Tướng phu đương gia – Chương 13

Tướng phu đương gia – Chương 13

Chương 13: Nước suối và trà trang

Edit: Mèo Chè

Cũng không biết có phải do đêm qua “chơi đùa” tới quá muộn hay không, mà sáng ngày hôm sau, Thiếu tướng Diệp vẫn còn bủn rủn tay chân dang người nằm hình chữ đại (大) ngáy o o trên giường. Khi Bộ Kình Thương tỉnh dậy thấy cậu thì cảm thấy bất ngờ, anh nhích lại nhìn một hồi, có vẻ như gần đây vị thiếu tướng nào đó đã quen ngủ cùng anh mỗi ngày nên không hề có tí phòng bị đối với khí tức của anh, cậu còn cau mày nhích nhích tới chỗ người bên cạnh, chép miệng một cái rồi ngủ tiếp.

Nghĩ tới hình ảnh hương diễm tối hôm qua, Bộ Kình Thương không nhịn được cười một tiếng, anh cảm thấy rất vui mừng vì lần đầu tiên tỉnh táo rời giường trước cậu từ khi tới nơi này.

Quản gia A Tái là một người cực kỳ cần cù, lúc Bộ Kình Thương xuống lầu, hắn đã thu dọn ngôi nhà sạch sẽ tươm tất, lúc này hắn đang bận rộn trong vườn hoa một mình.

Thấy anh đã thức dậy xuống lầu, hắn buông đồ trong tay xuống, cười tủm tỉm đi vào nhà: “Tiên sinh dậy rồi? Muốn dùng bữa sáng trước không?”

“Chưa cần, tôi chờ Phượng Tà ăn cùng.”

Bộ Kình Thương đi theo hắn ra ngoài: “Cậu đang sửa cành à? Để tôi phụ cậu.”

“Không cần không cần, không thể để ngài phụ được.” A Tái vội vàng từ chối.

“Không sao.” Bộ Kình Thương phất phất tay với hắn.

A Tái bất đắc dĩ, đành phải tìm một cây kéo cắt cho anh.

Đời trước, khi Bộ Kình Thương sống cùng ông ngoại, anh thường tự quản lý vườn hoa, được ông ngoại giao cho tự thiết kế vườn hoa nhỏ, so với A Tái “nửa đường làm hòa thượng” thì chuyên nghiệp hơn nhiều.

(*) Nửa đường làm hoàng thượng: người không chuyên, kẻ nửa mùa.

A Tái cảm thán: “Khó trách nhiều người theo đuổi công tử thế gia như vậy, các ngài đứng cao hơn chúng tôi, nhận được nhiều tài nguyên hơn, nhưng chắc chắn phải nỗ lực cố gắng hơn chúng tôi gấp trăm lần thì mới có thể siêu việt hơn người bình thường ở mọi phương diện.”

Bộ Kình Thương nhìn cây cối sức sống nửa vời trong vườn hoa, cười nói: “Công tử thế gia có chỗ tốt của công tử thế gia, người bình thường cũng có chỗ tốt của người bình thường, chỉ khi nào tự đứng ở vị trí của bản thân thì mới có thể nhìn thấy chỗ tốt của người khác, nhưng không thấy chỗ tốt của chính mình.”

A Tái cũng gật đầu, hắn cảm thấy bản thân đã rất tốt rồi, so sánh với những anh em chết trận, dù hắn không có nửa người nhưng hắn vẫn còn sống dưới ánh mặt trời, may mắn hơn người khác rất nhiều.

Vấn đề duy nhất là… thiếu nợ hơi nhiều thôi…

Bộ Kình Thương cũng nghĩ tới phiền não của hắn, anh không nhịn được cười một tiếng, an ủi: “Ngạn ngữ có câu “rận quá nhiều thì không ngứa, nợ quá nhiều thì không lo”, cậu đừng lo quá.”

A Tái: “…”

T_T Ai nói câu này vậy, hắn nhất định phải đi bái đối phương làm thầy! Cảnh giới này, thật là!

Hai người đang nói chuyện, hệ thống bảo vệ ngoài cửa bỗng nhắc nhở có người đến thăm, A Tái kết nối, chỉ thấy Nam Minh Đạt không gặp mấy ngày lại tới.

Bộ Kình Thương đã sớm đoán được ông ta lại tới, thấy A Tái nhìn anh hỏi ý kiến, anh nói: “Là Nam Minh Đạt à? Mời ông ta vào đi.”

A Tái gật gật đầu, bảy vẻ mặt mỉm cười nói với Nam Minh Đạt: “Ngài Nam, lại gặp nhau rồi.”

Nam Minh Đạt: “…”

“Vừa lúc hôm nay tiên sinh có ở nhà, vận may của ngài không tệ.” A Tái cười tủm tỉm mở cửa cho ông ta.

Nam Minh Đạt: “…”

Nam Minh Đạt đi vào nhà họ Diệp, cũng không lo nhìn cái khác, vừa thấy Bộ Kình Thương, ông ta đã lập tức bày vẻ mặt cầu xin rồi nhào tới, la lớn: “Đại thiếu gia.”

Bộ Kình Thương kịp thời lùi ra sau lưng A Tái nhường đường, đồng thời kéo hắn lui về sau hai bước, Nam Minh Đạt nhào tới không dừng kịp, trực tiếp té quỳ trên đất, nửa người trên trùng hợp ôm lấy đùi A Tái.

“Ngài Nam đa lễ rồi, tiếc là tôi không biết mà chuẩn bị lì xì trước, haizzz.” A Tái cực kỳ tiếc nuối nói.

Nam Minh Đạt: “…”

Nam Minh Đạt không hổ danh là quản lý quán trà Bộ thị, ông ta nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc nội tâm, đứng lên rồi tiếp tục khóc tang, nghiêm mặt nhìn Bộ Kình Thương: “Đại thiếu gia.”

“Quản lý Nam, sao vậy?” Bộ Kình Thương quay đầu tiếp tục nhàn nhã chỉnh cành cây, vừa hỏi từ tốn.

Quản lý Nam tới để kể khổ, nghe thấy anh hỏi thì nhanh chóng xổ hết lời đã chuẩn bị từ trước: “Có phải đại thiếu gia bất mãn với tôi không? Ngài có thể nói thẳng cho tôi biết mà! Tôi nhất định sẽ cố hết sức khắc phục “sự bất mãn của ngài”.”

Ông ta cố ý nói bằng giọng điệu đáng thương, A Tái ở bên cạnh nghe mà nổi da gà, trong lòng tự hỏi sao trước đó hắn nhìn không ra người này là một người ẻo lả.

Bộ Kình Thương lộ vẻ kinh ngạc nhìn ông ta, hỏi: “Sao Quản lý Nam lại nói như vậy?”

Nam Minh Đạt thấy biểu cảm của anh không giống giả vờ, trong thoáng chốc ông ta cũng không biết suy nghĩ thật của anh, đành thử thăm dò nói: “Ngài đi tìm Tần Vận, có phải là muốn thuê y về làm quản lý quán trà thay tôi không?”

Bộ Kình Thương nghe thế thì càng kinh ngạc hơn: “Sao Quản lý Nam lại nghĩ như thế?” Anh vừa nói vừa ngó xung quanh, rồi đuổi A Tái về phòng trước, sau đó mới thấp giọng nói với Nam Minh Đạt: “Quản lý Nam thật sự hiểu lầm tôi rồi, Tần Vận ngay cả sản nghiệp tổ tiên của nhà y còn giữ không được, mắt tôi mù mới mời y về gây họa cho bản thân!”

Nam Minh Đạt nghe xong, nội tâm lập tức thả lỏng, cảm thấy có lẽ bản thân nghĩ nhiều rồi.

Bộ Kình Thương vươn tay vỗ vỗ vai ông ta, thành thật nói: “So với người ngay cả sản nghiệp tổ tiên cũng giữ không được thì Quản lý Nam mới là trợ lực lớn nhất của Bộ gia chúng tôi! Ông xem, ông làm việc ở Bộ gia nhiều năm như vậy, tận tâm tận lực khắp nơi, am hiểu sâu hơn, tôi bị ngu thì mới có thể tìm một người khác làm thay Quản lý Nam.”

“Úi chà, đại thiếu gia đừng nói như vậy, đây vốn là việc của tôi mà.” Nam Minh Đạt cũng nở nụ cười, một tràng khen của Bộ Kình Thương khen trúng tim đen ông ta, ông ta vẫn luôn cảm thấy bản thân cống hiến không ít cho nhà họ Bộ, năng lực cũng giỏi, tiếc là vì không hậu trường nên mới không bò lên nổi, chỉ có thể làm một quản lý nho nhỏ.

“Không không không, chúng tôi không thể vì lý do này mà không nhìn cố gắng của Quản lý Nam, đúng không?” Bộ Kình Thương tiếp tục vỗ vỗ vai ông ta, cho ông ta một ánh mắt ngầm hiểu lẫn nhau: “Ông cũng biết tình huống bây giờ của tôi như thế nào, tôi hoàn toàn không hiểu chuyện kinh doanh, nên quán trà phải nhờ Quản lý Nam quan tâm toàn bộ rồi.” Anh nói lời khen ngợi mà không cần tiền, không ngừng rót bùa mê thuốc lú cho Quản lý Nam, đến mức ông ta sắp quên bản thân họ gì.

Nam Minh Đạt thấy dáng vẻ chỉ có thể dựa vào ông ta của anh, trong lòng tất nhiên rất đắc ý, nhưng ông ta làm quản lý nhiều năm như vậy, cũng không phải là một bao toàn cỏ, rất nhanh đã lái chủ đề về: “Vậy đại thiếu gia tìm Tần Vận để làm gì? Có cần tôi hỗ trợ không?”

“À, là thế này.” Bộ Kình Thương cười cười hơi ngại ngùng, dường như cũng không xem ông ta là người ngoài, anh nhìn xung quanh rồi nhỏ giọng nói thẳng với ông ta: “Tôi cảm thấy trà trang của Tần Vận không tệ, ông cũng biết mua lá trà của Bộ gia thì mắc cỡ nào mà.”

Nam Minh Đạt nghe vậy, trong lòng chợt khai sáng.

Tại sao ông ta không nghĩ tới chứ!

Trước đó Nam Minh Đạt không đặt Bộ Kình Thương vào mắt, tất nhiên không chỉ vì có Bộ phu nhân làm chỗ dựa, mà ông ta còn có sức mạnh của bản thân. Trong tay Nam Minh Đạt có một nguồn nước cực phẩm mà ông ta mạo hiểm tìm được thời còn trẻ, dùng nước này để pha trà thì có thể pha lá trà bình thường ra mùi vị thượng phẩm, độ ngon tăng lên không chỉ một lần!

Lần này chuyển quán trà sang tên Bộ Kình Thương, tất nhiên trong lòng ông ta cực kỳ không vui, với nguồn nước trong tay ông ta, chỗ đưa cành ô liu cho ông ta cũng không ít. Chỉ là, thứ nhất, nhà họ Bộ thân là đại thế gia siêu cấp, lại kinh doanh trà độc quyền, không thể so sánh với các gia tộc nhỏ; thứ hai, lúc này Bộ phu nhân cũng đang lấy lòng ông ta, vừa so sánh như thế, tất nhiên là ở lại sẽ có triển vọng hơn.

Hôm nay ông ta chỉ đến diễn trò mà thôi, chủ yếu là vì con rể của Tần gia đích thân tới nhà mời ông ta giúp đỡ nghĩ cách ngăn chuyện này lại, ông ta muốn bán cho người này một nhân tình, còn muốn dò xét sâu cạn chân chính của Bộ Kình Thương, cũng có thể báo cáo cho Bộ phu nhân.

Nhưng trong lòng Nam Minh Đạt không phải không có dã tâm, ông ta có nguồn nước trong tay, nhưng lại không nguồn lá trà xứng với nguồn nước này, nhà họ Bộ lại gần như nắm giữ những hành tinh trồng trà chất lượng nhất của toàn bộ Đế quốc Ngân Hà, giá bán ra không phải mắc bình thường, cho nên ông ta vẫn luôn do dự chưa chịu rời khỏi để tự kinh doanh.

Lúc này bỗng nghe thấy Bộ Kình Thương nhắc tới trà trang bị cướp của Tần Vận, ông ta lập tức cảm thấy cơ hội của bản thân tới rồi!

Bộ Kình Thương ở một bên thu hết biến hóa cảm xúc của ông ta vào trong mắt, lập tức nói: “Nhưng Quản lý Nam không nên nói chuyện này với người khác, tôi vẫn đang tiến hành kế hoạch, không thể bị người khác đoạt tiên cơ.”

“Đó là tất nhiên.” Nam Minh Đạt cười ha ha, trong lòng thầm nghĩ tất nhiên sẽ không nói với người khác, sao có thể để người ta cướp trắng cơ hội của ông ta chứ, trên mặt thì đầy ý cười: “Đại thiếu gia yên tâm, tôi nhất định sẽ không phá hỏng kế hoạch của đại thiếu gia.”

Bộ Kình Thương hài lòng, cảm kích gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Trong lòng Nam Minh Đạt đang nhanh chóng lên kế hoạch làm sao có thể cướp được trước khi anh nắm lấy cơ hội, vội vàng muốn trở về để sắp xếp, nên chốc lát sau ông ta đã đứng dậy muốn chào tạm biệt.

Bộ Kình Thương cũng xem như không thấy hành động cấm cửa ông ta trước đó của bản thân, anh tự đưa ông ta tới cửa chính.

Khi Nam Minh Đạt bước vào phi hành khí cũng chợt nhớ tới chuyện này, thế là mỉm cười xoay người hỏi: “Đúng rồi, đại thiếu gia, lần trước tôi có bảo nhân viên quán trà đưa sổ sách cho ngài, ngài…”

“À, chuyện đó.” Bộ Kình Thương nghe thấy ông ta nhắc tới thì ra vẻ hết sức khó xử, chân thành nói: “Thật xin lỗi, mấy hôm đấy tâm trạng của tôi không tốt, cho nên không lịch sự lắm, làm phiền ông nói xin lỗi với cậu ta giúp tôi, với lại xin Quản lý Nam cũng đừng so đo làm chi.”

Nam Minh Đạt cười ha hả gật đầu: “Được được, đại thiếu gia cũng đừng để ý, chuyện không quá lớn.” Người trẻ tuổi bất chợt đụng phải cản trở thì giận cá chém thớt là bình thường, Nam Minh Đạt cảm thấy đây là chuyện thường ở huyện, không cần nói nhiều.

“Vậy làm phiền Quản lý Nam.” Bộ Kình Thương ra vẻ cực kỳ nghiêm tốn.

Nam Minh Đạt thầm hài lòng, xoay người lên phi hành khí rời đi.

Bộ Kình Thương nhìn theo hướng phi hành khí rời đi, chậm rãi cong khóe miệng. Ở sau lưng, Diệp Phượng Tà không biết thức dậy từ khi nào đang đi tới, thật ra cậu hơi thắc mắc vì sao Bộ Kình Thương có thể chịu đựng, để một người cao ngạo tự mãn như thế ở trong quán trà của anh. Thiếu tướng Diệp luôn theo châm ngôn không biết thì hỏi, thế là thẳng thắn hỏi anh.

Bộ Kình Thương mỉm cười quay đầu nhìn cậu, sau đó đi tới hôn môi cậu một cái, động tác ôn nhu tự nhiên, nhưng đáp án nói ra lại không như vậy.

“Tôi chỉ đang nói cho ông biết một chân lý.”

“Là gì?” Diệp Phượng Tà tò mò hỏi.

“Không nên tùy tiện coi thường một người, càng không nên dễ dàng tin tưởng lời nói của người bị bạn coi thường. Phải biết rằng từ xưa tới nay, rất nhiều nhân vật lớn thường chết trên tay nhân vật nhỏ mà họ chướng mắt.”

Diệp Phượng Tà suy nghĩ nửa ngày, gật gật đầu, cũng không biết là có thật sự hiểu rõ không, nhưng dù sao gật đầu là cần thiết.


Chè: Nếu có thể thú hóa couple chính này, thì chắc là hồ ly tinh ranh mãnh công x phượng hoàng nóng nảy thụ.

0 0 vote
Article Rating
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments