Tránh Sủng I – Quyển 2 – Chương 73.2

Tránh Sủng I – Quyển 2 – Chương 73.2

Tránh Sủng I – Quyển 2 – Chương 73.2: Món đồ chơi bị hủy hoại

Edit: Phương Vũ LustLeviathan 

Thời Thiên loạng choạng ngồi xuống đất, sau đó ngả người nằm xuống, đôi mắt vẫn mở to, “Nếu tôi không chết, tôi sẽ khiến anh sống khổ sở bằng mọi giá. Không sao, miễn được nhìn thấy anh đau khổ là tôi đã hài lòng rồi. Tôi là. . . Thời Thiên mà lại. . . ” Nói đến đây, Thời Thiên từ từ nhắm mắt lại, “Buồn ngủ quá, bây giờ. . . đã có thể ngủ một giấc thật sâu. . . “

Cổ Thần Hoán đứng dậy, hắn lại giơ bình cứu hỏa lên đập thật mạnh vào lồng sắt, nước mắt đã tràn đầy trong hốc mắt hắn.

“Thời Thiên, tôi sẽ không đòi hỏi gì nữa, cầu xin em mở cửa ra. . . “

“Thời Thiên, đừng ngủ, tôi xin em. . . “

“Tôi chỉ muốn được nhìn thấy em mỗi ngày mà thôi, chỉ muốn được ở bên em mãi mãi mà thôi. . . “

“Cho dù là luôn đứng phía sau dõi theo em cũng được. . . “

“Chưa bao giờ tôi yêu em chỉ vì khuôn mặt, em không thể rời khỏi tôi theo cách này. . . “

“Chỉ cần em sống tiếp, tôi sẽ cho em tự do. . . “

“Tôi sẽ không giam cầm, không khiến em đau khổ nữa. . . “

“. . .”

Song sắt bị đập biến dạng cuối cùng cũng tạo thành một khe hở đủ để Cổ Thần Hoán lách người vào, Cổ Thần Hoán lảo đảo chui vào trong lồng sắt, hắn bế Thời Thiên đã gần ngất lịm lên, sau đó giẫm vào một cái nút có chữ “Mở”, chờ mấy giây, cửa lồng tự động mở ra.

Cổ Thần Hoán ôm chặt Thời Thiên vào lòng, vừa rảo bước vội vàng chạy ra cửa, vừa không ngừng cúi xuống hôn lên trán Thời Thiên, giọng nói run run như đang khóc, “Thời Thiên, hãy nghe tôi nói, cuộc sống sau này của em sẽ không còn khổ sở, tôi không quấy rầy em nữa. Dù cả đời chỉ có thể đứng nhìn em từ xa cũng được, Thời Thiên, Thời Thiên. . . “

—————

Cổ Thần Hoán đưa Thời Thiên đi cấp cứu ở bệnh viện gần nhất, may mà đến kịp lúc, cho nên trừ mất máu ra, Thời Thiên không bị vấn đề gì nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng mặc dù vậy, Cổ Thần Hoán vẫn sợ hãi vô cùng, suốt từ lúc Thời Thiên được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật tới giờ, Cổ Thần Hoán vẫn nắm lấy tay Thời Thiên không buông.

Cổ Thần Hoán chuyển Thời Thiên tới bệnh viện Âu Dương Nghiễn làm việc, hắn ngồi bên giường bệnh của Thời Thiên suốt cả đêm, nhìn băng gạc trên mặt Thời Thiên, tim hắn như bị dao cứa.

Đến bây giờ Cổ Thần Hoán vẫn còn sợ hãi, cảnh tượng Thời Thiên dùng dao rạch mặt chỉ mới thoáng hiện ra trong óc cũng đã làm cho lòng Cổ Thần Hoán đau như xé, ngay sau đó là cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Cổ Thần Hoán không ngờ Thời Thiên lại điên cuồng đến mức độ này.

Hắn không dám tưởng tượng chuyện như vậy có còn tiếp tục xảy ra sau khi Thời Thiên tỉnh lại hay không, hắn chỉ biết rằng, nếu cứ cưỡng ép, thì sẽ có một ngày Thời Thiên thật sự rời bỏ hắn vĩnh viễn, đó là việc mà ngay cả giam cầm cũng chưa chắc có thể ngăn cản nổi.

Cổ Thần Hoán vuốt ve mái tóc Thời Thiên, hắn nhìn đôi mắt Thời Thiên nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt, trong lòng hắn như bị lưỡi dao sắc bén cắt nát, đau không chịu nổi.

Hắn đã khiến người con trai này tổn thương quá nhiều, cố tình giam cầm làm nhục cậu, nhưng chưa bao giờ ngờ được từ đầu đến cuối cậu luôn chịu đựng một mình rồi rơi vào trạng thái cực đoan, không phải là ủ rũ nghe lời hắn, mà là liều mạng phản kháng và trả thù, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày linh hồn bướng bỉnh của cậu tan thành tro bụi trong đau đớn.

Trong lòng hắn luôn đinh ninh cậu là người duy nhất trên thế giới này nối liền trái tim của hắn, nếu một ngày nào đó cậu biến mất thì hắn sẽ thật sự chỉ còn lại một mình, không còn ham muốn thứ gì nữa.

“Thời Thiên, tôi sẽ thả em đi, tôi cho em cuộc sống tự do.” Cổ Thần Hoán nhẹ nhàng hôn lên băng gạc ở cổ tay Thời Thiên, khẽ nói tiếp, “Nhưng xin em đừng đi quá xa. . . “

—————

Chín giờ sáng hôm sau, Thời Thiên tỉnh dậy, cậu trông thấy Cổ Thần Hoán ngồi bên giường mình, sau phút giây yên lặng ngắn ngủi, Thời Thiên nhếch miệng cười, cậu mở miệng, yếu ớt nói, “Vẫn chưa chết, nhưng không sao cả, cứ sống tiếp thôi, tiếp tục nhìn dáng vẻ đau khổ của anh cũng tốt lắm.”

Cổ Thần Hoán không đối mặt với ánh mắt của Thời Thiên, hắn rũ mắt nắm lấy tay Thời Thiên, cứ như đang nói chuyện một mình, “Tôi đúng là đồng lõa của Nghiêm Ngũ trong trận hỏa hoạn bốn năm trước, nhưng tôi không muốn bất cứ ai chết cả.”

Thời Thiên nhìn Cổ Thần Hoán, không nói gì.

Cổ Thần Hoán ngẩng đầu lên, sắc mặt bình tĩnh, sự việc đã đến nước này, những chuyện đó đều cần phải được nói rõ ràng, khó tránh khỏi tội lỗi, cho dù Thời Thiên càng hận hắn, hắn cũng  chấp nhận.

“Tôi vốn chỉ muốn mượn tay Nghiêm Ngũ làm mọi thứ hỗn loạn rồi nhân cơ hội đó di chuyển kho bạc đi nơi khác mà thôi. Ông ta ra lệnh cho tôi khi nào biệt thự bốc cháy thì cứu em khỏi đó giao cho ông ta, sau đó bắt tôi gánh trên vai tội danh hung thủ phóng hỏa, cầm một khoản tiền rồi bỏ trốn. Ban đầu tôi không hề biết ý đồ của ông ta đối với em, nghe thấy ông ra nói vậy, tôi lại tưởng rằng mặc dù hãm hại Thời Việt Nam là thế nhưng ông ta vẫn coi em là cháu ruột của mình, không muốn em có mệnh hệ gì. Khi ấy tôi cũng nghĩ rằng, cho dù em mất đi tất cả thì vẫn có thể sống một cuộc đời tươi đẹp bên cạnh Nghiêm Ngũ. Sau đó tôi trông thấy mẹ em bị kẹt trong biển lửa, bà ấy bị cây cột gãy đè lên người, tôi đang định tới cứu thì bà ấy lóc khóc cầu xin tôi mau lên tầng trên cứu em, bà cũng đã nói cho tôi biết mục đích Nghiêm Ngũ muốn có được em. Bà ấy bảo rằng dù chết cũng không muốn em rơi vào tay Nghiêm Ngũ, vừa nói xong thì bà ấy đã tắt thở mất rồi. Tôi đang định lên tầng trên cứu em thì Thời Việt Nam chạy vào, ông ta nhìn thấy mẹ em bị cây cột đè lên nên xin tôi giúp ông ta một tay.” Cổ Thần Hoán dừng một chút mới nói tiếp, “Thời Thiên, em mãi mãi không thể biết được ban đầu tôi hận nhà họ Thời đến mức nào, tôi hy vọng cả nhà em sẽ phải chịu mọi khổ sở vì cái chết của mẹ tôi. Cho nên tôi cố tình nói linh tinh với cha em, khiến ông ta tưởng rằng tôi thấy chết mà không cứu. Khi tôi cứu được em, em đã ngất đi rồi, lúc đấy lòng tôi rất mâu thuẫn, vừa muốn bóp chết em, vừa muốn em sống tiếp, tôi đã nhờ một người đưa em và Thời Việt Nam đi nơi khác. Tôi tự an ủi mình rằng, chờ đến khi tôi có được sự nghiệp huy hoàng, chắc chắn tôi sẽ bắt em về bên mình, dùng mọi cách để khiến em trả giá vì đã không cứu mẹ tôi. Rồi tôi sợ Nghiêm Ngũ tìm thấy em, nên đã tạo tin tức giả của em ở rất nhiều nơi, ông ta vẫn luôn bí mật điều tra tôi, cho nên tôi không dám đưa em về, sau đó, chính em chạy ra khỏi tầm kiểm soát của tôi. Em không biết đâu, sau khi mất tin tức về em, tôi đã tìm em khắp nơi, ngày nào cũng suy nghĩ xem khi nào mới có thể gặp được em. Thời Thiên, tôi nói cho em biết mọi chuyện, tôi không cầu xin em tha thứ cho tôi, tôi chỉ mong rằng. . . “

Cổ Thần Hoán không nói hết câu, cuối cùng hắn chỉ thở dài, sắc mặt vô cùng tiều tụy, hắn khẽ nói, “Tôi đã sai người thu dọn đồ đạc của em ở biệt thự rồi, sau khi xuất viện em hãy về lấy, hãy sống mạnh khỏe, từ hôm nay trở đi, tôi sẽ không ép buộc em làm chuyện gì nữa. . . “

5 1 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments