Tránh Sủng I – Quyển 2 – Chương 75

Tránh Sủng I – Quyển 2 – Chương 75

Tránh Sủng I – Quyển 2 – Chương 75: Không bao giờ tha thứ

Edit: Phương Vũ LustLeviathan 

Sau khi ăn xong cơm trưa, Thời Thiên kéo vali vào căn phòng cũ của mình, vừa mở cửa ra thì trông thấy đệm chăn đã trải sẵn, hiển nhiên là có ai đó từng ngủ ở đây, trong nháy mắt, Thời Thiên còn tưởng là người thuê nhà chung với Quan Lĩnh hồi trước đã quay lại.

“Tôi mới ngủ ở đây mấy ngày đầu thôi, giờ cậu đã về rồi thì tôi sẽ ngủ chung với Quan Quan, để lại phòng này cho cậu đấy.” Ly Giản tựa người vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, lười biếng ngáp dài.

Ly Giản không thích Thời Thiên quay về đây, y ghét nhìn cảnh Quan Lĩnh sốt sắng quan tâm đến Thời Thiên, hơn nữa việc Thời Thiên ở đây cũng sẽ ảnh hưởng đến quá trình y bẻ cong Quan Lĩnh. Nếu tính cách của y vẫn còn như lúc trước thì chắc chắn y sẽ moi tiền Thời Thiên rồi mới cho cậu ở lại, cho dù phải nói lời cay độc hay dùng thủ đoạn hèn hạ, nhưng bây giờ, suy nghĩ của Ly Giản đã khác.

Y cần Thời Thiên ở lại đây để bảo vệ y.

Có Thời Thiên ở chỗ này, chắc chắn Cổ Thần Hoán sẽ không dễ dàng để cho người của Nghiêm Ngũ lại gần cậu, cho nên đối với Ly Giản, sống bên cạnh Thời Thiên mới là an toàn nhất.

E rằng. . . cũng có cả một chút không đành lòng.

Quan Lĩnh đang rửa bát trong bếp, cho nên lúc này trong phòng chỉ có mỗi Thời Thiên và Ly Giản.

Thời Thiên không để ý đến Ly Giản đang đứng ngoài cửa, cậu ngồi xuống mở vali ra, bắt đầu lấy quần áo bên trong ra sắp xếp lại.

“Đúng rồi, cậu còn nợ tôi một câu cảm ơn đấy nhé.” Ly Giản nhướn đôi lông mày mảnh dẻ, y cong môi, “Đoạn ghi âm đó là do Quan Lĩnh lén gửi cho cậu từ điện thoại của tôi đấy, nếu không nhờ có tôi, bây giờ cậu đã bị Nghiêm Ngũ mang ra nước ngoài rồi.”

Thời Thiên vẫn cúi đầu tiếp tục thu dọn đồ đạc, thuận miệng đáp, “Vừa nãy tôi nể mặt Quan Lĩnh nên mới không hỏi cậu, cậu có dính dáng tới cả Nghiêm Ngũ và Cổ Thần Hoán, sao bây giờ lại xuất hiện ở đây? Ban nãy lúc đang ăn cơm, Quan Lĩnh nói cậu là bạn tôi, nếu tôi nhớ không lầm, cho tới hôm nay, số lần chúng ta gặp nhau không quá ba lần thì phải.”

Ly Giản giả vờ tự nhiên ho khan vài tiếng, “Chỉ là mượn cớ để ở lại đây thôi, cậu để ý làm gì, chẳng lẽ cứ dính dáng đến Cổ Thần Hoán và Nghiêm Ngũ thì đều là người xấu? Tôi ở chung với Quan Lĩnh nhiều ngày rồi, cậu nhìn xem mặt mũi anh ta hồng hào thế kia cơ mà?” Nói đến đâu, Ly Giản cố tình xoa eo, miệng lẩm bẩm, “Úi chà! Làm như tôi sống dễ dàng lắm ấy? Chỉ muốn mượn một chỗ ấm áp để ngủ thôi mà tối nào cũng bị ‘chơi’ muốn chết nè.”

Thời Thiên nhíu mày, trong mắt chợt lóe lên nét kinh ngạc, cậu hơi khó tin một người lúc nào cũng ồn ào la hét tự nhận là trai thẳng như Quan Lĩnh lại. . . Thời Thiên quay sang nhìn Ly Giản, y có ngũ quan tinh xảo, thân hình mảnh khảnh, cặp mắt đầy tình tứ, cho dù nhìn kiểu nào thì cũng mê hoặc vô hạn, hơn nữa còn thông minh hơn hẳn Quan Lĩnh, tên Quan Lĩnh kia là đồ ngốc nghếch trong chuyện tình cảm, cũng khó mà trách hắn.

Thời Thiên lẳng lặng thu mắt lại, tiếp tục xếp quần áo, khi thu dọn đến đáy vali, Thời Thiên sửng sốt, bởi vì dưới đáy vali có tận mười mấy xấp tiền mặt cùng với thẻ ngân hàng và vài tấm giấy tờ gì đó.

Ly Giản giả vờ kinh ngạc thốt lên một tiếng, sau đó y sấn tới cầm lấy mấy tờ giấy đặt ở bên trên xấp tiền mặt.

“Vãi! Giấy bất động sản của một căn biệt thự bên bờ biển, lại còn thêm hẳn một chiếc siêu xe, đều đứng tên cậu, ấy, vẫn còn một tờ nữa, bên trên viết: ‘Thời Thiên, yêu em mãi mãi là việc tôi không thể kiềm chế, hãy tin tôi, cho tôi một cơ hội cuối cùng để dịu dàng với em’. Trời đất! Cổ Thần Hoán thành thi sĩ tình yêu từ bao giờ vậy.” Ly Giản cười một cách quái dị, y đặt tờ giấy xuống, rồi cầm tấm thẻ ngân hàng lên ngắm nghía, “Khỏi cần phải đoán, chắc hẳn tiền bên trong đủ để cậu sống sung túc cả đời, hắn ta lại còn sợ cậu sĩ diện không lấy nên bỏ thêm một đống tiền mặt như vậy nữa, cho tôi một xấp chắc không sao đâu ha.”

Ly Giản đặt tấm thẻ xuống, không khách khí thò tay vào trong vali lấy một xấp tiền, y cầm trên tay ước lượng, “Cứ coi như tôi thu tiền thuê nhà thay Quan Quan đi, vừa đúng lúc cần mua thêm đồ mới.” Nói xong, Ly Giản lấy đi hai xấp tiền, “Đừng keo kiệt, bây giờ hàng hóa đắt đỏ ghê lắm.”

Thời Thiên vẫn không tỏ vẻ gì, cũng không ngăn cản Ly Giản, Ly Giản cầm tiền đi ra cửa, đi đến cửa phòng thì dừng lại, y quay đầu nhìn Thời Thiên, “Tôi khuyên cậu một một câu, đừng dở hơi trả những thứ này về, cũng đừng có mà mềm lòng, số tiền này chỉ là muối bỏ biển so với những gì Cổ Thần Hoán lấy được từ kho bạc của nhà họ Thời, cứ giữ lại mà dùng, chúng vốn thuộc về cậu mà.”

Ly Giản đi rồi, Thời Thiên bỏ đồ đạc trong vali vào tủ, sau đó cầm một ít tiền ra ngoài mua đồ dùng hàng ngày.

Đợi đến khi xong xuôi mọi thứ đã là hơn ba giờ chiều, bởi vì trước khi đi làm Quan Lĩnh cứ mời mọc mãi, cho nên Thời Thiên đang định đến quán bar mới mở của Quan Lĩnh xem thế nào.

Ít nhiều gì Thời Thiên vẫn hơi áy náy với Quan Lĩnh, nếu không vì chuyện giữa cậu và Cổ Thần Hoán thì Quan Lĩnh đã không cần phải từ bỏ công việc làm quản lý lương cao ở Ngôi Sao, rồi bắt đầu lại từ đầu. Thời Thiên biết rằng, thành phố K phồn hoa này là nơi cạnh tranh thương mại, rất khó để kinh doanh quán bar.

Quan Lĩnh đã đầu tư không ít tiền của vào quán bar này, Thời Thiên vừa bước vào đã bị thiết kế và cách bài trí huyền ảo bên trong hấp dẫn.

Buổi tối mới là thời điểm quán bar đông đúc nhất, vậy nên bây giờ trong quán bar không có nhiều người lắm, Quan Lĩnh đang đứng chỉ đạo nhân viên làm gì đó, hắn khoa tay múa chân chỉ trỏ mấy chỗ ở đại sảnh, sắc mặt nghiêm túc.

Dù sao thì Quan Lĩnh cũng đã từng nắm giữ vị trí cao ở Ngôi Sao cho nên Thời Thiên không hề lo lắng về khả năng quản lý kinh doanh của Quan Lĩnh.

Thời Thiên hiểu Quan Lĩnh là người thế nào, thoạt nhìn hắn có vẻ khá tùy tiện, nhưng thực ra hắn rất để tâm đến công việc, một khi đã tập trung vào công việc thì sẽ khác hẳn dáng vẻ đủng đỉnh thường ngày, lúc trước Quan Lĩnh có thể lên tới chức quản lý ở Ngôi Sao cũng không hẳn là vì lý do như Cổ Thần Hoán nói, mà ít nhiều là do bản lĩnh của hắn, nếu không Cổ Thần Hoán không thể nào giao một cơ nghiệp lớn như Ngôi Sao vào tay hắn được.

“Thấy thế nào? Cũng ổn đấy chứ.” Quan Lĩnh vỗ vai Thời Thiên, “Tuy không thể so được với Ngôi Sao, nhưng so với mấy quán bar xung quanh thì đã là đẳng cấp rồi, ban đầu không đủ tiền nên trông hơi xấu một chút, làm ăn không tốt lắm. Lúc sau tôi đến rất nhiều quán bar tham khảo cách trang trí của họ rồi tự thiết kế một phong cách riêng cho mình, trông đẹp hơn trước nhiều, cứ đà này, tầm mấy tháng nữa thôi là thu hồi được tiền vốn rồi.”

Quan Lĩnh ôm vai Thời Thiên, hai người ngồi xuống ghế mềm, Quan Lĩnh bảo một nhân viên phục vụ mang rượu lên.

“Cậu vừa mới nói là tình hình tài chính không đủ nên mới không trang hoàng được mà, sao bây giờ lại được như thế này. . . “

“À, cậu đang hỏi nguồn tiền thứ hai chứ gì.” Quan Lĩnh nhún vai, “Ly Giản đầu tư vào đấy, bây giờ có thể coi cậu ấy là cổ đông lớn nhất của quán bar này.”

“Cậu ta?”

“Ừ, tôi cũng thấy lạ, cậu đoán xem cậu ấy lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, tôi sống chung với cậu ấy lâu như thế, vậy mà ngay cả cậu ấy là người ở đâu, trước kia làm nghề gì tôi cũng không biết.”

“Vậy mà cậu vẫn yên tâm sống chung với cậu ta?”

“Cậu ấy là bạn của cậu mà, hơn nữa, trừ mặt dày ra thì trông cậu ấy không giống người mang ý đồ xấu.” Quan Lĩnh vuốt cằm, “Cậu ấy không thiếu tiền, lừa gạt tôi làm gì? Vả lại, vóc dáng cậu ấy nhỏ xíu, tôi dùng một tay cũng có thể giữ chặt cậu ấy, không có gì phải lo lắng.”

“Cậu và cậu ta. . . ở bên nhau à?”

“Chẳng phải vẫn luôn là như thế hay sao?”

Thời Thiên biết Quan Lĩnh chưa hiểu ý mình, đành phải nói toẹt ra, “Cậu ta bảo hai người ngủ với nhau rồi.”

Quan Lĩnh phụt cả ngụm rượu ra ngoài, hắn ho sặc sụa một lúc lâu rồi mới lên tiếng giải thích, “Đừng hiểu lầm, là cậu ta tự ý chui vào giường tôi, tôi cũng hết cách rồi, mà hai gã đực rựa ngủ chung với nhau thì sao, hồi trước điều hòa phòng tôi bị hỏng, tôi cũng phải sang ngủ cùng cậu mà.”

“Nếu cậu ta vẫn bám dính lấy cậu thì cậu không ‘thẳng’ được lâu nữa đâu.” Thời Thiên cũng cầm một ly rượu lên uống.

Quan Lĩnh chỉ nhíu nhíu mày, không phản bác.

Thực ra bây giờ hắn đang cảm thấy da dẻ người kia mượt mà, cơ thể mềm mại, ôm rất thoải mái, còn những cái khác, hắn vẫn chưa suy nghĩ sâu xa đến thế.

Chắc vậy.

Hai người mới hàn huyên được một lát, Ly Giản bỗng ló ra từ đằng sau chiếc ghế, y cất bước tới ngồi lên đùi Quan Lĩnh đang trò chuyện vui vẻ với Thời Thiên. Quan Lĩnh chưa kịp đẩy ra, hai tay Ly Giản đã thoăn thoắt quấn lấy cổ Quan Lĩnh.

“Mẹ kiếp, cậu lại tới đây.” Quan Lĩnh tức giận nói, làm thế nào cũng không đẩy Ly Giản ra được.

“Có sao đâu, sau này làm ăn phát đạt, sớm muộn gì cũng sẽ có MB phục vụ thôi.” Ly Giản cười hôn khóe môi Quan Lĩnh, khẽ nói, “Bây giờ cứ coi như tôi là MB đi, anh là ông chủ quán bar, lẽ nào không muốn kiểm hàng trước?”

Nói xong, Ly Giản liếc nhìn Thời Thiên vẫn đang ngồi bên cạnh, “Còn sợ chưa đủ sáng à?”

Thời Thiên biết Ly Giản đang chế nhạo mình là bóng đèn, vì vậy cậu uống nốt rượu trong ly, đứng dậy chào Quan Lĩnh một tiếng, “Tôi ra ngoài hóng gió đây, chuyện đầu tư khi nào về rồi nói tiếp.”

Nói xong, Thời Thiên quay người rời khỏi.

“Cậu ta cũng đầu tư?” Ly Giản nhéo mặt Quan Lĩnh, tỏ ra không vui, “Đây là quán bar của ‘chồng chồng’ chúng mình cơ mà? Cậu ta xen vào làm gì.”

Quan Lĩnh đánh bay tay Ly Giản, “Nói nhăng nói cuội gì đó, ‘chồng chồng’ cái quái gì, cậu tránh ra cho tôi, tôi. . . Á!”

————-

Thời Thiên ra cửa, hai tay đút túi quần, lững thững đi dạo ven đường, vào khoảnh khắc này, Thời Thiên cảm thấy lòng mình bình tĩnh không một gợn sóng, nếu không có Quan Lĩnh thì xung quanh cậu có thể sẽ u ám vô cùng.

Thật ra việc đầu tư vào quán bar của Quan Lĩnh không phải vì Thời Thiên có dã tâm tiến lên trong công việc, chỉ là Thời Thiên cảm thấy mình nợ Quan Lĩnh mà thôi.

Liên tiếp mấy ngày liền, Thời Thiên đều mất ngủ, thường thì buổi sáng Quan Lĩnh và Ly Giản rời khỏi nhà, sau khi ăn bữa sáng, Thời Thiên sẽ ngồi trên ghế sô pha xem ti vi hoặc nghịch điện thoại, cũng có thể là đến quán bar của Quan Lĩnh ngồi một lát.

Sáng hôm đó, Thời Thiên đi vứt rác, vừa xuống tầng dưới đã nhìn thấy Cổ Thần Hoán.

Cổ Thần Hoán đứng cạnh chiếc xe của hắn, áo sơ mi đen dán sát vào người lộ ra đường nét bắp thịt cường tráng dưới lớp áo, mày kiếm chạm tóc mai, đôi mắt hẹp dài sâu thẳm, ngũ quan cương nghị lạnh lùng kia trông không chê vào đâu được.

Thời Thiên cứ như vậy nhìn Cổ Thần Hoán, khuôn mặt cậu vô cảm, không nói một lời.

Cổ Thần Hoán bước tới trước mặt Thời Thiên, đưa cho Thời Thiên một cái túi giấy màu đen, khẽ nói, “Lần trước em đi quên mang theo mấy bộ quần áo, tôi chỉ đến đưa quần áo cho em thôi.”

Thời Thiên cầm lấy cái túi Cổ Thần Hoán đưa, sau đó cậu nhìn hắn, đôi mắt vẫn không có cảm xúc gì.

“Tôi về đây.”

Cổ Thần Hoán quay người rời đi, hắn quay đầu xe, lập tức nhìn thấy hình ảnh qua gương chiếu hậu, Thời Thiên mở nắp thùng rác, ném cả túi rác lẫn cái túi giấy đang cầm vào, sau đó rầm một tiếng đóng nắp thùng rác lại, rồi bước vào nhà.

0 0 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments