Tránh sủng I – Q1 – Chương 17

Chương 17: So chiêu trong nhà vệ sinh

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

Cổ Thần Hoán và Thời Thiên đều có dáng người thu hút ánh nhìn, hấp dẫn tầm mắt đa số khách mời, Thời Thiên tao nhã, Cổ Thần Hoán lạnh lùng, hai người là một sự kết hợp hài hòa, biểu hiện cho sự cao quý của tầng lớp thượng lưu.

Dần dần, các thương gia, chính trị gia đến bắt chuyện với Cổ Thần Hoán càng lúc càng nhiều, đa số bọn họ không biết rõ Cổ Thần Hoán, nhưng đều bị khí chất cường thế khôn khéo của hắn hấp dẫn, mở rộng quan hệ là điều mà các thương gia phải làm, Cổ Thần Hoán tạo cho người khác cảm giác ngột ngạt mạnh mẽ cho thấy thế lực trong tay hắn không thể khinh thường, cho nên đối với những người này mà nói, Cổ Thần Hoán là người rất cần kết giao.

Cổ Thần Hoán mang dáng người cao lớn, ngũ quan lạnh lùng, ánh mắt thâm sâu thành thục rất có hương vị đàn ông, không hề kém cạnh các minh tinh hoặc người mẫu, hắn chỉ hơi cử động cũng có thể quyến rũ biết bao cô gái.

“Đêm nay cậu phối hợp rất tốt.” Ứng phó xong một quan viên K thị, Cổ Thần Hoán không keo kiệt tán dương, “Cậu thực sự thích hợp là một người trong giới thượng lưu.”

“Xã hội này phân chia thành hai phần thượng lưu hạ lưu, người cũng thế, người thượng lưu trong giới hạ lưu thừa sức ứng phó mấy người hạ lưu trong giới thượng lưu.” Thời Thiên nói xong lại áy náy nhìn Cổ Thần Hoán, chỉ là giọng điệu không mang chút áy náy nào, “Ấy, xin lỗi, không phải tôi đang nói anh đâu.”

Thời Thiên nhìn chằm chằm vào mắt Cổ Thần Hoán, cậu muốn tìm thấy lửa giận trong đó, nhưng đáng tiếc chẳng có gì cả, ánh mắt Cổ Thần Hoán rất bình tĩnh, xa xăm, làm cậu không thể cân nhắc trong đó rốt cuộc cất giấu thứ gì.

Dễ dàng khiến người khác bại lộ tâm tính nhất là sự phẫn nộ, nếu như một người dù phẫn nộ cũng có thể áp chế không tiếng động, thì rất có thể người này đang bày mưu tính kế.

“Sao lại nhìn chằm chằm vào mắt tôi như vậy, muốn qua đó biết được gì sao?” Cổ Thần Hoán rất tự nhiên lấy một ly rượu trên chiếc khay bồi bàn đang cầm, cười nhạt.

Thời Thiên nheo mắt, trầm giọng nói, “Tôi muốn biết tại sao hôm ấy anh có thể mất khống chế tát tôi một cái, nhưng hiện tại lại bình tĩnh như vậy.”

“Nếu như tôi nói, tôi muốn chung sống hòa bình với cậu, cậu tin không?”

“Tin chứ.” Thời Thiên cười lạnh một tiếng, “Trừ khi tôi muốn tự tìm rắc rối.”

Cho dù ở trước mặt mọi người tỏ vẻ tao nhã bình thản thế nào, Thời Thiên đều không thể lơ là cảm giác ngột ngạt cậu cảm thấy mỗi khi ở bên Cổ Thần Hoán, cho nên nói với hắn vài câu xong, Thời Thiên mượn cớ đi rửa tay.

___

Trong nhà vệ sinh, một chàng trai tóc nhuộm vàng kim dựa vào tường hút thuốc, vóc dáng cao lớn, ngũ quan tuấn lãng mê người, nhìn qua có chút lười biếng, tà mị, cũng có chút vô lại.

Đám cậu ấm đứng trước mặt hắn, ai cũng cũng tỏ ra sốt ruột.

“Nguyên thiếu, chú Nguyên đã nói chờ cậu đến rồi đi chúc rượu bồi tội từng người, cậu không ra ngoài, vậy chú Nguyên ăn nói thế nào với họ đây?” Một người vội vã khuyên nhủ.

“Là lão già đó tự chủ trương, liên quan gì đến ông đây?” Nguyên Hiên ném mẩu thuốc còn vương khói trên tay xuống đất, tức giận dùng chân giẫm lên, không nhịn được nói, “Đã bảo đừng bày đặt tiệc tùng gì, lại còn làm khoa trương như thế. Chỉ lo người khác không biết lão có con trai rùa vàng! Phắc! Ở nước ngoài chơi bời còn sướng hơn.”

“Nguyên Hiên.” Một người bạn thành khẩn nói, “Chú Nguyên phô trương như vậy, thật ra là hy vọng cậu có thể tìm được nửa kia của mình ở buổi tiệc này, sau đó. . . ”

“Sau đó kết hôn sinh con, thu liễm tính tình, tùy ý để lão già bài bố đúng không?!” Nguyên Hiên nhíu mày, bực bội ngắt lời, “Con mẹ nó tôi còn chưa đủ ngoan ngoãn chắc, lão già đó dám bắt tôi kết hôn! Đệt! Các cậu xem đám đàn bà lão già tìm tới đi, toàn minh tinh người mẫu danh môn thục viện, hận không thể lột sạch tại chỗ, muốn chọn một người trong số đó, ông đây thà dùng tiền chơi gái!”

“Không phải chú Nguyên đã nói rồi sao? Chỉ cần có thể an ổn, cho dù cậu thích đàn ông miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận, cho nên. . . ”

“Đàn ông?” Nguyên Hiên nhăn mày, “Tình cờ vui đùa một chút còn được, lâu dần cũng chán ngấy, đám ẻo lả đó buồn nôn chết đi được, ông đây vẫn thích một người điên cuồng hơn.”

“Ai, bác Nguyên vốn hy vọng trên thế giới này có người trị được tính xấu của cậu. Xem ra, không thể cứu nổi.”

“Muốn tìm người trị tôi? Hừ, lão già đó thực ra sợ mẹ tôi muốn chết, còn áp chiêu này lên người tôi. Nguyên Hiên tôi hôm nay tuyên bố với mấy người, nếu sau này ông đây bị ai đó thu phục, tên ông đây sẽ viết ngược lại!”

“Thực ra tên cậu viết ngược lại rất có khí phách đấy chứ, các anh đây ủng hộ cậu, ha ha.”

“Phắc! Mấy người muốn chết à?”

Nguyên Hiên đang cười đùa với đám bạn thì Thời Thiên bước vào, đối với mấy cậu ấm đang chuyện trò, cậu còn chẳng buồn liếc mắt. Thời Thiên đến bồn rửa tay lau mặt, cậu không muốn trở về, bởi cậu đã có chút rối loạn khi đối phó với Cổ Thần Hoán, nhưng rõ ràng Cổ Thần Hoán chưa làm gì cả.

Thời Thiên thất thần lau tay, đại não suy nghĩ phức tạp bắt đầu trì độn, đám người phía sau bàn luận cái gì cũng không để ý.

“Tôi cá là mười phút!”

“Anh quá khinh thường khả năng của Nguyên thiếu, tôi cá chỉ năm phút đồng hồ!”

“Không thể nào! Tôi thấy tên nhóc kia tuy rằng vóc người không lớn, nhưng biểu tình lãnh đạm, không giống loại hàng dễ cắn câu.”

“Ha ha ha.” Nguyên Hiên đột nhiên cười rộ lên, “Các cậu có biết cái gì gọi là mị lực không? Hôm nay để tôi cho các cậu mở mang kiến thức. Mở to mắt nhìn cho kỹ, ba phút, ông đây chỉ cần ba phút, tuyệt đối bắt được cậu ta!”

“Thật hay giả đấy?”

Nguyên Hiên trừng mắt, “Chỉ cần ông đây muốn là sẽ thành công, các cậu đi gạt cha tôi một chút, nói tôi bị đau bụng, vừa đến rồi về.”

”Nhưng có thành công không cơ chứ?”

Nguyên Hiên vừa nghe đã phát hỏa, “Nếu không thành công, tên ông đây sẽ viết ngược lại!”

Thời Thiên thất thần đứng trước bồn rửa tay, chợt thấy sau gáy một luồng khí nóng thổi tới, thân thể chấn động, cậu bước qua một bên né tránh theo phản xạ, rồi mới quay đầu nhìn phía sau.

Bộ âu phục quý giá, khuôn mặt tà mị khẽ cười, mái tóc vàng kim, Thời Thiên cau mày, cậu chưa gặp người này bao giờ.

Nguyên Hiên cao hơn Thời Thiên nửa cái đầu, hắn vừa thấy rõ gương mặt của Thời Thiên, đầu tiên là sững sờ sau đó thầm nở nụ cười thoả mãn, người con trai này thật đẹp, ít nhất không uổng công hắn và đám bạn đánh cược.

“Xin chào, tôi là Nguyên Hiên.” Đi thẳng vào vấn đề là thủ đoạn hữu hiệu nhất từ trước đến nay của Nguyên Hiên, bởi vì đại đa số người sau khi nghe tên của hắn, đều sẽ. . .

“Ừ.”

“……”

Cũng hơi bất ngờ.

Dưới tình huống này, hắn đành phải dựa vào khuôn mặt.

“Cậu tên là gì? Nhìn cậu quen lắm, chúng ta từng gặp nhau ở đâu phải không?” Nguyên Hiên tới gần Thời Thiên, khuôn mặt 360 độ đều hoàn mỹ đến cực hạn, giờ khắc này đang cười vô cùng mê hoặc.

Thời Thiên cười lạnh, xem ra anh ta dùng quen chiêu này rồi.

“Xin hỏi là ai cha anh là ai vậy?” Thời Thiên cười khách khí, có thể ra vào chiếc du thuyền sang trọng này, thân phận tất nhiên không đơn giản, nhưng đánh chó phải nể mặt chủ, biết thân phận của người này sẽ thuận tiện hơn trong việc dùng cách gì đối phó.

Nguyên Hiên bị câu hỏi của Thời Thiên làm sững sờ, hắn lười trả lời, mấy anh em tốt đang đứng một bên nhìn, hắn không muốn mất mặt.

“Cậu quan tâm lão già kia làm gì? Hiện tại, chỉ có hai người chúng ta thôi.” Nguyên Hiên tiến về phía Thời Thiên thêm một bước, chóp mũi gần như chạm tới da thịt cậu, hơi thở mê hoặc phun nhẹ, tràn đầy ý tứ gợi cảm nồng đậm.

Người này thật xinh đẹp! Nguyên Hiên nhìn vào mắt Thời Thiên, không ngừng suy nghĩ.

0 0 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments