Tránh sủng I – Q1 – Chương 58

Chương 58: Lấy mạng trả nợ!

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

“Cậu có tâm trạng ra đây uống rượu, chi bằng để dành chút tinh lực đó mà nghĩ cách trả mười vạn kia đi.” Dư Thặng khẽ cười nhìn Thời Thiên.

Vừa dứt lời, điện thoại Dư Thặng vang lên, khi thấy rõ người gọi tới là Cổ Thần Hoán, y không khỏi sửng sốt, bởi vì Cổ Thần Hoán cũng đang ngồi ở đây, cho nên hắn gọi điện thoại tới, hiển nhiên là vì muốn nghe được cuộc nói chuyện giữa y và Thời Thiên.

Dư Thặng không tiếng động bắt máy, sau đó làm như không có gì xảy ra cầm điện thoại hướng xuống đất để đảm bảo Cổ Thần Hoán ở đầu bên kia có thể nghe rõ tiếng nói của Thời Thiên.

Thời Thiên tự rót cho mình một ly rượu, cậu uống một ngụm rồi cười nhạt, “Vậy còn anh? Không ở cùng Cổ Thần Hoán mà lại chạy tới đây gây sự với tôi.”

“Tôi không biết cậu đang nói cái gì.” Dư Thặng thản nhiên nhún vai, cười nói, “Là tự cậu thà bồi thường mười vạn cũng không muốn quỳ xuống, không ai bắt ép.”

Thời Thiên đặt ly rượu xuống, lạnh giọng, “Dư Thặng, tôi không muốn vòng vo với anh, chuyện vừa rồi là ý của anh hay là mệnh lệnh của Cổ Thần Hoán?”

“Vẫn là câu nói kia, tôi không hiểu cậu nói cái gì.”

Cổ Thần Hoán đang ngồi cách đó không xa, bởi vì không biết hắn muốn nghe cái gì, cho nên Dư Thặng không dám trả lời câu hỏi của Thời Thiên, chỉ có thể giả vờ mình không biết gì cả.

“Vậy xem ra là ý của anh.” Thời Thiên nhàn nhạt nói.

Suy đoán của Thời Thiên rất đơn giản, dùng tính tình cáo mượn oai hùng của Dư Thặng, nếu lần này đến gây khó dễ là mệnh lệnh của Cổ Thần Hoán, nhất định y sẽ trắng trợn diễu võ dương oai trước mặt cậu, sẽ không làm bộ vô tội như vừa rồi, dù sao Cổ Thần Hoán cũng từng nói hai người đã thanh toán xong, tuy mức độ tin cậy của câu nói đó chỉ là con số không, nhưng ít ra cũng có thể xác định rằng Cổ Thần Hoán sẽ không cho ai mượn danh nghĩa của mình để đối phó với cậu.

Nếu là ý của Dư Thặng, vậy thì dễ rồi.

Thời Thiên không biết rằng Cổ Thần Hoán để cho Dư Thặng xuất hiện trước mặt cậu, chính là vì muốn làm cho Thời Thiên suy nghĩ rằng đây là ý của Dư Thặng chứ không phải của hắn, cho nên coi như hắn vẫn tuân thủ theo cam kết hai người đã thanh toán xong.

“Là tôi thì sao? Mà không phải tôi thì sao? Thời Thiên, vẫn là câu nói kia, cậu nên suy nghĩ nên làm gì để trả mười vạn kia đi.”

“Dư Thặng, tôi biết anh hận tôi vì chuyện bốn năm trước.” Thời Thiên quay đầu nhìn Dư Tặng, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng, “Tôi biết, chỉ cần tôi chưa chết, anh tuyệt đối sẽ không buông tha.”

Dư Thặng cười khinh miệt, không trả lời, nếu không phải vì Cổ Thần Hoán đang nghe, đương nhiên y không thể giữ được vẻ mặt hòa nhã như bây giờ.

Thấy Dư Thặng cười lạnh không nói, Thời Thiên dần dần thu lại tầm mắt lạnh lẽo, sắc mặt cũng hòa hoãn hơn, bàn tay đang đặt trên đùi không cam lòng nắm chặt, “Chuyện của cha tôi, anh cũng nên biết.” Giọng Thời Thiên rất nhẹ, hàng mi rủ xuống, “Ngày kia ông ấy phẫu thuật, sau khi phẫu thuật còn phải trải qua hai, ba ngày nguy hiểm, trước sau gộp lại, đại khái phải mất đến bốn, năm ngày.”

Dư Thặng khó hiểu cau mày, “Phẫu thuật? Cậu lấy đâu ra tiền phẫu thuật cho Thời Việt Nam?”

Không chỉ Dư Thặng, cả Cổ Thần Hoán ngồi cách đó không xa nghe Thời Thiên nói vậy cũng nhíu mày, hắn vẫn luôn ra lệnh cho Chu Khảm phái người giám sát Thời Thiên, không hề phát hiện ra Thời Thiên có cách gì để kiếm được số tiền lớn đến vậy, ba ngày nay, thu nhập duy nhất của Thời Thiên chính là từ quán bar nhỏ này.

Cổ Thần Hoán nghi hoặc, cũng hơi nôn nóng, bởi vì nếu Thời Thiên lo được chi phí phẫu thuật cho Thời Việt Nam, vậy toàn bộ kế hoạch tiếp theo của hắn đều sẽ ngâm nước.

Thực ra hắn hoàn toàn có thể trực tiếp dùng tính mạng của Thời Việt Nam để ép Thời Thiên khuất phục mình, nhưng chuyện này đem tới cho Cổ Thần Hoán cảm giác thất bại quá lớn, thứ mà hắn mong muốn chính là Thời Thiên cam tâm tình nguyện đến van cầu hắn.

“Đấy là việc của tôi.” Thời Thiên nhàn nhạt nói, “Tôi chỉ muốn nói, nếu anh để tôi bình an vô sự trong năm ngày, sau khi cha tôi vượt qua giai đoạn nguy hiểm tôi sẽ chủ động đến tìm anh, lúc đó mặc anh xử trí, quỳ xuống cũng được, tát tôi cũng được, thậm chí đánh chết tôi, tôi cũng sẽ không phản kháng.”

Dư Thặng nghe thế liền choáng váng, sau khi hoàn hồn, chợt nhớ ra điện thoại vẫn đang duy trì cuộc gọi với Cổ Thần Hoán, y mất tự nhiên cười gượng, “Sao tôi có thể làm những chuyện như vậy với cậu, yên tâm, thời gian của tôi đều dùng để chăm sóc anh Thần, không thừa tinh lực làm mấy thứ vô bổ.”

“Tôi biết Cổ Thần Hoán sẽ không bỏ qua, tôi không biết hắn ta còn nghĩ ra được thủ đoạn nào nữa, cũng không hiểu tại sao anh đột nhiên giả vờ lương thiện, nhưng hy vọng anh có thể chuyển lời đến hắn giúp tôi, chờ đến khi tôi lo xong mọi chuyện cho cha, mạng sống và tôn nghiêm của tôi mặc hắn giẫm đạp.”

Cổ Thần Hoán vẫn luôn nhìn chăm chú vào mắt Thời Thiên, con ngươi an tĩnh sáng bóng như ngọc không có bất kì yếu đuối khuất phục nào, thời điểm cậu nói ra những lời từ bỏ mọi phản kháng, ngọn lửa kiên cường trong đáy mắt càng bùng lên mạnh mẽ.

Đây. . . không phải là điều Cổ Thần Hoán mong muốn.

“Đừng tưởng rằng nói vậy là cậu không cần phải trả mười vạn tệ kia, Thời Thiên, nếu cậu có tiền, tôi khuyên cậu nên trả cho xong đi, bằng không ca phẫu thuật của cha cậu chưa chắc sẽ được tiến hành thuận lợi vậy đâu.”

Thời Thiên rút tiền đặt lên bàn, sau đó đứng dậy, cậu quay người khó hiểu nhìn Dư Thặng, “Mười vạn tệ? Mười vạn tệ nào cơ?”

“Thời Thiên, đừng tưởng giả vờ không biết là có thể trốn, cậu đừng quên trên bản cam kết đó có chữ ký chính tay cậu viết.”

“Thật thế à?” Thời Thiên cong khóe môi, hơi nhíu mày, “Sao tôi không nhớ rõ nhỉ.”

Dư Thặng cười lạnh, y ra lệnh cho một nhân viên phục vụ đi gọi giám đốc lấy bản cam kết Thời Thiên đã kí, sau khi mang tới, Dư Thặng giơ ra trước mặt Thời Thiên, “Nhìn cho rõ chữ ký đi! Giờ biết ai là người đã ký nó chưa?”

“Nhìn rõ rồi.” Thời Thiên mỉm cười, “Nhưng tôi không hiểu, cái này có liên quan gì đến tôi?”

Thái độ thờ ơ của Thời Thiên khiến Dư Thặng có dự cảm xấu, y cau mày vội vàng xem lại nội dung ghi trên giấy, thấy trên đó viết đúng như những gì mình nghĩ, Dư Thặng thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn thấy chữ ký trên góc bên phải, y trợn to mắt, cất giọng khó tin, “Sao lại là Dương. . . Dương Thiên? Tại sao lại như vậy?”

“Quên chưa nói cho anh biết, khi giám đốc nhận tôi vào làm, tôi dùng cái tên Dương Thiên này.” Thái độ của Thời Thiên chân thành đến chế nhạo, “Xin lỗi vì đã nói dối, bởi vì tên thật của tôi là Thời Thiên.”

Nói xong, Thời Thiên đút tay vào túi áo khoác, cậu vừa mới xoay gót chuẩn bị đi thì đột nhiên quay đầu lại nhìn Dư Thặng còn đang khiếp sợ, miễn cưỡng nói, “Tôi có lòng tốt nhắc nhở anh một câu, lấy tiền của Cổ Thần Hoán ăn uống hưởng thụ là được rồi, đừng tiêu tốn tình cảm trên người hắn ta dù chỉ là một chút, người như hắn không thích hợp để yêu, nhưng nói đi cũng phải nói lại, trên đời này, ngoại trừ người mẹ đã qua đời thì chẳng có ai thật lòng yêu hắn cả, ngẫm lại, hắn thật đáng thương.” Ít nhất, Thời Thiên cậu còn có một người cha.

Dứt lời, Thời Thiên không quay đầu bước thẳng ra khỏi quán bar, không hề biết khi cậu vừa thốt ra câu cuối cùng, trong một góc u ám của quán bar truyền ra tiếng ly thủy tinh nứt vỡ.

Cổ Thần Hoán dõi theo bóng lưng Thời Thiên đang dần biến mất, luồng khí lạnh lẽo bắn ra từ con ngươi tối đen, dưới ánh đèn mờ ảo lại càng dọa người, ly rượu đã vỡ vẫn bị hắn siết chặt trong tay.

Cậu dám nói như vậy!

Cực hạn phẫn nộ chồng chất khiến hắn gần như mất không chế, hô hấp rối loạn của Cổ Thần Hoán làm phổi hắn đau đớn như muốn nổ tung, trái tim bị những câu nói nhẹ bỗng kia đâm vào, máu chảy ngang dọc, nhưng không có cách nào phát tiết!

“Anh Thần, bản cam kết này. . .”

Dư Thặng sợ sắc mặt khủng bố của Cổ Thần Hoán, nhưng lại không thể không báo cáo tình huống, y khẽ đặt bản cam kết lên bàn trước mặt Cổ Thần Hoán, cẩn thận nói, “Xin lỗi anh Thần, lúc đó em không tỉ mỉ xem xét cho nên không biết cậu ta ký là. . . “

“Cậu không thể thắng được em ấy.” Giọng nói âm lãnh như được truyền lên từ dưới địa ngục, nửa khuôn mặt Cổ Thần Hoán chìm trong bóng tối khiến hắn thêm phần dữ tợn, hắn đã mất sạch hứng thú với việc dùng thủ đoạn bức bách Thời Thiên, trong tâm trí đều là câu nói Thời Thiên để lại trước khi đi.

“Cậu ta có thể tránh thoát chiêu này, tốt lắm.” Cổ Thần Hoán đứng dậy, “Ít nhất có thể khiến phần sau của trò chơi càng thêm thú vị!”

Sau khi nói xong, Cổ Thần Hoán rời khỏi quán bar, hắn đã không kịp chờ đợi muốn nhanh chóng đạt được hiệu quả!

Cổ Thần Hoán lên xe, vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho Chu Khảm, thế nhưng Chu Khảm gọi tới trước, đúng như Cổ Thần Hoán dự đoán, Chu Khảm gọi tới là để báo cáo nơi Thời Thiên vay tiền.

“Thật không?” Nghe Chu Khảm báo cáo xong, đôi mắt âm trầm của Cổ Thần Hoán híp thành một đường thẳng, hắn không ngờ Thời Thiên đi mượn lãi suất cao, dùng tính cách của cậu, hẳn là đã chuẩn bị tốt tinh thần lấy mạng trả nợ.

Khóe môi Cổ Thần Hoán cong lên một nụ cười tàn nhẫn rồi lạnh lùng phun ra một câu, “Cậu biết phải làm gì rồi chứ?

“Vâng thưa anh Thần, chuyện này thuộc hạ sẽ đích thân xử lí.”

Trả lời