Xà Yêu và Gà Rừng – Chương 6

Chương 6: Xà Yêu và Gà Rừng song tu

Edit: Qiezi

Nghe Gà Rừng tinh nói xong, xà yêu hóa thành gà trống thong thả bước đến trước mặt gà rừng tinh, dịu dàng nói: “A, mi không hài lòng dáng vẻ bây giờ của ta?”

Gà rừng lắc đầu như trống bỏi: “Không phải, không phải, chỉ là hai con gà trống… Song tu kiểu gì?”

“Người nhân gian cũng có long dương, đoạn tụ*, gà trống lại không thể có sao?” Xà yêu trêu đùa một tiếng, hà hơi bông đùa gà rừng, lời trong miệng tự dưng trở nên càn rỡ.

(Long dương, đoạn tụ: ý chỉ gay)

Gà rừng tinh ngây ngẩn như bị sét đánh, đôi mắt nhỏ tròn vo đảo đảo nhìn gà trống trước mặt còn lớn hơn mình, trong lòng đột ngột cảnh báo!

“Lão đại, hay là… Bỏ đi, tôi không hóa hình… Không hóa hình…”

Xà yêu chớp mắt, nhìn chằm chằm gà rừng tinh, hắn âm dương quái khí nói: “À, mi vừa nói cái gì, lặp lại lần nữa xem, ta không nghe rõ.”

Gà rừng lập tức câm lặng, không dám nhiều lời, mặt mày ủ dột theo xà tinh lên giường.

Mào gà bị xà yêu hóa thành gà trống ngậm lấy, bị ép nằm dưới thân gà, đuôi trên người tản ta, vểnh lên.

—— Sinh mạng đại hòa hài ——

Ngày hôm đó ánh sáng soi rọi hoa cỏ trước động, u ám thường ngày bên trong động lóe lên một tia nhân khí, xung quanh còn có quang cầu phát ra bạch quang, chiếu sáng cả động.

Thiếu niên nửa thân trần nằm trên giường đá, tuổi chừng khoảng mười sáu mười bảy tuổi, vóc người tinh tế, giữa trán hơi nhíu như gặp ác mộng.

Trong khoảnh khắc, thiếu niên đột nhiên tỉnh lại.

Gà rừng xoa xoa đầu, đầu đau sắp nứt ra, hôm qua… Chuyện hoang đường hôm qua nhất định là mình đang nằm mơ! Sao Xà lão đại có thể làm loại chuyện này! Phải biết rằng Xà lão đại là vạn nhân mê trong yêu giới, nữ yêu xum xoe với Xà lão đại nhiều không đếm xuể! Làm sao có thể cảm thấy hứng thú với một con gà như mình, còn là gà trống?!

Cậu đứng dậy, nhưng lập tức phát hiện có gì đó bất thường. Tại sao cánh đen thui biến thành cánh tay như ngó sen trắng vậy, hai chân gà không có thịt cũng thay đổi thành đôi chân dài trắng nõn tràn đầy sức sống.

Phía sau truyền đến một cảm giác kỳ lạ khó nói, gà rừng lập tức đen mặt.

Ảo giác, ảo giác! Tất cả là ảo giác!

Gà rừng nhắm mắt lại, thầm đếm đến ba, mở mắt ra vẫn là thân hình thiếu niên như trước mà không phải là con gà rừng đen thui, cậu tuyệt vọng nhắm mắt…

Thảm rồi, sau này sao có thể nhìn Xà lão đại!

Xà yêu đã sớm mang đồ ăn hôm nay về, chỉ là phát hiện gà rừng trong động còn đang rối rắm, hắn cũng không vội đi vào, chờ gà rừng rối rắm xong.

Nhìn thiếu niên trần nửa thân trên làm xà yêu hài lòng, nghĩ đến chuyện đêm qua, xà yêu lập tức miệng khô lưỡi khô.

Hắn phá cửa đi vào, con mồi vừa mới săn được cũng vứt sang một bên!

Gà rừng tinh còn đang phiền não thấy xà yêu trở về, liền sững sờ trên giường không biết làm thế nào mới phải.

Xà yêu hóa thành hình người, vốn là công tử ưu nhã, mặt như trăng rằm, sắc như hoa sớm mùa xuân, tóc mai gọn gàng, mày như mặc họa*, lúc này ánh mắt mỉm cười, đôi mắt nhìn chằm chằm gà rừng tinh đầy sâu kín, dịu dàng không nói ra được.

(Mặc họa: vẽ bằng mực)

Hắn tiến lên ôm gà rừng tinh, ân cần hỏi: “Đã khỏe chút nào chưa?”

Gà rừng tinh bị người ôm vào trong ngực lập tức không cảm thấy tự nhiên, có chút không muốn đẩy đẩy xà yêu ra, nói: “Khụ, hôm qua… Hôm qua tôi…”

Xà yêu chỉ cho rằng gà rừng tinh vẫn còn đang trách hôm qua mình không biết nặng nhẹ, làm cậu khóc, hắn vội vàng giải thích: “Đêm qua là ta sai, sau này ta nhất định sẽ nhẹ nhàng một chút, em cũng biết ta hóa hình nhiều năm, lại không làm với yêu tinh khác, hôm qua hơi hung hãn.”

“…..” Sau này nhẹ nhàng một chút? Gà rừng che cái đầu nhỏ, rụt người lại, Xà lão đại đây là…

“Không, không cần… Tôi đã hóa hình thành công, nhất định là xà linh bị Xà lão đại hấp thu sạch sẽ, tôi nghĩ, chúng ta cũng không cần tiếp tục song tu!”

avatar
Close Menu
%d bloggers like this: