Tránh sủng I – Q1 – Chương 27

Chương 27: chủ nhân của nơi này là tôi

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

“Nghị lực của anh khiến tôi giật mình đấy.” Thời Thiên nhìn Nguyên Hiên khoan thai đứng trước cửa, hai tay vòng trước ngực tức giận mắng, “Sáng tới tìm một chuyến, trưa một chuyến, tối cũng mò đến đây, tôi bị anh quấn đến nỗi không chuyển nổi nhà, anh còn muốn thế nào nữa?”

Thời Thiên đã triệt để hết cách với Nguyên Hiên, kế hoạch chuyển nhà vì Nguyên Hiên một ngày lui tới không dưới hai lần mà liên tục phải dời lại, Thời Thiên không muốn kéo Cổ Thần Hoán vào chuyện này, đành phải nói với hắn khi nào đính hôn xong mới chuyển đến cũng không muộn.

Thời Thiên vốn muốn mài mòn kiên nhẫn của Nguyên Hiên, nhưng nhìn tình hình trước mắt, có vẻ như ý muốn dây dưa với cậu của hắn ngày càng mạnh mẽ.

Ban đầu là mỗi ngày đều đến châm chọc khiêu khích, sau đó lại như tên lưu manh bỡn cợt cậu, giống như phải nhìn thấy dáng vẻ giận dữ cực điểm của cậu hắn mới có thể nhụt chí.

Nguyên Hiên như vậy trong mắt Thời Thiên hệt như đứa trẻ giận dỗi vì không được cho kẹo, là đứa con cưng được đại gia tộc chiều đến sinh hư, hành động tùy hứng, không thể nói lý, người như vậy, khách khí thì gọi Nguyên Hiên, không khách khí thì trực tiếp gọi anh ta là Nguyên nhị.

“Phắc! Muộn thế này ông đây vẫn chạy đến báo tin cho cậu, cậu đã không cảm ơn thì thôi lại còn bày ra cái mặt đó.” Nguyên Hiên hờn giận trừng mắt.

“Ờ. Cảm ơn anh.” Thời Thiên cũng giận dữ lùi về phía sau, chuẩn bị sập cửa.

Nguyên Hiên thấy vậy cuống lên, vội vàng giơ tay chặn cửa, “Nếu biết người tên Cổ Thần Hoán kia vẫn luôn lừa dối cậu, cậu còn có thể phản ứng thế này sao? Cậu có biết anh ta đang sung sướng ôm ấp kẻ khác không?”

Thời Thiên nhịn không được thở dài, “Nguyên nhị thiếu gia, rốt cuộc anh muốn thế nào, lúc trước anh không ngừng châm chọc tôi là loại tiểu bạch kiểm chỉ có thể bán mông, lúc sau thấy chiêu này không làm tôi tức giận, giờ lại nói người tôi yêu đang lừa gạt tôi, chẳng lẽ muốn thấy tôi tức đến mức lăn lộn dưới đất anh mới hài lòng?”

“Đệt! Cậu cho rằng tôi đang nói dối cậu?” Nguyên Hiên giận tái mặt, “Ông đây tận mắt nhìn thấy! Chính kẻ kia cũng thừa nhận đã sống cùng Cổ Thần Hoán mấy năm trời, cho nên cậu chỉ là món đồ chơi nhất thời hứng khởi của hắn mà thôi, nói không chừng đến cả tình nhân cũng không phải.”

“Ờm.” Thời Thiên ngoáy ngoáy lỗ tai, không liếc nhìn Nguyên Hiên lấy một cái.

“Cậu. . . cậu là đồ ngu xuẩn hết thuốc chữa! Cậu đáng bị hắn lừa gạt! Mẹ kiếp tôi đúng là điên mới chạy tới đây!” Nguyên Hiên tức giận rống to.

Thời Thiên chờ Nguyên Hiên phát giận xong rồi tự bỏ đi, nhưng Nguyên Hiên rống xong, lồng ngực vì tức giận mà liên tục phập phồng, hắn vẫn đứng đó, hơn nữa còn chặn không cho Thời Thiên đóng cửa.

Thời Thiên rất muốn quỳ xuống đất cúng bái tên ngốc này, hết cách rồi, nếu không đuổi được hắn, không chắc đêm nay cậu còn có thể ngủ hay không.

“Đủ rồi, tôi nói cho anh biết.” Thời Thiên thở ra một hơi, sắc mặt bình tĩnh nhìn Nguyên Hiên, “Tôi sắp đính hôn với Cổ Thần Hoán, anh nói tôi nên tin người sắp trở thành chồng của tôi, hay nên tin người hận không thể giết chết tôi?”

“Cậu sắp đính hôn với hắn?!” Nguyên Hiên cả kinh thốt lên, “Mẹ kiếp tôi còn chưa bắt đầu theo đuổi, cậu đã muốn đính hôn với người đàn ông khác?!”

Thời Thiên cau mày, “Theo đuổi cái gì cơ?”

Nguyên Hiên chột dạ, ra vẻ giận dỗi tránh ánh mắt thăm dò của Thời Thiên, rồi lại bất giác quay đầu buột miệng mắng, “Đờ mờ! Ai muốn giết cậu chứ? Nếu thực sự muốn thế, cậu cho là mấy tấm hình kia uy hiếp được ông đây chắc?”

Thời Thiên không muốn đứng ở cửa nghe Nguyên Hiên lảm nhảm, cậu có cảm giác nếu cùng chàng trai này nói tiếp, chỉ số thông minh của mình sẽ rơi xuống mấy chục tầng.

“Như vậy đi, chỉ cần anh đồng ý không tiếp tục đến quấy rầy tôi, tôi sẽ lập tức xóa ảnh, một tấm cũng không để lại.” Thời Thiên nói rất nghiêm túc.

“Ý của cậu là bốn cái tát kia cứ vậy bỏ qua?” Nguyên Hiên không cam lòng đối với thái độ hận không thể làm hắn biến mất của Thời Thiên, người biết thân phận của hắn không ai dám đối xử với hắn như thế, vậy mà người con trai này lại không biết điều coi hắn như ruồi bọ trốn cũng không kịp.

“Vậy anh muốn thế nào?” Thời Thiên mất kiên nhẫn.

Nguyên Hiên nhìn ngũ quan lạnh lùng mà trong trẻo kia, đại não văng vẳng tiếng nói của bạn tốt Bành Thiệu, hắn khôi phục vẻ mặt nhu hòa, tay cũng từ trên cửa rút về, làm bộ ho khan mấy tiếng, tầm mắt không biết nhìn đi đâu, cố gắng nói ra một cách thật tự nhiên.

“Cậu. . . bây giờ cậu đi ăn khuya với tôi, ừm, cứ vậy đã.” Nguyên Hiên nói, trái tim đập nhanh liên hồi, hắn nhìn Thời Thiên nheo mắt nghi hoặc, liền bổ sung một câu, “Cậu chớ nghĩ nhiều, tôi chỉ là cảm thấy ăn một mình rất nhàm chán.”

“Cũng được, vừa lúc tôi đang đói.” Thời Thiên lạnh giọng đáp, “Nhưng với điều kiện anh trả tiền, anh đưa đón, hơn nữa sau đó không được quấn lấy tôi.”

“Không thành vấn đề.” Nguyên Hiên ngay lập tức đồng ý, tâm tình vô cùng vui vẻ, thực chất cậu không nói hắn cũng sẽ làm như vậy.

Thời Thiên thay quần áo rồi xuống lầu lên xe Nguyên Hiên, cậu yên tĩnh ngồi ở ghế phụ nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, còn Nguyên Hiên vừa lái xe vừa không ngừng nhìn trộm Thời Thiên qua gương chiếu hậu, bất tri bất giác, trái tim lại nhảy loạn liên hồi.

Xe dừng lại trước một tiệm cơm Tây, Thời Thiên cởi dây an toàn xuống xe, vô tình thấy được mặt Nguyên Hiên.

“Cửa xe có mở mà, sao mặt anh đỏ thế?” Thời Thiên chỉ vào khuôn mặt tuấn tú nhàn nhạt hỏi.

“A?” Nguyên Hiên sững sờ, vội vã xoa mặt, quả nhiên là do vừa nãy liếc trộm Thời Thiên, tim đập nhanh hơn dẫn đến bên trong tỏa nhiệt, cho nên mới đỏ.

“Đó là vì nhiệt độ điều hoà trong xe quá cao!” Nguyên Hiên vội giải thích, không dám nhìn thẳng vào mắt Thời Thiên.

“Hình như trong xe đâu có bật điều hoà, hơn nữa không phải cửa sổ vẫn luôn mở hay sao?” Thời Thiên nói rất bình tĩnh, bởi vì cậu không nghĩ quá nhiều.

Nguyên Hiên bị hỏi cuống lên, trong lòng chột dạ, cao giọng giả vờ cây ngay không sợ chết đứng, “Mặt ông đây đến tối sẽ đổi màu! Cậu quản được chắc!”

“…..”

___

Hai người ngồi đối diện nhau dùng cơm, từ đầu đến cuối Thời Thiên không chủ động nói gì với Nguyên Hiên, còn Nguyên Hiên toàn nói chuyện không đâu đánh trống lảng, nhất định bắt Thời Thiên phải nói với hắn vài câu, có thể nhìn ra tâm tình hắn vô cùng tốt.

Cuối cùng đưa Thời Thiên về tận nhà, Nguyên Hiên mới hài lòng rời đi, vừa lái xe vừa ngâm nga mấy câu hát dân gian, dáng vẻ ấy thật là đẹp.

___

Mấy ngày sau, Nguyên Hiên vẫn mặt dày vô sỉ đúng giờ đến quấy rầy Thời Thiên, vừa không ngừng nói với cậu Cổ Thần Hoán là đồ dối trá, khuyên Thời Thiên rời khỏi hắn, vừa dùng các loại lý do trên trời dưới đất mời cậu ra ngoài, có mấy lần Cổ Thần Hoán trùng hợp xuất hiện, Nguyên Hiên chỉ có thể ngồi ngốc trong xe nhìn hắn đưa Thời Thiên đang nở nụ cười rực rỡ rời đi. Không phải hắn không dám đối mặt với Cổ Thần Hoán, mà do hắn biết trái tim Thời Thiên đang hướng về Cổ Thần Hoán, nếu Nguyên Hiên sinh sự với Cổ Thần Hoán, sẽ chỉ làm Thời Thiên càng thêm chán ghét.

Tránh né Cổ Thần Hoán, âm thầm dây dưa không quang minh với Thời Thiên, nhiều lần bị cậu từ chối càng làm Nguyên Hiên cảm thấy mất mặt, nhưng Nguyên Hiên vẫn không nhịn được muốn thấy cậu, loại ý nghĩ này quanh quẩn trong đầu mấy ngày, Nguyên Hiên không thể không thừa nhận, hắn thật sự động tâm trước người con trai ấy.

Tại sao lại động tâm, Nguyên Hiên nghĩ không thông, sao hắn lại thích một người lần đầu gặp đã ngược đãi mình? Lẽ nào đây là vô liêm sỉ?

Thôi kệ! Vô liêm sỉ thì vô liêm sỉ chứ sao! Thích chính là thích! Thứ Nguyên Hiên hắn muốn thì vẫn luôn có được. Hắn còn chưa thể hiện bản lĩnh thật sự của mình đâu.

___

Hôm nay Thời Thiên dậy rất sớm, cậu xếp đồ của mình vào một chiếc va li nhỏ, sau đó thay vào bộ lễ phục hôm qua Cổ Thần Hoán phái người đưa tới, là một bộ âu phục trắng xinh đẹp.

Thời Thiên đứng trước gương nhìn khuôn mặt mỉm cười của chính mình, nghĩ tới bữa tiệc đêm nay, bất tri bất giác thấy như đang nằm mộng.

Hôm nay là ngày cuối cùng trong hợp đồng giữa Thời Thiên và Cổ Thần Hoán, cũng là ngày đính hôn của hai người, như chiếc thuyền nhỏ lênh đênh giữa sóng lớn chậm rãi cập bến, Thời Thiên cảm thấy mình ngày càng đa cảm yếu mềm.

Cậu không biết bữa tiệc lần này quy mô lớn bao nhiêu, chỉ nghe Cổ Thần Hoán nói hắn sẽ mời tất cả các nhân vật danh tiếng ở K thị, thậm chí là cả thế giới đến buổi tiệc độc nhất vô nhị này.

Thời Thiên không biết Cổ Thần Hoán làm thế nào mà mời được nhiều người như vậy, thế lực của hắn ở hắc đạo chỉ trong bốn năm đã trải rộng toàn quốc, còn có giới kinh doanh bạch đạo, bề ngoài nhìn giống như vừa khởi nghiệp, nhưng đã có quan hệ rộng rãi như vậy, hơn nữa mỗi người đều kính nể Cổ Thần Hoán không thôi.

Thực lực của Cổ Thần Hoán trong vòng bốn năm to lớn đến mức nào Thời Thiên không rõ, cậu chỉ cảm thấy Cổ Thần Hoán vốn khiêm tốn lại tổ chức lễ đính hôn khoa trương như vậy có chút không hợp với hắn. Suy đi nghĩ lại cũng chỉ ra một kết luận, ấy chính là Cổ Thần Hoán muốn tất cả mọi người chứng kiến tình yêu của cậu và hắn.

Người đàn ông cường thế, đối mặt với ái tình cũng bá đạo như vậy là hợp tình hợp lý.

Sau khi kết hôn sẽ chuyển đến sống cùng Cổ Thần Hoán, Thời Thiên có kích động, cũng có sốt sắng, cậu cảm thấy mình được Cổ Thần Hoán che chở đến yếu lòng, có chút không giống cậu.

Nhưng chỉ cần ở cùng Cổ Thần Hoán, cậu có biến thành thế nào cũng chẳng còn quan trọng.

___

Cổ Thần Hoán đưa Thời Thiên đến hội trường tổ chức tiệc, yến hội diễn ra ở sân nhà hai người, cho nên bọn họ cần đến sớm một chút để chuẩn bị.

Xe dừng lại, nhìn tòa nhà trước mắt, Thời Thiên kinh ngạc không thôi, cậu không thể ngờ nơi tổ chức tiệc lại là biệt thự Thời gia bốn năm trước, đây là chỗ duy nhất ở ngoại ô K thị có thể được gọi là “lâu đài”, rộng lớn như cung điện hoàng gia, xa hoa như những toà thành trong truyện cổ tích, bốn năm trước, trận hỏa hoạn đã thiêu nơi này thành tro bụi, bốn năm sau, nó lại được khôi phục so với trước kia còn lộng lẫy chói mắt hơn.

Thời Thiên biết rất rõ, kiến tạo lại một nơi đã hoang tàn như vậy, tài lực tiêu hao là cái giá trên trời, cho nên cậu có chút ngạc nhiên, rốt cuộc là ai không tiếc tiền của khôi phục lại tòa biệt thự này về hình dáng cũ.

“Em rất tò mò, anh thuyết phục chủ nhân của nơi này cho chúng ta tổ chức yến tiệc như thế nào vậy?” Thời Thiên quay đầu nhìn Cổ Thần Hoán, cười hỏi.

Cổ Thần Hoán mỉm cười, vòng qua đầu xe đi tới bên cạnh Thời Thiên, rất tự nhiên ôm eo cậu, cất giọng nhẹ nhàng, “Tôi vẫn chưa nói cho em biết, chủ nhân của nơi này là tôi.”

4 1 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments