Tránh sủng I – Q1 – Chương 3

Chương 3: Đánh giá cao anh

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

Từ bệnh viện đi ra, đã sắp hai giờ sáng, không có giao thông công cộng cũng không gọi được taxi, Dương Thiên chỉ có thể đi bộ trở về, hiện tại cách giờ làm việc sáng mai còn chưa đến sáu tiếng, ít nhất phải đảm bảo lúc vận chuyển hàng hóa ngày mai cậu không ngủ gà ngủ gật.

Thành phố K thối nát nhưng rực rỡ, trải qua cơn mưa ngày đêm đã rút đi sự ồn ã cùng náo nhiệt ban sáng, đường cái quạnh quẽ, chỉ có mấy chiếc xe thưa thớt lái qua, Dương Thiên cho tay vào túi, không nhanh không chậm bước đi ven đường, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nở một nụ cười thờ ơ với màn đêm đầy sao.

Thật tốt, vẫn còn có thể tiếp tục duy trì, cậu từng cho rằng mình sẽ phát điên hoặc chết đi giữa những tháng ngày bận rộn ấy, nhưng vẫn có thể kiên trì sống đến bây giờ, có lẽ vì từng được hưởng thụ cuộc sống vàng ngọc cho nên không thích hợp với hai chữ bi quan, vận mệnh thay đổi quá nhanh đã cho cậu thấy rõ, bắt đầu từ thời khắc được sinh ra, ngoại trừ mạng sống, chẳng có thứ gì nhất định cả đời đều thuộc về mình cả, mạng sống là tiền vốn vững chắc nhất của con người, chỉ cần chưa chết đi, sẽ không có tư cách nói mình đã bị cuộc sống bức tới tuyệt cảnh.

Trong sự bận rộn vô tận, đúng là con người nên dành chút thời gian để dạo chơi dưới trời đêm mát mẻ, chỉnh đốn lại tâm tình chết lặng mà không cam lòng của mình, gạt hết những ưu tư mà cuộc sống vội vã ngoài kia luôn dùng nó khiến đầu óc con người trở nên trì trệ.

Sau đó, thanh thanh sảng sảng đối mặt với cuộc sống.

Căn nhà chỉ hơn tám mươi mét vuông nhưng đã là thứ mà Dương Thiên vừa ý nhất, lúc trước cậu dùng tất cả tài sản tích trữ mua lại không gian nhỏ bé như vậy, cũng là để giữa K thị tấc đất tấc vàng này có một nơi đặt chân thuộc về riêng mình.

Dương Thiên tắm xong rồi mệt mỏi nằm nhoài trên giường, bạn tốt Quan Lĩnh cùng làm ở hộp đêm với cậu đột nhiên gọi tới, Dương Thiên ngái ngủ bắt máy, không nhịn được hét vào điện thoại, “Ông anh, cậu không để tôi sống à? Tôi vừa mới nằm xuống thôi đấy.”

“Phắc! Cậu dám mắng tôi! Lão tử bị giám đốc bắt ở lại tăng ca, tra tấn đến tận bây giờ mới kết thúc, phiền chết đi được!” Đối với anh em tốt của mình, Quan Lĩnh nói chuyện không chút khách khí.

“Được được được, tôi không mắng cậu nữa, nói nhanh lên, mệt muốn chết.” Dương Thiên che miệng ngáp một cái, dáng vẻ buồn ngủ.

“Tối nay cậu cũng đừng hy vọng ngủ được bao lâu, giám đốc bảo tôi gọi điện thông báo cho mọi người, sáng mai ông chủ tới thị sát công việc, tất cả mọi người phải đến trước giờ làm hai tiếng, ai đến muộn trừ nửa tháng lương.”

“Phắc! Ông chủ cái quái gì? Phô trương như vậy.” Không được ngủ tử tế, Dương Thiên nổi nóng, “Cho dù hắn ta đến thị sát Ngôi Sao, cũng không cần sáng sớm mới năm sáu giờ đã đến chứ?”

“Giám đốc nói chúng ta nên bước vào trạng thái làm việc sớm một chút, để ông chủ thấy biểu hiện tốt nhất của từng người, hơn nữa Dương Thiên, cậu đừng có mà mắng ông chủ như vậy.” Quan Lĩnh hạ giọng, lại tiếp tục cằn nhằn, “Tôi nghe nói ông chủ đứng sau Ngôi Sao rất lợi hại, rất nhiều hộp đêm cùng sòng bạc ngầm ở K thị đều là của hắn, nhưng có vẻ hắn rất khiêm tốn, Ngôi Sao khai trương đến giờ đã được hai tháng, tôi cũng chưa gặp hắn bao giờ.”

“Tôi biết, lương ở Ngôi Sao cao như vậy, Dương Thiên tôi còn chưa đến mức đùa giỡn với bát cơm của mình đâu! Được rồi, tôi muốn ngủ, cậu lại không cho tôi ngủ, sáng mai thật muốn ngủ gật trước mặt ông chủ.”

Cho dù thường ngày có bận rộn đến mức nào, Dương Thiên đều sẽ duy trì mỗi ngày ngủ không ít hơn bốn tiếng, bởi khi thân thể mệt nhọc, tinh thần sẽ muốn thư giãn, như vậy, cảm tính thường sẽ thắng tư duy, cho nên Dương Thiên rất ghét phải làm việc khi ngủ không ngủ giấc. Làm nhân viên hậu cần ở hộp đêm Ngôi Sao, công việc mỗi ngày của Dương Thiên là vận chuyển hoa quả và rượu cao cấp từ bên ngoài vào kho, mỗi ngày chỉ bận rộn hai, ba tiếng đầu, thời gian còn lại chủ yếu là ngồi trong kho hàng nói chuyện phiếm với đồng nghiệp.

Rượu vang cao cấp mỗi thùng chỉ có ba bốn bình nên cũng không quá nặng, Dương Thiên miễn cưỡng chịu được, từ năm giờ tới hơn tám giờ, rượu và hoa quả đều được chuyển vào kho, lúc này Dương Thiên mới cùng đồng sự ngồi xuống nghỉ ngơi, còn chưa ấm mông, Quan Lĩnh đã hấp tấp chạy vào hét lớn, “Mau đứng dậy, giám đốc đưa ông chủ vào.”

Tất cả mọi người lập tức trở về vị trí ra vẻ bận rộn, Dương Thiên đứng khuất sau thùng hàng cao hơn đầu người, xếp hoa quả cần chuyển vào xe đẩy chuẩn bị đưa vào phòng, đối với vị ông chủ đang đứng phía sau, cậu không có nửa điểm hứng thú.

“Không gian trong kho rất lớn, nên xây thêm một tầng hầm dùng để chứa hàng.”

Giọng nam âm trầm từ tính, có chút lạnh lẽo, có chút cứng rắn.

Có chút. . . Quen thuộc.

Dương Thiên nghi hoặc nhíu mày, lục tìm trong trí nhớ tại sao giọng nói này lại quen thuộc như vậy, nghĩ không ra, cậu đơn giản đẩy xe hoa quả đi tới phía sau thùng rượu cao cao, vừa đẩy xe đến cửa kho vừa nhìn người được gọi là ông chủ đang nghiêng đầu bàn giao công việc với thủ hạ.

Giây thứ nhất nhìn thấy rõ gương mặt kia, đại não Dương Thiên đang trong cơn buồn ngủ nên vận hành không nhanh lắm, nhưng vừa sang giây thứ hai, cậu hoảng hốt như bị điện giật, thực sự kinh ngạc và khó có thể tin, lúng túng, thậm chí là không cam lòng cùng ảo não. Còn có các loại tâm tình không rõ tên toàn bộ đổ dồn về não bộ, không chỉ cơn buồn ngủ toàn bộ tiêu tan, ngay cả biểu tình cũng cứng ngắc tại giây thứ năm.

Kỳ thực hoàn toàn có thể tránh bốn mắt chạm nhau, sau đó coi như không có chuyện gì đẩy xe rời đi, nhưng chấp nhận sự thực là do thiếu ngủ nên khi người đàn ông quét mắt nhìn bốn phía trông thấy cậu, Dương Thiên mới trì độn mà hốt hoảng cúi đầu, dùng vành mũ che khuất ánh mắt đang phóng tới.

Hắn không nhìn thấy mình! Dương Thiên nghĩ thầm, cho dù nhìn thấy, cũng chưa chắc chỉ thoáng liếc mắt đã nhận ra mình là ai.

Thực ra cậu không sợ hắn, một chút cũng không sợ, cậu chỉ không muốn bị một kẻ mình từng xem thường hả hê cười nhạo, cười nhạo Dương Thiên cậu thê thảm đến nhường này.

Tư cách để kiêu ngạo không còn, nhưng kiêu ngạo vẫn còn.

Dù cậu sa sút đến trình độ nào đi nữa, thì đều không cho phép bất cứ người nào chà đạp.

Dương Thiên khẽ cúi đầu, như không có chuyện gì xảy ra đẩy xe đi về phía cửa kho, cậu thề với lòng rằng sau khi ra khỏi kho sẽ ở lì trong nhà vệ sinh đến kia người đàn ông này rời đi, dù có phải đợi cả ngày.

Chỉ cần người đàn ông này không nhận ra cậu, cậu còn chưa đến mức ấm đầu chạy đi từ chức.

Chỉ tiếc là. . .

Bóng dáng cao lớn đột nhiên chắn trước xe đẩy, Dương Thiên bị ép dừng lại, cậu khẽ cúi đầu, siết chặt tay xe, không nói một lời kiên trì bất động.

“Chủng loại hoa quả quá ít.” Giọng nói từ tính trầm thấp không gợn sóng, bình tĩnh mà lạnh lẽo vững vàng vang lên, “Thử thêm nhiều chủng loại nữa đi, sau đó dựa vào yêu thích của khách hàng lựa chọn lấy hay bỏ.”

Dương Thiên thở phào nhẹ nhõm, bởi hiển nhiên là người đàn ông đang nói với giám đốc.

Nói cách khác, hắn không nhận ra cậu.

Giám đốc liên tục dạ vâng, gã thủ hạ người đàn ông nọ mang tới cũng rất kinh ngạc, Ngôi Sao chỉ là hộp đêm được tạo nên để phục vụ cho những cuộc giao dịch trong bóng tối, còn các chi tiết vụn vặt trên phương diện làm ăn, lão đại của mình trước giờ chưa từng hỏi đến, tại sao hiện tại ngay cả hoa quả cũng bắt đầu quản tới rồi?

“Cậu tên là gì?” Vẫn là thanh tuyến vững vàng, làm người khác nghe không ra bất kỳ khác thường nào, người đàn ông đưa tay lấy một quả vải lên ngắm nhìn, thuận miệng hỏi.

Địch không động thì ta cũng không động.

“Thưa ông chủ, tên tôi là Dương Thiên.” Dương Thiên cúi đầu hạ thấp giọng trả lời, thái độ chuẩn mực, không chút hoang mang.

“Dương Thiên?” Tinh tế lặp lại hai chữ này, âm điệu chậm rãi của người đàn ông tựa hồ xoay chuyển mấy vòng. Cuối cùng, Dương Thiên nghe thấy tiếng nói cực kỳ nhỏ bé âm hiểm từ miệng người đàn ông truyền ra.

“Tôi vẫn cảm thấy cái tên Thời Thiên dễ nghe hơn một chút!”

Từ bệnh viện đi ra, đã sắp hai giờ sáng, không có giao thông công cộng cũng không gọi được taxi, Dương Thiên chỉ có thể đi bộ trở về, hiện tại cách giờ làm việc sáng mai còn chưa đến sáu tiếng, ít nhất phải đảm bảo lúc vận chuyển hàng hóa ngày mai cậu không ngủ gà ngủ gật.

Thành phố K thối nát nhưng rực rỡ, trải qua cơn mưa ngày đêm đã rút đi sự ồn ã cùng náo nhiệt ban sáng, đường cái quạnh quẽ, chỉ có mấy chiếc xe thưa thớt lái qua, Dương Thiên cho tay vào túi, không nhanh không chậm bước đi ven đường, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nở một nụ cười thờ ơ với màn đêm đầy sao.

Thật tốt, vẫn còn có thể tiếp tục duy trì, cậu từng cho rằng mình sẽ phát điên hoặc chết đi giữa những tháng ngày bận rộn ấy, nhưng vẫn có thể kiên trì sống đến bây giờ, có lẽ vì từng được hưởng thụ cuộc sống vàng ngọc cho nên không thích hợp với hai chữ bi quan, vận mệnh thay đổi quá nhanh đã cho cậu thấy rõ, bắt đầu từ thời khắc được sinh ra, ngoại trừ mạng sống, chẳng có thứ gì nhất định cả đời đều thuộc về mình cả, mạng sống là tiền vốn vững chắc nhất của con người, chỉ cần chưa chết đi, sẽ không có tư cách nói mình đã bị cuộc sống bức tới tuyệt cảnh.

Trong sự bận rộn vô tận, đúng là con người nên dành chút thời gian để dạo chơi dưới trời đêm mát mẻ, chỉnh đốn lại tâm tình chết lặng mà không cam lòng của mình, gạt hết những ưu tư mà cuộc sống vội vã ngoài kia luôn dùng nó khiến đầu óc con người trở nên trì trệ.

Sau đó, thanh thanh sảng sảng đối mặt với cuộc sống.

Căn nhà chỉ hơn tám mươi mét vuông nhưng đã là thứ mà Dương Thiên vừa ý nhất, lúc trước cậu dùng tất cả tài sản tích trữ mua lại không gian nhỏ bé như vậy, cũng là để giữa K thị tấc đất tấc vàng này có một nơi đặt chân thuộc về riêng mình.

Dương Thiên tắm xong rồi mệt mỏi nằm nhoài trên giường, bạn tốt Quan Lĩnh cùng làm ở hộp đêm với cậu đột nhiên gọi tới, Dương Thiên ngái ngủ bắt máy, không nhịn được hét vào điện thoại, “Ông anh, cậu không để tôi sống à? Tôi vừa mới nằm xuống thôi đấy.”

“Phắc! Cậu dám mắng tôi! Lão tử bị giám đốc bắt ở lại tăng ca, tra tấn đến tận bây giờ mới kết thúc, phiền chết đi được!” Đối với anh em tốt của mình, Quan Lĩnh nói chuyện không chút khách khí.

“Được được được, tôi không mắng cậu nữa, nói nhanh lên, mệt muốn chết.” Dương Thiên che miệng ngáp một cái, dáng vẻ buồn ngủ.

“Tối nay cậu cũng đừng hy vọng ngủ được bao lâu, giám đốc bảo tôi gọi điện thông báo cho mọi người, sáng mai ông chủ tới thị sát công việc, tất cả mọi người phải đến trước giờ làm hai tiếng, ai đến muộn trừ nửa tháng lương.”

“Phắc! Ông chủ cái quái gì? Phô trương như vậy.” Không được ngủ tử tế, Dương Thiên nổi nóng, “Cho dù hắn ta đến thị sát Ngôi Sao, cũng không cần sáng sớm mới năm sáu giờ đã đến chứ?”

“Giám đốc nói chúng ta nên bước vào trạng thái làm việc sớm một chút, để ông chủ thấy biểu hiện tốt nhất của từng người, hơn nữa Dương Thiên, cậu đừng có mà mắng ông chủ như vậy.” Quan Lĩnh hạ giọng, lại tiếp tục cằn nhằn, “Tôi nghe nói ông chủ đứng sau Ngôi Sao rất lợi hại, rất nhiều hộp đêm cùng sòng bạc ngầm ở K thị đều là của hắn, nhưng có vẻ hắn rất khiêm tốn, Ngôi Sao khai trương đến giờ đã được hai tháng, tôi cũng chưa gặp hắn bao giờ.”

“Tôi biết, lương ở Ngôi Sao cao như vậy, Dương Thiên tôi còn chưa đến mức đùa giỡn với bát cơm của mình đâu! Được rồi, tôi muốn ngủ, cậu lại không cho tôi ngủ, sáng mai thật muốn ngủ gật trước mặt ông chủ.”

Cho dù thường ngày có bận rộn đến mức nào, Dương Thiên đều sẽ duy trì mỗi ngày ngủ không ít hơn bốn tiếng, bởi khi thân thể mệt nhọc, tinh thần sẽ muốn thư giãn, như vậy, cảm tính thường sẽ thắng tư duy, cho nên Dương Thiên rất ghét phải làm việc khi ngủ không ngủ giấc. Làm nhân viên hậu cần ở hộp đêm Ngôi Sao, công việc mỗi ngày của Dương Thiên là vận chuyển hoa quả và rượu cao cấp từ bên ngoài vào kho, mỗi ngày chỉ bận rộn hai, ba tiếng đầu, thời gian còn lại chủ yếu là ngồi trong kho hàng nói chuyện phiếm với đồng nghiệp.

Rượu vang cao cấp mỗi thùng chỉ có ba bốn bình nên cũng không quá nặng, Dương Thiên miễn cưỡng chịu được, từ năm giờ tới hơn tám giờ, rượu và hoa quả đều được chuyển vào kho, lúc này Dương Thiên mới cùng đồng sự ngồi xuống nghỉ ngơi, còn chưa ấm mông, Quan Lĩnh đã hấp tấp chạy vào hét lớn, “Mau đứng dậy, giám đốc đưa ông chủ vào.”

Tất cả mọi người lập tức trở về vị trí ra vẻ bận rộn, Dương Thiên đứng khuất sau thùng hàng cao hơn đầu người, xếp hoa quả cần chuyển vào xe đẩy chuẩn bị đưa vào phòng, đối với vị ông chủ đang đứng phía sau, cậu không có nửa điểm hứng thú.

“Không gian trong kho rất lớn, nên xây thêm một tầng hầm dùng để chứa hàng.”

Giọng nam âm trầm từ tính, có chút lạnh lẽo, có chút cứng rắn.

Có chút. . . Quen thuộc.

Dương Thiên nghi hoặc nhíu mày, lục tìm trong trí nhớ tại sao giọng nói này lại quen thuộc như vậy, nghĩ không ra, cậu đơn giản đẩy xe hoa quả đi tới phía sau thùng rượu cao cao, vừa đẩy xe đến cửa kho vừa nhìn người được gọi là ông chủ đang nghiêng đầu bàn giao công việc với thủ hạ.

Giây thứ nhất nhìn thấy rõ gương mặt kia, đại não Dương Thiên đang trong cơn buồn ngủ nên vận hành không nhanh lắm, nhưng vừa sang giây thứ hai, cậu hoảng hốt như bị điện giật, thực sự kinh ngạc và khó có thể tin, lúng túng, thậm chí là không cam lòng cùng ảo não. Còn có các loại tâm tình không rõ tên toàn bộ đổ dồn về não bộ, không chỉ cơn buồn ngủ toàn bộ tiêu tan, ngay cả biểu tình cũng cứng ngắc tại giây thứ năm.

Kỳ thực hoàn toàn có thể tránh bốn mắt chạm nhau, sau đó coi như không có chuyện gì đẩy xe rời đi, nhưng chấp nhận sự thực là do thiếu ngủ nên khi người đàn ông quét mắt nhìn bốn phía trông thấy cậu, Dương Thiên mới trì độn mà hốt hoảng cúi đầu, dùng vành mũ che khuất ánh mắt đang phóng tới.

Hắn không nhìn thấy mình! Dương Thiên nghĩ thầm, cho dù nhìn thấy, cũng chưa chắc chỉ thoáng liếc mắt đã nhận ra mình là ai.

Thực ra cậu không sợ hắn, một chút cũng không sợ, cậu chỉ không muốn bị một kẻ mình từng xem thường hả hê cười nhạo, cười nhạo Dương Thiên cậu thê thảm đến nhường này.

Tư cách để kiêu ngạo không còn, nhưng kiêu ngạo vẫn còn.

Dù cậu sa sút đến trình độ nào đi nữa, thì đều không cho phép bất cứ người nào chà đạp.

Dương Thiên khẽ cúi đầu, như không có chuyện gì xảy ra đẩy xe đi về phía cửa kho, cậu thề với lòng rằng sau khi ra khỏi kho sẽ ở lì trong nhà vệ sinh đến kia người đàn ông này rời đi, dù có phải đợi cả ngày.

Chỉ cần người đàn ông này không nhận ra cậu, cậu còn chưa đến mức ấm đầu chạy đi từ chức.

Chỉ tiếc là. . .

Bóng dáng cao lớn đột nhiên chắn trước xe đẩy, Dương Thiên bị ép dừng lại, cậu khẽ cúi đầu, siết chặt tay xe, không nói một lời kiên trì bất động.

“Chủng loại hoa quả quá ít.” Giọng nói từ tính trầm thấp không gợn sóng, bình tĩnh mà lạnh lẽo vững vàng vang lên, “Thử thêm nhiều chủng loại nữa đi, sau đó dựa vào yêu thích của khách hàng lựa chọn lấy hay bỏ.”

Dương Thiên thở phào nhẹ nhõm, bởi hiển nhiên là người đàn ông đang nói với giám đốc.

Nói cách khác, hắn không nhận ra cậu.

Giám đốc liên tục dạ vâng, gã thủ hạ người đàn ông nọ mang tới cũng rất kinh ngạc, Ngôi Sao chỉ là hộp đêm được tạo nên để phục vụ cho những cuộc giao dịch trong bóng tối, còn các chi tiết vụn vặt trên phương diện làm ăn, lão đại của mình trước giờ chưa từng hỏi đến, tại sao hiện tại ngay cả hoa quả cũng bắt đầu quản tới rồi?

“Cậu tên là gì?” Vẫn là thanh tuyến vững vàng, làm người khác nghe không ra bất kỳ khác thường nào, người đàn ông đưa tay lấy một quả vải lên ngắm nhìn, thuận miệng hỏi.

Địch không động thì ta cũng không động.

“Thưa ông chủ, tên tôi là Dương Thiên.” Dương Thiên cúi đầu hạ thấp giọng trả lời, thái độ chuẩn mực, không chút hoang mang.

“Dương Thiên?” Tinh tế lặp lại hai chữ này, âm điệu chậm rãi của người đàn ông tựa hồ xoay chuyển mấy vòng. Cuối cùng, Dương Thiên nghe thấy tiếng nói cực kỳ nhỏ bé âm hiểm từ miệng người đàn ông truyền ra.

“Tôi vẫn cảm thấy cái tên Thời Thiên dễ nghe hơn một chút!”

Trả lời