên coi mình là người thân của Cổ Thần Hoán, khiến người nghe biết quan hệ giữa hai người họ không bình thường.

“Tôi không có yêu cầu gì với trà cả.” Cổ Thần Hoán là kiểu đàn ông không hiểu được chữ “tình”, hắn không để ý đến sự lấy lòng trong mắt người kia, “Cho nên cậu không cần phải để ý nhiều như vậy.”

“Vâng.” Chàng trai rất nghe lời gật gật đầu, che giấu sự thất vọng dưới đáy mắt, y đi ra phía sau hắn, hai tay khoát lên vai Cổ Thần Hoán nhẹ nhàng xoa bóp, “Thần ca, để em giúp anh bớt mệt, dù sao đêm nay chúng ta cũng có yến hội cần tham gia mà.”

Cổ Thần Hoán không ngăn cản động tác của y, hắn nhắm mắt lại thoải mái hưởng thụ kỹ thuật nắn bóp, hồi lâu sau mới chậm rãi nói, “Đêm nay cậu ở nhà nghỉ ngơi đi, tôi đưa người khác tham dự là được rồi.”

Động tác trên tay chàng trai dừng lại, nhưng rất nhanh lại khôi phục như cũ, y không hỏi ai thay thế mình, chỉ ung dung cười đáp, “Được! Vậy em ở nhà chờ Thần ca trở về.”

Chạng vạng, Cổ Thần Hoán vừa lái xe rời khỏi biệt thự, chàng trai lập tức hỏi thăm một thủ hạ thường xuyên đi cùng Cổ Thần Hoán, lúc này mới được biết người đêm nay cùng Cổ Thần Hoán dự tiệc là ai.

Chính là tên thiếu gia ngông cuồng tự đại kia! Kẻ từng vu hại y trộm vòng của cậu ta, người từng ra lệnh cho Thần ca tát y một trăm cái – Thời Thiên!

“Sao có thể là cậu ta?!” Y nắm chặt bàn tay, gương mặt tuấn tú ngoại từ hận ý, còn có một tia kinh hoảng không dễ phát giác.

Tại sao Thần ca lại đưa một kẻ mình tìm bốn năm, cũng hận bốn năm đi dự tiệc?!

Khi Cổ Thần Hoán lái xe đến dưới lầu nhà trọ của Thời Thiên, Thời Thiên đang dựa vào mặt tường trắng đợi hắn, thỉnh thoảng rút điện thoại ra xem thời gian, dáng vẻ thiếu kiên nhẫn. Thời Thiên đã mặc vào bộ lễ phục Cổ Thần Hoán đưa đến, bộ lễ phục cao quý, caravat màu trắng bạc trên cổ áo, thêm vào khuôn mặt đẹp đẽ cùng khí chất thanh lãnh, vóc dáng thon dài xinh đẹp, cho nên không chỉ là người chọn trang phục, mà trang phục cũng chọn lại người. Bộ âu phục đen này làm Thời Thiên càng thêm nổi bật chói mắt.

E rằng sự cao quý chính là từ trong phát tán ra ngoài, người con trai này có lẽ chưa từng coi mình là thiếu gia thất thế, khuôn mặt vẫn như tường băng đúc thành, cho dù thẳm sâu trong cậu yếu ớt thế nào, dù khát vọng được chạm vào cảm giác an toàn nhiều đến đâu chăng nữa.

Người thông minh dù đáng thương đến mấy cũng sẽ không cầu xin ông trời hạ thủ lưu tình, họ chỉ không ngừng củng cố lại sự kiên cường của mình, bởi họ vĩnh viễn tin chắc rằng dựa vào người khác còn không bằng dựa vào chính mình.

“Đi thôi.” Thời Thiên mở cửa xe ngồi xuống, mặt không thay đổi nói.

Cổ Thần Hoán khởi động xe vững vàng đi trên đường, hắn cười mà như không cười, mở miệng nói, “Mặt cậu sắp hết sưng rồi, xem ra thuốc kia rất hiệu quả.”

“Đúng vậy đấy, không uổng công ông chủ Cổ đặc biệt sai người mang đến đây.” Thời Thiên nhìn thẳng phía trước, lạnh lùng nói.

“Khi đến nơi, cậu không thể gọi tôi như vậy.” Cổ Thần Hoán hạ thấp giọng, “Gọi tôi là Thần Hoán.”

Nhàn nhạt liếc nhìn gương chiếu hậu, Cổ Thần Hoán dễ dàng thấy được sau khi nghe hắn nói xong, khóe môi Thời Thiên nhếch lên khinh thường, giống như đang nói: thật buồn nôn.

Bàn tay nắm vô lăng dần dần siết chặt, Cổ Thần Hoán vẫn duy trì vẻ mặt ôn hòa bất động như trước.

“Anh yên tâm.” Thời Thiên lạnh lùng nói, “Tôi rất quen thuộc với các bữa tiệc của giới thượng lưu, cho dù là tổng thể hay chi tiết tôi đều sẽ làm thật hoàn mỹ, hơn nữa còn hết sức cẩn thận.”

“Cậu đang đề phòng tôi?”

“Không, bởi tôi không còn năng lực đó nữa.”

Cổ Thần Hoán âm hiểm cười, “Nếu tôi muốn hại cậu, sẽ đi lòng vòng phiền phức như vậy hay sao?”

Thời Thiên cũng cười, “Vô số loại thủ đoạn giết người, không thấy máu, là đáng sợ nhất.”

0 0 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments