Tránh sủng I – Q1 – Chương 20

Chương 20: Để tôi ôm anh thêm chút nữa

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

Cổ Thần Hoán dìu Thời Thiên lên lầu, nhưng khi đến nơi cậu lại do dự không mở cửa ngay, bởi cậu không muốn cho Cổ Thần Hoán vào, tuy hiện tại hắn là ân nhân đã cứu mạng cậu.

Thời Thiên thừa nhận, nếu cậu là Cổ Thần Hoán cậu chưa chắc có thể rộng lượng được như hắn, tha thứ cho người đã từng chế nhạo hạ nhục, máu lạnh coi thường người mẹ đang bệnh nặng của mình, thậm chí vào thời khắc nguy hiểm còn đến cứu kịp thời. Chính vì Thời Thiên thấy cậu không làm được cho nên mới cảm thấy việc Cổ Thần Hoán bỏ qua mọi hiềm khích rất không bình thường.

Tuy rằng, cậu không biết không bình thường ở chỗ nào.

“Đêm nay cảm ơn anh.” Thời Thiên lần nữa nói cảm ơn, tiếng nói rất nhẹ, cũng rất khách khí, chỉ là sắc mặt hơi mất tự nhiên, “Trời không còn sớm, anh về trước đi.”

“Ừ.” Cổ Thần Hoán nhẹ giọng nói, “Vậy tôi về trước, cậu nhớ nghỉ ngơi thật tốt, đừng ngủ quá muộn.”

Cổ Thần Hoán nói xong liền quay người chuẩn bị đi, theo chuyển động của cơ thể, Thời Thiên nhìn thấy tay áo Cổ Thần Hoán có một chỗ bị xé rách, màu sắc hơi sẫm, hình như do nhuốm đầy máu.

“Anh bị thương kìa.” Thời Thiên cả kinh, vội vàng đi đến bên cạnh Cổ Thần Hoán, dùng tay nhẹ nhàng vuốt lên vết rách, quả nhiên, lòng bàn tay dính đầy máu tươi. Sắc mặt Thời Thiên rất khó coi, cậu không ngờ Cổ Thần Hoán vì cứu mình mà bị thương.

“Một vết xước nhỏ thôi.” Cổ Thần Hoán khẽ mỉm cười, “Đối với tôi, cái này chẳng là gì, trước đây khi bảo vệ cậu, vết thương do súng đạn cũng đã chịu qua.”

Cố ý kể lại chuyện đã qua một cách nhẹ nhàng, quả nhiên Cổ Thần Hoán thấy sắc mặt Thời Thiên biến đổi, mặc dù không biết đó có phải là hổ thẹn hay không, nhưng Cổ Thần Hoán có thể chắc chắn sự đề phòng của Thời Thiên đã vơi bớt đi rất nhiều so với ngày đầu gặp mặt.

Cổ Thần Hoán hiểu rõ Thời Thiên ghét bỏ và cảnh giác hắn, đa phần là vì cậu cho rằng hắn đang trả thù chuyện bốn năm trước, muốn đánh phá nội tâm kiên định đó thì phải cho cậu biết bây giờ so với trả thù, hắn càng muốn hòa bình sống chung với cậu hơn.

“Hay là anh vào đi, để tôi giúp anh băng bó.” Thời Thiên lo lắng nói, “Dù sao cũng vì cứu tôi nên mới. . . “

“Không sao đâu.” Gương mặt cương nghị lãnh khốc nụ cười nhu hòa mê hoặc lòng người, Cổ Thần Hoán vỗ nhẹ vào vai Thời Thiên, “Tôi đi đây.” Nói xong, hắn mỉm cười từ bên cạnh cậu bước qua.

Thời Thiên nhìn bóng lưng Cổ Thần Hoán mãi đến tận khi biến mất mới thất thần mở cửa nhà trọ nhấc chân đi vào.

Cậu bắt đầu do dự với phán đoán lúc trước của mình về Cổ Thần Hoán, có lẽ cậu không nên áp đặt suy nghĩ của mình lên người hắn, cho dù là Cổ Thần Hoán có muốn trả thù chăng nữa thì loại suy đoán này giống như lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử.

___

Cổ Thần Hoán ra ngoài, gương mặt kiên quyết không cảm xúc, hắn đưa tay vào vết rách trên tay áo lấy ra một túi máu nhỏ đã bị phá hỏng, tiện tay ném vào thùng rác dưới lầu.

___

Sáng ngày hôm sau, Cổ Thần Hoán đến nhà Thời Thiên nhưng không vào, hắn chỉ đưa các loại dược phẩm thuốc trị thương đắt đỏ cho cậu, thân thiết hỏi thăm vài câu sau đó nói có công việc cần xử lý rồi vội vã rời đi.

Ngày thứ ba, Cổ Thần Hoán không đến tìm Thời Thiên, nhưng sau bữa cơm chiều, hắn lại nhắn tin cho cậu, chỉ là một câu an ủi đơn giản: Đã khá hơn chưa?

Thời Thiên vừa mới để điện thoại di động xuống chuẩn bị nghỉ ngơi thì nhận được tin nhắn, sau khi nhìn vào bốn chữ trên màn hình thật lâu, Thời Thiên đặt điện thoại xuống, trong lòng có chút phiền muộn. Cậu không ngừng trở mình, nhưng mãi không buồn ngủ, hai tiếng sau, Thời Thiên cầm lấy chiếc điện thoại đặt cạnh giường nhắn lại cho Cổ Thần Hoán một chữ: .

___

Lại là một buổi tiệc, Cổ Thần Hoán đưa Thời Thiên đi cùng, lần này hắn đối xử với cậu càng ôn nhu, trước mặt người khác, Thời Thiên thân mật với Cổ Thần Hoán, người đi rồi, cậu mặc dù vẫn thờ ơ nhưng giọng nói đã không còn xa cách như trước.

“Thật không ngờ anh nhảy tốt như vậy. Tôi tưởng anh chỉ có thể đánh đánh giết giết.” Thời Thiên ngửa đầu nhìn Cổ Thần Hoán đang nhảy với mình dưới nền nhạc du dương, cười nhạt nói.

“Mới học được mấy ngày.” Cổ Thần Hoán khẽ cười, “Tôi chỉ di chuyển theo bước chân cậu thôi, không tính là tốt.”

Cổ Thần Hoán khoát một tay lên eo Thời Thiên, tay còn lại đan vào tay cậu, đây là lần đầu tiên hắn và Thời Thiên làm ra động tác thân mật như vậy, mấy phút đầu, sắc mặt Thời Thiên không dễ chịu, như đang cố nén không khỏe trong lòng, nhưng dần dần, thân thể theo dẫn dắt ăn ý của Cổ Thần Hoán, loại cảm giác mất tự nhiên cũng không còn nữa.

Tay Cổ Thần Hoán đặt trên eo Thời Thiên rất nhẹ, như đang chậm rãi xoa nơi đó khiến cậu dỡ xuống sự đề phòng. Thời Thiên vốn chán ghét tiếp xúc mập mờ với người đồng giới, nhưng động tác của Cổ Thần Hoán lại làm cậu cảm thấy rất tự nhiên.

“Cổ Thần Hoán, anh ôn nhu như vậy với tất cả mọi người sao?” Thời Thiên nhẹ giọng hỏi, mang theo chút thăm dò. Cổ Thần Hoán cúi đầu nhìn Thời Thiên, như cười như không cười trả lời, “Kẻ ôn nhu với tất cả mọi người không thích hợp sống trong hắc đạo.”

Nói cách khác, tôi chỉ ôn nhu với một mình cậu.

“Khi anh ôn nhu với một người như với tôi lúc này, là vì anh tâm huyết dâng trào muốn làm thứ gì đó mới mẻ, hay là vì. . . “

“Vậy chắc chắn là vế sau.” Cổ Thần Hoán khẽ cười cắt ngang, “Tôi không thích tâm huyết dâng trào, mỗi một việc tôi làm đều trải qua suy nghĩ đắn đo.”

Thời Thiên cười một tiếng, tiếp tục nói, “Anh hãy nghe tôi nói hết đã, tôi muốn nói hay là bởi vì anh muốn đổi cách đùa bỡn người đó.”

“Thời Thiên, cậu biết người thông minh sẽ sai lầm vào lúc nào không?” Cổ Thần Hoán cười thâm sâu.

“Ý anh là tôi quá thông minh?”

Nhìn Cổ Thần Hoán chỉ cười không nói, Thời Thiên biết mình đã đoán đúng, Thời Thiên lúng túng, bởi cậu cảm thấy tư tưởng của mình hẹp hòi, đúng là dùng lòng tiểu nhân đo tâm tư Cổ Thần Hoán.

Đêm nay, Cổ Thần Hoán đưa Thời Thiên đến tận cửa nhà mới rời khỏi, trước khi đi còn hẹn Thời Thiên ngày mai cùng nhau ăn tối, cậu không từ chối, nhưng lại do dự hồi lâu mới đáp ứng.

Trước đây, bất cứ chuyện gì, dù đồng ý hay không Thời Thiên đều không do dự, đột nhiên thành như vậy, cậu có chút xem thường chính mình.

Đây là. . . làm sao vậy?!

___

Bữa tối ngày hôm sau, rốt cuộc Thời Thiên nhịn không được hỏi, “Cổ Thần Hoán, hãy nói cho tôi biết, sao lại tốt với tôi như vậy?”

“Bởi vì. . . ” Cổ Thần Hoán mỉm cười, nói khẽ, “Yêu tốt hơn hận.”

“……”

“Thời Thiên, có lẽ là do thói quen, tôi vẫn luôn coi em là thiếu gia của mình, làm tôi không nhịn được muốn bảo vệ, cho nên Thời Thiên, bây giờ tôi muốn bảo vệ em.”

___

Đêm nay, Thời Thiên mất ngủ, câu nói “Yêu tốt hơn hận”, “Muốn bảo vệ em” của Cổ Thần Hoán vẫn luôn lảng vảng trong đầu cậu, Thời Thiên không hiểu tại sao Cổ Thần Hoán lại yêu mình, lúc trước rõ ràng hắn nói sẽ không thay đổi cái nhìn về cậu, nhưng hắn thật sự còn có thể coi cậu như thiếu gia sao?

Bốn năm qua, Thời Thiên chưa bao giờ được người khác quan tâm như Cổ Thần Hoán, thế giới lạnh lùng với cậu, cậu cũng lạnh lùng với thế giới, cuộc sống máy móc, mỏi mệt vượt qua những tháng ngày bận rộn khiến cậu càng lãnh đạm, tinh thần càng thêm kiên cố, rất nhiều lúc cậu cảm thấy mình lạnh lẽo, là loại cảm giác vắng lặng từ sâu thẳm linh hồn, làm cậu không tìm được cách nào để tự sưởi ấm chính mình.

Có biết bao nhiêu người quên mất cậu từng là thiếu gia mười ngón tay không dính nước mùa xuân, sinh ra đã được hưởng cuộc sống xoa hoa vô tận, lại có ai biết rằng, con người ấy bốn năm qua đã chịu đựng bao oan ức và thống khổ.

Rất nhiều lúc, cậu không phải kiên cường, mà là không thể không kiên cường.

“Thời Thiên.” Giọng Cổ Thần Hoán từ tính gợi cảm, hai mắt sâu thẳm ấm áp mê người, hắn nhẹ nhàng xoa gương mặt thoáng lạnh lẽo của Thời Thiên, nhẹ giọng nói, “Em là thiếu gia của tôi cả đời này.”

Tay Cổ Thần Hoán có lớp chai rất mỏng do dùng súng, nhưng Thời Thiên lại cảm thấy bàn tay xoa trên mặt mình thật thoải mái, ấm áp mà hữu lực, khiến lòng cậu thấy rất chân thực.

Vốn tưởng rằng thế giới này đều coi cậu như chó sa xuống nước, không ngờ. . . thật tốt.

Cảm giác này thực sự khiến người ta dễ dàng trầm mê.

Thời Thiên thuận theo vuốt ve của Cổ Thần Hoán, chậm rãi kề sát gò má vào lồng ngực rộng rãi của hắn, cậu không ngờ rằng chỉ là một cái ôm đã làm mình an lòng đến vậy, giống như con thuyền nhỏ phập phù lênh đênh rốt cuộc tìm thấy bến đỗ, trên bờ, ánh nắng chan hoà.

“Cổ Thần Hoán, để tôi ôm anh thêm chút nữa.”

0 0 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments