Tránh Sủng I – Quyển 2 – Chương 76

Tránh Sủng I – Quyển 2 – Chương 76

Tránh Sủng I – Quyển 2 – Chương 76: Tôi uống thay em ấy được không?

Edit: Phương Vũ LustLeviathan 

Dần dần, dưới sức ảnh hưởng của Quan Lĩnh, Thời Thiên bắt đầu tập trung vào công việc ở quán bar, cậu dùng kinh nghiệm từng học được khi làm quản lý công ty đưa quán bar vào hoạt động, không lâu sau đã được ngầm thừa nhận là phó quản lý của quán bar.

Gần như ngày nào Quan Lĩnh cũng bận rộn bù đầu, bây giờ đã có Thời Thiên san sẻ công việc, coi như hắn có chút thời gian mà thở phào, mấy ngày sau, Quan Lĩnh đặt mua lô rượu mới từ một người bạn nên phải đi công tác ở thành phố Lâm, tạm thời để lại quán bar cho Thời Thiên quản lý.

So với việc đi theo Quan Lĩnh, Ly Giản lí trí ở lại quán bar cùng Thời Thiên, chẳng qua hai người không mấy khi nói chuyện với nhau, thi thoảng Ly Giản cười nhạo vết sẹo xấu xí trên mặt Thời Thiên, Thời Thiên không đáp lời, chỉ bận rộn làm công việc của mình đâu ra đấy.

Đôi khi ở quán bar xảy ra tranh cãi giữa các khách hàng, lúc thì là khách say rượu làm loạn, lúc thì là bên đối thủ ghen tị nên cố tình thuê người sang phá hoại, nếu mâu thuẫn nhỏ thì sẽ có nhân viên phục vụ lanh lợi đứng ra hòa giải, còn nếu mâu thuẫn lớn, Thời Thiên sẽ chọn báo cảnh sát.

“Việc làm ăn ở quán bar của Quan Quan càng ngày càng tốt, dần dần khách hàng sẽ không còn là người bình thường không có địa vị nữa.” Ly Giản ngồi lên bàn làm việc của Thời Thiên, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn, Thời Thiên đang hạch toán, cậu không ngẩng đầu lên, Ly Giản thấy vậy chỉ cười, nói tiếp, “Sớm muộn gì cũng sẽ động tới người có máu mặt, đến lúc đó không phải cứ gọi cảnh sát là giải quyết được đâu.”

“Cậu muốn nói gì?” Thời Thiên ngẩng đầu lên, thờ ơ nhìn Ly Giản.

Ly Giản nhún vai, “Không có gì, chỉ muốn báo cho cậu biết thôi, nếu muốn mở rộng quán bar thì cần phải có người đứng sau giúp đỡ.”

“Nói thẳng ra đi.”

Mặt Ly Giản dán sát vào Thời Thiên, “Cậu mời Cổ Thần Hoán đến đây đi, chỉ cần anh ta đến đây một lần, tôi đảm bảo sao này sẽ không có ai dám. . .”

“Tôi ra ngoài đây.”

Không chờ Ly Giản nói hết, Thời Thiên gập cuốn sổ lại, đứng dậy đi ra cửa.

“Mặt cậu đã thành ra thế kia rồi, có thể đừng làm kiêu nữa được không? Nhân lúc Cổ Thần Hoán vẫn còn tình cảm với cậu, lợi dụng sức ảnh hưởng của anh ta một chút, cậu đâu có thiệt thòi gì, tôi chỉ đang lo nghĩ cho quán bar của Quan Quan thôi, cậu không thể. . . “

Cạch một tiếng, cửa phòng làm việc bị Thời Thiên đóng lại.

Ly Giản nổi cáu, “Mẹ nó! Cậu không ra mặt thì làm sao tôi lôi anh ta đến đây được?”

———

Một khi bắt đầu bận túi bụi thì sẽ không có thời gian tưởng nhớ lại nỗi đau, Thời Thiên là người như vậy, giữa dòng thời gian đằng đẵng, cảm giác còn sống chiếm cứ tất cả, cuộc sống vừa phong phú vừa yên tĩnh này khiến Thời Thiên cảm nhận được sự thỏa mãn trước nay chưa từng có.

Liên tiếp mấy ngày liền Cổ Thần Hoán không xuất hiện, Thời Thiên suy đoán, có lẽ vì gương mặt của mình khiến Cổ Thần Hoán mất đi hứng thú.

Trong mấy ngày này, cuộc sống của Thời Thiên có nhiều thay đổi, thỉnh thoảng cậu cũng tươi cười với nhân viên ở quán bar.

Còn Ly Giản thì thường xuyên kề vai bá cổ trò chuyện với khách hàng ở quán bar, y quyến rũ phong tình, nghiễm nhiên trở thành một cảnh đẹp trong quán.

Khi Cổ Thần Hoán mặc âu phục đen bước vào, Ly Giản vừa trông thấy hắn đã nhảy ngay xuống khỏi chiếc ghế dựa ở quần bar, mỉm cười đi về phía Cổ Thần Hoán, nhưng chưa tới gần đã bị Chu Khảm đứng sau lưng Cổ Thần Hoán chặn lại.

Chu Khảm nghiêm túc nhìn Ly Giản, “Nhóc con, đừng có làm bừa, anh Thần không muốn bị người khác nhận ra.”

“Giả vờ làm gì, ai chẳng biết anh không nhịn nổi nên đến đây thăm phó quản lí, bằng không với thân phận của anh, đến cái xó này làm gì chứ.” Ly Giản không khách khí nói toạc ra.

Cổ Thần Hoán nghe thấy lời Ly Giản nói, hắn dừng lại, quay đầu nhìn Ly Giản bằng ánh mắt lạnh lẽo nham hiểm, trong lòng Ly Giản thầm cảm thấy sợ hãi, y giả vờ tự nhiên nhìn sang chỗ khác, miệng lẩm bẩm, “Tôi nói có sai đâu.”

Đột nhiên, Cổ Thần Hoán đi đến trước mặt Ly Giản, giơ tay ra bóp cằm Ly Giản, đôi mắt nheo lại, gằn từ chữ, “Tốt hơn hết là cậu nên tránh xa Thời Thiên ra, bọn họ không biết quá khứ của cậu, nhưng tôi thì biết.” Cổ Thần Hoán thu tay về, Ly Giản lảo đảo lùi ra sau vài bước, Cổ Thần Hoán lạnh lùng liếc mắt nhìn Ly Giản, “Đừng làm bẩn em ấy.”

Nói xong, Cổ Thần Hoán được một nhân viên phục vụ dẫn lên tầng hai.

Cổ Thần Hoán vốn dĩ không phải kẻ biết thương hoa tiếc ngọc, cho dù là nam hay nữ, ngoại trừ các hoạt động xã giao ra, Cổ Thần Hoán vô tình với tất cả mọi người.

Trong mắt Cổ Thần Hoán, Ly Giản đã mất hết giá trị.

Nhìn bóng lưng Cổ Thần Hoán, Ly Giản cười lạnh, “Anh Thần, tôi chờ ngày anh ôm mỹ nhân về nhà.”

Cổ Thần Hoán đến đây để giải trí, những vị khách đang ngồi uống rượu kia không biết hắn, nhưng tin tức này đang sôi sùng sục giữa đám nhân viên, có mấy người mới chỉ nhìn thấy Cổ Thần Hoán trên ti vi, chưa từng gặp hắn ở khoảng cách gần như thế này, hắn là ông trùm của ngành dầu mỏ ở thành phố K và là con rồng buôn rượu và thuốc lá của thế giới, truyền thông viết về hắn bằng những lời có cánh, dường như luôn có không biết bao nhiêu người vây quanh hắn, khiến cho hắn có vẻ huyền bí trong mắt người khác.

“Trời ơi, mọi người không biết đâu, anh ta vô cùng vô cùng đẹp trai!”

“Đúng đấy, vừa nãy tôi cũng liếc nhìn từ xa, đẹp hơn trên ti vi nhiều, cho dù phẫu thuật thẩm mỹ cũng không thể nào có được gương mặt đẹp như vậy, cả vóc dáng kia nữa, ai chà. . . “

“Tôi còn chưa được nhìn, lát nữa để tôi đưa rượu, mấy người đừng có mà tranh với tôi đấy.”

“Chà chà, các cậu đoán thử xem, sao người như ông chủ Cổ lại đến cái quán nhỏ này của chúng mình nhỉ.”

“Suỵt, quản lý Dương kìa.”

Một phục vụ nữ nhắc nhở, Thời Thiên đã tới gần.

“Chen chúc ở đây làm gì? Còn không mau làm việc!” Mỗi lần Thời Thiên nổi giận, vết sẹo trên mặt làm cho cậu rất có khí thế, cậu lớn tiếng răn dạy, mấy nhân viên phục vụ lập tức cúi đầu cuống quít giải tán, chỉ có nhân viên chủ quản ở lại.

“Quản lý Dương, hay là lát nữa ngài dẫn theo mấy người đưa rượu sang bên kia đi.” Nhân viên chủ quản thấy sắc mặt Thời Thiên trầm xuống liền cẩn thận nhắc nhở, “Dù sao thì đó cũng không phải người bình thường, lẽ ra quản lý Quan cần phải tự qua đó chào hỏi, nhưng ngài ấy đi vắng, ngài. . . “

Thời Thiên đáp, “Cứ làm việc của mình đi, tôi tự biết phải xử lý như thế nào.”

Sau khi nhân viên chủ quản đi, Thời Thiên bảo một người vào kho lấy một ít rượu quý, sau đó dẫn theo hai nhân viên khác đưa rượu đến phòng Cổ Thần Hoán.

Không có Quan Lĩnh ở đây, Thời Thiên biết cậu phải làm hết mọi việc ở quán bar này, bỏ qua ân oán cá nhân, bây giờ cậu đang là người phụ trách cấp cao nhất ở quán bar, có những người ở tầng lớp như Cổ Thần Hoán ghé thăm, thì cậu cần phải đến chỗ hắn cung kính chào hỏi.

Dù sao trong mắt hầu hết mọi người, việc Cổ Thần Hoán đến đây tức là đang cho quán bar này chút thể diện.

Thời Thiên đang định đi vào thì một nhân viên cuống cuồng chạy tới, “Không xong rồi quản lý Dương, cậu Ly đang cãi vã với khách ở đại sảnh.

Thời Thiên vội chạy đến đại sảnh, từ xa đã trông thấy một gã đàn ông tướng mạo thô lỗ đứng ở quầy rượu, khuôn mặt đằng đằng sát khí, chỉ tay vào mặt Ly Giản mắng chửi gì đó, còn Ly Giản nhàn nhã đứng một bên thổi thổi móng tay, khác hẳn gã đàn ông đang mắng xối xả kia.

Thời Thiên nhận ra gã.

Đó là Hồng Vạn, làm giàu dựa vào cho vay nặng lãi, nuôi một đám du côn, tài sản và thế lực của gã không hẳn là nhỏ.

Thời Thiên nhớ ra lúc trước khi cậu cùng đường đã từng đến chỗ gã vay lãi suất cao.

Người bình thường không động nổi vào gã.

Bởi vì mặt Thời Thiên có một vết sẹo lớn nên Hồng Vạn không nhận ra Thời Thiên, chỉ biết Thời Thiên là quản lý ở đây, gã giơ tay chỉ vào mũi Thời Thiên mà chửi bới, từ ngữ cực kì thô tục.

“Mẹ nó! Dùng ánh mắt quyến rũ ông mày mà còn dám bảo không phải hầu rượu, tao nói cho mày biết, nếu hôm nay không đền tao ba trăm ngàn tiền chữa bệnh thì tao sẽ mang đứa tiện nhân này đi.” Nói xong, ánh mắt hèn mọn của Hồng Vạn liếc sang Ly Giản, lập tức lớn tiếng bổ sung, “Hoặc là tao sẽ cho các anh em đập nát cái xó này.”

Mấy tên anh em của Hồng Vạn đều đứng dậy, bộ mặt dữ tợn nhìn Thời Thiên chằm chằm, tình hình căng thẳng này đã khiến không ít khách khứa sợ hãi.

Thời Thiên quay đầu nói nhỏ với nhân viên phục vụ bên cạnh, “Tôi sẽ ứng phó chuyện này, cô báo cảnh sát đi.”

Nhân viên kia vừa mới động đậy chuẩn bị đi thì bị một gã tay chân của Hồng Vạn túm cổ tay lôi về, “Anh Hồng, con ranh này định báo cảnh sát!”

Hồng Vạn ném một chai rượu xuống mặt bàn vỡ tung tóe, “Đứa nào dám báo cảnh sát, tao sẽ chặt tay nó!”

Tình hình lại trở nên cứng ngắc, Thời Thiên nhìn Ly Giản, Ly Giản vẫn không có vẻ gì là sốt ruột, y nhếch môi, đắc ý nhìn lại Thời Thiên như đang xem kịch vui. Thời Thiên luôn có cảm giác Ly Giản cố ý khiêu khích Hồng Vạn.

“Nếu người của tôi có làm gì động chạm đến anh Hồng, thì tôi xin phép nhận lỗi thay.” Thời Thiên cười khách khí cúi đầu rót một ly rượu đầy đến miệng, cậu ngửa đầu uống cạn, sau đó úp ngược ly rượu xuống, “Mong rằng đại nhân như anh không chấp đám tiểu nhân chúng tôi, coi như tôi mời anh chầu rượu này, sau này mỗi khi đến đây, chúng tôi sẽ giảm năm phần trăm hóa đơn cho anh.”

Hồng Vạn đặt mông ngồi xuống ghế, hai chân vắt chéo, gã liếc Thời Thiên, “Thái độ của mày cũng khá đấy, tao sẽ cho mày lựa chọn thứ ba, hừm, có nhìn thấy hai chai rượu trên bàn kia không? Uống hết trong vòng năm phút, nếu mày làm được, coi như hôm nay tao mở lòng từ bi, còn nếu mày không làm được thì vẫn là câu nói cũ, phải bồi thường cho ông mày ba trăm ngàn, không thì tao sẽ đưa thằng tiện nhân kia đi.”

Nồng độ cồn của hai chai rượu kia rất cao, trong lòng Hồng Vạn đánh cược, vừa nãy Thời Thiên đã uống một ly đầy, chắc chắn uống chưa được nửa chai đã không chịu nổi rồi.

Ngoài ra không còn cách nào khác, nếu giao tiền cho gã thì chính là dung túng cho Hồng Vạn lần sau quay lại tiếp tục dọa dẫm, nếu giao Ly Giản cho gã thì sẽ khiến tất cả nhân viên của quán bar thất vọng.

Thời Thiên chỉ đáp, “Được, tôi uống, mong rằng anh Hồng nói được làm được.”

Thời Thiên mở nút chai rượu, ngửa đầu uống trước ánh mắt của mọi người, Hồng Vạn châm một điếu thuốc ngậm vào miệng, đắc ý nhìn Thời Thiên.

Quả nhiên, mới uống được một nửa, cơ thể Thời Thiên đã lảo đảo, cậu hạ chai rượu xuống, một tay chống lên bàn, hai mắt khép hờ, tầm nhìn trở nên nhạt nhòa.

Hồng Vạn phun ra một làn khói thuốc, “Đừng dừng lại chứ, thời gian có hạn.”

Thời Thiên lại nâng chai rượu lên, còn chưa kịp đặt miệng chai lên miệng, chai rượu trong tay cậu đột nhiên bị một cánh tay thò tới lấy đi mất, ngay sau đó bên cạnh vang lên tiếng cười trầm thấp nguy hiểm, “Hay là tôi uống thay em ấy, ông chủ Hồng cảm thấy thế nào?”

0 0 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments