Tránh sủng I – Q1 – Chương 26

Chương 26: Người của Cổ Thần Hoán?

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

“Nguyên Hiên, rốt cuộc cậu bị làm sao vậy? Trở về gần một tháng, cả ngày phơi ra cái mặt trương thối đó, cậu không mệt à?” Bạn tốt Bành Thiệu cùng xuất ngoại du học với Nguyên Hiên bị hắn lôi ra ngoài uống rượu, ngồi trước quầy bar uống hơn một tiếng đồng hồ, Nguyên Hiên luôn tích cực sinh động nay lại rầu rĩ không vui, bản mặt ỉu xìu không nói một lời nhìn Bành Thiệu vô cùng phiền muộn.

“Phiền phức!” Nguyên Hiên giận dỗi phun ra một chữ rồi ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, sau đó lại cầm bình rượu định rót tiếp.

“Việc gì có thể khiến cậu phiền lòng? Chẳng phải cậu không tim không phổi sao?” Bành Thiệu là anh em thân thiết nhất của Nguyên Hiên, nhà y cùng nhà Nguyên Hiên giao tình rất tốt cho nên khi nói chuyện với hắn, Bành Thiệu vô cùng tùy tiện, “Hơn nữa đến cha già cậu cũng không để vào mắt, còn ai có thể khiến cậu phiền lòng nữa?”

Nguyên Hiên cau mày, hắn giơ tay gãi gãi cái trán, cuối cùng không nhịn được quay đầu nhìn Bành Thiệu, “Tôi kể với cậu luôn vậy, vừa lúc nhờ cậu phân tích xem rốt cuộc tôi bị làm sao.”

“Được thôi.” Bành Thiệu cười nói, “Tôi có biết chút tâm lý học, để tôi giúp cậu xem sao.”

Nguyên Hiên đặt chén rượu xuống, bắt đầu kể, “Có một người, tôi và cậu ta có thù oán, mấy ngày nay tôi liên tục theo dõi cậu ta, sau đó. . . “

“Cậu thích cậu ta.” Bành Thiệu không chút suy nghĩ cắt ngang lời Nguyên Hiên.

Nguyên Hiên cả kinh, lớn tiếng nói, “Phắc! Mẹ kiếp tôi còn chưa nói xong đâu!”

Bành Thiệu nhún vai cười khẽ, “Xong hay không không cần biết, nhưng trọng điểm đã thấy, thứ nhất là cậu có thù oán với cậu ta, thứ hai là cậu theo dõi người có thù oán với mình mấy ngày liền.”

“Khi đó tôi muốn tìm cơ hội trả thù nên mới theo dõi, chứ ai thèm thích cậu ta chứ, cậu không biết cậu ta làm tôi điên tiết đến mức nào đâu, nói chuyện với cậu ta sẽ bị nghẹn chết, đờ mờ! Lớn đến bây giờ, ông đây chưa từng ức chế như vậy.”

“Nếu vừa nãy chỉ là suy đoán, vậy hiện tại tôi hoàn toàn có thể xác định, cậu thích người đó.” Bành Thiệu cười nói.

“Đùa gì thế? Chả lẽ tôi lại thích một người hận không thể giết chết?” Bành Thiệu điềm nhiên nói khiến Nguyên Hiên nhảy dựng lên, như đang cố gắng giữ gìn thể diện của mình.

“Hận không thể giết, chẳng phải đến bây giờ còn chưa giết ư? Đừng nói với tôi cậu không biết làm thế nào để dạy dỗ người khác, có cách quang minh chính đại, cũng có cách đê tiện vô sỉ, chọn bừa một cách, chẳng lẽ không giúp cậu hả giận được sao? Đến giờ còn ngây ngốc ngồi đây uống rượu giải sầu làm gì.”

Nguyên Hiên bị lời của Bành Thiệu làm cho sửng sốt, hắn cau mày sờ cằm, nghi hoặc tự nhủ, “Cũng đúng, tại sao nhỉ? Nói thật tôi không có cảm giác mình thích cậu ta, nhưng trong đầu lại tràn ngập hình bóng cậu ấy.”

“Tôi phục cậu luôn.” Bành Thiệu dở khóc dở cười, “Được rồi, cũng có thể không phải là thích, chẳng qua cảm thấy mới mẻ và có chút hứng thú thôi, như vậy đi, cậu hẹn người ta ăn tối tản bộ hay gì đó, sẽ dễ dàng cho cậu xác định lại tình cảm trong lòng mình.”

“Hứng thú” quả nhiên làm Nguyên Hiên dễ chấp nhận hơn so với “yêu thích”, ít nhất điều này làm hắn cảm thấy do trước đây hắn chưa từng gặp người nào giống như Thời Thiên, cho nên cảm thấy mới mẻ mà dây dưa với cậu, chứ không phải vì hắn động tâm.

Đề nghị của Bành Thiệu khiến Nguyên Hiên rất thoả mãn, hắn vừa nghĩ tới việc mình có thể dùng bữa với con người trong trẻo lạnh lùng kia, trong lòng lộ ra mong đợi mơ hồ.

“Tôi và cậu ta có thù oán lớn, hơn nữa mới gặp mặt mấy ngày đã đột ngột mời cậu ta ăn tối, cứ có chút kỳ quái.” Nguyên Hiên nhíu chặt lông mày, rất nghiêm túc nói.

Bành Thiệu cười ha ha, không để ý đến điều này, “Không kỳ quái đâu, đại khái là yêu em từ cái nhìn đầu tiên đó.”

Lông mày Nguyên Hiên nhíu lại càng chặt, thành thật lẩm bẩm, “Sao lại có cảm giác mình bị coi thường thế này.”

Nguyên Hiên đang uống rượu trò chuyện với Bành Thiệu, đột nhiên nhìn thấy quản lý của Ngôi Sao cách đó không xa cung kính mỉm cười dẫn mấy người vào phòng trong, hình như là định lên tầng.

Đại não Nguyên Hiên nổ bùm một tiếng, cơn say mất hết, bởi hắn nhận ra kẻ đứng giữa đám người kia hắn đã từng gặp qua một lần, chính là người mà cậu ta thích, hình như tên là Cổ Thần Hoán.

Cổ Thần Hoán vào trong dưới chỉ dẫn của giám đốc, không chú ý đến Nguyên Hiên đang nheo mắt theo dõi mình.

Đến khi bóng dáng Cổ Thần Hoán biến mất Nguyên Hiên mới thu hồi tầm mắt, hắn đắn đo một lát rồi đặt chén rượu xuống bàn, đứng dậy đi về hướng Cổ Thần Hoán vừa biến mất.

“Này Nguyên Hiên! Cậu đi đâu vậy?!” Bành Thiệu lớn tiếng gọi với theo.

“Nhìn thấy người quen, tôi ra đó một chút. Cậu về trước đi!” Nguyên Hiên khoát tay thuận miệng đáp.

Lên tầng, giám đốc đưa Cổ Thần Hoán đến căn phòng cuối hành lang, Nguyên Hiên nghiêng người trốn ở khúc ngoặt cạnh thang máy, hắn nheo mắt nhìn Cổ Thần Hoán đang ôm một chàng trai xa lạ, cười thầm trong lòng, âm thầm khen ngợi mình bắt gian tại trận.

Thời Thiên kia luôn miệng nói người đàn ông cậu thích sẽ chăm sóc cậu cả đời, có lẽ không ngờ rằng ở nơi cậu không thấy được, gã ta lại ôm ấp một người khác, vẻ mặt và động tác đối xử với người đó còn ôn nhu hơn so với cậu.

“Anh Thần, em để quên điện thoại trong xe, anh vào trước đi, em sẽ quay lại sau.” Chàng trai được Cổ Thần Hoán ôm trong lòng nhẹ giọng nói.

“Được, vậy nhanh lên một chút rồi trở về.” Cổ Thần Hoán cũng nhẹ giọng đáp lại, hắn chậm rãi buông tay rồi vào phòng, còn chàng trai kia quay người đi về phía thang máy.

Bốn năm trước, Dư Thặng chỉ là người hầu ở Thời gia, mặc cho thiếu gia mắng chửi, hiện tại phú quý đầy mình là vì được nâng niu che chở dưới ánh hào quang của Cổ Thần Hoán, được hưởng cuộc sống giống hệt như vị thiếu gia khiến người khác chán ghét mà y từng hầu hạ.

Dư Thặng quay người đi về phía cửa thang máy, vừa vặn đụng phải Nguyên Hiên ở ngã rẽ.

Nguyên Hiên khoanh tay thản nhiên dựa vào tường nhìn chàng trai ngũ quan thanh tú, khí chất ôn hòa trước mặt.

Có lẽ là do mái tóc vàng của Nguyên Hiên quá gây chú ý cho nên khi vừa nhìn thấy hắn, chàng trai giật mình, nhưng rồi khi thu lại tầm mắt định đi vòng qua Nguyên Hiên, y nghe thấy giọng nói trêu tức của hắn, “Anh là gì của Cổ Thần Hoán? Tình nhân? Hay là người yêu?”

Lý do Nguyên Hiên hỏi những câu này là vì muốn làm rõ quan hệ giữa Thời Thiên và Cổ Thần Hoán rốt cuộc là gì. Nếu trước mặt đây là người yêu chân chính của hắn, vậy không thể nghi ngờ Thời Thiên chính là tiểu tình nhân bị hắn lừa dối. Nhưng vậy lại càng tốt, Thời Thiên sẽ trở thành người của Nguyên Hiên hắn, không cần phải cướp đoạt.

Dư Thặng dừng lại, nghi hoặc nhìn Nguyên Hiên, “Cậu là ai? Hỏi cái này làm gì?”

Nguyên Hiên nhíu nhíu mày, cố ý nói, “Nhìn đồ anh mặc, hẳn là rất được Cổ Thần Hoán yêu thích, tôi đoán Cổ Thần Hoán có không ít tình nhân, anh là người được sủng ái nhất chứ gì.”

“Anh Thần chưa bao giờ có tình nhân! Hơn nữa tôi là người duy nhất trong mấy năm qua ở bên anh ấy, từ trước đến nay luôn sống cùng nhau.” Chàng trai bị những lời của Nguyên Hiên chọc giận, tuy đã cố giữ gìn tư thái đoan trang, nhưng giọng nói đã lộ ra sự tức giận cùng với vài phần khoe khoang mơ hồ.

“Ồ, hóa ra anh và hắn đã sống chung mấy năm rồi nha.” Nguyên Hiên tỉnh ngộ, hắn cười gian, “Được rồi, không có việc gì đâu, tôi chỉ hỏi thay cho một người bạn thôi, giờ đã rõ rồi.” Nói xong, Nguyên Hiên hài lòng bật cười, hai tay đút túi bỏ đi.

Hiện tại, hắn đã có thể đi tìm người kia để đả kích cậu ta, ngẫm lại thật vui vẻ.

Cuối cùng cũng coi như tìm được lý do hợp lí để tìm cậu.

Trả lời