Tránh sủng I – Q1 – Chương 23

Chương 23: Nguyên Hiên vs Thời Thiên

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

Thời Thiên chọn ăn trưa ở một tiệm cơm gia đình gần đó, cậu gọi một phần cơm cùng ít đồ ăn chay. Đồ vừa được bưng lên, Thời Thiên mới ăn được hai miếng, cánh cửa tiệm cơm đột ngột bị kéo mở truyền ra tiếng rít ken két.

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía cửa, thấy một chàng trai anh tuấn tóc vàng dùng ánh mắt lửa giận ngút trời quét nhìn không gian nhỏ hẹp trong quán, đến khi nhìn thấy người ngồi trong góc, sắc mặt hắn ta đanh lại sải chân bước tới.

Nhìn quả đầu vàng kim, cộng thêm toàn thân hàng hiệu đẹp đẽ của Nguyên Hiên đến gần mình dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, trong nháy mắt, Thời Thiên rất muốn chui vào quyển thực đơn trên bàn, thật là mất mặt.

Bộp! Nguyên Hiên đập một cái hộp đựng điện thoại xuống bàn, sau đó kéo chiếc ghế đối diện Thời Thiên ngồi xuống, dáng vẻ như sư tử, hai mắt nhìn Thời Thiên chòng chọc.

“Cậu hài lòng chưa?” Nguyên Hiên nghẹn đầy lửa giận, rõ ràng hắn đến để tính sổ, kết quả mới gặp mặt chưa đến ba phút đã phải ngốc nghếch chạy đi mua điện thoại cho người ta.

Đời này hắn chưa từng phải chịu uất ức như vậy!

Thời Thiên không nói gì, cậu đưa tay cầm lấy cái hộp, mở giấy bao, đổi sim trong chiếc di động cũ sang cái mới, sau đó nhìn chiếc điện thoại mới tinh trên tay, lông mày nhướng lên, lạnh nhạt nói, “Cái anh mua tốt hơn cái cũ của tôi nhiều, anh muốn đưa nó cho tôi thật à? Nói trước, số tiền chênh lệch tôi sẽ không trả cho anh đâu.”

“Phắc! Cậu cho rằng ông đây thiếu chút tiền đó?” Nguyên Hiên vỗ bàn rống to.

Mấy năm nay Nguyên Hiên sống ở nước ngoài, mới về nước cách đây không lâu cho nên mặc dù hắn là con trai độc nhất của Nguyên Thường Diệu – chủ tịch tập đoàn trang sức tiếng tăm lẫy lừng ở K thị, cũng chẳng có mấy người mới liếc mắt đã nhận ra hắn. Các vị khách trong nhà hàng thấy Nguyên Hiên rống lên như thần kinh đều bắt đầu tỏ vẻ khó chịu.

Một phục vụ trong quán cơm đến bên cạnh Nguyên Hiên, lễ phép nhắc nhở hắn không nên to tiếng, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc buôn bán của quán, Nguyên Hiên nổi nóng đứng bật dậy vỗ một chưởng xuống bàn, gầm lên, “Ngày mai ông đây sẽ mua lại chỗ này xây thành nhà vệ sinh công cộng. Con mẹ nó các người đi uống gió tây bắc hết đi!”

Thời Thiên nhìn Nguyên Hiên, cảm thấy đau đầu, cậu áy náy cười với nhân viên phục vụ, nói bạn của mình tâm tình không tốt, cậu sẽ cố gắng khuyên nhủ.

Nhân viên phục vụ vừa đi khỏi, Thời Thiên đã mất kiên nhẫn nhìn Nguyên Hiên, “Anh đi đi, yên tâm, những bức hình kia tôi sẽ không để lộ ra ngoài.”

“Đuổi tôi đi? Cậu nghĩ hay thật!” Nguyên Hiên như nghe được chuyện hài hước, hắn cười gằn, lồng ngực vẫn phập phồng không ngừng vì tức giận, “Ngày đó ông đây bị cậu nhốt trong nhà vệ sinh tròn một đêm! Sống hai mươi mấy năm, Nguyên Hiên tôi chưa từng nhục nhã như vậy.”

Nghĩ tới đêm đó, Nguyên Hiên suýt mất khống chế, nếu không phải hôm sau được nhân viên dọn vệ sinh phát hiện, rất có thể hắn phải ngồi ngốc trong nhà vệ sinh mấy ngày liền.

“Xin lỗi.” Thời Thiên thành thật nói, dùng cách đó đối phó với kiểu công tử nhà giàu tâm cao khí ngạo như Nguyên Hiên, Thời Thiên tự nhận mình có hơi quá đáng, “Hôm đó tâm trạng tôi không tốt, không cẩn thận liên luỵ đến anh, thật xin lỗi.”

“Tâm trạng không tốt? Nên trút lên tôi? Đây là lời giải thích của cậu?” Nguyên Hiên nắm chặt tay, cắn răng nói, “Cậu lạc quan thật đấy nhỉ! Cho là chỉ cần xin lỗi thì tôi sẽ bỏ qua? Con mẹ nó cậu biết tôi là ai hay không?”

“Biết, con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn trang sức lớn nhất Châu Á Nguyên Thường Diệu – Nguyên Hiên.” Thời Thiên đáp.

“Vậy cậu có biết ông đây chỉ cần phất tay đã có thể khiến cậu sống không bằng chết không?” Nguyên Hiên cuồng nộ, vừa nói vừa bễ nghễ nhìn Thời Thiên, cao cao tại thượng.

“Biết.” Thời Thiên bình tĩnh mà lạnh nhạt, mặt không đổi sắc nhìn Nguyên Hiên, đột nhiên hỏi, “Vậy anh biết tôi là ai không?”

Nguyên Hiên sững sờ giây lát rồi quay ngoắt, “Ông đây thèm vào biết cậu là ai!”

Ở K thị, hắn không cần sợ bất cứ người nào.

Thời Thiên cong khóe môi, bắt chước Nguyên Hiên, “Tôi là người chỉ cần phất tay cũng có thể khiến Nguyên đại thiếu gia mất hết mặt mũi.”

Từ nãy đến giờ mới gặp nhau mười mấy phút đã đủ để Thời Thiên biết Nguyên Hiên này coi trọng thể diện hơn cả mạng sống.

“Cậu. . .” Đột nhiên nhớ tới những bức hình trong tay Thời Thiên, mặt Nguyên Hiên tái nhợt, tay nắm chặt làm chiếc bàn kêu kẽo kẹt, “Cậu uy hiếp tôi?”

“Không, vẫn là ý vừa rồi, anh không đến quấy rầy tôi, tôi sẽ không tiết lộ những bức ảnh ra ngoài.”

“Nói thẳng ra đi, cậu muốn bao nhiêu tiền mới bằng lòng xóa chúng?”

“Tôi sẽ không xóa ảnh, vì tôi chỉ là người bình thường, đấu không lại anh, cho nên tôi muốn dùng những bức ảnh đó để tự bảo vệ mình.”

Nguyên Hiên nheo mắt, cả người nghiêng về phía trước, từng chữ từng chữ âm trầm nguy hiểm, “Cậu cho rằng tôi không dám làm gì cậu?”

Thời Thiên nhìn Nguyên Hiên, nhẹ nhàng nở nụ cười, “Đúng vậy.”

“Cậu. . .”

Bữa cơm này Thời Thiên ăn không mấy dễ chịu, tuy rằng có thể chặn họng Nguyên Hiên đến một chữ cũng không phun ra được, nhưng hắn không vì vậy mà bỏ đi, ngược lại còn đằng đằng sát khí ngồi ở đối diện, không nói một lời chỉ dùng ánh mắt ăn thịt người nhìn cậu.

Thời Thiên cơm nước xong xuôi rời khỏi tiệm cơm, vì nhà gần đó nên cậu chỉ phải đi bộ về, còn Nguyên Hiên thì ngồi trong chiếc mui trần dùng tốc độ rùa bò theo sát cậu, mặt mũi u ám.

Thời Thiên có chút không chịu nổi, bởi xem chừng Nguyên Hiên muốn bám theo cậu về tận nhà.

Thời Thiên dừng bước quay đầu nhìn Nguyên Hiên cũng vừa dừng lại, lạnh lùng nói, “Tôi đã nói sẽ không tiết lộ những bức ảnh kia, anh đi theo tôi làm gì?”

“Mặc kệ ông đây!” Nguyên Hiên trợn mắt lớn tiếng đáp trả, hắn biết uốn lưỡi không thắng được người này, cho nên đơn giản chơi xấu.

Lúc này Thời Thiên thật sự có cảm giác tú tài gặp quân binh, cậu nhức đầu xoa xoa huyệt thái dương, rồi lại quay gót tiếp tục về nhà.

Quả nhiên như Thời Thiên suy đoán, khi cậu vừa đặt chân vào thang máy, Nguyên Hiên tay đút túi nghênh ngang theo vào.

“Cậu có thể tham gia yến hội trên chiếc du thuyền sang trọng kia, thế quái nào lại sống ở nơi rách nát này?” Nguyên Hiên vừa cười quái gở vừa châm chọc, “Tôi còn tưởng cậu là thiếu gia nhà giàu, ha ha, nói như vậy, ngày đó cậu được mấy bà già giàu có bao nuôi nên mới có thể tham gia yến hội à? Hay là câu được gã đàn ông quyền quý nào?”

Nguyên Hiên thừa nhận, không hạ nhục người con trai này mấy câu, nhất định hắn sẽ tức chết mất! Người con trai này miệng lưỡi quá xảo quyệt, đầu óc lại nhanh nhẹn, chỉ đơn giản vài câu đã làm hắn tức đến trào máu.

Cho nên hiện tại hắn muốn chuyển đề tài lên người cậu ta, tranh thủ chèn ép chút nhuệ khí của cậu.

Nguyên Hiên không tin mình không thu phục được người này.

Thời Thiên đứng ở trong thang máy, mặt không thay đổi nhìn phía trước, đối với sự châm chọc khiêu khích của Nguyên Hiên, cậu mắt điếc tai ngơ.

“Nói thật, dáng vẻ khi cậu câu dẫn tôi ngày đó, thực sự rất quyến rũ.” Nguyên Hiên vuốt cằm cười gian, “Cậu nói xem, nếu ngày đó tôi cẩn thận một chút không bị cậu đánh ngất, vậy cậu sẽ bị tôi ăn luôn phải không?”

Nguyên Hiên thấy Thời Thiên vẫn bình tĩnh như trước, đáy lòng hơi mất kiên nhẫn, “Cậu nhìn đi, nhà cửa tồi tàn như vậy, chẳng lẽ người bao dưỡng cậu không cần cậu nữa?”

Cửa thang máy mở ra, Thời Thiên không nói một lời tiêu sái đi về phòng mình, từ đầu đến cuối thèm liếc mắt nhìn Nguyên Hiên cái nào.

Nguyên Hiên vẫn bám gót theo sau Thời Thiên, tiếp tục cười cợt chế giễu, “Kiêu ngạo như vậy làm gì? Nếu không được kim chủ yêu thích thì có bám vào ai cũng vô dụng thôi, hay cậu theo tôi đi, đảm bảo cho cậu ăn ngon mặc đẹp, ha ha, thuận tiện cho hai chúng ta đến nhà vệ sinh tiếp tục chơi trò ‘yêu đương’.”

Thời Thiên căn bản không để ý tới đống lảm nhảm của Nguyên Hiên, cậu bấm số Cổ Thần Hoán, đi đến trước cửa thì vừa lúc bên kia bắt máy, Thời Thiên một tay dùng chìa mở cửa, một tay giữ điện thoại.

“Có khả năng buổi chiều em chưa chuyển được. . . Yên tâm đi không có việc gì đâu. . . Ừm, vậy để mai. . . Hôm nay có tiệc. . . Được rồi, vậy tối anh tới đón em. . . em chờ anh. . . cứ vậy đi.”

“Buổi tối cậu dự tiệc?” Nguyên Hiên vô cùng nghi hoặc, sau đó nở nụ cười khinh bỉ, “Cậu được bao nuôi thật đấy à?”

Thời Thiên không để ý đến Nguyên Hiên, cậu mở cửa vào nhà, Nguyên Hiên cũng muốn nhân cơ hội chen chân lại bị Thời Thiên vung tay đóng sầm cửa nhốt ở bên ngoài.

“Đừng tưởng ông đây sẽ buông tha!” Nguyên Hiên nổi điên hét vào cánh cửa, “Mấy ngày nay ông đây sẽ nhìn chằm chằm cậu, xem cậu dám chuyển đi đâu!”

5 1 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments