Tránh sủng I – Q1 – Chương 4

Chương 4: Đánh giá cao anh

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

Thời Thiên hơi ngửa đầu, động tác làm gương mặt dưới vành mũ hoàn toàn lộ ra, cậu nhìn về phía Cổ Thần Hoán, vẻ mặt trông rất bình tĩnh nhưng thực ra là đang chơi trò tâm lí với hắn, lại bị đôi mắt đen sắc bén của hắn nhìn đến lạnh toát cả lưng.

Lời Thời Thiên nói làm tất cả mọi người giật mình, đặc biệt là giám đốc, gã không ngờ một nhân viên quèn lại biết họ của ông chủ, gã nhớ mình chưa từng nói với ai rằng ông chủ đứng sau Ngôi Sao họ Cổ.

Bình rượu đỏ rỡ nát chảy trên nền đất, sắc mặt Cổ Thần Hoán vẫn không thay đổi, hắn đợi Thời Thiên nói xong khóe môi mới vung lên một độ cong nhỏ bé. Cổ Thần Hoán ngẩng đầu không nhanh không chậm đi tới trước mặt Thời Thiên, không nhìn cậu mà rất ưu nhã cúi người vươn ra một ngón tay, nhẹ nhàng chấm vào chất lỏng đỏ sánh chảy trên nền đất rồi đưa lên chóp mũi nhẹ nhàng ngửi, giọng từ tính trầm thấp chậm rãi vang lên.

“Bordeaux 2005, một bình giá thị trường bốn vạn hai, cậu làm vỡ ba bình, tổng cộng mười hai vạn sáu ngàn.”

Nói xong, Cổ Thần Hoán đứng dậy, mặt không thay đổi, khi thấy Thời Thiên nghe xong sắc mặt trong nháy mắt trở nên cứng ngắc, Cổ Thần Hoán liền biết mục đích của hắn đã đạt được.

Mười mấy vạn chẳng là gì đối với Cổ Thần Hoán, hắn hoàn toàn có thể ra tay ác hơn chút nữa, dựng một màn kịch làm Thời Thiên nợ hắn hơn trăm vạn, như vậy, dùng tình cảnh hiện tại của cậu, tất có thể sẽ bị hắn đẩy vào tuyệt cảnh.

Nhưng Cổ Thần Hoán sẽ không làm như vậy. Bốn năm lật từng từng tấc đất điên cuồng tìm kiếm, hắn sẽ không để trò chơi của mình kết thúc chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi.

Bốn năm trước người con trai này ghi nợ, hắn muốn cậu phải dùng cả đời trả lại! Về phần làm sao để trả lại? Trong bốn năm tìm kiếm, Cổ Thần Hoán đã phác họa rõ ràng trong đầu.

“Cậu còn gì muốn nói sao? Ví dụ như cậu không muốn chịu trách nhiệm hoàn toàn chẳng hạn.” Giọng Cổ Thần Hoán lạnh lẽo cứng rắn như máy móc, vẫn duy trì dáng vẻ công chính nghiêm minh, không pha bất cứ tư tình nào, nhìn Thời Thiên sắc mặt khó coi của hiện tại cùng thần thái ngạo mạn của trước kia, nụ cười âm lãnh dần dần nở rộng trong lòng Cổ Thần Hoán.

“Không có.” Thời Thiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Cổ Thần Hoán, lưu loát đáp, “Tôi đồng ý chịu trách nhiệm hoàn toàn, mười hai vạn sáu, tôi sẽ bồi thường cho ngài không thiếu một phần.”

“Vậy theo tôi lên văn phòng viết giấy nợ đi.” Cổ Thần Hoán vừa dứt lời liền quay người rời khỏi kho, nhìn bóng lưng cao lớn âm trầm, Thời Thiên cắn răng, nhấc chân đi theo.

Chuyện cần tới đã tới! Chỉ cần anh không một đao lấy mạng tôi, Cổ Thần Hoán anh muốn làm gì tôi cũng chiều!

___

Những người còn lại bị Chu Khảm ngăn bên ngoài phòng làm việc, cho nên văn phòng giám đốc lớn như vậy, chỉ có hai người Thời Thiên cùng Cổ Thần Hoán.

Cổ Thần Hoán dựa người trên chiếc ghế da mềm, còn Thời Thiên đứng cách hắn một cái bàn làm việc.

“Đưa giấy cho tôi, để tôi viết giấy nợ.” Thời Thiên lạnh lùng nhìn Cổ Thần Hoán, cất giọng hờ hững, cậu không chịu được cảm giác bị Cổ Thần Hoán miệt thị, nhưng cũng biết bây giờ hắn không phải đối tượng cậu có thể chọc vào.

Cổ Thần Hoán biếng nhác thư thái ngồi dựa trên ghế, hai tay khoanh trước ngực, hắn không thờ ơ với Thời Thiên như vừa rồi mà ngược lại không e dè nhìn thẳng vào cậu, cười lạnh, “Tôi nên gọi cậu là gì? Dương Thiên? Thời Thiên? Hay là. . . Thiếu gia?” Giọng nói mang theo sự giễu cợt rất rõ ràng.

“Ông chủ Cổ muốn gọi như nào cũng được, nếu ngài thích, gọi “này” một tiếng, tôi cũng sẽ đáp lời. Được rồi, chẳng phải ông chủ Cổ muốn tôi viết giấy nợ hay sao? Không có bút làm sao tôi viết?”

Lý trí nhắc nhở Thời Thiên, cậu không nên nói bất cứ cái gì khiêu khích Cổ Thần Hoán, nhưng miệng và lý trí như tách ra làm hai, cậu có chút khó khống chế được mình, có lẽ là do sự phẫn nộ mãnh liệt cùng cảm giác hai người thân phận cách xa, và mười hai vạn sáu kia nữa.

Bởi vì, cậu không đền nổi!

“Tôi rất muốn biết, sự tự tin của cậu từ đâu mà đến?” Cổ Thần Hoán nheo mắt, hạ thấp giọng, “Người tự tin luôn có tư cách để tự tin, tôi muốn biết hiện tại cậu dựa vào cái gì mà nói chuyện với tôi như thế?”

“Ông chủ Cổ, tôi nên viết giấy nợ thì hơn, công việc hôm nay còn chưa kết thúc, tôi phải quay về.” Gương mặt Thời Thiên không hề có chút cảm tình nào.

Sắc mặt Cổ Thần Hoán có một thoáng cứng ngắc, nắm tay bên người siết chặt. Loại cảm giác tự biên tự diễn này làm hắn rất không thoải mái.

Nhưng hắn không vội.

“Số tiền kia chừng nào cậu có thể trả hết? Cho tôi thời gian cụ thể.” Cổ Thần Hoán lạnh lùng nói, hắn lấy giấy bút từ ngăn kéo bàn làm việc đẩy đến trước mặt Thời Thiên, tiếp tục nói, “Nhắc cậu một câu, kiên nhẫn của tôi có hạn.”

“Nửa năm, đây là thời gian ngắn nhất có thể.” Thời Thiên không nói dối, bốn năm nay cậu đã làm không ít việc, thế nhưng cậu không thuộc đám người tinh anh tầng lớp thượng tầng, tiền lương hơn vạn, số tiền lớn nhất cậu có trong tay cũng chỉ là tiền lương hai tháng làm nhân viên bốc vác ở Ngôi Sao, khoảng năm, sáu ngàn mà thôi.

“Nửa năm?” Cổ Thần Hoán như nghe được chuyện hài hước, từ trong mũi hừ ra hai tiếng cười âm hiểm, “Nửa năm của cậu chỉ là quanh đi quẩn lại bận rộn, còn nửa năm của tôi là tiêu xài hưởng thụ, mỗi giây mỗi phút đáng giá ngàn vàng.”

Thực ra Cổ Thần Hoán không phải là người như thế, hắn chỉ muốn dùng lời của người kia để khích bác.

Quả nhiên sắc mặt Thời Thiên biến đổi, câu nói “Anh vốn không thiếu chút tiền đó” cũng bị cậu cưỡng ép nuốt trở vào!

“Anh muốn tôi trả hết trong bao lâu?” Thời Thiên buông ánh mắt lạnh nhạt xuống mặt bàn, bàn tay bên người siết chặt, có lẽ từ lúc bắt đầu, kế hoạch của Cổ Thần Hoán chính là chuẩn bị cho giờ khắc này.

“Một tháng, không thương lượng, nếu đến lúc đó còn chưa đủ. . . ”

“Được!” Thời Thiên cắt ngang câu uy hiếp, lạnh lùng đáp lời, “Một tháng nữa, tôi sẽ đến Ngôi Sao tìm anh, mang theo mười hai vạn sáu anh muốn.”

“Không, mười hai vạn là được, số lẻ sáu ngàn, tôi sẽ lấy tiền lương tháng này của cậu bù vào.”

Sắc mặt Thời Thiên hơi tái, cậu biết ý Cổ Thần Hoán chính là tháng này cậu làm việc không công.

Thời Thiên cắn răng, “Không thành vấn đề.”

Viết xong giấy nợ chuẩn bị rời đi, Cổ Thần Hoán đột nhiên mở miệng, ngữ khí bình tĩnh mà khinh miệt.

“Nếu như có một ngày cậu cùng đường mạt lộ, có thể tới cầu xin tôi, cửa lớn của tôi vĩnh viễn rộng mở vì cậu.”

Thời Thiên ngừng bước nhưng không quay đầu, “Cảm ơn ý tốt của ông chủ Cổ, chỉ sợ ngưỡng cửa nhà ngài quá cao, đã bước vào thì cả đời cũng chẳng thể thoát ra!”

Nói xong, Thời Thiên nhấc chân rời khỏi văn phòng.

___

Buổi tối hôm đó, Chu Khảm giao cho Cổ Thần Hoán một phần báo cáo điều tra liên quan đến Thời Thiên.

“Đây là bản điều tra tình huống sinh hoạt hiện tại của Thời Thiên, phần còn lại còn cần thêm thời gian. Hơn nữa Thần ca, tôi thật không ngờ lão già Thời Việt Nam hóa ra còn sống. Ha ha, còn sống cũng chỉ là lão phế vật, bốn năm dở sống dở chết trong bệnh viện hành con trai lão mệt chết.”

Xem báo cáo điều tra trong tay, Cổ Thần Hoán nhướng mày, nghi hoặc trong lòng cũng được hóa giải.

Hắn vốn định dùng mười mấy vạn bồi thường để thăm dò xem trên người Thời Thiên tích trữ được bao nhiêu tiền bạc, không ngờ chỉ mười hai vạn sáu đã làm cậu nói ra con số nửa năm bồi thường, lẽ ra là không thể, làm việc suốt bốn năm, nếu như chi tiêu hợp lý, không thể chỉ lấy ra mười hai vạn đã khó như vậy.

Hiện tại tất cả đã rõ ràng, cha Thời Thiên – ông trùm Thời Việt Nam từng hô phong hoán vũ chốn thương trường bị mắc bệnh nặng, mỗi tháng chi tiêu vào thuốc thang gần như chiếm toàn bộ tiền lương của cậu.

5 1 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments