Tránh sủng I – Q1 – Chương 63

Chương 63: Tôi điên rồi mới đến đây cầu xin anh

Edit: Phương Vũ Lustleviathan

Giọng nói ôn nhu nhẹ nhàng của Cổ Thần Hoán như lăng trì, làm cho Thời Thiên vốn đã bị dồn đến cực hạn lại càng thêm nản lòng, Thời Thiên vẫn còn nhớ những lời này, bốn năm trước, cậu kiêu ngạo nói với Cổ Thần Hoán như lẽ đương nhiên, đến tận bây giờ cậu vẫn không cảm thấy những câu nói này có gì sai.

Nhưng hiện tại, Thời Thiên nhận ra cậu bị chính những câu nói của mình năm đó dồn vào bế tắc, dường như người mà cậu đang đối mặt ngay lúc này không phải là Cổ Thần Hoán mà là chính bản thân cậu bốn năm về trước.

Không biết nên phản bác như thế nào, càng không biết phải cầu xin ra sao, Thời Thiên chỉ có thể lại một lần nữa dập đầu dưới chân Cổ Thần Hoán, bệnh của cha không thể kéo dài, cậu không có nhiều thời gian nghĩ cách giải quyết, bây giờ việc van cầu Cổ Thần Hoán là sách lược duy nhất cậu có thể nghĩ ra.

“Van cầu anh. . . van cầu anh. . . ” Thời Thiên cứng ngắc lặp lại lời cầu xin, mãi đến tận khi cằm dưới lại bị Cổ Thần Hoán nâng lên lần nữa.

Cổ Thần Hoán nhìn chăm chú vào khuôn mặt bất lực của Thời Thiên, nụ cười tràn ngập nguy hiểm, “Chắc hẳn em đã biết tôi chính là người cản trở em vay nặng lãi, sao em không đề cập gì đến chuyện đó? Em có thể hùng hồn nói với tôi rằng em có cách giải quyết rồi, chẳng qua chỉ vì bị tôi bức ép nên mới tới đây mà.”

Thời Thiên mấp máy đôi môi trắng bệch, muốn nói gì đó, nhưng lời ra đến miệng lại nuốt xuống, chỉ yếu ớt nói câu xin lỗi, “Xin lỗi. . . chuyện năm đó. . . thật lòng xin lỗi. . .”

“Trả lời tôi đi.” Lực tay Cổ Thần Hoán gia tăng, mặt Thời Thiên bị cưỡng ép nâng lên cao, giọng nói âm lãnh truyền đến, “Trả lời tôi, em nghĩ tại sao tôi lại ngăn không cho em mượn lãi suất cao? Hả? Ngoại trừ bức em đến đường cùng, còn vì cái gì nữa?”

Thời Thiên có cảm giác xương cốt của mình sắp bị Cổ Thần Hoán bóp nát, nhìn đôi mắt sắc bén của Cổ Thần Hoán, Thời Thiên hiểu rõ tất cả, cậu đau đớn nói một cách khó nhọc, “Bởi vì. . . bởi vì năm đó tôi cũng làm như vậy với anh.”

Năm đó Thời Thiên đã sai người nấp trong bóng tối ngăn chặn tất cả con đường Cổ Thần Hoán có thể kiếm được tiền chạy chữa cho mẹ hắn, Thời Thiên không ngờ hắn biết được chuyện này, cậu vẫn cho là việc mình làm cực kì bí mật, bí mật đến nỗi nếu không cố gắng nhớ lại, chính cậu cũng quên đi mất.

Xem ra bốn năm nay, Cổ Thần Hoán đã điều tra ra không ít chuyện. Thời Thiên vẫn cho là Cổ Thần Hoán hận mình chỉ vì cậu không lấy ra khoản tiền kia đúng lúc, nếu là như vậy, cậu vẫn có thể cây ngay không sợ chết đứng dùng lời lẽ phản bác lại hắn, nhưng đến tận bây giờ mới hiểu được, trong mắt Cổ Thần Hoán cậu chỉ là hung thủ đã hại chết mẹ hắn, còn cậu không thể cãi lại dù chỉ một từ.

“Vậy hãy nói cho tôi biết, tại sao năm đó em lại đối xử với tôi như vậy?” Sắc mặt Cổ Thần Hoán âm trầm, hắn nhìn Thời Thiên chăm chú như muốn từ trên người cậu cắt ra một miếng thịt.

Có một số việc, hắn vốn tưởng có thể giấu trong lòng cho đến khi trói buộc Thời Thiên để cậu làm người của mình, nhưng giờ phút này cảnh cũ lặp lại, tất cả hồi ức tràn về với tốc độ ánh sáng, vết thương đã đóng vảy lại một lần nữa nứt ra.

“Tôi. . . tôi chưa từng nghĩ mọi chuyện lại biến thành như vậy, Cổ Thần Hoán, tôi không muốn hại chết mẹ anh, tôi thật sự không phải như anh nghĩ. . . “

Thời Thiên khó có thể mở miệng nói ra lý do, chuyện năm đó đã trở nên mờ nhạt, chỉ có cảm giác là vẫn còn rõ ràng mà thôi, Thời Thiên nhớ khi bức ép Cổ Thần Hoán, trong lòng là chua xót, loại cảm giác mông lung chua như nước chanh (?). Có lẽ là do tuổi trẻ ngông cuồng, hoặc do điều kiện sinh hoạt quá mức tốt đẹp, Thời Thiên chỉ quan tâm tới chính mình, còn người hoặc vật không liên quan, ngay cả liếc mắt một cái cậu cũng không muốn, thường lấy điều đó làm thú vui cho mình.

“Không nói ra được?” Cổ Thần Hoán vung tay thật mạnh, Thời Thiên bị ném sang một bên, suýt chút nữa ngã sấp xuống, Thời Thiên chậm rãi ngồi dậy, lại tiếp tục quỳ, lúc này, cậu thậm chí còn không đủ dũng khí nhìn vào đôi mắt khủng bố của Cổ Thần Hoán nữa.

Thực ra Thời Thiên gần như đã quên mất chuyện mình từng bức ép Cổ Thần Hoán, trong trí nhớ của cậu, sâu sắc nhất là cảnh Cổ Thần Hoán quỳ gối cầu xin cậu giúp đỡ, cho nên bốn năm sau lần nữa gặp lại cậu mới tỏ ra kiêu ngạo. Giờ nghĩ lại, có lẽ đây quả thật là sự trừng phạt mà cậu đáng phải nhận lấy.

Hận thù của Cổ Thần Hoán đối với cậu sẽ không biến mất, cho nên mặc dù cảm thấy hứng thú đi chăng nữa, cậu cũng chỉ có thể là một tình nhân mãi mãi không thấy được ánh sáng, chuyện này không có gì đáng trách.

“Thật xin lỗi. . . cầu xin anh. . . cầu xin anh hãy giúp tôi. . .”

Tư thế cầu xin của Thời Thiên cực kỳ thấp kém, vứt bỏ toàn bộ tôn nghiêm cùng kiêu ngạo của một thiếu gia, cậu không quan tâm hiện tại mình hèn mọn đến thế nào, chỉ cần. . . chỉ cần Cổ Thần Hoán chịu giúp cậu là tốt rồi.

“Thời Thiên, cho tôi một lý do để giúp em.” Cổ Thần Hoán ngồi lại trên ghế, cả giọng nói lẫn biểu cảm đều thản nhiên mà lạnh lùng, “Nếu cảm thấy hợp lý, tôi sẽ cho em số tiền đó.”

“Tôi. . . tôi có thể làm tất cả mọi chuyện vì anh, bất kể là chuyện gì.” Thời Thiên phun ra từng chữ.

“Nhưng tôi có cảm giác em chẳng làm được gì cả.” Cổ Thần Hoán lại dùng mũi chân nâng cằm Thời Thiên, mỉm cười, “Tôi có rất nhiều thuộc hạ, không thiếu một người như em. Em chẳng giúp được gì cho tôi cả, vậy nói xem, em có thể làm gì nào?”

“Trước đây tôi từng là tình nhân của anh mà phải không?” Sắc mặt Thời Thiên tái nhợt nhìn Cổ Thần Hoán, cảm giác khuất nhục quá mãnh liệt khiến cậu như muốn nổ tung, “Tôi. . . tôi có thể thỏa mãn. . . nhu cầu sinh lý. . . ở trên giường của anh. . .”

Cần bao nhiêu dũng khí để một người con trai kiêu ngạo thanh cao buộc phải nói ra những lời đầy nhục nhã như vậy.

Thời Thiên phát hiện, mình thật sự sa sút thành chó rồi.

Cổ Thần Hoán bật cười như nghe được chuyện hài hước, hắn không lập tức trả lời Thời Thiên mà quay đầu nhìn Dư Thặng đang ngồi đối diện, ngữ điệu coi như ôn hòa, “Dư Thặng, ăn xong lên lầu chờ tôi, đêm nay tôi không đến thư phòng.”

Cổ Thần Hoán ám chỉ rất rõ ràng, trong lòng Dư Thặng cực độ vui sướng nhưng vẫn cố duy trì vẻ tao nhã như trước, “Vâng, em sẽ tắm rửa trước chờ anh Thần.” Nói xong, Dư Thặng quay lưng đi lên lầu.

Cổ Thần Hoán quay đầu tiếp tục nhìn Thời Thiên, phát hiện sắc mặt cậu quả nhiên lúng túng quẫn bách hơn rất nhiều.

“Em vừa nói có thể thỏa mãn nhu cầu sinh lý của tôi?” Cổ Thần Hoán hạ thấp giọng, mang theo vài phần trêu tức, “Em có biết bộ dạng của mình ngay bây giờ trông như thế nào không?”

Thời Thiên mím môi, không trả lời, hành động vừa rồi của Cổ Thần Hoán đối với Dư Thặng đã cho Thời Thiên thấy rõ, hắn không thiếu một người như cậu.

“Đi lấy gương lại đây, cho ngài Thời soi một chút.” Cổ Thần Hoán lạnh giọng ra lệnh cho người hầu.

Người hầu nhanh chóng lấy ra một chiếc gương lớn đặt bên cạnh Thời Thiên, Cổ Thần Hoán khom người nắm chặt hai gò má cậu rồi cưỡng ép xoay mặt Thời Thiên về phía chiếc gương.

“Thấy rõ bộ dạng hiện giờ của em chưa?” Giọng Cổ Thần Hoán lộ ra chế nhạo.

Thời Thiên nhìn chính mình trong gương, mặt dính đầy nước bẩn, đôi môi trắng bệch không còn màu máu, bộ quần áo rẻ tiền trên người bị nước mưa làm cho nhăn nhúm, phối hợp với gương mặt xám như tro, trông xấu xí không khác một tên ăn mày lề đường.

“Nhìn em như vậy làm tôi mất hết cả khẩu vị.” Cổ Thần Hoán gằn giọng, “Làm tình nhân của tôi? Thời Thiên, em đang hoài niệm cuộc sống vinh hoa phú quý chứ gì. Tôi từng cho em cơ hội làm tình nhân của tôi, nhưng em lại vì cái gọi là kiêu ngạo mà bỏ qua nó, bây giờ lại xin tôi cho em một cơ hội, em nghĩ mình là thứ gì?”

Khuất nhục cùng phẫn hận rốt cuộc khiến Thời Thiên đạt tới cực hạn, cậu đột ngột hất mạnh bàn tay Cổ Thần Hoán đang giữ lấy mặt mình rồi nhanh chóng đứng lên, có lẽ là do quỳ quá lâu, hai chân có hơi tê, lúc đứng dậy Thời Thiên lảo đảo vài bước, thật vất vả mới đứng vững.

Thời Thiên nhìn Cổ Thần Hoán, hơi thở gấp gáp do quá tức giận khiến lồng ngực cậu không ngừng phập phồng, sắc mặt tái nhợt cùng hai mắt đầy phẫn nộ tạo thành sự chênh lệch rõ ràng.

Cậu sẽ không làm tình nhân của bất cứ kẻ nào, đây là kiêu ngạo từ khi sinh ra đã có, không muốn biến thành bất cứ thứ gì của ai khác, nếu có thì nhất định phải là người duy nhất.

Nếu không phải là do bị bức ép thì dù có chết Thời Thiên cũng sẽ không nói ra những lời ti tiện như vậy.

“Sao thế? Không tiếp tục cầu xin nữa à?” Cổ Thần Hoán nhìn Thời Thiên đứng trước mặt mình, khẽ cười không nhanh không chậm hỏi.

“Tôi điên rồi mới đến đây cầu xin anh!” Thời Thiên không nhịn được quát to, tuyệt vọng trong đáy mắt làm cậu như muốn gục ngã.

Thế mà cậu lại tới đây cầu xin hắn, dù đã biết rõ hắn chính là người không có khả năng giúp cậu nhất trên đời này, vậy mà vẫn còn hạ mình chạy tới cầu xin!

Có lẽ là trong lòng cậu vẫn luôn có một chút chờ mong, luôn cảm thấy rằng cho dù giữa mình và Cổ Thần Hoán có bao nhiêu hận thù thì vẫn còn có một sự gắn kết nào đó. Cõi u tối tận sâu trong đáy lòng Thời Thiên như có cái gì đó thôi thúc cậu tin tưởng rằng Cổ Thần Hoán sẽ không trơ mắt nhìn cậu bước vào đường cùng như vậy. Hắn quả đúng là người không có khả năng giúp cậu nhất, thế nhưng rất có thể hắn lại đổi ý muốn giúp! Cho dù bao nhiêu người làm như không thấy cậu, nhưng chỉ có hắn – người đã từng trải qua sinh tử cùng cậu, nhất định sẽ giúp đỡ.

Đáng tiếc cậu sai rồi, không chỉ sai mà còn nhận thức rõ hơn ý nghĩ kia của mình thật nực cười, cậu dựa vào đâu mà cho rằng người đàn ông này nhất định sẽ giúp?

Sớm đã không còn được như trước nữa rồi, đã không còn nữa rồi. . .

“Anh xem đến phát ngán rồi phải không? Ha ha.” Thời Thiên đau thương nở nụ cười, “Tôi cũng thấy anh thật ghê tởm, anh cho rằng chỉ cần khoác long bào là thành Thái tử? Trong thời gian bốn năm mà anh đã đạt tới độ cao người khác cả đời cũng không thể với tới, nhất định đã làm không ít chuyện vừa hạ lưu vừa xấu xa.”

Thời Thiên vừa mới dứt lời, sắc mặt Cổ Thần Hoán quả nhiên biến đổi, cực kỳ thâm sâu.

“Nói trắng ra đi Cổ Thần Hoán, anh có thể đứng ở chỗ này là dựa vào bộ mặt dày đê tiện của kẻ đã từng làm người hầu mà thôi, trong mắt người khác anh là đế vương không ai bì nổi, trong mắt tôi, anh chỉ là. . .”

“Là cái gì?” Cổ Thần Hoán đột nhiên ngắt lời, hắn đứng dậy, lạnh lùng đi về phía Thời Thiên, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong tàn nhẫn, giọng nói nặng nề, “Nói đi, trong mắt em, tôi là cái gì?”

Thấy Cổ Thần Hoán tới gần, sắc mặt Thời Thiên bắt đầu sợ hãi, cậu vốn định ôm tâm tình kích động mà đối đầu với Cổ Thần Hoán, vô tình quên mất một chuyện quan trọng, đây là địa bàn của hắn, hơn nữa, cậu đến là để van cầu Cổ Thần Hoán.

Cậu không nên nóng nảy như vậy. Cha cần tiền cho cuộc phẫu thuật sắp tới, cậu không nên hành động theo cảm tính mà chọc giận Cổ Thần Hoán.

Đáng chết! Sao cậu có thể kích động như vậy!

Thời Thiên lùi về sau từng bước, sắc mặt trắng bệch nhìn Cổ Thần Hoán tiến đến gần, so với Cổ Thần Hoán dáng người cao lớn cường tráng, Thời Thiên toàn thân ướt đẫm lại như một con gà bị trói chặt rồi quăng xuống nước.

0 0 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments