Vai ác không biết xấu hổ – Chương 25

Chương 25: Thượng tướng tinh cầu x Tù binh nghèo túng (11)

Edit: Qiezi

Nếu như Ngu Tiểu Mạc đã biết cốt truyện, hướng đi sau này của y thì sẽ rõ, khoảng thời gian Gaia nhậm chức làm sĩ quan phụ tá thiếu úy Wynne là bước ngoặc thứ hai trong cuộc đời y, bắt đầu cuộc sống thượng tướng chân chính của y.

Tương lai y sẽ trở thành chiến thần của tinh cầu Elan, làm khiếp sợ toàn bộ tinh hệ, trong đại chiến lấy ít thắng nhiều làm tổn thất nặng quân địch, cũng là lần đầu tiên phát triển vây cánh của mình, trở thành người nổi tiếng được kính trọng trong mắt mọi người. Sau đó dẫn dắt đội quân hơn mười vạn đánh lén biên cảnh tinh cầu Vega, ở đó thành công chặn giết thượng tướng Lanser xuất binh tạo phản tinh cầu Vega, dập tắt ánh sáng cuối cùng của vị chiến thần trước kia trên bầu trời ngân hệ.

Liên tiếp hai trận đại chiến để vị chiến thần này bộc lộ thực lực, thế lực dưới tay cũng nhanh chóng mở rộng ở tinh cầu Elan, lấy thế không thể đỡ đàn áp bộ máy chính quyền, chia rẽ hai thế lực ngoan cố, sau đó y lại dùng thân phận thượng tướng can thiệp vào bộ máy chính quyền, mở đầu cho một cuộc đại cải cách thanh trừ nổi danh trong lịch sử tinh cầu Elan, khiến cho không khí u tối ở tinh cầu Elan đổi mới hoàn toàn, cuối cùng Gaia trở thành chiến thần có quyền lực cao nhất ở tinh cầu, hào quang so với Lanser năm đó càng cao hơn.

Vị chiến thần này thành danh sử sách đương nhiên được mọi người bàn tán hăng say, cũng có người từng đưa ra nghi vấn, chỉ ra trận chiến Gaia giết Lanser có không ít điểm đáng ngờ.

Đầu tiên, vì sao Lanser quyền cao chức trọng lại không ở Jerusalem ổn định cục diện mà phải chạy đến biên cảnh tinh cầu Vega xa thủ đô nhất. Thứ hai, tại sao Gaia biết Lanser ở chỗ này mà tính toán chuẩn xác chạy đến chặn lại. Cuối cùng, dù nói như thế nào đi nữa thì Lanser cũng từng là chiến thần chiến công hiển hách của tinh cầu, thực lực quân sự của Lanser, toàn bộ tinh tế đều công nhận, làm sao có thể không tới ba mươi phút xảy ra chiến trận liền dễ dàng bị giết chết, còn chết không toàn thây?

Ba điểm đáng ngờ nhất được đưa ra càng khiến cho mọi người thảo luận không kiêng dè, đối với lần này, sớm đã ở địa vị cao – Gaia cũng không có trực tiếp trả lời, trên thực tế ngày đó y căn bản không có mặt ở Frenteia.

Ngày đó, vị thượng tướng tinh cầu này tháo bỏ hào quang chiến thần, một mình đi đến một tinh cầu chưa được khai phá, lẳng lặng ngồi hồi lâu trước một bia mộ, một thân một mình đến đây, cuối cùng cũng một thân một mình rời đi.

Mấy năm sau Gaia qua đời, trọn đời không lập gia đình. Vị thượng tướng vĩ đại nhất trong lịch sử của tinh cầu, cũng bởi vậy mà kết thúc.

Trong đầu hiện lên cốt truyện của vai chính, đương nhiên, lần này là một bi kịch.

Mạc Sở trợn mắt, thu hồi tâm trạng.

Y nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, một mảnh xanh lam, bầu trời trên hoàng cung thật sự rất đẹp, chỉ tiếc bức tranh xanh thẳm này khó mà có thể duy trì.

“Lanser!!”

Trước khi chết, nhị hoàng tử không cam lòng rống giận, cả người dính đầy máu tươi, sa sút chật vật, phong độ ưu nhã ngày xưa cũng không còn.

Phịch!

Mạc Sở nghe thấy bực dọc. Vì vậy một giây tiếp theo, nhị hoàng tử gục trong một vũng máu.

Quốc vương và vương hậu bị bắt, hoàng thất rơi đài, nhìn lại trong hoàng cung, đã thành đống hoang tàn trước mắt.

Thượng tướng Lanser của tinh cầu Vega, ở năm 6217 hệ ngân hà xuất binh tạo phản. Đây vốn chính là lịch sử đời sau, hiện tại do y tự mình thực hiện.

Mạc Sở không thích cảm giác giết người, sống lại làm một nhân vật phản diện, hai tay của y phải dính đầy máu tươi. Nhưng không phải của vai chính, mà là người khác.

Những người này đều phải trở thành đá kê chân của vai chính, hoặc có thể nói từ lúc bọn họ sinh ra, vận mệnh đã như vậy.

Jerusalem đã là vật trong tay Lanser, rất nhanh, tinh cầu Vefa cũng sẽ nằm trong lòng bàn tay Lanser.

Nhưng mà Mạc Sở không đợi được đến ngày đó, vốn là trong cốt truyện, Lanser còn chưa kịp thanh trừ hết dư đảng của hoàng thất, đã chết dưới tay của vai chính. Cũng bởi vậy nên tinh cầu Vega bị chia năm xẻ bảy, cuối cùng không gượng dậy nổi, kết cục giống như tinh cầu Elan trước kia.

Hiện tại y muốn đi làm một chuyện, mang người của y từ tinh cầu Elan về, coi như là nhiệm vụ này gần kết thúc, cũng muốn đưa người kia về bên cạnh mình.

Mạc Sở xoay người, quân ủng đạp lên nền gạch lưu lại vệt máu tươi, cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Tin tức thượng tướng Lanser khởi binh tạo phản chưa được truyền ra, mà ở nơi này không lâu trước đây ——

Sau khi vai chính tỏa ra hào quang thật sự là không ai địch lại, đây là cảm tưởng duy nhất của Ngu Tiểu Mạc.

Chưa đến một tháng, thượng sĩ Gaia, hiện tại đã được đề bạt lên thành trung úy Gaia. Nếu trận chiến này kết thúc, còn có thể được quốc vương triệu kiến.

Mặc dù không thể phủ nhận lần tấn chức này của Gaia, huân tước Clate cũng xuất ra một phần lực, nhưng chiến công mà Gaia đạt được, cũng không có ai dám đưa ra nghi vấn.

Thống lĩnh năm vạn quân đột phá vòng vây từ đại quân mười vạn của quân địch, giữ lại địa khu này, giảm bớt tối đa thương vong của quân nhân. Chỉ bằng tài hoa này của Gaia trên lĩnh vực quân sự, trong thời gian ngắn ngủi thăng cấp lên trung úy còn là thiệt thòi cho y.

Bây giờ là trung úy, có thể sau này sẽ là thượng tướng.

Ngu Tiểu Mạc nhìn trung úy đẹp trai trong bộ quân phục, không khỏi cảm thán một trận.

Ừm, không đẹp trai bằng Mạc Sở.

“Dinos.”

Gaia nhìn thấy ánh mắt của Ngu Tiểu Mạc quanh quẩn trên người mình, cong khóe môi, bộ dạng tâm tình rất tốt: “Nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, anh sẽ nhanh chóng thay thế chức vị của thượng ý Wynne, phụ trách một đội quân.”

Đội quân này không tính là lớn, nhưng cũng không thể nói nhỏ. Nhưng mà đây là lần đầu tiên Gaia có thực quyền của riêng mình trong quân đội, Ngu Tiểu Mạc thấy y vui vẻ liền chúc mừng, vừa nghi hoặc hỏi: “Còn thượng úy Wynne thì sao?”

Gaia lạnh nhạt nói: “Thật đáng tiếc, ông ta hy sinh.”

Ngu Tiểu Mạc ngạc nhiên: “Làm sao sẽ…”

“Gaia!”

Đột nhiên ngoài cửa truyền tiếng tiếng khóc của một cô gái, kèm theo âm thanh đập cửa “Bang bang”, sắc mặt Gaia hơi trầm xuống, đi đến trước mặt Ngu Tiểu Mạc mở cửa.

Một cô gái đứng ngoài cửa, khóc đến lê hoa đái vũ nước mắt thi nhau rơi xuống, mắt sưng đỏ, hiển nhiên là đã khóc rất lâu.

Ngu Tiểu Mạc nhận ra cô chính là cô gái đã xuất hiện dưới lầu, có chút lúng túng muốn tránh đi, nhưng Gaia nhanh hơn một bước kéo hắn lại: “Đừng đi.”

Sau đó y xoay người, thay đổi sắc mặt, thản nhiên nói với cô gái: “Tôi sẽ gọi người đưa cô về nhà, cô sẽ an toàn, trở về đi.”

“Gaia!”

Cô gái tiến lên muốn kéo y: “Em chỉ hỏi anh một câu, lúc bố em chết trận có phải đang ở cùng anh không?”

Bố cô ấy là Wynne?

Ngu Tiểu Mạc kinh ngạc nhìn hai người kia, chỉ thấy Gaia ôn hòa gỡ tay cô bé ra, nói: “Cái chết của thượng úy tôi cũng rất lấy làm tiếc, ông ấy là chết vì tinh cầu Elan —— “

“Anh nói dối!”

Cô gái hét lên một tiếng, đưa tay lên, móng tay bén nhọn bấu cánh tay của Gaia: “Tôi biết anh vẫn bất mãn với cha tôi! Lần trước thời điểm ông ấy ở trước mặt thiếu tá Bruce chỉ trích anh, tôi đã biết!”

Trên cánh tay rỉ máu, Gaia khẽ nhíu mày, hất cô gái ra: “Tôi rất cảm kích thượng úy Wynne, bởi vì ông ta đã đề bạt tôi, nhưng tôi có thể đi đến vị trí hiện tại cũng không phải bởi vì công lao của ông ta.”

“Anh nghĩ là ông ấy sẽ gây trở ngại cho anh! Anh liền nhân cơ hội này trừ khử cha tôi! Sau khi trừ khử cha tôi, thiếu tá Bruce sẽ giao đội quân cho anh! Anh đừng cho là tôi nhìn không ra! Tôi muốn đi tố cáo anh! Tôi sẽ vạch trần tội ác của anh!”

Cô gái nói xong liền thất tha thất thểu chạy ra ngoài, Gaia cũng không nhanh không chậm mà tiến liên, đánh một phát sau gáy cô gái, không có chút thương hương tiếc ngọc đánh cô ấy ngất xỉu.

Y quay đầu nói với Ngu Tiểu Mạc “Chờ anh một chút”, sau đó khiêng cô gái lên vai, bước nhanh khỏi phòng.

Ngu Tiểu Mạc đuổi theo vài bước liền thấy Gaia đem người xuống dưới lầ, ở trên hành lang ngẩn ngơ một hồi, trong lòng phát lạnh.

Cấp trên trước kia của Gaia cũng “Chết trận” như thế, bây giờ người này cũng vậy. Chuyện này thật sự là trùng hợp sao?

Mặc dù chưa từng gặp qua thượng úy Wynne, nhưng vừa nghĩ tới ban đầu ông ấy đã chiếu cố Gaia, Ngu Tiểu Mạc cũng có chút khổ sở.

Gaia không phải là người vong ân phụ nghĩa, y sao có thể cố ý hại chết thượng úy đã đề bạt y? Vai chính không phải nên đi theo chính nghĩa hay sao?

Ngu Tiểu Mạc suy nghĩ miên man, liền thấy Gaia trở về.

“Không cần để ý nhiều như vậy, anh đã cho người mang cô ta đi.”

Nhìn Ngu Tiểu Mạc ngơ ngác đứng ở nơi đó đợi y, Gaia lại lộ ra nụ cười quen thuộc: “Được rồi, vào phòng đi.”

Ngu Tiểu Mạc kéo tay y: “Gaia, thượng úy kia —— “

Gaia vỗ vỗ tay hắn, nói: “Ngay từ đầu ông ta rất thưởng thức anh, cho nên anh rất cảm kích.”

[ Đáng tiếc, tuy rằng ông ta thưởng thức mình, nhưng cũng không nguyện ý thấy mình xuất sắc hơn ông ta, càng không thể dễ dàng tha thứ tương lai địa vị mình cao hơn ông ta. Người như vậy, chung quy chỉ có thể cản đường mình. ]

Ngu Tiểu Mạc nghe lời thật lòng của y, cùng lời nói y nói ra hoàn toàn khác nhau.

“…..”

Không nói gì nữa, Ngu Tiểu Mạc lặng lẽ buông tay y ra.

Gaia không nhận thấy Ngu Tiểu Mạc có gì khác thường, trái lại nghĩ hôm nay Dinos dường như cực kỳ ngoan ngoãn, còn muốn đi nắm tay mình.

Ngu Tiểu Mạc đi vào phòng, để Gaia một mình nơi đó.

“Hoàng, vì sao vai chính không giống như trong suy nghĩ của ta?”

Đêm khuya, Ngu Tiểu Mạc ngồi trên giường hơi u oán, nói chuyện phiếm với hệ thống: “Sở Triệt trước kia thật tốt —— “

Hoàng đâm một dao vào tim Ngu Tiểu Mạc: “Ngươi cho rằng y tốt là bởi vì khi y báo thù, ngươi căn bản không ở bên cạnh y, cũng không có nhìn thấy bầu không khí tối tăm kia.”

Ngu Tiểu Mạc sửng sốt: “Hình như cũng đúng.” Lúc trước hắn chỉ thấy mặt tốt của Sở Triệt, cho nên mới cho là mọi vai chính đều tốt, thật sự chưa từng nhìn thấy bộ dạng lúc đó của Sở Triệt.

Hoàng lại lạnh lùng nói: “Vai chính ở hoàn cảnh như thế liền xác định bọn họ không thể đơn thuần được, ngươi suy nghĩ nhiều quá, không, hẳn là nghĩ quá ít.”

“… Được rồi, Gaia làm vậy cũng không phải là không thể hiểu.”

Ngu Tiểu Mạc thở dài: “Dù sao việc y muốn làm chính là báo thù, mà không phải là anh hùng cứu vớt thế giới.” Tuy rằng sau này y xác thực là anh hùng của thế giới này.

“Nghĩ thông suốt liền hiểu, đừng hoàn mỹ hóa thế giới này.”

Hoàng bình tĩnh nói: “Cũng đừng tưởng tượng nhiệm vụ của ngươi tốt đẹp đến như vậy.”

“Hả?”

Ngu Tiểu Mạc khó hiểu: “Có ý gì?”

Hoàng không nói.

Ngu Tiểu Mạc trầm mặc vài giây, hiểu được Hoàng muốn nói cái gì.

Nhiệm vụ chính là không tốt đẹp như vậy, Hoàng là muốn nhắc nhở hắn đừng quên nội dung về chủ hệ thống và cấp bậc cao nhất mà bọn họ từng thảo luận qua.

Bởi vì dính đến đề tài cấm kỵ, lần đó Hoàng còn bị chủ hệ thống cấm nói.

Hoàng nhắc nhở Ngu Tiểu Mạc, là bởi vì hệ thống cảm giác hắn có thể trở thành người mà Hoàng chờ đợi sao?

Ngu Tiểu Mạc yên lặng suy nghĩ, không lên tiếng.

Khi hắn đạt được cấp bậc cao nhất thì, sẽ phát sinh chuyện gì chứ…

Thật muốn thử một lần.

avatar
Close Menu
%d bloggers like this: