Tránh Sủng – Quyển 2 – Chương 70.1: Đúng và sai

Tránh Sủng – Quyển 2 – Chương 70.1: Đúng và sai

Tránh Sủng – Quyển 2 – Chương 70.1: Đúng và sai

Edit: Phương Vũ LustLeviathan 

“Nói vậy tức là Thời Thiên sắp rời khỏi đây cùng với chú của cậu ấy?” Quan Lĩnh hoài nghi nhìn Ly Giản, “Mẹ kiếp, cậu đừng có mà lừa tôi.”

Quan Lĩnh được Ly Giản đưa về nhà, ngủ suốt một ngày một đêm mới tỉnh lại, sau khi lấp đầy cái bụng, hắn không để ý đến lời khuyên nhủ của Ly Giản, chuẩn bị đi tìm Thời Thiên, kết quả là vừa mới uống cốc nước Ly Giản đưa cho, hắn lại lăn quay ra ngủ thêm một ngày một đêm nữa.

“Tôi lừa anh làm quái gì.” Ly Giản ngồi trên ghế sô pha, nhai đồ ăn vặt, “Cậu ta bị Cổ Thần Hoán hãm hại đến mức nào chẳng lẽ anh không biết? Vừa lúc bây giờ có người thân mà cậu ta tin tưởng xuất hiện giúp đỡ cậu ta rời khỏi tầm khống chế của Cổ Thần Hoán, đương nhiên là cậu ta đi thôi chứ còn chờ đợi gì nữa, hơn nữa, anh không biết Cổ Thần Hoán là ai chắc? Nếu hắn ta biết bạn của anh đang ở đâu, chắc chắn sẽ tới bắt cậu ta về, đến lúc đó nói không chừng cả đời này anh cũng không thể gặp lại cậu ta lần nào nữa đâu.”

“Nhưng. . . “

“Anh buồn rầu cái gì chứ, tôi dám cam đoan với anh, sau khi Thời Thiên thuận lợi ra nước ngoài với Nghiêm Ngũ chắc chắn sẽ gọi điện về cho anh, bây giờ cậu ta không nói gì với anh chính bởi vì sợ Cổ Thần Hoán sẽ đến tìm anh đấy, anh động não một chút đi có được không? Đừng chặn con đường theo đuổi tự do của người khác chứ.”

Nghe Ly Giản nói như thế, Quan Lĩnh bình tĩnh lại, “Nghiêm Ngũ? Chính là chú của Thời Thiên mà cậu nói sao? Ông ta có đáng tin không?”

“Anh quan tâm làm gì, Thời Thiên tự nguyện đi với ông ta là được. Hôm đó lúc anh nhìn thấy Thời Thiên, Thời Thiên không bị trói hoặc ai đó ép buộc, chứng tỏ là cậu ta tự nguyện, anh đừng bận tâm vớ vẩn nữa, bây giờ cứ coi như không có chuyện gì xảy ra đi, cho dù là đối với anh hay đối với cậu ta cũng đều rất tốt. Nếu anh lại hành động lỗ mãng, Cổ Thần Hoán sẽ không bỏ qua cho Thời Thiên, và Nghiêm Ngũ sẽ không bỏ qua cho anh đâu. Hiểu chưa?”

Mấy lời này mạch lạc rõ ràng, Quan Lĩnh bị chặn họng không thốt ra được câu nghi vấn nào, chỉ cau mày, nghi ngờ nhìn Ly Giản. Ly Giản đang ăn từng miếng khoai tây chiên, bị Quan Lĩnh nhìn như vậy khiến y không dễ chịu chút nào.

“Mẹ kiếp, lừa anh thì tiền nhảy vào túi tôi chắc?” Ly Giản trợn trắng mắt lườm Quan Lĩnh, y ném túi khoai mới ăn được một nửa sang một bên, đứng dậy vừa lôi vừa kéo Quan Lĩnh vào bếp, “Đi nấu cơm đi, hai ngày nay toàn ăn đồ ăn vặt, tôi ăn đến mức sắp nôn ra rồi, 来个三荤三素嘛*, Quan Quan~”

(Câu này mình chịu, ai biết thì giúp mình với)

“Trong tủ lạnh chỉ có một con cá, làm gì còn nguyên liệu nấu ăn.”

“Nhưng tôi đói lắm, anh nỡ lòng nào để tôi ăn những thứ độc hại kia?”

Quan Lĩnh bất đắc dĩ đỡ trán, “Thôi được, cậu ra siêu thị gần đây mua ít thức ăn đi, tôi ở nhà nấu cá.”

Ly Giản cười khanh khách, hôn một cái lên môi Quan Lĩnh, “Anh ở nhà chờ tôi, tôi sẽ về ngay.”

Khi Ly Giản đi không mang theo điện thoại, y vừa ra ngoài chưa đầy năm phút thì điện thoại đổ chuông, Quan Lĩnh đang bận rộn trong bếp đi ra ngoài phòng khách cầm điện thoại của Ly Giản lên bắt máy, còn chưa kịp nói gì, đầu bên kia đã truyền tới giọng đàn ông lạnh như băng.

“Cậu Ly, chú Ngũ sai thuộc hạ hỏi cậu, cậu đã xóa đoạn ghi âm kia chưa? Ngày mai chú Ngũ sẽ đưa Thời Thiên đi, sau này, ngài ấy không muốn bất cứ sự tồn tại nào có thể đe dọa đến mối quan hệ của ngài ấy và cậu Thời.”

Quan Lĩnh không nói gì, hắn cảnh giác nhíu chặt mày, nếu hắn đoán không lầm, chú Ngũ mà gã đàn ông này nhắc tới chính là Nghiêm Ngũ trong miệng Ly Giản, còn cậu Thời chính là Thời Thiên.

“Cậu Ly hãy tự lo lấy.” Thấy không ai đáp lại, người kia cũng không chờ đợi, gã ta nói nốt câu cuối rồi cúp máy.

Quan Lĩnh đặt điện thoại xuống, trở lại nhà bếp tiếp tục bận rộn, lát sau hắn quay lại phòng khách, cầm lấy điện thoại của Ly Giản bắt đầu tìm kiếm đoạn ghi âm mà gã đàn ông kia nói đến.

Bởi vì thường hay ở cùng Ly Giản, nên Quan Lĩnh biết mật khẩu điện thoại của Ly Giản là gì, cuối cùng, hắn tìm thấy vài đoạn ghi âm trong thư mục mang tên “trò chơi ngu ngốc”.

Quan Lĩnh lần lượt nghe từng cái một, đa số nội dung đều là Nghiêm Ngũ nói chuyện điện thoại với mấy người nào đó, vài đoạn đối thoại Quan Lĩnh nghe không hiểu, nhưng cuối cùng, hắn rốt cuộc đã tìm thấy giọng nói quen thuộc trong một đoạn ghi âm.

Đó là giọng của cha Thời Thiên. Dựa theo nội dung cuộc trò chuyện, có thể đoán được người đang nói chuyện với cha của Thời Thiên chính là người định đưa Thời Thiên rời khỏi thành phố K mà Ly Giản nói tới, người chú Thời Thiên tin tưởng nhất: Nghiêm Ngũ!

Gần nửa tiếng sau Ly Giản mới trở về, tay cầm hai túi nguyên liệu nấu ăn to đùng, khiến cơ thể mảnh khảnh gầy gò loạng choạng, nhưng y vẫn tươi cười rạng rỡ, vừa vào cửa đã nói, “Quan Quan, xem tôi mua nhiều đồ chưa này, tối nay anh sẽ bận rộn lắm cho mà xem.”

Vào trong nhà, Ly Giản mới nhìn thấy Quan Lĩnh mang sắc mặt u ám ngồi trên sô pha, hắn đang dùng ánh mắt cực kỳ lạnh lùng nhìn y chằm chằm.

“Mẹ kiếp, ánh mắt đó của anh là ý gì, tôi đang mệt như thế này, anh mau ra đây. . . “

“Đoạn ghi âm trong điện thoại của cậu là sao?” Quan Lĩnh cắt lời Ly Giản, giơ chiếc điện thoại ra trước mặt y, “Rõ ràng cậu biết hung thủ hại Thời Thiên tan cửa nát nhà chính là lão Nghiêm Ngũ kia, vậy mà cậu còn giả vờ không biết gì, cậu có phải bạn của Thời Thiên không thế? Cứ trơ mắt nhìn cậu ấy bị lão Nghiêm Ngũ kia lừa gạt? Con mẹ nó, cậu có. . . “

“Trả đây!” Ly Giản đột nhiên nhào tới, giật lấy chiếc điện thoại trong tay Quan Lĩnh, “Ai cho phép anh động vào điện thoại tôi!”

“Nếu không động vào thì sao tôi biết được bây giờ Thời Thiên đang lâm vào nguy hiểm?”

Ly Giản bắt đầu nóng nảy, “Nguy hiểm? Cậu ta có thể gặp nguy hiểm gì? Ăn ngon uống tốt, Nghiêm Ngũ có thể yêu thương chiều chuộng cậu ta, còn cậu ta chẳng biết tí gì, sống tự do tự tại bên cạnh Nghiêm Ngũ, ra nước ngoài muốn gì được nấy. Chỉ là sống cùng với một lão già thích cậu ta thôi mà? Có gì mà thiệt thòi chứ?”

Nghe Ly Giản nói vậy, Quan Lĩnh càng tức giận hơn, “Người như Thời Thiên tôi hiểu rất rõ, cậu ấy sẽ không chấp nhận loại ý nghĩ đó của Nghiêm Ngũ đối với mình đâu, nếu Nghiêm Ngũ cưỡng ép thì cậu ấy một thân một mình ở nước phải làm sao bây giờ?”

“Mẹ kiếp, chuyện của cậu ta liên quan gì đến anh, anh sống cuộc đời của anh đi, quan tâm đến yêu hận tình thù của đám ngu ngốc đó làm gì?!” Ly Giản hét lên, “Câu nào cũng Thời Thiên Thời Thiên, anh lo lắng Nghiêm Ngũ cưỡng ép cậu ta chứ gì? Không muốn thấy cậu ta bị kẻ thù thực sự lừa dối, không muốn thấy cậu ta không nơi nương tựa ở nước ngoài chứ gì? Vậy anh đi cứu cậu ta đi, đi nói sự thật cho Thời Thiên biết đi, e rằng tên ngu xuẩn như anh chưa kịp nhìn thấy Thời Thiên đã bị thuộc hạ của Nghiêm Ngũ thủ tiêu rồi.”

“Tôi thà rằng cậu ấy ở lại thành phố K với Cổ Thần Hoán, còn hơn là để mặc cậu ấy bị lão Nghiêm Ngũ kia lừa ra nước ngoài.” Nói xong, Quan Lĩnh vòng qua người Ly Giản, định đi ra cửa.

Ly Giản kéo tay Quan Lĩnh lại, “Anh đi đâu thế?”

“Tìm Cổ Thần Hoán, tôi không có khả năng cứu cậu ấy thì sẽ đi tìm người có thể, nếu Cổ Thần Hoán biết Thời Thiên bị Nghiêm Ngũ giấu ở câu lạc bộ kia, chắc chắn sẽ. . . “

“Anh thì biết cái gì! Thời Thiên hận Cổ Thần Hoán đến nỗi chỉ muốn hắn ta chết, cậu ta không cần Cổ Thần Hoán cứu đâu.” Ly Giản lớn tiếng nói, “Đằng trước là sói đằng sau là hổ, với loại tính tình kia của cậu ta, kết quả xấu nhất là hai bên cùng chết! Anh xen vào làm gì?!” Ly Giản hiểu được rằng, nếu Cổ Thần Hoán tìm tới, Nghiêm Ngũ sẽ biết y là kẻ tiết lộ bí mật, đến lúc đó ông ta sẽ không bỏ qua cho y và Quan Lĩnh. . .

“Cho dù chết, tôi cũng sẽ để cậu ấy chết ở thành phố K, ít nhất tôi có thể giúp cậu ấy nhặt xác!”

Quan Lĩnh nói là làm, Ly Giản lôi kéo hắn gắt gao, “Anh có biết hậu quả của việc tìm Cổ Thần Hoán là gì không?!”

“Tôi đã gửi đoạn ghi âm trong điện thoại cậu cho Thời Thiên rồi, vậy nên cậu không cần khuyên tôi nữa đâu.”

“Cái gì?! Anh. . . anh gửi đoạn ghi âm đó cho Thời Thiên?” Ly Giản hốt hoảng, sau đó dùng sức đánh vào lồng ngực Quan Lĩnh, thét lên, “Anh hại chết tôi rồi! Mẹ kiếp, anh có biết mình đã làm cái gì hay không?!”

avatar
4 Số lượng chủ đề bình luận
0 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
1 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
4 Các tác giả bình luận
PhankimquyNson41424HuyentônPhat Những người bình luận gần đây
mới nhất cũ nhất bình chọn nhiều nhất
Phat
Khách
Phat

Chờ thì chờ 2 3 ngày mà đọc 2 chương chưa tới 30p nữa huhu dịch nhanh đi cố lên cố lênnnn

Huyentôn
Khách
Huyentôn

24/2/2020.💞

Nson41424
Khách
Nson41424

24/2/2020.💕

Phankimquy
Khách
Phankimquy

Tự nhiên cảm thấy Quan Lĩnh phiền phức quá :)) Hóng